Chương 226: Chó Già 2
Lê Khuyển bật dậy chỉ vào mặt Lê Khôi mắng.
– Các người bị điên à? Khi không để cho đám thế tộc tham dự vào việc quân cơ? Không biết chúng ngày đêm lăm le quân quyền của huân quý chúng ta sao?
Lê Khôi thản nhiên gật đầu, đối với quyết định này của Lê Nguyên Long lão cũng hết cách.
Số là năm đó thương hội Vĩnh Xương chân ướt chân ráo vào thị trường nước Ngô, việc đầu tiên là bắt đầu mối với đám địa đầu xà ở Đại Minh bàn chuyện phân phối hàng hóa.
Tình hình Đại Minh mọi người đều hiểu, Chu thị xây dựng quốc gia thành một cái vại kín, muốn đưa người của thương hội vào giám sát các đối tác có chấp hành nghiêm nhặt các điều khoản khế ước về giá cả, chỉ tiêu phân phối hay không nói nghe thì dễ.
Cực chẳng đã, Lê Ý chỉ có thể đưa ra phương pháp treo thưởng đối với những người có thể đưa ra bằng chứng chứng minh đối tác của thương hội vi phạm hợp đồng.
Phần thưởng chính là hạn ngạch buôn bán mà bên vi phạm nắm giữ.
Ban đầu còn có vài nhà không tin tà, lá mặt lá trái đem hàng vào nội lục tự phụ là trời cao hoàng đế xa, à nhầm … đất rộng thương lâu xa, đội giá hàng hóa gấp 5 gấp 10 bán vào nội lục.
Kết quả là không ngoài nửa năm liền có người lặn lội đến tận thương lâu ở thành Quảng Châu tố cáo, giành lấy hạn ngạch từ tay kẻ vi phạm khế ước một cách danh chính ngôn thuận.
Thế là từ đó không còn ai dám chơi trò vải thưa che mắt thánh trước thương lâu của thương hội Vĩnh Xương nữa.
Lê Nguyên Long biết được, lấy làm tâm đắc lắm, bèn nảy ra ý định dùng con cháu thế tộc làm giám quân ngày đêm canh chừng đám tướng lĩnh.
Thế tộc khắp chốn chỉ ước gì có cớ chen chân vào quân vụ, nhà nào nhà nấy vót nhọn đầu đưa con cháu nhà mình đi làm giám quân các vệ, các quân.
Không đến mức gọi là phân chia quân quyền, chỉ đơn giản là mấy con ruồi vo ve bên tai đám huân quý thôi.
Không thể không nói, ngoài vụ lộc điền, đây cũng là một trong những lý do khiến mấy tập đoàn huân quý trăm người như một bắt đầu ghét bỏ Lê Nguyên Long ra mặt.
Lê Nguyên Long không còn cách nào khác chỉ có thể xuống nước, lược bỏ hết con cháu thế tộc khỏi vị trí giám quân ở các vệ cấm quân thay bằng con cháu huân quý.
Duy chỉ còn trấn quân các lộ, trấn dưới địa phương là phổ cập điều lệ mới này. Đám thế gia vọng tộc cũng vì chuyện này mà đấu khẩu với huân quý cả năm trời chứ không ít.
Có thể nói là năm đó triều đường cực kỳ náo nhiệt, bất luận văn võ đều nước miếng tung bay mà tranh tài cao thấp.
Ờ … duy có Lê Khuyển từ những năm Đại Bảo đến nay tập trung mười phần sức lực làm một con thỏ khôn, thi thoảng lên trên triều phần lớn thời gian là khoanh tay rũ áo mắt khép hờ giả chết, tan triều ru rú trong nhà không ra, ngay cả mấy ngàn quân Tráng Sĩ của lão trong kinh cũng do Đô đốc Đồng tri quản lý, không biết đến điều lệ trấn quân mới cũng là dễ hiểu.
Lê Khôi nhún vai.
– Ông như thế là còn tốt đấy, giám quân là con cháu Trình thị, nhà chúng ta với Trình Thuấn Du tiên sinh là chỗ quen biết, thời gian qua hẳn là không đâm bị thóc chọc bị gạo gì. Lê Thọ làm Tổng quản lộ An Bang bị một tên con thứ của Tiên Lữ Đào thị hành cho dục tiên dục tử kia kìa, há há …
Lê Khuyển ngẫm lại thấy cũng đúng, tên hậu bối họ Trình kia làm Giám quân cho lão nửa năm nay cũng coi là biết điều, không động tay động chân gì quá quắt, chẳng qua … hừ một tiếng, lão nhếch miệng vẻ mặt bỉ ổi hỏi.
– Thôi cũng được, thằng nhóc họ Trình cũng không tệ! À, nhân tiện hỏi một cái, Giám quân của lão già Nguyễn Chích là con nhà ai thế?
– Là con cháu nhà Đinh Cảnh An tiên sinh, ngài ấy cũng là giáo thụ trong Quốc học Lam Sơn. Làm sao đấy, thằng nhóc ấy gây chuyện gì không hợp ý lão Hầu gia à?
– Không có gì, chỉ muốn biết ông có thiên vị gì hay không thôi! Được rồi, lần này tôi trở về Đông Kinh vì chuyện gì hẳn là ông cũng rõ ràng. Không lòng vòng nữa, tôi muốn có vài doanh tân quân, không có vấn đề gì chứ?
Lê Khôi ngả hẳn người ra ghế bấm ngón tay nói.
– Lần này quân Phủng Thánh của Lê Niệm khải hoàn trở về sẽ bị chia làm ba, dùng làm nòng cốt xây dựng ba sư tân quân, nhanh nhất cũng phải chờ đến tháng tư năm nay mới có thể thành biên chế, muộn nhất có thể tới tháng sáu, ông có chờ được không?
– Không có cách nào khác à?
– Có, chẳng qua là đám quân này hơi ít, chỉ có một ngàn ba trăm người, lại toàn súng tay chứ không có pháo. Cuối cùng, tất cả bọn chúng đều là người Thái!
Lê Khuyển ngồi thẳng lưng dậy, nhỏ đến không thể lại nhỏ rít từng chữ.
– Lê Khôi! Nuôi tư binh là phạm vào cấm kỵ đấy!
Nhà Lê Sơ không có tư binh, dù là hàng khai quốc công thần, con cháu hoàng gia như Lê Khôi cũng không được phép, đây là vấn đề nguyên tắc.
Lê Khôi nhún vai.
– Ngoại binh của Tiên Đế ở Quỳnh Đảo (đảo Hải Nam) thôi! Ông có ý kiến gì có thể xuống âm ti chất vấn Tiên Đế. Sao? Có muốn dùng hay không để tôi biết đường sắp xếp, chúng đều là hộ vệ mỏ sắt của Hoàng gia ở Xương Giang cả đấy, muốn sử dụng phải bố trí từ sớm.
Lê Khuyển suy tính một lát, nghiến răng nghiến lợi gật đầu một cái.
– Thôi được, tôi gánh chịu phong hiểm này vậy, chỉ là thực sự không có pháo kéo sao?
Lê Khôi chau mày suy tính một lát, đoạn ghé miệng vào tai Lê Khuyển.
– Thực ra vẫn còn một ít pháo thủ, cùng súng tay, chỉ là …
Lê Khuyển chính thức hết kiên nhẫn, nghiến răng kèn kẹt gắt tiếng.
– Có rắm thì đánh, học cái thói ăn nói nửa vời đấy ở đâu thế?
Lê Khôi chẳng để ý, tiếp tục rủ rỉ nói.
– Thực ra đám đó là thân binh của tôi, những năm qua thay phiên làm hộ vệ theo thương thuyền ra biển, cũng có điều kiện tiếp xúc với những thứ hỏa khí mới nhất đó, lại có kinh nghiệm tác xạ thực tế chống hải tặc.
Đối mặt với ánh mắt quái lạ của Lê Khuyển, Lê Khôi bất đắc dĩ.
– Ông biết đấy, không chỉ nhà tôi, hơn hai mươi nhà khác dù ít dù nhiều cũng có gia thần hoặc thân binh làm mấy chuyện đó. Đừng hiểu nhầm, chả có ai mưu sâu tính kỹ gì ở đây cả. Lũ chúng tôi chẳng qua là muốn tạo điều kiện cho anh em kiếm chút phụ cấp, lấy đồng ra đồng vào thôi.
Lê Khuyển cực kỳ nghi ngờ đây là cái thòng lọng Lê Khôi chuẩn bị từ trước chỉ chờ hắn đưa đầu vào.
– Ông có điều kiện gì? Nói thẳng ra đi!
Lê Khôi cười cực kỳ “chân tình” vỗ vai Lê Khuyển nói.
– Cũng không có gì, súng tay pháo kéo tôi sẽ hết sức trợ giúp, chỉ cần ông lưu ý cho, ở cửa Eo (nay là cửa Thuận An) của phủ Triệu Phong có một cái phường thị làm ăn tương đối tấp nập với người Chiêm, tôi muốn nó bị xóa sổ trong chiến dịch này.
Lê Khuyển nhe răng đen bóng cười với Lê Khôi.
– Xóa sổ? Đến mức độ nào?
Lê Khôi lạnh mặt, dửng dưng nhả ra mấy chữ.
– Chó gà không tha!
Lê Khuyển như phát hiện châu lục mới, bừng bừng hứng thú hỏi.
– Tôi nhớ ông từng trấn thủ Thuận Hóa mà, phường thị ở cửa biển đó hẳn phải có rất nhiều công sức của ông mới đúng chứ? Chả lẽ ở đó có kẻ nào cả gan chọc giận Nhập nội Thái Giám nhà chúng ta tới mức đó ru?
Lê Khôi vươn người đứng dậy bước vào buồng trong, khi quay trở ra đã cầm một xấp hồ sơ trên tay liệng đến trước mặt Lê Khuyển cùng Đinh Liệt.
– Đây là ghi chép về trao đổi hàng hóa giữa thương nhân ở phường thị cửa Eo với người Chiêm Thành trong ba năm trở lại đây, đều do người của ta ở Thắng Lợi thành thu thập được. Mỗi một việc Đinh Thắng đều đã cẩn thận xác nhận, về tính chất hẳn là không có sai lầm gì quá lớn. Trước kia chúng chỉ dám buôn bán sản vật, lương hưởng với Chiêm thành thôi, những năm gần đây đã dám đụng vào cả sắt thép, gỗ đóng thuyền, ngựa chiến v.v. Ha hả … không nói ra còn tưởng chúng là người Chiêm Thành cơ đấy!
Lê Khuyển không nhanh không chậm lần dở từng tờ hồ sơ, lão không hay chữ, chỉ vừa đủ để sử dụng cho việc quân cơ thôi, vậy nên tốn gần nửa canh giờ mới đọc hiểu được hết đống tài liệu này.
Mả mẹ nó! Từ quân khí đến quân mã, từ vật liệu đóng thuyền đến gạo đồ làm quân lương, không có thứ gì bọn này không dám bán!
“Chúng không sợ huân quý phản ứng sao?”
Cái gì gọi là “huân quý”? Chính là công huân quý tộc!
Đặc điểm và tính chất của cái tên đã quyết định huân quý muốn thăng tiến phải dựa vào chiến công nơi trận mạc.
Thời đại này công trận ở đâu ra? Còn không phải từ trên cổ đám man di mán mọi bốn phương ru?
Giờ đám thương nhân này bằng cách này hay cách khác gia tăng sức mạnh cho đám man di chẳng phải là làm tăng độ khó cho việc kiếm công huân của huân quý sao?
Lũ ngu đó chơi trò này có khác gì tuyên chiến với toàn bộ tập đoàn huân quý.
Đặt xấp hồ sơ cuối cùng xuống, hắn đấm tay xuống bàn khẽ rít.
– Lũ vô quân vô phụ này đáng phải tru di!
Không biết tự lúc nào trong gian nhà đã có thêm mấy người nữa, bọn Lê Sao, Trịnh Khắc Phục, Lê Thụ, Đỗ Bí gần chục người kéo bè kéo lũ qua nhà Lê Khôi chúc tết đúng lúc Lê Khuyển đang chăm chú đọc hồ sơ.
Thế là mỗi người một tập giấy chi chít chữ chăm chú ngồi đọc thật kỹ.
Chờ tất cả mọi người cùng nắm rõ được tình hình rồi, Lê Khôi mới cười nói.
– Tội bọn này đúng là đáng phải tru di, hiềm một nỗi lũ bọn tôi ở đây bất kể là tôi hay lão Thụ, lão Bí v.v. đều rơi vào cảnh thân không do mình, dù biết cũng chỉ có thể khoanh chân bó gối ngồi nhìn.
Nhấp một ngụm nước chè, lão đủng đỉnh nói tiếp.
– Ông thì không giống! Chí hướng của ông không muốn can dự nhiều về chuyện triều chính, đừng chối, ông một lòng muốn làm một con thỏ khôn chết già. Vậy nên ông đứng ra làm chuyện này là thích hợp nhất. Đại công cáo thành về triều khoanh tay rũ áo giả chết, lũ chúng nó dù ghét cũng chả làm gì được ông. Bọn tôi hôm nay ở đây thề, chỉ cần ông dọn dẹp gọn gàng vụ này, mấy thằng bọn tôi ắt sẽ hết sức đảm bảo cho ông có thể nằm im hưởng phúc từ giờ cho đến lúc chết. Thế nào?
Tròng mắt Lê Khuyển đảo quanh mấy vòng, nhận được cái gật đầu khẳng định từ cả bọn Lê Thụ, Đỗ Bí, Lê Ngang gần chục vị đại lão.
Suy thiệt tính hơn một lát, Lê Khuyển cũng chỉ có thể gật đầu đồng ý đề nghị của Lê Khôi, chẳng qua đáy mắt ánh lên một tia giảo hoạt, ra vẻ “chần chừ”.
– Hàng hóa thu được ở phường thị cửa Eo xử lý như thế nào? Tôi được chia mấy phần?
Bọn Lê Khôi hai mắt nhìn nhau, không hẹn cùng bật cười sằng sặc, Lê Khôi lấy lại trạng thái đầu tiên, vung tay bá khí nói.
– Hàng hóa thu được ở phường thị cửa Eo, bất kể chủng loại gì ông đều được hưởng ba phần mười giá trị.
Lê Khuyển lần nữa xác nhận thái độ của tất cả mọi người, nhận được câu trả lời chắc chắn mới ngửa mặt lên trời cười ha hả.
– Biết rồi! Chư vị cứ an tâm ở Đông Kinh chơi trò tranh quyền đấu lực đi, việc khó việc nhọc, việc đắc tội với người cứ để con chó già này đứng ra đảm nhậm, hà hà …
Thấy lão biết điều như thế, mọi người đều hài lòng gật đầu.
Cái phường thị ở cửa Eo là một hố nước phân, vừa bẩn vừa thối, chặn tài lộ của người mà, ai dây vào đều bị nhiều thế lực trong tối ngoài sáng nhớ thù.
Đều là đồng liêu trên triều cả, ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy. Không ai có thể nắm tay từ sáng tới tối, chẳng kẻ nào có thể vỗ ngực khẳng định “cả đời ta không bao giờ cần nhìn sắc mặt người khác”.
Bọn hắn dù là bậc đại lão, đứng trên triều quát tháo phong vân cũng không thể không cân nhắc thật kỹ lẽ thiệt hơn.
Duy chỉ có con chó già vô sỉ, con thỏ khôn một lòng cầu chết già như Lê Khuyển mới có thể không quan tâm những thứ xoắn quẩy rối não đó.
Lê Ngang, Lê Thụ không hẹn mà cùng nhìn Lê Khôi đầy thâm ý
Ngay từ thời điểm Lê Khôi đứng ra đề cử Lê Khuyển cầm quân vào Thuận Hóa làm thanh viện cho Đồng Tổng quản Nguyễn Chích bọn hắn đã biết Lê Khôi không chỉ muốn chọn người cầm quân dẹp giặc Chiêm đơn giản như vậy.
Lê Khôi phất tay một cái, bọn tỳ nữ trong phủ đệ đã nối đuôi nhau bưng từng mâm thức ăn ngày tết vào bày lên sập.
Gần chục vị đại lão quây quần ngồi với nhau, Lê Khôi lật đật chạy vào nhà trong hai tay bê hai hũ rượu, mỗi hù độ hơn hai mươi cân đặt đến uỵch lên sập cười nói.
– Nào! Hôm nay đứa nào chưa say mà cắp đít về là con chó con!
Đúng lúc này có tiếng âm dương quái khí từ bên ngoài vọng vào.
– Nhớ năm đó chúng ta bị vây trên núi Chí Linh, ngày ngày đào măng rừng, hái rau rừng qua bữa, đứa nào đứa nấy nắm trước lán chắp tay sau gáy nói chuyện với nhau thường nói. “Sau này đại sự thành rồi, lũ chúng ta thành người trên người rồi nhất định phải ngày ngày quây quần nhậu nhẹt”. Ấy thế mà có đứa vuốt trán một cái đã quên đí lời hẹn năm ấy!
Lê Khôi ngoái đầu nhìn ra, đã thấy Trịnh Khả dẫn theo bọn Bùi Bị, Lê Lỗi hơn chục người đã cười như không cười đứng ở ngoài cửa tự lúc nào.
Lê Khôi xoa đầu, chỉ còn biết cười trừ chắp tay bồi tội mà thôi …