Chương 225: Chó Già 1
Những nhân vật được nhắc tới trong chương:
1. Lê Khuyển – Nhập nội Đô đốc, người đang cầm một vạn hai ngàn quân phòng hờ quân Chiêm đánh Thuận Hóa.
2. Đinh Liệt – Nhập nội Thái Phó, cháu gọi Thái Tổ Lê Lợi bằng cậu.
3. Lê Ngang – Tri Từ tụng.
4. Đỗ Bí – Đồng Tổng quản quân Kim Ngô.
5. Ma Kha Bí Cai (Maha Vijaya) – vua Chiêm Thành.
6. Bô Ca Tức (Po Kasit) – Tiểu vương của Panduranga.
—
Thái Hậu đã ôm Hoàng Đế di giá từ lâu rồi, bách quan hưởng yến xong cũng lục tục ai về nhà người nấy.
Bước ra khỏi điện Kính Thiên, Lê Khôi cùng Lê Khuyển sóng vai bước bên cạnh nhau, nét mặt Lê Khuyển rõ ràng là đang cực kỳ cáu bẳn, không kiên nhẫn nói với Lê Khôi.
– Ông dựa vào đâu mà dám khẳng định sẽ có người Chiêm Thành giúp chúng ta gây rắc rối cho Ma Kha Bí Cai?
Lê Khuyển vẫn cực kỳ nhớ thù Lê Khôi không dưng đẩy hắn vào Thuận Hóa hít gió lào từ giữa năm ngoái tới giờ. Rõ ràng hắn không có nhu cầu kiến công lập nghiệp gì hơn nữa, mơ ước cả đời hắn là ông cái tước vị Huyện Hầu ngồi ăn chờ chết, nhà vua mà thương tình hắn ngoan ngoãn biết điều thưởng cho con cháu được tập ấm nữa là tốt nhất.
Lê Khôi nhìn trái ngó phải một lát, vẫn chưa an tâm, kéo Lê Khuyển ra khỏi Hoàng thành leo lên xe trâu, gật đầu với Đinh Liệt đã ngồi trong buồng xe tự lúc nào rồi mới nói khẽ vào tai Lê Khuyển.
– Có người ở Chiêm Thành làm nội ứng cho chúng ta!
– Địa vị rất cao?
Lê Khôi gật đầu.
– Tiểu vương một tiểu quốc!
Lê Khuyển trợn tròn mắt.
– Bốc phét! Người Lạc với người Chiêm là kẻ thù không đội trời chung, nhất là mấy gia tộc lâu đời ở xứ đó, nhà nào chả có vài tổ tiên chết trận dưới kiếm quan quân Đại Việt. Đời nào lại có đứa gạt đi gia thù quốc hận mà chịu làm việc cho chúng ta!
Lê Khôi cười bí hiểm.
– Không cần chúng làm việc cho ta, Nhập nội Kiểm sát ty chỉ cổ vũ chúng nổi dậy tự lập, cho chúng thấy một con đường vươn lên đứng đầu Mạn-đà-la Chiêm Thành là đủ. Chúng phục vụ quyền lợi, quyền lực của chính bản thân chúng đó chứ!
Lê Khuyển lắc nhẹ đầu, khó hiểu nói.
– Nghe nói ở đồng bằng duyên hải tuy điều kiện khó khăn khắc khổ nhưng có lợi ở tôm cá, thương mậu cũng rất khá. Kể cả có bị minh chủ ở Thắng Lợi thành chèn ép đi chăng nữa muốn sống thư thái hẳn là cũng không khó chứ?
Lê Khôi đặt bàn tay to bè lên đầu, cười nhạt.
– Thời nào cũng vậy thôi, có thể làm anh cả đời nào chịu phục làm chú hai chú ba. Chẳng qua lúc chưa đủ lực phải mượn sức anh cả đương cự với áp lực bên ngoài. Giờ đây lớn mạnh rồi, tự cảm thấy đủ lông đủ cánh sao chịu lép vế nữa!
Lê Khuyển ngây người ra, rất nhanh cũng gật đầu chấp nhận.
Con người mà, đứng trước lợi ích đủ lớn cái mẹ gì chả bán được. Ngay cả người Lạc Việt, lịch sử dân tộc này gần hai ngàn năm khả tín cái gì cũng thiếu, duy chỉ có loài Việt gian bán nước hại dân là đời nào cũng thừa, ha hả …
Lê Khuyển ngẩng đầu lên, châm chước thăm dò.
– Phan Lang (Panduranga) hay Cổ Đát La (Kauthara)?
Lê Khôi chẳng bất ngờ Lê Khuyển khoanh vùng đối tượng khả nghi nhanh thế, chỉ có hai tiểu quốc này gần đây mới phất lên từ thương nghiệp, có đầy đủ sức lực để nhòm ngó ngôi minh chủ, lại cũng đủ xa để coi nhẹ uy hiếp từ sự bành trướng quyền lực của Đại Việt. Lão ngay lập tức thỏa mái lật bài.
– Là Phan Lang! Hà hà … Cổ Đát La cũng có lòng này nhưng ở ngay bên cạnh Thắng Lợi thành (tức Đồ Bàn/ Vijaya) mấy năm nay tuy có khấm khá lên một chút nhưng bị minh chủ kính yêu chăm sóc không ít, khó mà thao tác gì được.
Lê Khuyển tin tưởng vào khả năng thành công của kế hoạch này thêm vài phần rồi.
Cái trò dùng mồi ngon dụ dỗ người ta này xét về bản chất cũng chả khác mẹ gì mấy tháng trước người Nhập nội Kiểm sát ty dụ dỗ Xa Lý xua quân Đông Chinh đánh úp Mường Thanh, chả có gì mới lạ.
– Nói như vậy Bô Ca Tức đã đang bành trướng lực lượng quân sự của Phan Lang rồi? Được bao nhiêu quân? Năng lực thế nào?
– Không ít, người của ta báo về kẻ này có ít nhất ba ngàn bộ binh trang bị đầy đủ cùng hơn hai trăm thuyền chiến có thể đi biển, hơn nữa còn đang không ngừng mở rộng, dự là đến giữa năm nay sẽ có hơn một vạn quân tinh nhuệ cả thủy lẫn bộ, đã đủ để chơi lớn một phen rồi.
Lê Khuyển dùng ánh mắt dò xét hỏi Lê Khôi.
– Ông khai thật đi! Trong hạm đội Phan Lang có bao nhiêu chiến hạm có người của Nhập nội Kiểm sát ty? Tôi không tin lũ man di đó có thể xây dựng hạm đội khổng lồ đến thế trong thời gian ngắn như vậy, nhất định có dấu vết của bọn chúng chõ mõm vào!
Lê Khôi cũng không chối.
– Bô Ca Tức không đần như thế đâu, mấy năm nay hắn điên cuồng mở rộng thủy quân nhưng chỉ dùng tiền thuê thợ đóng tàu thôi, không lấy một người Lạc nào vào thủy quân cả. Cuối cùng Nhập nội Kiểm sát ty chỉ có thể bỏ qua kế hoạch Giáp chuyển qua kế hoạch Ất, ngay cả như thế cũng khó khăn lắm mới gài được vài đứa con lai lên mười mấy chiếc thuyền để giám sát hành động của hạm đội Phan Lang thôi!
Đinh Liệt ở bên cạnh nghe từ đầu tới cuối, đã sắp không chịu nổi điệu bộ âm u âm hiểm của mấy tên này nữa, thấy thế cũng hơi gật đầu hài lòng.
– Coi như chú mi còn biết chút phân tấc, không cố chấp làm liều. Đối với chúng ta thì khích bác quan hệ giữa các tiểu quốc trong Mạn-đà-la Chiêm Thành, lại nắm bắt được cử động của chúng là đủ rồi. Đợi đến khi quan hệ giữa người Phan Lang cùng Thắng Lợi thành đã trở nên không đội trời chung cũng là lúc bọn chúng nhận ra trong cuộc chiến chống lại Thắng Lợi thành, người chúng có thể dựa vào chỉ có chúng ta!
Vừa đến cửa dinh thự của Lê Khôi ở ven Đại Hồ Đinh Liệt liền nhảy tót xuống xe, khệnh khà khệnh khạng bước thẳng vào nhà trong.
Đến khi Lê Khôi cùng Lê Khuyển đủng đỉnh vào tiền sảnh đã thấy hắn tự đắc ngồi thưởng trà ở gian giữa.
Lê Khuyển ngồi xuống đối diện Đinh Liệt, nhận lấy chén trà từ tay Lê Khôi mới hơi khiêm nhường châm chước hỏi.
– Nếu chiến dịch này thuận lợi, triều đình có muốn ta thuận thế lấy lại hai vùng Chiêm Động cùng với Cổ Lũy không?
Không nhanh không chậm tiếp tục châm thêm trà cho Đinh Liệt xong, Lê Khôi mới đủng đỉnh nói.
– Bước vào cuộc chiến này, mục đích của Ma Kha Bí Cai không chỉ đơn thuần là phá hoại cơ sở của chúng ta ở Thuận Hóa, đề phòng triều đình Đông Kinh lấy đây làm căn bản để nam chinh thôi đâu, hắn còn muốn thông qua chiến tranh để khẳng định sức mạnh của Thắng Lợi thành trong Mạn-đà-la Chiêm Thành. Vậy nên, chúng ta chỉ cần đánh tan cái ý đồ chính của hắn là đủ.
Đinh Liệt cũng nói gối vào.
– Nói thẳng ra, chúng ta chỉ cần đánh tan quân chủ lực của Ma Kha Bí Cai, lại đuổi hắn về phía nam là được, những kẻ khác sẽ thay chúng ta làm lung lay quyền lực của hắn, không cần mạo hiểm nam chinh làm gì. Anh nói đúng chứ?
Lê Khôi gật đầu, thỏa mái thừa nhận diễn giải của Đinh Liệt.
Chân mày Lê Khuyển giãn ra, thở phào một hơi, không phải nam chinh là tốt nhất.
Lực lượng ở Thuận Hóa vốn chỉ có sáu, bảy ngàn quân của Nguyễn Chích lưu trú tại phủ Triệu Phong (nay là Huế) cộng với một vạn hai ngàn trấn quân Thanh Nghệ hắn đem vào phủ Hòa Hoa (nay là Kỳ Anh/ Hà Tĩnh) hết thảy cộng lại chưa đến hai vạn quân thôi.
Giả như triều đình mà bắt bọn hắn vượt đèo Hải Vân vào đất Chiêm thì khác tự sát tập thể ở chỗ nào.
Đột nhiên, Lê Khuyển thú vị nghiêng người hỏi.
– Chờ đã! Có phải người của Nhập nội Kiểm sát ty cũng đã thẩm thấu vào thượng tầng Thắng Lợi thành rồi không?
Lê Khôi chưa vội trả lời, tự rót cho mình một chén trà, xa xăm nhìn ra ngoài không đầu không đuôi nói.
– Năm đó Chế Bồng Nga chết rất nhảm nhí, đúng không?
Lê Khuyển không hiểu lắm nhìn Lê Khôi, chỉ thấy lão chợt nở nụ cười ý vị chỉ tay xuống đất.
– Năm đó La Khải phản chủ, sau khi Chế Bồng Nga bỏ mạng thì tự lập làm vua, xưng là “Bạt Ma” đuổi anh em Ma Nô Đà Nan cùng Sơn Na phải bỏ nước mà chạy. Đến nay những kẻ tự xưng “Bạt Ma” tuy đã bị lật đổ, thay bằng “Ma Kha” nhưng ở Thắng Lợi thành những người mong mỏi con cháu Chế A Nan Đà quay lại cũng không phải là ít. (1) (2)
Lê Khuyển nghe lời này, quái đản nhìn Lê Khôi.
– Nói như vậy là bên cạnh Ma Kha Bí Cai có người của Nhập nội Kiểm sát ty. Bà mẹ nó! Bên cạnh Cầm Sương cũng có người của Nhập nội Kiểm sát ty, bên cạnh Đao văn Trì cũng có người dẫn dắt, nếu không hắn không đông chinh đúng lúc như thế được. Tôi đồ là bên cạnh chúa Vạn Tượng, Đại Thành, Lan Nạp các nơi cũng thế. Cuối cùng có ai mà ông không cho người ẩn núp bên cạnh không?
Lê Khôi nghe thế cười ha hả, nom có vẻ cực kỳ tự mãn về thành tựu của bản thân.
Cũng phải thôi, từ khi ngồi lên cái ghế Đại tông chính đến nay, Nhập nội Kiểm sát ty dưới sự chỉ huy của lão ngàn ngày như một phân phát nhân thủ khắp nơi, dày công bố trí gián điệp đến những vị trí không ai ngờ tới.
Đến nay đã đến ngày hái quả, không thỏa mái sao được.
– Nói cho Đô đốc đại nhân một bí mật, tháng trước có người trong hàng huân quý bí mật gặp gỡ Quận Vương Tề đấy, hà hà …
Lê Khuyển nghe thế ngoặt đầu lại nhìn Lê Khôi, lông tay lông chân bất giác dựng cả lên, mặt nhăn như mướp đắng nói.
– May mà con chó già đây chẳng liên hệ với ai bao giờ, khỏi phải lo đám chó coi nhà của Hoàng gia thám thính!
Lê Khôi chỉ cười không cho ý kiến, chỉ vào hộp thịt khô trên bàn mời mọc.
– Ăn thịt bò khô chứ? Chả hiểu sao gần tết trong nhà lại chết mất bốn năm con bò tơ, chỉ có thể xẻ thịt xử lý nhanh gọn!
Lê Khuyển cầm một miếng thịt khô lên cho vào miệng nhai, thứ này đúng ra rất ngon, rất nhiều hương vị tranh nhau bùng nổ trong khoang miệng, chỉ là bây giờ hắn ăn như nhai sáp nến, chỉ một lát đã không nhịn được, hơi châm chọc hỏi.
– Lần này ra quân ông để ai giám sát tôi vậy?
Lê Khôi không từ bỏ đấu tranh với miếng gân bò, mồm nhóp nhép.
– Chính là tên giám quân mới được bổ nhiệm đấy!
Lê Khuyển giật mình, nét mặt hơi khó coi, không ngờ mật thám bên cạnh mình lại là viên Giám quân trẻ tuổi ngày ngày theo đít mình ghi ghi chép chép các thứ.
Mất công mình còn niệm tình nó vất vả, cứ mấy hôm lại cho người đưa sang chỗ thằng đó ít quà quê.
Lê Khôi thấy nét mặt lão thì cười, cố nuốt chửng miếng gân bò, nói.
– Vẻ mặt gì đấy! Đọc điều lệ mới của trấn quân bên ngoài chưa? Tôi nhớ Tiên Đế đã cho người phát đến tay từng tướng lĩnh trong triều rồi cơ mà? Trấn quân rời doanh, giám quân không những phải thực hiện kiểm kê quân nhu khí giới, duy trì quân kỷ mà còn kiêm nhiệm thêm việc giám sát chủ tướng nữa. Bất cứ quyết định nào của chủ tướng đều phải được giám quân ghi chép vào trong nhật ký hành quân. Mỗi tuần một lần cho ngựa chạy trạm đưa nhật ký hành quân về Đông Kinh báo cáo, trước là cho Nhập nội Kiểm sát ty, sau là cho Nội mật viện. Đám thế tộc ở Nội mật viện thích thâu thập những chuyện này lắm.
Chú thích:
(1) Người Chăm chịu ảnh hưởng của văn hóa Ấn Độ, vì thế các vua Chiêm thường sử dụng một từ tốt lành trong tiếng Phạn làm tiền tố cho vương hiệu của mình, mà nổi bật nhất là hai từ Chế và Trà Hoa.
Trong tiếng Phạn, “Chế” hay ”Jaya” có nghĩa là chiến thắng mà vẻ vang, cơ bản là đồng nghĩa với Vijaya nhưng hơi thấp hơn một chút.
“Bạt Ma” hay “Varman” có nghĩa là người bảo vệ, thủ hộ giả, đại loại thế.
Còn “Ma Kha” “Bàn La” hay “Maha” có nghĩa là vĩ đại mà cao quý, nó tương tự như “Đại X” trong văn hóa Á Đông hoặc “X the Great” trong văn hóa Tây Âu.
(2) Chế A Nan Đà là cha của Chế Bồng Nga, ông nội của Chế Ma Nô Đà Nan cùng Chế Sơn Na, trong mạch truyện là cố nội của Chế Thanh.