Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
vong-du-thoi-gian-quay-lai-bat-dau-full-do-tai-khoan-moi

Võng Du: Thời Gian Quay Lại, Bắt Đầu Full Đỏ Tài Khoản Mới

Tháng 12 27, 2025
Chương 157: Đại kết cục · đại đạo chi chủ! Chương 156: Lực chi đại đạo truyền thừa!
truong-sinh-kiem-hong-tran-tien

Trường Sinh Kiếm, Hồng Trần Tiên

Tháng mười một 10, 2025
Chương 1057 nguyện thế gian lại không cực khổ Chương 1056 ta muốn giết đã từng ngươi
bat-dau-danh-dau-uc-nam-tu-vi-ta-gap-nguoi-lien-mieu

Bắt Đầu Đánh Dấu Ức Năm Tu Vi, Ta Gặp Người Liền Miểu

Tháng 1 15, 2026
Chương 667: Vật đấu giá tinh diệt đánh Chương 666: Khăn che mặt bí ẩn nữ tử
vo-hiep-ta-bi-nga-mi-vut-bo-do-de.jpg

Võ Hiệp: Ta, Bị Nga Mi Vứt Bỏ Đồ Đệ

Tháng 1 5, 2026
Chương 734: Cái này từ biệt, chính là vĩnh viễn. Chương 733: Rời đi, lên đường trạm tiếp theo.
luong-gioi-my-thuc-ta-tai-doc-theo-song-bac-lo-ban-bun-xao.jpg

Lưỡng Giới Mỹ Thực: Ta Tại Dọc Theo Sông Bắc Lộ Bán Bún Xào

Tháng 1 4, 2026
Chương 256: Sơ chống đỡ Kinh Thành Chương 255: Là hắc linh chi
hokage-bat-dau-thon-phe-otsutsuki-isshiki.jpg

Hokage: Bắt Đầu Thôn Phệ Otsutsuki Isshiki

Tháng 12 25, 2025
Chương 341: Say rượu lỡ lời Chương 340: Hyūga Hanabi
the-tu-cua-ta-la-dai-thua-ky-dai-lao

Thê Tử Của Ta Là Đại Thừa Kỳ Đại Lão

Tháng 1 13, 2026
Chương 2675:: Ôn thần sản phẩm buổi họp báo Chương 2674: Na Tra tường lửa
di-the-tru-than

Dị Thế Trù Thần

Tháng 10 31, 2025
Chương 1337: Chương cuối Chương 1336: Chi viện
  1. Lê Dung
  2. Chương 223: Không Ai Là Loại Ngu Cả!
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 223: Không Ai Là Loại Ngu Cả!

Lời thừa:

Hôm nay qua nhà tang lễ số 5 đi viếng ông cụ, nghe người ta ngồi uống nước chè nói chuyện triều đình, có một chút linh cảm, thế là về viết vài chữ, ai đọc hiểu được ý gì xin đừng nói ra, nuốt xuống bụng cười với nhau là được, hà hà …

—

Đinh Phúc dập đầu rất chăm chú, Lê Khôi không phải loại dễ lấn, lão chấp nhận nhân nhượng những hành động không đẹp của Thái Hậu ở Đông Kinh không có nghĩa là lão hoàn toàn buông bỏ quyền chưởng khống Nhập nội Kiểm sát ty.

Cuối cùng thì Nguyễn thị Anh cũng chỉ là mẹ vua, thân cận với vua đến mấy cũng là người họ khác.

Nhập nội Kiểm sát ty là tai mắt của tông tộc họ Lê, không thể hoàn toàn phó thác cho người ngoài được.

Ở một chừng mực nào đó, lão vẫn phải khẳng định quyền uy của Đại tông chính họ Lê đối với con dao bén này.

Tuân theo ý Thánh Từ chậm trễ Lê Khôi một chút không sao, công khai phớt lờ uy quyền của lão thì ngay cả Nguyễn Cung cũng chỉ có nước chết.

Dù là thứ uy quyền gián tiếp trong tay Lê Niệm cũng là như vậy!

Thấy thái độ Đinh Phúc ngoan ngoãn biết điều, khóe miệng Lê Niệm khẽ đến không thể nhận ra nhếch lên một đường vi diệu.

…

Bước xuống chân tường thành Bài Mộc, Lê Niệm lết cái thân xác mệt mỏi của mình về căn nhà sàn bề thế mé trái thành trấn.

Chiến tranh kết thúc đối với ai hắn không biết, riêng với tướng lĩnh được cắt cử giám sát điều lệnh vệ sinh như hắn đại quân đóng trại tại chỗ càng lâu thì càng mệt.

Nào là xây lều dựng trướng, nào là đào hào đắp lũy, lấp ao tù sân hố phân v.v. Đại quân hai ba vạn người cả lính lẫn phu thành Bài Mộc không chứa nổi, phải đóng trại bên ngoài, liên miên hơn mười dặm không dứt.

Nhất là mấy ngày gần đây phải tổ chức cho mọi người ăn tết khiến hắn sắp thành con chó chết.

Hôm nay đã là hăm chín tết, tiết đại hàn đã qua nhưng trời vẫn còn rất lạnh, đám quân lính quây quần lại bên nồi bánh chưng sôi liu riu vừa sưởi ấm vừa canh bánh.

Ngày tết không có bánh chưng bánh dày không còn là tết nữa, dù đói kém đến mấy cũng phải có, đây là vấn đề nguyên tắc.

Bước vào gian nhà, hắn liền thấy Trịnh Tú ngồi trên ghế xếp, chăm chú đọc gì đó. Bên mé bếp lửa giữa nhà gác một bình trà bằng gốm không có nắp, nước trà ấm bốc hơi quấn lại với nhau như mây sớm, thi thoảng lão lại nhấp một ngụm thả hồn lên trời ra chiều suy tư lắm.

Những lão thần Lam Sơn như lão phần lớn vốn không biết chữ, mười mấy năm qua thân ở chỗ cao cũng chỉ miễn cưỡng nhận được mặt vài trăm chữ cơ bản thôi. Vậy nên đừng nhìn Trịnh Tú tỏ vẻ đăm chiêu mà vội cho rằng lão đang cân nhắc việc gì to lớn lắm, nhiều khi chỉ đơn giản là lão chưa luận ra câu chữ trong báo cáo quân nhu hằng ngày có ý nghĩa gì thôi.

Lê Niệm ngồi xuống bên cạnh không nói gì, rất tự nhiên rót một cốc trà cho mình, an tĩnh ngồi thỏa mái thưởng thức.

Cứ như vậy hai người không nói một lời ngồi với nhau đến khi trời đã sập tối, ánh lửa chiếu hai cái bóng tĩnh lặng lên vách nhà. Trịnh Tú mới rời khỏi dòng suy tư đã nghe Lê Niệm chẹp miệng nói.

– Ông Tú, chuyến này lên Hưng Hóa quân Phủng Thánh tiến bộ rất nhiều, ông nam chinh bắc chiến nhiều năm, thử nói xem bọn chúng đã có thể coi là quân tinh nhuệ thực sự chưa?

Trịnh Tú không huyền niệm chút nào, nghiêm chỉnh nói.

– Đương nhiên rồi, nào phải tự nhiên thân già đây lặn lội đường xá xa xôi lên nơi rừng thiêng nước độc này mấy tháng trời. Biểu hiện của quân Phủng Thánh tốt hơn nhiều so với khi còn huấn luyện ở đại doanh Thuần Hựu. Nhất là doanh thứ hai, pháo cối lẫn pháo kéo đều có tiến bộ rõ rệt, chỉ sau vài trận chiến tỉ lệ bắn trúng đã tăng lên rất nhiều, áp chế bọn giặc mán không sao ngẩng đầu lên điều binh phối hợp với nhau được. Kết quả như thế đã rất khá, có thể coi là đã hoàn thành mục đích kiểm tra năng lực tác chiến của tân quân rồi.

Lê Niệm thấy trà trong chén lão đã nguội, cầm lấy cái chén rót đầy hai phần, đưa về phía lão cảm thán nói.

– Chỉ là tiêu hao của chúng thực là khủng khiếp, riêng tiền thuốc súng mỗi quan tiền chỉ đủ để bắn hơn trăm phát đạn. Tính trung bình mỗi xạ thủ đánh một trận bắn ba mươi đến bốn mươi phát, ba người đã bắn hết một quan tiền thuốc súng. Cháu vừa xem hồ sơ, doanh số một hơn một ngàn ba trăm tay súng đánh một trận hết nấc chí ít cũng đốt hết bốn trăm lượng bạc tiền thuốc súng, doanh pháo binh thì khỏi phải nói, chỉ hơn chứ không kém. Tân quân đánh trận đốt đâu phải là thuốc súng, đều là tiền cả đấy.

Trịnh Tú nhận lấy chén trà từ tay Lê Niệm, trong mắt không có chút vẻ xót của nào.

– Quân tốt là chim cắt, dùng máu thịt mà nuôi thì tốn kém là lẽ dĩ nhiên thôi. Những năm đó Tiên Đế còn sống đã duyệt tiền thuốc súng cùng hao mòn khí giới của quân Phủng Thánh mỗi năm hơn ngàn quan là vì lẽ ấy. Thời bình đã như vậy, thời chiến gấp hai gấp ba lên e là còn chưa đủ. May mà việc thương mậu mấy năm gần đây năm sau đều cao hơn năm trước, không chỉ thương hội Vĩnh Xương mà các nhà khác cũng có bước phát triển đáng kể, thương thuế vững vàng tăng trưởng. Nhờ đó, mấy năm nay quốc khố tuy có khó khăn nhưng vẫn xoay xở được, quân phí tương lai cũng có chỗ cậy nhờ. Đợi hoàn thành đại kế hoạch đào kênh đắp đường, căn cơ của triều đình cơ bản sẽ ổn định, đến khi đó sẽ không phải đắn đo quá nhiều về chiến phí nữa.

Lê Niệm hơi trầm tư, đoạn chậm rãi đưa một phong thư đã bị xé niêm phong cho Trịnh Tú nói.

– Bác Khôi vừa đưa thư lên báo, lần này khải hoàn trở về e là sẽ để cho quân Phủng Thánh túc trực ở Đông Kinh, song song với đó cũng tiếp nhận một đợt cải biên lớn nữa.

Trịnh Tú móc bức thư trong bao ra, ghé vào đèn chăm chú đọc, rất nhanh lại nhíu mày, ngay lập tức hiểu rõ Lê Niệm thực sự muốn nói đến vấn đề gì, hơi gắt giọng.

– Cải biên?

Lê Niệm gật đầu.

– Như trong thư bác Khôi đã nói – không chỉ bác ấy – bất kể là Đô Đốc Lê Thụ hay Bình Chương sự Trịnh Khả đều nhất trí cho rằng tân quân công phạt có thừa mà phòng ngự không đủ, chuyến này về Đông Kinh hoặc là sẽ biên chế thêm một doanh bộ binh trọng giáp, hoặc là doanh số một sẽ chia làm hai, mỗi doanh mới lại nhận thêm sáu cơ bộ binh trọng giáp. Chẳng qua …

Trịnh Tú đọc đến trang thư thứ hai, lên giọng nói gối vào.

– Chẳng qua doanh hỏa lực hạng nặng của quân Phủng Thánh sẽ bị phân chia về các đơn vị mới, có đúng không?

Phản ứng của Trịnh Tú với quân Phủng Thánh luôn luôn nhanh nhạy như vậy, đây là vốn liếng hữu hình cuối cùng của mấy đời nhà Lê Lai trong quân đội, cũng chính là nghịch lân của lão.

Lê Niệm thở dài xoa dịu ông già sáu bảy mươi tuổi này.

– Ý của chư vị đại nhân là doanh pháo binh hiện tại sẽ bị chia ra thành ba phần. Lại dựa vào đó làm nòng cốt bổ sung thêm tân binh để xây dựng nên ba doanh pháo binh mới. Chí ít chúng ta vẫn được giữ lại một cơ pháo kéo cùng một cơ pháo cối làm vốn, dựa vào đó có thể miễn cưỡng đắp lên một doanh pháo binh hoàn chỉnh. Bác Khôi đã hứa loạt hỏa khí hạng nặng cuối năm nay ở Lạc Thủy sẽ ưu tiên phân phát cho quân Phủng Thánh biên chế huấn luyện từ sớm, hai doanh kia sẽ nhận vũ khí mới muộn hơn chúng ta.

Nắm chặt bàn tay gân guốc nhăn nheo của Trịnh Tú, cảm nhận được sự kích động trong lão, Lê Niệm nhẹ nhàng vỗ lên mu bàn tay già nua, nói tiếp.

– Lại nói, lần này cải biên quân Phủng Thánh nhận được thêm một doanh bộ binh trọng giáp, cháu sẽ cố tranh thủ loại giáp tấm mới nhất ở Cẩm Giang. Công bằng mà nói quân số trực thuộc quyền chỉ huy của quân ta sẽ lên đến gần bốn ngàn người, đã bằng hai phần ba một quân rồi. Chúng ta không lỗ!

Trịnh Tú kiên định lắc đầu.

– Không đơn giản như vậy, trước kia quân Phủng Thánh hết thảy gần ba ngàn người đã là tràn biên chế, không đời nào chư vị đại nhân trên triều chấp nhận một nhà sở hữu lực lượng thân binh lớn đến mức đó!

Lê Niệm không thể lừa gạt được lão cũng không nhụt chí, thẳng thắn thừa nhận.

– Nhưng suy cho cùng cháu vẫn là Tổng quản quân Phủng Thánh, người các nhà khác dù đến chia quân quyền nhưng khi ra trận vẫn phải nghe lời cháu. Đồ là bác Khôi sẽ nhét một doanh trưởng là con cháu hoàng tộc, hai doanh còn lại một doanh sẽ đem chia cho huân quý nữa. Cuối cùng … đến cuối cùng chúng ta vẫn còn quyền khống chế một doanh của quân Phủng Thánh, tựu lại vẫn không coi là tệ. Quyền lựa chọn hẳn là vẫn nằm trong tay chúng ta, ông cho rằng chúng ta nên lấy doanh điểu thương hay doanh hỏa pháo?

Nghe tiểu chủ nhà mình an ủi bản thân, trong ruột Trịnh Tú không khỏi dâng lên một dòng đăng đắng.

“Thiếu chủ bị buộc phải trưởng thành quá sớm!”

Lê Niệm tuổi nhỏ mất cha, trong nhà chỉ còn vài ba anh em con chú con bác, mới bước qua tuổi thiếu nhi trí tuệ đã sớm hơn xa trẻ con các nhà khác, ờ … ngoại trừ tên quái vật nhà Lê Khôi ra.

Tuy Lê Niệm không nói ra nhưng lão biết hắn luôn cực kỳ khao khát, ghen tị con cháu các nhà khác có đầy đủ cha chú vui vẻ quây quần với nhau. Lão còn tận mắt nhìn thấy Lê Niệm dùng ánh mắt ước ao nhìn bọn hoàn khố bị cha chú đánh đòn bằng roi mây. Nhớ lại cảnh tượng năm đó, thân già sáu bảy chục tuổi như lão lâu lắm rồi mới lại thấy cay cay sống mũi.

Trịnh Tú cười khổ, đến khi hoàn toàn trưởng thành thiếu chủ sẽ nhận ra, cái khung cảnh đầm ấm náo nhiệt mà hắn hằng mơ ước chẳng qua là tìm niềm vui giữa bể khổ thôi. Càng đáng buồn hơn là chỉ cần người ta sẩy chân một bước, thứ niềm vui le lói ấy có thể bị tước đi bất cứ lúc nào.

Do lão nghĩ ngợi quá nhiều chăng?

Có thể là như thế đi!

Hoặc là do lão đã nhìn thấy quá nhiều vị đại nhân từng hô hoán phong vân lên voi xuống chó, vậy nên trong vô thức bên trong lão có một thanh âm phản đối để thiếu chủ dấn thân vào vũng nước đục này.

Tốt nhất là về huyện Thuần Hựu, trở về cái Hầu phủ không to không nhỏ, để đám con cháu mấy nhà gia thần canh tác vài trăm mẫu lộc điền Thái Tổ ban cho năm đó, mỗi năm một lần lại sai người về Cẩm Giang chia cổ tức thương hội Vĩnh Xương, thế là cả chủ cả tớ gần trăm người an ổn sống với nhau từ đời này sang đời khác.

Trước sân gà bay toán loạn, sau vườn lợn ủn ỉn kêu, lại có cặp trâu thư thái đằm dưới ao cá nữa thì, chẹp chẹp … trong thế giới quan của lão thiên phủ chi quốc cũng chỉ đến thế mà thôi.

Lắc nhẹ đầu vung suy nghĩ lan man vào hư vô, lão rầu rĩ nói.

– Lấy doanh hỏa lực hạng nặng đi!

Dường như đọc được tâm tư của Trịnh Tú, Lê Niệm cười chua chát nói.

– Ông Tú, đây là số mệnh của cháu, sinh ra trong nhà khanh tướng, đời đời hưởng Hoàng ân, há có thể ru rú trong góc nhà hưởng thú điền viên. Thân là kẻ đội mũ tròn đi hia vuông (1) thừa ý vua mà canh cửa khuyết hơn thua, sử gươm đao đề giáo mác, vâng lệnh chúa mà coi trận tiền được mất. Ấy là chỗ chức trách vậy! Có tệ cũng phải chờ sau khi công tích đã thành, lại học Đào Chu Công (2) sống theo lối thanh đạm thoát tục, như thế chẳng diệu lắm ru? Ha hả …

Trịnh Tú liếc mắt, nghiêm trọng nói.

– Lão thần đã đến tuổi sắp xuống lỗ rồi, đừng chen lời … người cứ để thần nói hết. Có vài lời sợ là bây giờ không nói không còn nhiều cơ hội giãi bày với người nữa.

Lê Niệm thấy có vẻ nghiêm trọng, chắp tay vái.

– Niệm xin ghé chiếu lắng nghe!

Trịnh Tú đứng dậy, từ cửa sổ nhìn ra ngoài nhà sàn, thấm thía nói.

– Thiếu chủ muốn vẫy vùng nơi triều dã cũng được thôi, ấy là chí tang bồng của bậc trượng phu vậy. Duy chỉ có điều này thần vẫn lấy làm trăn trở, hôm nay cậy già nói nhiều vài câu. Lấy ánh mắt của lão thần mà xét, thế cục triều đình mươi năm tới ắt sẽ có sự phong ba. Nguyên nhân ngay tại chỗ Thánh Từ buông rèm nghe chính sự, nói ít cũng phải mười mấy năm. Tuy mọi người không nói ra nhưng ai cũng cho là vua đàn bà, ru rú chốn thâm cung, quần thần ít nhiều cũng có lòng không thích. Nếu Thánh từ an ổn làm tượng sáp thì không có gì để nói, hiềm một nỗi thần nhìn qua tướng bà Thánh Từ cũng chả phải loại nhu nhược yếu ớt gì, hẳn là vẫn muốn nắm lấy quyền tài quyết của quốc gia. Muốn làm được việc đó trước hết là phải thống hợp lực lượng của Hoàng tộc. Bọn Thái giám Lê Khôi, Thiếu phó Trịnh Khắc Phục, Đô đốc Đinh Liệt v.v. tuy hiện tại đang tuyệt đối trung thành với Quan gia, dốc lòng ủng hộ Thánh Từ nhưng quyền uy các vị ấy to lớn quá. Bà Thánh Từ nói phải nói trái cũng là hạng đàn bà, khí lượng nhỏ hẹp khó mà khoan dung nổi, ấy là chỗ chết.

– Thế nên?

Lão quay lại, nhìn vào mắt Lê Niệm gằn từng chữ.

– Thế nên không chóng thì chày, bà Thánh Từ sẽ động thủ với anh em thân tộc của Hoàng Đế. Nhẹ thì bọn tông thất gặp phải họa chiếu ngục, nặng thì mất mạng cũng không chừng. Xu hướng như thế, thiếu chủ phải sớm định vị vị trí của mình trong triều đình, hoặc là chọn phe trời sinh mà bất bại, hoặc là khoanh tay rũ áo “biết mà như không biết” nếu không sẽ có ngày đại họa lâm đầu đấy! Vừa rồi bà Thánh Từ mượn việc kiểm soát Nhập nội Kiểm sát ty nắn gân Lê Khôi, đây chỉ là bắt đầu thôi!

– Thế nhưng bác Khôi xử lý rất đúng mực, đúng không?

Nghĩ đến hành động quái dị của Lê Khôi, Trịnh Tú có hơi mê mang, nhíu mày một lát rồi vẫn gật đầu.

– Đúng vậy, Thái giám Lê Khôi phản ứng rất lạ, không giống cách hành xử thông thường của ngài ấy! Theo như thần từng suy diễn, nhập nội Kiểm sát ty là công cụ riêng của Hoàng tộc, đúng lý ra ngài ấy phải phản ứng rất kịch liệt mới đúng. Thánh Từ chẳng qua cũng chỉ là con dâu trong nhà thôi, không đáng để Đại tông chính nhún nhường như thế!

Lê Niệm như nhớ đến cái gì, ghé vào tai Trịnh Tú thì thầm.

– Không chỉ bác Khôi đâu, hồi sáng ông Ê cũng bóng gió với cháu chuyện bác Liệt gần đây hành xử nghiêm chỉnh hơn rất nhiều, bất kể là trước mặt hay sau lưng Thái Hậu cùng Hoàng Đế đều không còn tùy tiện bỗ bã như trước nữa. Điều này nói rõ cái gì?

Trịnh Tú cũng bị dẫn dắt, kinh nghiệm gần bảy mươi năm sống trên đời liên tục chắp nối, xoắn lại cùng nhau, cuối cùng đưa ra kết luận chính xác nhất – dù khó tin đến mấy cũng là sự thực.

Lão ngẩng đầu lên, từ trong mắt Lê Niệm nhìn ra ý cười, lão cũng tít mắt lại cười khằng khặc như con khỉ già, nói.

– Xem ra, tầm nhìn sắp tới của thiếu chủ cần phải được hoạch định lại!

Lê Niệm cười gật đầu, gọi một tiếng, con bé Chăn từ gian trong đem ra mấy chục nem chua.

Đinh Bảng vừa bước chân vào nhà sàn chợt cảm thấy lông tay lông chân dựng ngược lên, không tự chủ được lạc bước nửa nhịp.

Mang theo không hiểu bước vào nhà, hắn khom lưng chắp tay.

– Bẩm thiếu chủ, Trấn Man Tướng quân cho đòi, nói là có chuyện kín cần bàn.

Lê Niệm cùng Trịnh Tú nhìn nhau không hẹn mà cùng đọc được trong mắt nhau một ý tưởng duy nhất.

“Triều đình Đông Kinh này, không ai là loại ngu cả!”

Chú thích:

(1) Phốc đầu tròn, hia vuông là phục sức của quan võ nhà Lê.

(2) Đào Chu Công tức Phạm Lãi. Ông có vai trò quan trọng trong việc giúp Việt Vương Câu Tiễn tiêu diệt nước Ngô, quốc gia trước đó nhờ vào Ngũ Tử Tư và Tôn Vũ đã đánh bại nước Sở. Sau khi đại sự đã thành, ông cho rằng vua Việt có tướng cổ cao, môi dài mỏ quạ, là người nhẫn tâm mà ghét kẻ có công, cùng ở lúc hoạn nạn thì được chứ lúc an lạc thì khó, nên không ở lại làm quan mà bí mật trốn đi ở ẩn, cuộc đời coi như là viên mãn.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

giet-dien-cai-kia-phe-vat-niem-luc-su-la-vo-than.jpg
Giết Điên, Cái Kia Phế Vật Niệm Lực Sư Là Võ Thần
Tháng 1 10, 2026
truc-tiep-bat-dau-mot-cau-noi-tuc-khoc-giao-hoa.jpg
Trực Tiếp: Bắt Đầu Một Câu Nói Tức Khóc Giáo Hoa
Tháng 2 1, 2025
thai-tu-anh-minh.jpg
Thái Tử Anh Minh
Tháng 12 28, 2025
tong-vo-bai-su-ma-dai-nguyen-su-nuong-nguoi-nong-qua-a.jpg
Tổng Võ: Bái Sư Mã Đại Nguyên, Sư Nương Ngươi Nóng Quá A
Tháng 1 15, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved