Chương 222: Đùa Bỡn Lòng Người
Nhân vật được đề cập đến trong chương.
1. Đinh Phúc: Nhập nội Kiểm sát ty – Đại Tây Sơn Chỉ huy sứ.
2. Lê Niệm: Dòng dõi Lê Lai.
3. Lê Thọ Vực: Con trai Lê Sao.
4. Đỗ Lam: Con trai Đỗ Bí.
5. Phạ Pha Ngừm: Vua khai quốc vủa Vạn Tượng (tiền tố “phạ” hay “phra” trong tiếng Thái tương đương với tiền tố “đại” trong tiếng Việt và tiếng Hán).
6. Phạ Lạn Cằm Đeng: Vua thứ ba cu Vạn Tượng.
7. Phạ Xa Mứn: Chúa Mường Thanh trước khi họ Cầm nổi lên.
8. Xa Cằm: Con trai phạ Xa Mứn.
—
Trong một căn nhà sàn bề thế mé đông thành trấn Bài Mộc.
Đinh Phúc ngồi trên tấm thảm bằng lông thú rất dày, tay cầm cái cốc bằng ngà voi khảm xà cừ cực kỳ tinh xảo, bên trong lóng lánh thứ rượu vàng óng như hổ phách, lòng bàn tay phủ lấy đáy cốc làm ấm rượu bên trong bốc lên mùi thơm tràn ngập cả gian phòng.
Ánh sáng nhợt nhạt mùa đông tranh tối tranh sáng xuyên qua khe cửa rọi vào trong soi lờ mờ một khoảng bằng lòng bàn tay trước mặt hắn.
Ánh sáng không quá nhiều, chỉ vừa đủ để người ta mơ hồ nhận ra có một trung niên người Thái đang quỳ mọp dưới chân Đinh Phúc.
Kẻ này mặt dán sát dưới đất, khiến người ta không nhìn thấy mặt mày, duy chỉ có giọng nói là cực kỳ cung kính mà hèn mọn.
– Công đức của đại nhân hừng hực như liệt nhật rồi sẽ phổ chiếu bốn phương, hào quang của ngài như mưa thâm rồi sẽ phủ khắp tám hướng, phong thái của đại nhân rồi sẽ theo cánh chim lan truyền đến cùng non cuối nước, kiếm sắt của đại nhân chỉ đến đâu mười sáu xứ Thái quy phục đến đó không ai dám ngăn cản v.v.
– Được rồi! Hết thảy vinh quang thuộc về tiểu chủ tử nhà ta – tức là Hoàng Đế Bệ hạ vĩ đại. Nhớ lấy, lần sau đọc đảo từ phải tán tụng Hoàng Đế đầu tiên, phận làm nô tỳ như chúng ta không có phúc khí gánh chịu những lời lẽ đó.
Đinh Phúc lười biếng cắt đứt tràng nịnh bợ của kẻ này, nhấp một ngụm rượu nói.
– Vào việc chính đi, người mà ta muốn gài vào đã yên chỗ chưa? Việc này hệ trọng, không được có bất cứ sai lầm nào – dù nhỏ!
Trung niên người Thái lại càng cung kính hơn, dập đầu nói.
– Đại nhân an tâm, tất cả mọi thứ đã được bài bố kỹ lưỡng rồi, bọn chúng đều thuận lợi mà đúng quy trình nhập chủ những vị trí đó!
Đinh Phúc hài lòng dùng thứ giọng rắn rết của mình sắc lạnh hỏi.
– Sau khi biết mình làm việc cho ai, hẳn là sẽ có một số kẻ trong bọn chúng trù trừ không quyết, mày định giải quyết những kẻ này ra sao?
Trung niên nhân lần đầu tiên ngẩng khuôn mặt hung tàn lên, trả lời cực kỳ dứt khoát.
– Chết!
Đinh Phúc hơi nhướng mày, chân không đi giày không chút nào huyền niệm đạp lên đầu trung niên kia khiến hắn lần nữa quay về tư thế đầu gần như chạm đất.
Gương mặt hung tàn gần như có thể khiến trẻ em nín khóc của kẻ kia lại không tỏ ra chút bất mãn hay phản kháng nào, như con chó quẫy đuôi ngoan ngoãn phủ phục dưới nền nhà sàn.
Đinh Phúc cực kỳ hài lòng gật gù.
– Được! Làm rất tốt, lui ra đi Long Cằm Xa, thứ triều đình hứa với mày rồi sẽ là của mày, không ai cướp đi được!
– Muôn lần đội ơn đại nhân!
– Hả?
– Tiểu nhân lỡ lời! Là vạn lần đội ơn Hoàng Đế Bệ hạ!
Đinh Phúc nghe thấy thế mới hừ nhẹ một tiếng, nhấc chân khỏi đầu Long Cằm Xa.
Long Cằm Xa cung kính cúi đầu, đến khi Đinh Phúc lần nữa khoanh chân trên tấm da thú mới chậm rãi đứng dậy, cung kính vái một cái rồi bước lùi ra khỏi nhà sàn.
– Thắp đèn lên đi!
Đinh Phúc khẽ nói một tiếng, lập tức có hai thị nữ từ nhà trong bước ra thắp lên ba bốn ngọn đèn thủy tinh, ánh sáng ôn hòa ngay lập tức trần ngập cả gian nhà.
Lê Niệm cùng bọn Lê Thọ Vực, Đỗ Lam từ buồng trong sóng bước mà ra.
Chỉ là khác với hai tên kia thỏa mái ngồi xuống bên cạnh Đinh Phúc cắt thịt dúi rừng nướng ăn uống ngon lành, trong bụng Lê Niệm lờ mờ dâng lên một luồng cảm giác nguy hiểm.
Đám hoạn quan tiên đế để lại quá được việc, nếu có một ngày chúng lên ngựa có thể yên thiên hạ, xuống ngựa có thể vận chuyển triều đình thì còn cần huân quý như hắn làm gì nữa?
Lê Niệm thừa nhận, do hoàn cảnh gia đình đặc thù, quá trình trưởng thành không giống đám nhị đại các nhà khác nên tâm lý của hắn cực kỳ nhạy cảm với thứ gọi là “nguy cơ” chỉ là … ai có thể lường được chữ “ngờ” cơ chứ?
“Hừ! Rõ ràng là một đám nô tài rửa sân quét nhà mà thôi, dạy cho chúng biết nghe lời là được rồi, Tiên Đế bày lắm trò thế làm gì cơ chứ. Haiz …”
Trong bụng trăm đường ngang dọc, ngoài mặt hắn không tỏ thái độ gì, cầm bình tông lên nhấp một ngụm rượu hoa quả thở dài châm chước nói.
– Chỉ huy sứ đại nhân biết trước kia lũ huân quý chúng ta hay nói riêng với nhau thế nào không?
Đinh Phúc hơi nhướng mày, chỉ là khóe miệng vẫn mang cười.
– Mời công tử dạy lão nô!
– Nhập nội Kiểm sát ty các ngài làm việc hơi có u ám, thủ đoạn tàn độc bất chấp thiên hòa, dùng vào việc nhỏ nhặt thì được, không thích hợp làm việc lớn.
Đinh Phúc không nói gì, vẫn bày một bộ phục tùng, chẳng qua Lê Niệm tinh ý nhận ra khóe miệng kẻ này hơi chùng xuống một chút.
Mặc kệ Lê Thọ Vực điên cuồng nháy mắt, hắn ngả người về phía sau thỏa mái nói tiếp.
– Chẳng qua Tiên Đế lại hết lòng tin tưởng các người, thế nên hết cách, những năm qua lũ chúng ta dù ghét cũng chỉ có thể bịt mũi mà chấp nhận.
Nghe đến đây, bóng lưng Đinh Phúc khẽ đến không thể lại khẽ câu lũ xuống một chút nữa, càng thêm thuận theo.
Lê Niệm nhớ loáng thoáng bác Khôi từng nói, bọn hoạn quan này càng cung kính càng nguy hiểm, càng thuận theo càng cần nâng cao lòng cảnh giác.
Nhếch mép cười, hắn biết trong bụng Đinh Phúc đang rất không vui, lại chẳng quan tâm tiếp tục nói.
– Đến hôm nay, coi như tiểu tử đã được mở rộng tầm mắt, Tiên Đế tin tưởng mà giao phó quyền lực Nhập nội Kiểm sát ty cho hoạn quan là có cái lý của người, Niệm không thể không thừa nhận sự thực đó vậy!
Khuôn mặt lấy lòng của Đinh Phúc đột nhiên giãn ra, bóng lưng dường như cũng trở nên thẳng lên một chút, cười the thé tự diễu nói.
– Chư vị công tử thông cảm cho! Ở nơi u ám quá lâu sẽ khiến cho tâm linh người ta bị vặn vẹo, tính cách sẽ trở nên cổ quái, há há …
Nói rồi rót rượu vào cốc cho từng người.
Lê Thọ Vực, Đỗ Lam không hẹn cùng thở ra một hơi nhẹ nhõm.
Mả mẹ nó! Thằng Niệm chơi vố này không nháy trước anh em gì cả.
Bọn hắn tuy ở Hưng Hóa nhưng từ thư nhà cũng biết bà Thánh Từ ở Đông Kinh vừa dâng cho Lê Khôi một món lễ lớn.
Lời lẽ của Lê Niệm làm bọn hắn tưởng thằng này thụ ý Lê Khôi muốn vạch mặt với đám hoạn quan tiên đế để lại cơ.
May mắn! Vẫn chưa bung bét.
Lê Niệm chẳng tỏ vẻ gì là căng thẳng, thỏa mái đưa cốc ra để Đinh Phúc rót rượu cho mình, khóe miệng hơi cong lên một nhịp.
Tay cầm bình tông rót đầy chén rượu cho Đinh Phúc trả lễ, hắn lại tự tại nhấp một ngụm, rồi như chợt nhớ đến cái gì mới nói.
-Đô chỉ huy sứ đại nhân không thể nói chuyện tử tế với bọn chúng được à? Thái độ của ngài ác liệt như thế, sợ là trong lòng bọn chúng sẽ sinh oán niệm!
Đinh Phúc lúc này rất nghiêm chỉnh, không có chút dấu vết nào của vẻ lười biếng mà tàn độc trước mặt Long Cằm Xa, cười khẽ giải thích.
– Một đám nô tài mà thôi, căn tính gian ngoan cực kỳ, đơn thuần ban phát ân huệ chỉ khiến chúng cảm thấy chúng ta dễ lấn mà thôi. Từng giờ từng khác phải làm rõ cho chúng thấy ở đây ai là chủ, ai là tớ. Quất cho vài roi lại vứt cho khúc xương thừa mới là đạo dùng người, à nhầm … nuôi chó!
Bọn Lê Thọ Vực ngẫm nghĩ một lát, ngẩng mặt nhìn nhau đều cho là phải, Lê Thọ Vực thú vị hỏi.
– Kẻ vừa rồi là ai? Có thể động tay động chân ở đất Hưng Hóa này hẳn không phải hạng xoàng xĩnh.
Đinh Phúc cười xòa.
– Thằng này là Long Cằm Xa, con trai chúa Mường Thanh trước kia – Phạ Xa Mứn – Long Triệu. Mười lăm năm trước phạ Lạn Cằm Đeng – vua Vạn Tượng chết, Phạ Xa Mứn ngự ở Mường Thanh, tự phụ là con cháu Mường Sua, có ý muốn tranh ngôi cao ở Chiềng Thông, dốc hết vốn liếng vào tranh chấp, cuối cùng không những không cướp được ngai vàng từ tay con cháu Phạ Ngừm mà còn khiến cơ ngơi họ Long ở Mường Thanh suy yếu, họ Cầm nhân đó nổi lên mà làm chủ Mường Thanh. Các con của Phạ Xa Mứn đều chạy dài, thế lực lớn nhất chính là thằng Long Cằm Xa này, ngày đêm mơ tưởng khôi phục hào quang tổ tiên. Đối với những kẻ có chấp niệm đến mức gần như nhập ma này, chỉ cần cho bọn chúng thấy được một tia hy vọng, chúng sẽ hết lòng hết sức ngoan ngoãn làm chó cho ta không tiếc điều gì …
Lê Thọ Vực ngồi ở trong góc khuất, âm u nói.
– Không tiếc gì ở đây bao gồm cả phản bội đồng bào, bán đứng lợi ích người Thái ở Hưng Hóa sao?
Lê Niệm cười vỗ vai Lê Niệm.
– Loại người như thế đông – tây, kim – cổ đều có cả. Nói đâu xa, thời họ Trần có Trần Ích Tắc con vua Thái Tông, thời họ Hồ có Trần Thúc Giao con Tư Đồ Nguyên Đán. Đến mức Ích Tắc chôn thây nơi xứ người hay cả nhà Thúc Giáo năm sáu trăm mạng bị quân Hậu Trần xử tử chẳng phải là để hả mối hận trong lòng thiên hạ sao!
Mấy thầy trò vừa nói chuyện vừa bước ra khỏi nhà sàn, chẳng mấy chốc đã lên đến tường thành Bài Mộc.
Đinh Phúc đặt hai tay lên tường gạch mát lạnh, giọng the thé bị hắn kéo xuống thật thấp.
– Việc của Nhập nội Kiểm sát ty sắp tới là tìm kiếm trong đám con cháu các mường gửi xuống Quốc học Lam Sơn những kẻ tham vọng có thừa mà lực lượng không đủ như vậy. Chỉ có bọn chúng mới có thể ngoan ngoãn làm chó cho Bệ hạ!
Lê Thọ Vực không hiểu sao lại bị những lời lẽ hiểm độc của Đinh Phúc khiến cho đấu chí bốc lên phừng phừng, tiện tay đấm xuống tường gạch.
– Ui da! Tường này làm bằng gạch gì vậy, sao mà chắc thế?
Hắn vốn chỉ định vung vẩy nhiệt huyết dư thừa trrong người một chút thôi, ai ngờ va phải tấm sắt.
Nhìn xuống nắm đấm rớm máu của mình, lại nhìn mấy viên gạch vỡ trên nữ tường, hắn lén thở ra một hơi.
Còn may hai lớp gạch đều bị đấm vỡ, nếu không nhất phẩm cao thủ nhà chúng ta không biết vùi đầu vào đâu cho đỡ nhục.
Thành trấn Bài Mộc vốn là một trạm trung chuyển lương thực từ thời Thái Tổ, trước kia chỉ có rào gỗ tường đất cùng kho tàng bên trong.
Sau chuyến chinh phạt Hưng Hóa những năm Đại Bảo, Lê Nguyên Long thấy nơi này tiện quá. Bài Mộc (nay là khu vực ngập nước phía đông xã Phúc Sạn/ Mai Châu/ Hòa Bình) hai mặt dựa vào núi, một mặt nhìn ra sông, một mặt nhìn ra suối, ngược suối Rút có thể thông ra đường ngựa đi thẳng tiến về hướng Mộc Châu.
Giữ được nơi này vừa có thể dự trữ lương thực sẵn sàng bình định miền rừng thiêng nước độc này bất cứ lúc nào, vừa là một con dao kề lên cổ Mai Châu cùng Mộc Châu là cửa ngõ Hưng Hóa.
Thế là tên thiên hạ đệ nhất trung nhị này quyết định làm một trận ra trò ra trống ở Bài Mộc.
Thành này chu vi hơn mười dặm (4km) diện tích hơn sáu dặm (0.96 km2) cứ ven theo rào gỗ tường đất Thái Tổ cho đắp năm xưa mà làm.
Bên trong thì dầm đất cho chắc, bên ngoài thì ốp thêm một lớp gạch chống xói mòn.
Vùng này sẵn đất sét, cứ thế đắp lò nung gạch tại chỗ luôn.
Vậy nên chỉ có hai ngàn lính ở Bài Mộc thay phiên nhau một nửa trực chiến một nửa đắp thành mà chỉ mất hơn hai năm một tòa kiên thành đã bắt đầu lộ rõ đường nét.
Đúng ra còn có thể nhanh hơn nữa, chỉ là tên trung nhị Lê Nguyên Long nửa đường lại dở chứng.
Số là trong lần xâu bọn giặc Cầm Nghiễm về Lam Kinh tế Thái Miếu, Lê Nguyên Long vô tình lượn qua Cẩm Giang thấy lò gạch nhà Lê Khôi nung ra loại gạch xanh thường chỉ có ở nước Ngô.
Tên thiên hạ đệ nhất trung nhị kia liền thao thao bất tuyệt cái gì mà họ Lê vốn thiện Thủy đức cùng Mộc đức, tường thành xây bằng gạch đỏ đại diện cho Hỏa đức là điềm không lành (1).
Quanh đi quẩn lại một hồi té ra là muốn đứa cháu quý hóa của mình chắp hai tay dâng ra công nghệ nung gạch xanh.
Lê Ý cũng cực kỳ thỏa mái mà dứt khoát giao ra thành quả kỹ thuật của đám thợ đốt mấy năm trời (không giao thử xem).
Thực ra, kỹ thuật nung gạch xanh rất đơn giản, khi nung gạch chỉ cần hạn chế thông khí, lại làm mát liên tục bằng nước thì sắt trong đất sét không thể hoàn toàn oxi hóa, thế là sẽ không chuyển thành màu đỏ.
Ông thầy dạy Hóa nó mấy năm cấp 3 hẳn là sẽ tự hào lắm, vì một đứa chuyên môn không làm hết bài tập về nhà như nó có thể nhớ ra sắt cần không khí để thực hiện quá trình oxi hóa, hà hà …
Chứ trí nhớ tầm cỡ anh hùng bàn phím như nó chỉ nhớ gạch xanh là do dùng nước làm mát mà thành là đã tốt lắm rồi, nhớ cóc khô nào được việc phải tạo môi trường thiếu oxi.
Kể cả như thế, đám thợ vẫn mất cả năm trời để tìm ra cách đổ nước phù hợp ngăn không cho gạch vỡ hàng loạt vì bị làm lạnh đột ngột hoặc nửa đỏ nửa xanh vì làm mát không đủ nhanh.
Lê Nguyên Long chiếm được phép nung gạch xanh cùng mấy tên thợ khéo thì cuống cuồng tìm nơi thử nghiệm.
Kết quả thì mọi người đều đã biết, tên trung nhị này vuốt đầu một cái liền gửi đám thợ khéo lên cái đại doanh ven bờ sông Đà này chịch khỉ, à nhầm … là xây dựng biên thành thủ hộ quốc gia.
Đương nhiên, gạch xanh cứng hơn, bền hơn gạch đỏ, đi kèm với đó nung gạch xanh cũng khó khăn vất vả hơn gạch đỏ không chỉ một hai lần.
Nội cái chuyện canh giờ đổ nước đã tốn biết bao nhiêu thời gian công sức so với loại gạch nung xong để đó kia rồi. Thành ra tiến độ xây dựng thành Bài Mộc mới ê a đến giờ chưa xong.
Lê Ý cực kỳ khinh thường trò phong thủy của Lê Nguyên Long, theo nó thì những công trình lớn như tường thành cứ nhanh nhiều tốt rẻ mà triển.
Thứ như gạch xanh chỉ hợp để làm dinh thự trạch viện, sử dụng độ bền của nó trước là để mình ở cho sướng cái thân, sau là để lưu lại tác phẩm nghệ thuật cho hậu thế.
Chứ chơi như Lê Nguyên Long đơn thuần là phá của.
Lan man quá, quay lại mấy tên nhiều liêm sỉ trên tường thành Bài Mộc.
Không giống Lê Thọ Vực nồng đậm tin tưởng tỏ vẻ khí thế bừng bừng, Lê Niệm thì không dễ dàng bị kích động như thế, hắn khẽ nhíu mày.
– Chỉ huy sứ đại nhân, đùa bỡn lòng người là con dao hai lưỡi, hơi sơ sẩy một chút làm hỏng kế hoạch của triều đình, như vậy có chặt đầu của tất cả chúng ta xuống cũng bù không nổi!
Đinh Phúc dường như vẫn cho rằng Lê Niệm còn gút mắc việc hắn đối xử với Long Cằm Xa như một con chó, chắc nịch nói.
– Công tử yên tâm, lão nô tự có chừng mực, Long Cằm Xa không quay lại cắn chúng ta được đâu!
Lê Niệm lắc đầu.
– Ý tiểu tử là đám hùm non cọp sữa sắp dược gửi xuống Đông Kinh kia kìa! Mà thôi! Chuyện này để sau hẵng nói, giờ đại nhân thực lòng trả lời tiểu tử, trong những kẻ chúng ta nâng đỡ lên các vị trí quan trọng ở Hưng Hóa có bao nhiêu người có thể dùng được? Hay nói thẳng ra là, nếu Cầm Sương lần nữa làm phản, bao nhiêu kẻ sẵn lòng nghe triều đình chỉ huy?
Đinh Phúc hơi nghiêm nghị, lạnh giọng nói.
– Công tử Niệm! Nhập nội Kiểm sát Chỉ huy sứ ty là tai mắt của Hoàng gia, ngài không có thẩm quyền tra hỏi đến những chuyện này.
Lê Niệm mặt không biểu tình móc một tấm lệnh bài bằng đồng khảm vàng từ trong ngực ra, điềm nhiên nói.
– Chỉ huy sứ đại nhân làm rất đúng quy tắc, chẳng qua … đây là thủ lệnh của Đại tông chính – Lê Khôi đại nhân! Đại Tây Sơn Chỉ huy sứ – Đinh Phúc nghe lệnh báo cáo!
Đinh Phúc nhìn thấy tấm lệnh bài, ngay lập tức quỳ mọp xuống đất, dập đầu ba cái thấp giọng xướng.
– Đại Tây Sơn Chỉ huy sứ ở đây!
Chú thích:
(1) Chữ Lê (黎) thuộc bộ “thử” (黍) nghĩa là lúa nếp, lại có cả bộ “nhân” (人) lẫn bộ “thủy” (氺) làm phụ mà thành. Vì vậy họ Lê sùng mộc và thủy, kỵ hỏa.