Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
thien-than-quyet.jpg

Thiên Thần Quyết

Tháng 1 26, 2025
Chương 3702. Không đến từ đâu, cũng không đi nơi nào Chương 3701. Trước nay chưa từng có biến hóa
truong-sinh-theo-cuoi-vo-bat-dau.jpg

Trường Sinh Theo Cưới Vợ Bắt Đầu

Tháng 2 3, 2025
Chương 679. Chương cuối Chương 678. Tiến vào ngọn nguồn chi môn
dem-tan-phu-quan-ve.jpg

Đêm Tẫn Phu Quân Về

Tháng 2 12, 2025
Chương 461. Không hỏi tây đông Chương 460. Ta giống như ở đâu gặp qua ngươi nhóm (3)
huyen-huyen-chi-bat-dau-bi-nguoi-danh-len-son-mon

Huyền Huyễn Chi Bắt Đầu Bị Người Đánh Lên Sơn Môn

Tháng 10 13, 2025
Chương 757: Rời đi vẫn là lưu lại( cuối cùng) Chương 756: Đại Thần trở về.
tong-vo-mo-phong-chu-thien-cac-nang-nhin-thay-ca-roi.jpg

Tống Võ: Mô Phỏng Chư Thiên, Các Nàng Nhìn Thấy Cả Rồi?

Tháng 1 8, 2026
Chương 499 hoài nghi! Trời chiều đẹp vô hạn, chỉ tiếc gần hoàng hôn ~ Chương 498 Tô Bạch cười khẽ; Sức sống tràn đầy lắm lời phi khói!
marvel-doat-menh-tro-choi.jpg

Marvel Đoạt Mệnh Trò Chơi

Tháng 1 18, 2025
Chương 389. Nhiệm vụ cùng phân tổ Chương 388. Trò chơi bắt đầu
cho-den-luc-nguoi-ngang-dau-len.jpg

Chờ Đến Lúc Ngươi Ngẩng Đầu Lên

Tháng 1 18, 2025
Chương 177. Phiên ngoại: Giống nhau lần đầu tiên khi thấy ngươi một dạng Chương 176. Phiên ngoại: Cẩu cũng không nhất định phải cứ cùng mèo đánh nhau
hac-vu-chi-vuong.jpg

Hắc Vụ Chi Vương

Tháng 1 23, 2025
Chương 591. Trường Trú vĩnh viễn đến Chương 590. Cô Nguyệt độc sáng
  1. Lê Dung
  2. Chương 221: Thong Thả
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 221: Thong Thả

Mấy bữa nay công việc về nhiều, tác tương đối bận không có thời gian gõ chữ, mọi người hết sức thông cảm.

Nhân vật được đề cập đến.

1. Lê Quy, Lê Dịch: Phó tướng của Lê Ê trong chuyến đánh dẹp Hưng Hóa.

2. Lê Hiệu, Lê Bồ, Lê Lĩnh: Tàn đảng của Lê Sát, giờ là cốt cán trong tập đoàn lợi ích của Lê Ê.

3. Đỗ Lam: Con Trai Đỗ Bí.

4. Vàng Bu Lý: Chakkaphat Phaen Phaeo – vua Vạn Tượng.

5. Lê Thọ Vực: Con trai Lê Sao, tổng quản một vệ quân Thiết Đột theo Lê Ê đánh dẹp Hưng Hóa.

6. Đinh Phúc: Đô chỉ huy sứ Nhập nội Kiểm sát ty quản lĩnh công việc ở phía tây dãy Trường Sơn.

—

Lê Ê hơi ngửa đầu tỏ vẻ hài lòng, liên tục chắp tay ra hiệu không dám nhận, chỉ là ẩn ẩn sâu dưới đáy mắt có một tia điềm nhiên.

Từ cuối những năm Thiệu Bình – sau khi Lê Sát bị ban chết tại nhà – phe cánh của Sát như bọn Lê Ê, Lê Hiệu, Lê Lĩnh v.v. mấy nhà đều bị triều đình đuổi đến những nơi chim không thèm ỉa như có như không xa lánh.

Đã mấy năm nay bọn hắn dường như bị bỏ quên ngoài vòng tròn quyền lực ở Đông Kinh.

Lần này ra quân tuy không gọi là chiến thắng vang dội nhưng cũng miễn cưỡng có tư cách khải hoàn mà về. Dựa vào mảnh chiến công này, tiếng nói chính trị của mấy nhà bọn lão trong thành Đông Kinh sẽ có trọng lượng hơn nhiều.

Hôm kia khao quân bọn Lê Bồ, Lê Lĩnh v.v. đôi mắt đỏ hoe, bọn hắn nhẫn nhục chờ ngày này lâu lắm rồi.

Nói thẳng ra, trừ khi sắp tới Lê Ê lại học theo Lê Sát làm trò gì đó thực sự rất ngu xuẩn, nếu không tương lai trung hạn mấy chục năm tới mọi người đều là đồng liêu, ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy.

Chẳng ai lại muốn gây hiềm khích với những người sắp trở lại vòng tròn quyền lực này cả, một câu chúc lành, một lời nịnh bợ nào phải gì đó khó khăn lắm.

Vuốt đuôi một lát, mọi người đều vui vẻ, Lê Thọ Vực mới chắp tay hỏi Lê Ê.

– Tướng quân! Lần này về kinh triều đình định sắp xếp thế nào? Sang năm có khi nào lại được điều vào Thuận Hóa đánh dẹp quân Chiêm Thành không?

Lê Thọ Vực đương tuổi không còn là thằng chưa phải là ông, luôn cho rằng thân làm trai sinh ra trong thời buổi nước nhà nhiều việc chinh chiến – hắn phải đề thương thúc ngựa rong ruổi sa trường. Hơn tháng nay viết thư cho ông già xin vào Thuận Hóa đánh dẹp không nhận được câu trả lời mong muốn bèn đi vòng đường khác dò hỏi Lê Ê.

Lê Ê đời nào bị thằng này mồi dễ thế, hừ một tiếng nói.

– Chuyện đâu còn có đó, lần này ta có tiếp tục xuất chinh hay không việc quyết đoán là ở Thánh Từ, ở chư vị đại nhân, làm gì đến lượt chúng ta ngồi đây vọng luận. Nhớ lấy, phận làm tướng nghe lệnh làm việc là được, những thứ không thuộc phận sự đừng hỏi đến mảy may. Triều đình lệnh đánh giặc mán thì đánh giặc mán, lệnh dẹp giặc mọi thì dẹp giặc mọi, lời thừa nuốt hết xuống bụng cho lão phu!

Lê Thọ Vực vẫn hơi không phục, nói.

– Cháu muốn dẫn hai nghìn thiết giáp tung hoành thiên hạ, lập kỳ công ngàn đời còn sáng, ngắm mặt trời lặn ở Đại Tây Sơn, nghe biển gầm ở thành Sư Tử (1) v.v. Sao mọi người cứ coi chúng cháu là đám gà nhép đáng thương ủ rũ núp dưới lông vũ của bậc cha chú. Cháu biết trình độ, năng lực hiện tại của cháu còn kém, chưa nhận ra được chiến cơ thoáng qua trên chiến trường, chưa biết lợi hại nơi trận tiền, thế nhưng tướng lĩnh tuổi trẻ không cho cầm quân tích lũy kinh nghiệm sau này đến kỳ giáp hạt thì phải làm sao?

[Bộp bộp bộp … Bộp bộp bộp …]

Trong quân trướng vang lên một tràng pháo tay cô độc của Lê Ê, nghe quỷ dị đến lạ.

Lão hài lòng gật đầu với Lê Thọ Vực, hùng tâm tráng chí này đúng là có chỗ đáng khen, ẩn sâu trong huyết quản con cháu họ Lê ngoài hung tàn ra phải có loại nhiệt huyết bừng bừng này mới đúng.

Chẳng qua, vừa hết tràng pháo tay lão liền đạp Lê Thọ Vực một cái ngã lăn ra đất, chỉ vào mũi hắn mắng.

– Mi thì hiểu cóc khô gì! Đạo cầm quân nào phải chỉ có thân ở trận tiền phấn chấn chém giết, để mi ở nhà quản lý quân ngũ, huấn luyện sĩ tốt thì oan khuất lắm à? Đến cha chú bây, ai ai cũng là sài lang, người người đều là hổ báo, người ngoài nhìn vào cứ tưởng bọn chúng trời sinh cho nghề cầm quân, ai biết thằng nào thằng nấy mười tuổi đã bị chúa công cầm roi đốc xúc học hỏi cách dùng quân pháp, trui rèn phép trị binh. Nhờ đó mà quân tướng một lòng như cha con, sĩ binh yêu thương nhau như huynh đệ, được binh ấy thì đánh đâu mà không phá? Thần tướng binh chủ nào phải trời sinh, đều từ đấy mà ra cả! Ngoan ngoãn ở trong doanh trại luyện quân đi, đừng để đến lúc triều đình có việc cần mi lại dẫn một đám bò đội nón lính không biết mặt quân, quân không nghe lệnh tướng ra chiến trường làm xấu mặt cha mặt chú.

Thấy Lê Thọ Vực muốn nổi sùng, Lê Quy đỡ hắn dậy, vừa phủi bụi đất cho thằng này vừa tỉ tê nói.

– Thọ Vực! Mọi chuyện đều phải có độ, năm nay mi đã theo quân đánh một trận lớn rồi, vệ của mi dù ít dù nhiều cũng chịu một số thiệt hại, chưa nên vội vàng lao đầu vào một cuộc chiến mới làm gì. Thay vào đó hãy về Đông Kinh an trí cho thương binh, lo hậu sự cho tử sĩ, sau đó bổ sung biên chế cho đầy đủ, lại giành thời gian đúc rút kinh nghiệm, rèn luyện sĩ quan cấp thấp v.v. Tin lão phu đi, mi dành thời gian tâm sức lo liệu những việc đó có tác dụng nhiều hơn lăm lăm chém giết trên chiến trường đấy!

Lê Thọ Vực còn muốn nói gì, chỉ thấy Đinh Phúc trải một cuốn lụa to như cái chiếu ra giữa quân trướng, Lê Ê ngồi chễm chệ trên ghế, chỉ vào bản đồ nói.

– Đây là một phần của cái gọi là thiên hạ, mỗi một lần nhìn vào tấm bản đồ này lão phu đều cảm giác mình thực nhỏ bé, phần đời ngắn ngủi còn lại vác giò lên cổ chạy cũng chả hết việc. Nhìn đi, nhìn để thấy thứ tư duy sợ bị người khác tranh phần của mi ngu xuẩn đến mức nào.

Lê Thọ Vực chưa từng thấy thứ này, ngay lập tức cùng bọn Đỗ Lam, Lê Niệm, Lê Quy, Lê Dịch mười mấy người châu đầu vào nhìn.

Bản đồ biểu thị tương đối rộng khắp, bắc nam từ đại mạc Bắc Nguyên đến biển đảo Nam Dương, đông tây từ cùng trời Đông Doanh đến cuối đất Thiên Trúc.

Cách mô tả đều tương đối mạch lạc, ký lục thành thị, mô tả sông núi cũng tương đối rõ ràng dễ hiểu, ngay cả loại chó đọc bản đồ như Đỗ Lam cũng có thể dễ dàng xem hiểu.

Cẩn thận xem xét mấy lần xong, Lê Thọ Vực không tự tin lắm chỉ vào miếng đất bé tí ở giữa lầm bầm.

– Đại Việt chúng ta có một mẩu bé tí thế này thôi à? Triều ta đông tây hơn ngàn dặm, bắc nam hơn hai ngàn dặm há lại chỉ như vậy!

Thằng này càng nhìn bản đồ càng bất mãn, trong mắt hắn, Đại Việt tuy không so được với Ngô quốc nhưng chí ít cũng phải là cường quốc hạng hai.

Giờ mới biết từ Thiên Trúc ở phía tây đến Đại Hòa ở phía đông có đến mười mấy quốc gia sở hữu quốc thổ bằng hoặc rộng lớn hơn Đại Việt.

– Hừ! … Vạn Tượng, Chiêm Thành có tài đức gì lại dám chiếm hữu lãnh thổ to lớn như thế?

– Đúng thế! Mãn-giả-bá-di là bọn mán mọi nào, sao cả cái Nam Dương chỗ nào cũng là quốc độ của bọn chúng vậy?

– Không sai! Phân chia thế này chưa hợp lý …

– Mỗ cảm thấy …

Thành phần đế quốc chủ nghĩa như bọn Lê Thọ Vực, Đỗ Lam cực kỳ bất mãn với hình thái phân chia địa bàn, à nhầm … là quốc thổ, quốc thổ mới đúng, chỉ một lát đã điên cuồng đưa ra cả chục vấn đề.

Trong lời nói phơi bày thái độ tham lam cực kỳ công khai.

Đinh Phúc cười nói.

– Công tử Niệm, từ sau cuộc nội chiến hơn ba mươi năm trước, lại phải chịu sự chèn ép của Ngô quốc, Đế quốc Mãn-giả-bá-di đã bắt đầu suy sụp rồi. Người cai trị hiện tại của Đế quốc già nua này là Nữ hoàng Tô-hi-đạt (Suhita) bà ta phải kết hôn với người thừa kế thứ nhất của Cát-lan-đan (Kelatan) để duy trì bá quyền của Đế quốc, tuy nhiên sau khi chồng bà ta trở về thừa kế ngai vàng Cát-lan-đan thì hai bên lại quay ra gay gắt với nhau, coi như công dã tràng. Cứ đà này, già lắm độ hai ba chục năm nữa là cái Đế quốc đó lại sẽ lâm vào đại loạn. Đến lúc đó sẽ có nhiều việc để làm ở Nam Đảo lắm đấy …

Lê Ê xua tay ngăn cản Đinh Phúc tiếp tục lảm nhảm, chỉ vào một thành phố cảng ven sông được đánh dấu rất nổi bật trên vùng đồng bằng rộng lớn phía tây Đại Tây Sơn.

– Ta muốn bọn mi nhìn vào miền đất này. Ở đây mấy chục năm qua người Đại Thành (Ayutthaya) chân đạp voi chiến, tay cầm trường đao gây chiến liên miên, trước thì hủy diệt Tố Khả Thái (Sukhothai) sau thì cướp phá thành Ăng-ko của Cao Miên, lăm le thành Chiềng Mai của Lan Nạp. Sớm muộn gì Vạn Tượng cũng sẽ bị cuốn vào cuộc chiến này, dù là chủ động liên kết với Đại Thành chia phần hay dựa lưng vào Lan Nạp cầu ổn cũng không có gì khác nhau. Vàng Bu Lý không phải là loại làng nhàng, trước khi lao vào cuộc chiến với láng giềng phía tây, hắn sẽ tìm cách dọn dẹp tình hình phía đông gọn nhất có thể. Từ trên đánh xuống luôn dễ hơn từ dưới đánh lên, người Vạn Tượng không phải là không có lợi thế của họ, không dung cho chúng ta coi nhẹ chút nào.

Đoạn lại chỉ xuống vùng ven biển Chiêm Thành.

– Về phía nam, mấy năm nay tiểu quốc Phan Lang (Panduranga) bắt đầu phất lên nhờ buôn bán, hừng hực tham vọng lần nữa khôi phục vinh quang thời kỳ Hùng Tráng thành (thời đại Virapura). Triều đình Chiêm Thành ở Thắng Lợi thành (Vijaya/ Đồ Bàn) sao có thể ngồi yên? Dù muốn hay không cũng phải có một chiến thắng quân sự để thể hiện vũ lực của mình trước các chư hầu. Hơn nữa, Chế Bồng Nga đã chứng minh cho người Chiêm Thành thấy Đại Việt không phải là không thể bị đánh bại, miễn là có phương thức tiếp cận chiến tranh thích hợp. Rơi vào tình thế đó, kể cả có diệt Trà Hoa Bí Cai cũng sẽ có Chế Bí Cai, Bạt Ma Bí Cai v.v. đời nối đời đốt lên chiến hỏa thôi. Cho nên ta mới bảo mi thời gian tới không nên vội vàng hiếu chiến làm gì, tương lai còn nhiều chuyện lớn để thế hệ bọn mi xử lý. Sẽ có lúc mi phải đánh trận nhiều đến mức muốn ói, bây giờ nóng vội cóc khô gì?

Lê Thọ Vực mở to đôi mắt ra nhìn Đinh Phúc, không thể tin được nói.

– Nhờ đâu các người biết những chuyện này?

Đinh Phúc chắp tay với Lê Thọ vực, không cho là gì to tát.

– Không phải trong bụng công tử Thọ Vực đã có câu trả lời rồi sao? Tiền chính là vật thông thiên, mấy năm nay người của Nhập nội Kiểm sát ty theo chân thương đội của chúng ta ngược xuôi khắp trời nam biển bắc, chỉ cần chịu dùng tiền thì có bí mật gì không moi ra được? Lại nói, có những thứ không cần phải cho người leo cao luồn sâu mới biết, đơn giản chỉ là thương hội theo dõi biến động thị trường các nơi là có thể nắm bắt đại khái.

Nhấp một ngụm trà cho đỡ khô họng, hắn lại thong thả giảng.

– Giả dụ như từ đầu năm nay Chiêm Thành tu bổ các thành Chiêm Động cùng Cổ Lũy, tự nhận là hành động cực kỳ bí mật, nào biết người của ta ở Thắng Lợi thành chỉ cần ghi chép giá cả gỗ đá ở Thắng Lợi thành là đã có manh mối. Nhận được tin tức ban đầu thì tập trung kiểm tra giá cả một số đặc sản địa phương ở các vùng Chiêm Động, Cổ Lũy liền nhận ra dấu vết. Thử hỏi, nếu không phải trai tráng ở những vùng đấy bị chiêu mộ đi làm phu dịch thì biến hóa lớn đến mức nào mới có thể ảnh hưởng đến sản lượng tổng thể của cả một mặt hàng cơ chứ? Như thế là đủ để có thể phán đoán được bảy tám phần mười ở hai xứ Chiêm Động, Cổ Lũy đang diễn ra chuyện gì rồi!

Bọn Lê Quy, Lê Dịch nghe thế cũng như mở ra chân trời mới, hóa ra việc quân báo có thể thực hiện theo cách nhẹ nhàng mà thong thả không ai tưởng tượng nổi như vậy.

Chú Thích:

(1) Thành Sư Tử tức thành phố Simhapura/ Trà Kiệu/ Quảng Nam.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

toan-dan-sang-the-bat-dau-che-tao-cthulhu-the-gioi.jpg
Toàn Dân Sáng Thế: Bắt Đầu Chế Tạo Cthulhu Thế Giới
Tháng 1 10, 2026
trach-ta-thien-phu-qua-manh-chi-co-vo-dich-quet-ngang-het-thay
Trách Ta Thiên Phú Quá Mạnh, Chỉ Có Vô Địch Quét Ngang Hết Thảy
Tháng 12 3, 2025
mot-lang-bac-ban-thao-co-duyen-phan-hoi-phuong-huyet.jpg
Một Lạng Bạc Bán Tháo Cơ Duyên, Phản Hồi Phượng Huyết
Tháng 1 18, 2025
ta-duong-tien-cai-nay-phong-than-nguoi-choi-hoi-nhieu
Ta, Dương Tiễn, Cái Này Phong Thần Người Chơi Hơi Nhiều
Tháng 12 18, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved