Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
lang-thien-kiem-than.jpg

Lăng Thiên Kiếm Thần

Tháng 1 18, 2025
Chương 4351. Ta trở về Chương 4350. Mới tiên giới cách cục
cau-sinh-the-gioi-long-da-hiem-doc-quan-doan-truong.jpg

Cầu Sinh Thế Giới Lòng Dạ Hiểm Độc Quân Đoàn Trưởng

Tháng 4 22, 2025
Chương 0. Hoàn thành cảm nghĩ Chương 33. Hướng thế giới mới xuất phát!
bat-dau-tro-thanh-thu-ho-thu-ta-vo-dich.jpg

Bắt Đầu Trở Thành Thủ Hộ Thú, Ta Vô Địch

Tháng 1 17, 2025
Chương 496. Giải quyết căn nguyên Chương 495. Thương Thiên phục sinh!
Mạnh Nhất Tan Vỡ Hệ Thống

Ấm Áp Rồng

Tháng 1 15, 2025
Chương 728. Thần giới Chương 727. Rèn đúc Thần linh con đường
mot-bai-muon-troi-xanh-500-nam-hoa-khoi-hoi-han-phat-khoc

Một Bài Mượn Trời Xanh 500 Năm Hoa Khôi Hối Hận Phát Khóc

Tháng 1 13, 2026
Chương 1469: Siêu tuyệt thuần âm nhạc, trần nhà cấp bậc! Chương 1468: Hoàn toàn mới sưu tập bối cảnh khúc chủ đề « Thiên Cổ Nhất Thán » rung động đột kích!
lanh-chua-cau-sinh-thien-phu-hop-thanh

Lãnh Chúa Cầu Sinh: Thiên Phú Hợp Thành

Tháng 1 16, 2026
Chương 1317: Bí pháp phương tiêm bia Chương 1316: Thành Lĩnh chi biến (2)
6252b51a5b45031c690cbd672e22ae82

Ta Điện Ảnh Vũ Trụ

Tháng 1 15, 2025
Chương 290. Tốt nhất đạo diễn Chương 289. Toàn thế giới hỏa hoạn
thu-tien-vao-show-tinh-ai-ma-thoi-tai-sao-van-chon-ta.jpg

Thu Tiền Vào Show Tình Ái Mà Thôi, Tại Sao Vẫn Chọn Ta

Tháng 1 25, 2025
Chương 327. Ngay từ đầu chỉ là muốn lấy tiền bên trên show tình ái làm sự nghiệp mà thôi Chương 326. Vui mừng IP hóa
  1. Lê Dung
  2. Chương 219: Người Xấu
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 219: Người Xấu

Nhân vật được đề cập đến trong chương.

1. Lý Vĩ: Gia thần nhà Lê Ý, người vừa cùng Lê Ý ra biển trở về.

2. Bùi Sái: Gia thần nhà Lê Ý, người quản lý xưởng nghiên cứu cùng kho hàng ở Cẩm Giang.

3. Giai Tử (Kako): Nghệ tử mà Đại Nội Giáo Hoằng tặng cho Lê Ý làm quà bồi tội.

—

Lê Ý thấy bà Vân cứ liên tục phủi bụi gần như không có trên người nó, sống mũi cay cay, nước mắt cực kỳ không nghe lời chủ dâng lên sắp tràn bờ mà chảy ra ngoài.

Hơi ngửa đầu lên ngăn dòng lũ đó lại, nó dùng giọng mũi nói với bà Vân.

– Mẹ! Đừng phủi nữa, cẩm bào của con sắp bị mẹ phủi rách rồi đấy!

– Tiên sư bố anh! Đi một nước cả nửa năm không về, mẹ vuốt vài cái thì anh thiếu miếng thịt nào à!

Lê Ý gãi mũi cười trừ, kinh nghiệm hai đời nói cho nó biết những lúc mẹ hiền bắt đầu dở văn này ra thì tốt nhất nên ngoan ngoãn thụ hưởng tình thương của mẹ.

Ánh mắt đảo quanh một vòng liền thấy một thân ảnh quen thuốc yên lặng nhìn nó đầy từ ái.

Lê Điền đứng ở sau lưng Phạm Vân, thấy Lê Ý nhìn về phía mình liền cười dang tay ra.

– Chú Điền!

Chú cháu ghì nhau thật chặt, Lê Điền mới để Lê Ý ở vừa tầm quan sát của mình, vừa nắn xương Lê Ý vừa tấm tắc nói.

– Cao lên, đen đi, cũng rắn chắc hơn nhiều, sắp vào nhị phẩm chứ hả!

Lê Ý cười không nói, Lý Vĩ ở đàng sau cười sang sảng khoe khoang nói.

– Thiếu chủ ra khơi lần này khá lắm, sang Đại Hòa còn cưỡi ngựa vào ra giữa trận tiền, chém được bốn năm cái đầu đấy! Rất có phong thái của Hầu gia năm ấy! Há há …

Bà Vân vừa nghe thấy thế liền xồ tới, chỉ vào mặt Lý Vĩ mắng.

– Lý Vĩ! Chị thấy chú mi làm việc gọn gàng, biết thiệt hơn nên mới đồng ý cho thằng Ý theo chú mi ra biển làm việc. Chú mi thì hay rồi, đường đường là bậc cha chú, thế mà để cho cháu nó mạo hiểm ở nơi binh nhung mũi tên hòn đạn. Thằng Ý năm nay mới mười lăm, tính cả tuổi mụ mới mười sáu tuổi đấy. Nếu thằng Ý có mệnh hệ gì chú mi nói chuyện với lão gia như thế nào? …

Bà Vân chửi xơi xơi vào mặt lão Lý, lão còn muốn ngụy biện, à nhầm … giải thích, là giải thích mới đúng. Lý Vĩ còn muốn giải thích gì đó, chỉ là khóe miệng vừa giật giật đã bị thóa sông mạ biển của bà Vân nhấn chìm.

Lê Ý liếc trái ngó phải, thấy mọi người tụ tập đã ngày một đông, khẽ kéo góc áo Phạm Vân bẽn lẽn khuyên giải.

– Mẹ! Chuyện đâu còn có đấy, về nhà rồi hẵng …

Không đụng tới thì thôi, nó vừa há mồm ra bà Vân liền xù lông lên.

– Câm mồm! Ta chưa hỏi đến mi …

Thấy bà Vân nổi sùng, Lê Ý cũng chỉ có thể ngoan ngoãn ngậm miệng lại.

Nói thì nói thế, thấy mọi người tụ tập đã hơi nhiều, lại toàn là thân binh nhà Lê Khôi, bà Vân không tiện phát tác, hừ một tiếng dẫn đầu hồi phủ.

Lê Điền ra lệnh cho quân Nam Xương trở về doanh trại rồi cùng với bọn Lê Ý, Lý Vĩ mấy chục người gục đầu theo sau.

Con bé Điềm đang ăn tối ở chỗ dì Hoa, nghe bọn gia nhân ồn ào tin anh trai về nhà thì rất hưng phấn chạy ra ngoài cửa Hầu phủ chờ đón.

Chẳng qua đoàn người còn cách vài chục trượng nó đã ngửi thấy hương vị không thơm từ chỗ bà Vân, cực kỳ biết điều trốn sau lưng dì Hoa, mãi đến khi Lê Ý bước qua cửa lớn vào nhà nó mới nhào như bay vào lòng anh trai, khóc rưng rức.

Lê Điền sai người treo thêm hai cái đèn lồng màu tím lịm rõ to trước cửa Hầu phủ, lại cho gọi gia quyến các nhà gia thần đến.

Chẳng mấy chốc vài chục người cả lớn cả nhỏ cả nam cả nữ vui vẻ tươi cười rạng rỡ chạy ra chạy vào tất tả giết lợn làm thịt gà.

Một lúc sau cha con lão ẩn sĩ – quản lý xưởng nghiên cứu Cẩm Giang – Bùi Sái cũng tất tả ôm mấy thùng rượu lâu năm trong hầm dưới chân núi ra.

Thời đại này thiếu thốn kỹ nghệ giải trí, để biểu hiện hoan hỉ trong lòng, cách tốt nhất là tụ tập chè chén một chầu chết bỏ.

Tiểu Hầu gia đi viễn dương trở về đương nhiên là một chuyện vui lớn nhưng bọn hắn cũng chỉ biết tổ chức ăn uống, hát hò mà thôi.

Lê Điền còn hỏi nhỏ với bà Vân, tối nay trâu cày trong nhà có nên vô tình chết bệnh một con hay không.

Thời đại này trâu cày chính là tài sản hạng nhất, đúng là trâu nhà mi nuôi từ bé đấy thế nhưng chính bản thân mi lại không có quyền giết mổ.

Chỉ có loại trâu già yếu hoặc bệnh tật, trải qua chức sắc trong làng xã xác nhận rồi chủ trâu mới có quyền giết mổ.

Lê Ý nghe thấy Lê Điền xui bà Vân giết trâu ăn mừng thì ra sức ngăn cản.

Nó cũng không phải vị Tiên Hoàng Đế nào đó “nhà nghèo” nhưng giết trâu đãi bạn, một bữa tiệc mà thôi, một con lợn béo cùng vài chục con gà vườn đã đủ rồi.

Đích thân chọc tiết con lợn nặng đến hơn hai trăm cân xong, Lê Ý để cho những người khác xả thịt, bản thân nó thì lật đật đi tắm một cái, lâu lắm không được tắm vòi hoa sen rồi.

Trở về phòng lấy quần áo liền thấy bà Vân tựa cười tựa không ngồi trên sập, tay kê lên cái ỷ đôn (1) rung rinh đắc ý nhai trầu, bọn Xuân Lan, Thu Cúc ánh mắt bát quái đứng hầu ở đàng sau.

Dưới chân bà Vân là Giai Tử đang ngồi quỳ ở dưới, bẽn lẽn không dám nói gì.

– Sao! Tiểu hầu gia nhà chúng ta không có gì muốn nói với bà già này à?

Lê Ý chỗ nào còn dám thái độ, bôi mặt trườn lên sập bóp vai cho bà Vân nịnh nọt nói.

– Hà hà … Mẹ chả dục con mau mau kiếm một người phụ nữ bên cạnh nâng khăn sửa túi còn gì … Giờ con đi ra biển một chuyến đem về cho mẹ cô con dâu xinh xắn thế này không thích à?

Bà Vân được thằng này hầu hạ thỏa mái, liếc nhìn Giai Tử một cái, cũng hơi gật đầu.

Tầm mắt thằng quý tử nhà bà coi như không thấp.

Ả này khuôn mặt đầy đặn, mũi cao thẳng, mắt hoa đào, tóc mây đen dày trông cực kỳ thích mắt, đáng coi là một mỹ nhân.

Nhìn xuống đã thấy dáng người khá cao, còn cao hơn bà Vân nửa cái đầu, eo thon mông nở nhìn qua là biết nòi dễ đẻ.

Chói mắt nhất là làn da từ đầu đến chân đều láng mà mịn, đây không phải là đặc điểm thông thường của phụ nữ Lạc Việt, phải từ vùng Giang Nam của nước Ngô trở về bắc mới có.

Nếu nói có gì khiến bà Vân không ưa chỉ có hàm răng kia, trắng nhơn nhởn nhìn như răng chó (2).

Thấy bà Vân không có ý gì là chê trách lắm, Lê Ý nháy mắt với Giai Tử, ả nhanh nhẹn đến trước mặt bà Vân lạy ba lạy.

Bà Vân hơi nhíu mày toan nói gì, Lê Ý đặt tay lên vai bà Vân thấp giọng rủ rỉ.

– Con muốn cho Giai Tử một danh phận … dù chỉ là thiếp thất!

Bà Vân há mồm ra ngáp ngáp, cuối cùng cũng không nói gì xua tay gắt.

– Lớn rồi! Mi khắc có suy tính của mình, mẹ không can thiệp nữa!

Lê Ý thở nhẹ ra một hơi, đứng bên cạnh Giai Tử vái một cái nói.

– Đội ơn mẹ hiểu cho!

Bà Vân không trả lời, đứng dậy đem theo hai con nha hoàn nghênh ngang bước ra sân ngoài.

Bà Vân đi khuất rồi, nó mới ngồi phịch xuống sập, rót một chén trà đầy uống ừng ực như vừa chạy mười vòng quanh sa mạc Xahara.

Coi như giải quyết xong một chuyện, Lê Ý biết, ý bà Vân vốn muốn nó nạp mấy đứa Đông Trúc, Hạ Hiên làm thiếp.

Bọn chúng tuy là nô tịch nhưng gốc gác cũng là con nhà quan hoạn, gia giáo nghiêm cẩn không phải hạng tầm thường.

So với bọn nó Giai Tử xuất thân chỉ là kỹ nữ, dù là Nghệ Tử thì trong mắt bà Vân cũng chả khác gì nhau, lại là người Đại Hòa, không nói ra nhưng trong mắt bà Vân lúc nãy nó đọc thấy hai chữ Đông Di đã sắp tràn ra ngoài.

Ý nó muốn nạp Giai Tử làm thiếp bà Vân có thể hài lòng được mới là lạ.

Lấy lại tinh thần rồi, nó đứng dậy vỗ vai Giai Tử, nàng này đến bây giờ vẫn chưa dứt ra khỏi niềm vui bằng trời này, mặt cứ thộn ra trông đần độn hết sức.

Lê Ý cảm thấy rất ngộ nghĩnh, vỗ thật mạnh vào mông Giai Tử một cái.

“Ờ …Chính là cảm giác này, vẫn luôn luôn khiến người ta khoan khoái như vậy.

Giai Tử vừa giật mình tỉnh lại đã bị nó ôm ngang người bế vào phòng tắm.

Dù gì trong thân thể nó cũng có một linh hồn tương đối hiện đại, Lê Ý không thể nào chịu đựng nổi kiểu tắm bằng bồn gáo của thời đại này.

Năm mười tuổi nó đã mày mò tìm ra cách chế tạo nguyên bộ đồ dùng nhà tắm bằng sứ để thỏa cái thú thư giãn xa xỉ này rồi.

Phòng tắm của nó rất lớn so với tiêu chuẩn của thời đại này, ngoài trừ vòi hoa sen còn có chậu rửa mặt, bồn tắm lớn các thứ.

Khi cần nằm ở đây thiu thiu ngủ cũng không phải là vấn đề gì.

Xua tay đuổi mấy đứa thị nữ ánh mắt u oán ra ngoài sai chúng nó chuẩn bị quần áo, Lê Ý liệng Giai Tử đến [ùm] vào bồn tắm lớn sau đó cũng nhảy theo vào, y quan cởi sau.

Mùa đông ngâm mình trong nước ấm thực sự khiến cho người ta không nhịn được mà rên hừ hừ khoan khoái.

Nó nằm ngửa người ra, thụ hưởng bàn tay mềm mại của Giai Từ nhẹ nhàng mát xa toàn thân.

Bôn ba bốn năm tháng trời, tâm lực lẫn thể lực của nó đều đã đạt đến một loại tới hạn. Chỉ có thỏa mái thư giãn trong cái ổ nhỏ của mình mới đủ làm nó cảm thấy thư thái, không cần phải lo lắng bước kế tiếp nên xử lý như thế nào, hệ quả từ mỗi hành động của mình có đủ để khéo léo cân bằng giữa lợi ích của bản thân với sức chịu đựng của kẻ khác hay không.

Mả mẹ nó! Phương Tá, Yết Kê, Lâm Chiêu, Đại Nội Giáo Hoằng v.v. có năng lực thông thiên đi chăng nữa cũng không thể chõ mõm đến thành Cẩm Giang này được.

Đến giờ phút này nó mới thực sự thả lỏng, có thể để bản thân nghỉ ngơi hoàn toàn, không cần quan tâm đến mớ mạng nhện phức tạp trải dài khắp trời nam biển bắc nữa.

Cơ mà, có vẻ như tiểu Hầu gia nhà chúng ta buông bỏ cảnh giác hơi sớm.

Giai Tử ướt nhẹp ở trong bồn tắm chỉ còn mỗi một lớp áo cổ chéo bằng lụa sống dính dán sát thân thể bắt đầu sán lại gần người nó, như có như không dùng một vài nơi mềm mại vô tình hay cố ý va quệt vào người tiểu Liễu Hạ Huệ nhà chúng ta.

Mỗi một tấc thân thể nàng đều bóng loáng như trân châu, mềm mại như tơ lụa, đàn hồi như bông gòn.

Cầm tờ kịch bản thế này thì còn Hạ với chả Huệ cóc khô gì nữa, mạch máu ở mũi đã bắt đầu biểu tình rồi.

Loạn rồi! Ả đàn bà này thế mà còn chơi trò mèo vờn chuột với mình, lại còn giả vờ chống cự, nói cái gì mà “lang quân đường xa mệt mỏi cần nghỉ ngơi ôn dưỡng thân thể” nữa chứ.

Mặc mẹ nó, nghỉ ngơi con khỉ mốc, có mà nghỉ trong khe ngọc tuyền ý!

Mặc kệ bọn thị nữ ở bên ngoài chờ đợi bị ma âm hành hạ, hôm nay tiểu Hầu gia nhà chúng ta chấp nhận làm người xấu.

Chú thích:

(1) “Ỷ đôn” là cái gối xếp dùng để dựa người hoặc kê tay chuyên dùng trên sập, phản.

(2) Nhuộm răng đen là một truyền thống có từ thời kỳ Bình An (thời đại Heian 794-1185) tuy nhiên, tục này không phổ biến như người ta vẫn tưỡng. Thời kỳ Mạc Phủ Thất Đinh (thời đại Muromachi 1336-1573) trở về trước, việc nhộm răng cùng nhổ lông mày chỉ phổ biến trong giới quý tộc cao cấp và Hoàng gia. Mãi đến giữa thời kỳ Mạc Phủ Đức Xuyên (thời đại Tokugawa 1603-1868) phép trang điểm này mới dần phổ biến ra ngoài cung đình.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

toan-cau-tai-bien-vo-cong-cua-ta-tu-dong-tu-luyen.jpg
Toàn Cầu Tai Biến: Võ Công Của Ta Tự Động Tu Luyện
Tháng 2 1, 2025
vuc-sau-hanh-gia-tu-vu-khi-nong-bat-nat-co-dai-bat-dau
Vực Sâu Hành Giả: Từ Vũ Khí Nóng Bắt Nạt Cổ Đại Bắt Đầu
Tháng mười một 12, 2025
vo-dich-the-tu-nu-de-quy-cau-buong-tha.jpg
Vô Địch Thế Tử, Nữ Đế Quỳ Cầu Buông Tha!
Tháng mười một 26, 2025
troi-sap-ta-mang-theo-tieu-khu-xuyen-qua.jpg
Trời Sập, Ta Mang Theo Tiểu Khu Xuyên Qua !
Tháng 1 8, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved