Chương 216: Kỳ Hoa
PS. Tiếp thu ý kiến của độc giả, từ nay đầu mỗi chương sẽ giới thiệu/ nhắc lại một số nhân vật sẽ được nhắc đến:
1. Chu Kỳ Trấn – Hoàng Đế Chính Thống Đại Minh .
2. Vương Chấn – hoạn quan thân cận của Chu Kỳ Trấn.
3. Lư Thuận – Cẩm Y Vệ Tả Chỉ huy Đồng tri.
4. Anh Quốc Công – Trương Phụ.
5. Tổ mẫu của Chu Kỳ Trấn – Thái Hoàng Thái Hậu – Trương thị.
6. Hoàng Hậu – chính thê của Ch Kỳ Trấn – Tiền thị.
7. Quốc Trượng – cha của Hoàng hậu – Trung Quân đô đốc đồng tri – Tiền Quý.
8. Thành Quốc Công – Chu Ung – con trai của Chu Năng.
9. Nguyễn An – hoạn quan người An Nam, đồng thời là kiến trúc sư xây dựng nhiều công trình quan trọng đương thời.
10. Chu Chiêm Cơ – Hoàng Đế Tuyên Đức, cha của Chu Kỳ Trấn
—
Trình Cảnh lui ra rồi, Vương Chấn mới chậm rãi bê một khay thức ăn đặt lên trước mặt Chu Kỳ Trấn, vẫn là đồ ăn do Tiền hoàng hậu đích thân nấu nướng.
Từ hơn một năm nay, bữa ăn khuya của hắn đều do nàng lo liệu.
Trù nghệ của Hoàng hậu không quá cao siêu, quanh đi quẩn lại đều là những món đơn giản, thế nhưng Chu Kỳ Trấn ăn rất ngon miệng, đến bây giờ đến bữa không có là lại khó chịu.
Thói thường là như thế, vậy mà hôm nay thức ăn Vương Chấn đã dọn lên được gần một khắc giờ Chu Kỳ Trấn vẫn chỉ chăm chú mân mê lọ thủy tinh trong tay không đoái hoài gì đến cơm nước.
Mở nút chai ra, Chu Kỳ Trấn đưa lên mũi hít một hơi thật sâu, vẻ mặt viết đầu thú vị nói với Vương Chấn.
– Xứ An Nam chó ăn đá gà ăn sỏi lại có thể tạo ra thứ hương lộ (nước hoa) tốt như thế này. Quả là quái thay!
Vương Chấn cung kính đối ứng.
– Bẩm chủ tử! An Nam xưa nay lắm thầy khéo, nhiều thợ giỏi, những năm Vĩnh Lạc chinh phạt thôn tính An Nam, Anh Quốc Công sai đưa công tượng về nước không biết bao nhiêu mà kể. Nói đâu xa, Cung sử Thái giám Nguyễn An chính là người An Nam đấy. Kẻ này trước thì phụng mệnh Thành Tổ đo đạc thổ địa, tính toán phương viên, tham gia thiết kế nên thành Bắc Kinh. Sau này Hoàng Tổ Mẫu của người sai tu kiến (sửa chữa và xây dựng thêm) Nội thành Cửu tòa môn, cùng lúc đó kẻ này cũng đảm nhiệm thông dòng đắp đê sông Thông Tế. Việc đó vừa xong, Thái Hoàng Thái Hậu lại sai kẻ này chủ trì xây dựng lại các điện Phụng Thiên, Hoa Cái, Cẩn Thân(1). Những việc đó dù lớn hay nhỏ, mảnh hay thô kẻ này đều thực hiện cực kỳ tỉ mỉ mà mau chóng, nô tỳ cho là căn tính hắn vốn đã như thế, khéo léo từ trong xương, ấy là đặc điểm của người An Nam vậy! Nay có thợ khéo tinh chế được thứ hương lộ tốt như thế này nô tỳ cũng không lấy gì làm bất ngờ!
Nhắc đến Nguyễn An, Chu Kỳ Trấn nhớ rất rõ, người này rất được việc, giờ mới biết hắn là người An Nam không khỏi gật đầu ra hiệu đã hiểu.
Bao lâu rồi ý nhỉ … à … năm năm trước, tức là năm Chính thống thứ ba (1438). Năm đó đê Thông Tế hà lại vỡ, dòng nước lớn nhấn chìm cả một bên bờ, nhà cửa trâu bò không còn lại gì cả, con dân Bắc Trực Lệ chết đuối không biết bao nhiêu mà kể.
Con sông đó là thứ dữ, mười mấy năm liền hết lần này đến lần khác cứ đắp lại vỡ, đắp đê dày đến mấy cũng không chịu được sức nước.
Bà nội hắn liền sai Nguyễn An – lúc đó đang chủ trì việc xây dựng lại ba điện Phụng Thiên, Hoa Cái cùng Cẩn Thân bị hỏa hoạn đốt rụi từ những năm Vĩnh Lạc – đi xem xét nguồn cơn ra sao.
Kẻ này nhâm mệnh đích thân đi xem xét thực địa, dầm mưa dãi gió mười mấy ngày trời, cuối cùng phát hiện đoạn sông Thông Tế thông về phía nam hai trăm dặm lại liên tục hợp lưu với ba con sông khác là Bạch hà, Canh hà cùng Lạc hà, khiến cho thế nước rất lớn, không đê nào chịu nổi.
Nguyễn An trở về cung, bất kể ngày đêm lao vào tính toán, thiết kế, cuối cùng chỉ mất ba ngày đã tìm ra con đường dễ dàng nhất đào kênh dẫn nước ra biển giảm tải thủy thế, hơn nữa còn tính ra công trình chỉ cần một vạn năm ngàn dân phu thi công một tháng, đi kèm với đó là bản vẽ chi tiết, người của Công Bộ chỉ việc đến nhận bản thiết kế đem về triển khai.
Thế là mối họa Thông Tế hà được giải quyết, năm đó tiểu Hoàng Đế hắn rất vui vẻ, liền sai Thủ phụ Dương Sĩ Kỳ soạn “Thông Tế hà bia ký” lưu danh kẻ này.
Đến nay đã năm năm, sông Thông Tế vẫn chưa vỡ đê thêm lần nào nữa.
Về Nội Cửu thành môn, kẻ này trước sau đôn đốc xây dựng Tây Trực Môn, Phụ Thành Môn, Đông Trực Môn, Đức Thắng Môn, Triều Dương Môn v.v. chín cửa.
Hết thảy công trình gồm môn lâu, thành hào, kiều áp đều cực kỳ chỉn chu.
Đặc biệt là thành hào, Nguyễn An không chỉ đơn giản là cho đào một cái hào nước chung quanh, kẻ này đôn đốc phu phen trước thì khơi thông con hào với đường sông, sau thì tu chỉnh, kè hết thảy lại bằng đá.
Mặt khác, ngoài cửa Cửu thành lâu trước kia đều dùng cầu gỗ, lần này Nguyễn An cho sửa toàn bộ thành cầu đá, ngoài ra còn cho làm chín cái cống lớn để điều tiết lượng nước trong hào.
Công trình hoàn công, diện mạo thành Yên Kinh phát sinh thay đổi trọng đại, ngay lúc đó, bọn đại học sĩ Dương Vinh, Dương Phổ dẫn theo chư nho Hàn lâm viện bước vào Hoàng thành đều thán là diệu, còn viết.
“Đăng Chính Dương Môn chi lâu nhi túng lãm
Cao sơn trường xuyên chi hoàn cố
Bình nguyên quảng điện chi diễn dĩ
Thái đàn thanh miếu chi sùng nghiêm
Cung khuyết lâu quan chi tráng lệ
Quan phủ cư dân chi lân thứ
Triền thị cù đạo chi kỳ bố
Triều cận hội đồng chi quân chí,
Xa kỵ vãng lai chi bộn tập
Sán nhiên minh vân hà
Ổng nhiên hàm yên vụ”
(Đứng trên Chính Dương Môn tha hồ mà phóng nhãn
Thấy núi cao sông dài vòng lại kiên cố
Thấy bình nguyên quấn khúc, cánh đồng rộng lớn
Thấy Thái đàn, Thanh miếu uy nghi sùng kính
Thấy cung khuyết lầu quan thực là tráng lệ
Thấy quan phủ cùng dân trạch xếp đều đặn mà có trước sau
Thấy đường ngay ngõ tắt bố trí chỉnh tề
Thấy dân chúng đều hầu vua thành lớp lang, ngựa xe đi lại thành nhóm
Thấy tươi sáng chùm mây tía, đúng là kéo đến cùng sương khói)
Đủ để thấy kẻ này làm việc tốt đến mức nào, công trình không chỉ càng thêm kiên cố, qua tay hắn điểm tô vẻ ngoài cũng càng thêm đẹp đẽ tráng lệ.
Chu Kỳ Trấn gật đầu đồng ý với Vương Chấn.
– Vậy thì cũng không coi là lạ!
Dường như nhớ đến cái gì, hắn lại hỏi.
– Nếu Trẫm nhớ không nhầm mấy năm gần đây người An Nam cũng dong buồn đến cả Bắc Trực Lệ buôn bán đúng không?
Vương Chấn nghiêng đầu truy xét một lúc, mới vái nói.
– Đúng vậy ạ! Nhà Quốc trượng đại nhân cùng Thành Quốc Công có móc nối làm ăn với chúng ở Bắc Trực Lệ ạ!
Chu Kỳ Trấn nghe đến đây ánh mắt hơi bén, liếc xéo Vương Chấn một cái, Vương Chấn cảm nhận được sát khí như có như không kia, quỳ sụp xuống dập đầu như dã tỏi.
– Bệ Hạ tha mạng, nô tỳ lần sau không dám nữa!
Chu Kỳ Trấn cười nhạt, thằng này lúc nào cũng như thế, hở ra một cái là tìm cách đâm bì thóc chọc bị gạo.
Không chấp nhặt với tên hoạn quan này, Chu Kỳ Trấn trầm tư một lát, như có điều suy nghĩ, nói khẽ.
– Gọi Lư Thuận vào đây!
Chốc lát sau, một trung niên thân mặc phi ngư phục, hông đeo tú xuân đao theo Vương Chấn rảo bước mà vào, vừa đến trước mắt Chu Kỳ Trấn đã nghiêm cẩn hành lễ.
– Thần, Lư Thuận khấu kiến Bệ Hạ! Ngô hoàng vạn tuế!
Chu Kỳ Trấn phất tay nói.
– Miễn lễ đi! Trẫm hỏi ngươi một việc!
Lư Thuận đứng dậy, chỉ là lưng vẫn hơi khom vái nói.
– Xin Bệ hạ cứ hỏi!
Chu Kỳ Trấn hơi nghiêng người truy vấn.
– Người An Nam đến Đại Minh buôn bán, Xưởng Vệ có cắt người giám sát chứ?
Lư Thuận đầu óc điên cuồng lật dở, nhanh chóng tìm được thứ mà Hoàng Đế nhắc đến, khẽ xác nhận.
– Bệ Hạ nói là Vĩnh Xương thương hành của An Nam quốc phải không ạ!
Chu Kỳ Trấn mỗi ngày trăm công ngàn việc, nào nhớ một cái thương hội phiên quốc tên gì, gật đầu nói.
– Hẳn là cái này!
Lư Thuận chắc như đinh đóng cột nói
– Hồi Bệ Hạ, thương hội này bắt đầu buôn hàng vào quốc cảnh từ năm Chính Thống thứ tư (1439) ngay từ thời điểm đó hạ thần đã theo đúng quy định mà cắt cử người giám sát rồi ạ!
Mặt đen của Chu Kỳ Trấn hơi giãn ra, xua tay.
– Nói cho Trẫm nghe một chút hành tích của bọn chúng.
Lư Thuận như thật hồi đáp.
– Thương hội Vĩnh Xương từ đầu là đến Quảng Châu, sau đó đến Nam Trực Lệ, cuối cùng mới xin giấy cập cảng Bắc Trực Lệ. Ban đầu mặt hàng chúng đưa đến là xà phòng, rượu mạnh, lụa sống v.v. sau này có thêm tuyết điềm, nhục tinh v.v. việc buôn bán rất vượng, nhất là xà phòng, rượu mạnh cùng nhục tinh ba thức này, rất được dân chúng yêu thích. Còn tuyết điềm, lụa sống các thứ thì chỉ có cao môn đại hộ mới mua nổi, phân cấp khách hàng rất rõ ràng …
Chu Kỳ Trấn chỉ im lặng nghe, không làm gián đoạn thằng này lần nào.
Trung thực mà nói, giống với ông già hắn – Chu Chiêm Cơ – Chu Kỳ Trấn không bài xích thương mậu chút nào.
Ngược lại, hắn luôn cho rằng thương mại mới là nguồn thuế dồi dào mà ổn định.
Vì vậy, từ khi thân chính đến nay Chu Kỳ Trấn không mảy may đả động động đến các chính sách nới lỏng hải cấm, trung hưng cảng biển của ông già.
Nếu được, hắn không ngại đưa thuế thương từ mức 1/30 (3,3%) do cha ông định ra về mức 1/20 (5%).
Dù sao dã vọng cả đời hắn là noi gương tằng tổ phụ – Chu Đệ – nhà mình trọng trấn uy vọng của thiên triều.
Đánh trận không có tiền không xong, tằng tổ phụ hắn đánh Mông Cổ, diệt An Nam xong quốc khố rỗng tuếch, triều đình nhịn ăn nhịn mặc bao nhiêu năm vẫn chưa khôi phục lại được, đến mức ông già hắn phải từ bỏ An Nam cùng một số vệ sở ở tái ngoại nhằm giảm chi tiêu quân sự là đủ hiểu.
Hiềm một nỗi mấy lão già trên triều đường thực sự là mấy cục đá vừa cứng vừa thối, hắn đã mượn mồm Vương Chấn thăm dò mấy lần. Mỗi một lần Vương Chấn khẽ nhắc đến vấn đề này là đám sĩ phu bất kể là hàn sinh hay môn phiệt đều như gạt bỏ hết mọi hiềm khích, đoàn kết cực kỳ.
Người trước ngã xuống người sau tiến lên chửi rủa Vương Chấn cái gì mà “phường hoạn quan họa quốc” “ép Hoàng Đế tranh lợi với dân” v.v. các thứ.
Mả mẹ nó! Suýt chút nữa thì Chu Kỳ Trấn không nhận ra bọn chúng, đúng rồi, nhất là mấy tên nửa năm trước mới thuyết phục hắn đánh thuế cây cọ ở Quỳnh đảo.
Lúc đó cũng chính mồm bọn chúng nói cái gì mà “khắp thiên hạ đều là đất của vua, lý nào lại có một đám gian dân chịu che chở của vua mà không chịu nộp thuế” … đại loại vậy.
Đám sĩ phu đó mồm miệng cực kỳ sắc bén, một khi đoàn kết lại thì đánh khắp triều đường không địch thủ. Đến mức con chó dữ như Vương Chấn cũng không làm gì được.
Quay lại với mấy chủ tớ đang nói chuyện trong cung Càn Thanh, Chu Kỳ Trấn an tĩnh nghe đến khi Lư Thuận tấu báo xong mới có ý riêng hỏi.
– Như ngươi nói thì xà phòng, nhục tinh An Nam đã tràn ngập quá nửa quốc thổ Đại Minh ta?
– Vâng, thưa bệ hạ!
Chu Kỳ Trấn hơi nhíu mày, ra vẻ giận dằn con dao găm chạm trổ tinh xảo xuống mặt bàn quát.
– Nói như vậy chẳng phải người An Nam cũng đã theo hàng hóa tràn ngập quá nửa lãnh thổ Đại Minh ta rồi sao? Giả như trong đó có mật thám của chúng, thừa cơ nắm bắt bố phòng của thiên triều thì tội này ai chịu?
Lư Thuận thấy thế quỳ mọp xuống, lựa lời giải thích.
– Việc này Bệ Hạ chớ lo! Xưởng vệ mấy năm nay ngàn ngày như một cẩn thận giám sát, thấy thương hội Vĩnh Xương từ khi bắt đầu đặt chân vào quốc nội đến nay thừa hành một nguyên tắc, đó là chấp nhận chia sẻ lợi ích mà uỷ quyền phân phối độc quyền cho đối tác của chúng. Bất kể ở Quảng Châu, Nam Trực Lệ hay Bắc Trực Lệ thì mỗi khu vực đều chỉ có một thương lâu duy nhất chịu trách nhiệm giám sát khế ước cùng đánh giá thị trường thôi. Xưởng vệ đã tìm hiểu rồi, tương lai bất kể là mở thêm thương lâu ở Tây An, Vũ Xương hay Tuyền Châu chúng vẫn sẽ lấy môn phiệt địa phương làm trung gian, ngay cả vận chuyển hàng hóa vào nội địa cũng sẽ do môn phiệt địa phương tự nghĩ cách, cùng lắm là thi thoảng cho người đi cùng đội hàng của địa đầu xà trong nước giám sát, tuyệt không có thương đội nào của chúng bôn tẩu trong quốc nội.
Chu Kỳ Trấn hơi bất ngờ nói.
– Kỳ hoa như vậy? Vậy bằng cách nào chúng biết đối tác của mình có vi phạm khế ước hay không?
Lư Thuận lần nữa bò dậy, len lén thấm mồ hôi lạnh trên trán nghiêm cẩn nói.
– Bẩm Bệ Hạ, chúng tuyên bố bất cứ địa đầu xà nào có thể đưa ra bằng chứng khả tín về việc đối tác của Vĩnh Xương thương hành làm trái điều ước đều sẽ hợp pháp nhận được chỉ tiêu phân phối hàng hóa. Điều khoản này cũng được chúng viết rất to bằng chữ Khải chình ình ngay đầu khế ước. Nhờ sự giám sát của những kẻ muốn đến chia phần, đối tác của chúng dẫu có rắp tâm chơi xấu cũng khó mà làm gì được!
Chu Kỳ Trấn gật gù, không ngờ trên đời này còn cách giám sát thú vị như thế này.
Phương pháp này không khỏi khiến đầu hắn nhảy số ra một số phương pháp chơi đùa với chư vị đại nhân trên triều, trên khóe miệng nở ra nụ cười khó hiểu.
Dường như tâm tình không tệ hắn ngả lưng ra long ỷ lười biếng nói.
– Trong số sản phẩm của người An Nam bán vào trong nước có đồ huân hương không?
– Có! Thần có biết một thứ như thế! Độ một năm trở lại đây người An Nam đưa vào quốc nội một loại hương lộ rất tốt, mùi hương thấp thoáng mà bền lâu, cực kỳ cao nhã, rất được phu nhân quý phụ yêu thích …
Chu Kỳ Trấn tai thì nghe Lư Thuận thao thao bất tuyệt, tay mân mê mở chai hương lộ ra để xuống bàn, hơi phẩy phẩy cho hương thơm thoang thoảng lan ra khắp cung Càn Thanh, bâng quơ nói.
– Là thứ này phải không?
Lư Thuận cẩn thận phẩm vị, gật đầu rồi lại lắc nhẹ.
– Mùi hương rất giống hương lộ của An Nam, nhưng độ lưu hương lẫn độ tinh tế của hương lộ An Nam không thể so sánh với loại của bệ hạ được!
Chu Kỳ Trấn hơi nhếch miệng, thụ hưởng cái vuốt đuôi khéo léo của Lư Thuận, cười hỏi.
– Ngươi cũng hiểu về hương lộ?
Lư Thuận gãi mũi cười tự giễu nói.
– Một phần là về nghiệp vụ, phần khác là tiện nội cũng rất thích mấy thứ này, không hiểu một chút trong nhà không yên!
Chu Kỳ Trấn cũng cười, hóa ra trên đời này không chỉ có hắn đau đầu vì đàn bà. Thấy thằng này cứ nhấp nhổm, dường như muốn nói lại thôi, Chu Kỳ Trấn cười hả hả khoe khoang nói.
– Hàng cống phẩm của An Nam quốc vương mà Trình Cảnh vừa mới đem về đấy! Không chỗ nào có đâu!
Nghe đến đây Lư Thuận mới hơi thất lạc chắp tay.
Thân là Cẩm Y Vệ Chỉ huy Đồng tri, hắn không thiếu tiền để mua bất cứ thứ gì, miễn là thứ đó có thể mua bằng tiền.
– Ngày mai Trẫm muốn có sổ sách tóm lược về việc buôn bán ở cửa khẩu, không chỉ An Nam mà là tất cả các nước lân bang. Làm được không?
Lư Thuận nghiêm nghị chắp tay khẳng định.
– Sẽ như ý Bệ Hạ!
Để Vương Chấn đưa Lư Thuận ra khỏi cung Càn Thanh, Chu Kỳ Trấn lần nữa mân mê lọ hương lộ màu vàng nhạt vẫn không ngừng tỏa ra hương thơm dìu dịu thấm vào ruột gan, lầm bầm.
– Phương thức giám sát thực là kỳ hoa, thu lấy cải biên một chút mà dùng có khi lại đem về tác dụng không ngờ, hà hà …
Đoạn Chu Kỳ Trấn xoay người cầm lọ hương lộ rảo bước vào hậu cung, thứ tốt như thế này phải chia sẻ với Hoàng Hậu. Về chuyện giám sát, đương nhiên là hắn có chủ kiến riêng của mình, chỉ là không tiện hành động ngay mà thôi.
Chú thích.
(1) Ban đầu tác chỉ tưởng Nguyễn An chẳng qua là tu sửa thành Yên Kinh thôi, nhưng càng tìm hiểu kỹ các tài liệu của người TQ càng thấy tay này không phải hạng đơn giản.
Về chuyện gây nhiều tranh cãi nhất – Nguyễn An có thiết kế thành Yên Kinh hay không – tác đã tìm được tương đối nhiều nguồn đáng tin, theo đó, về cổ sử thì Minh Sử viết:
“[Minh] Vĩnh Lạc thời thái giám [Nguyễn An] hữu xảo tư, phụng Minh Thành Tổ mệnh doanh Bắc Kinh thành trì, cung điện cập bách tư phủ giải. Mục lượng ý doanh, tất trung quy chế, Công Bộ phụng hành nhi dĩ.”
-Minh sử, văn vật tham khảo tư liệu số 10/ 1957-
Dịch thô:
“Thời Minh, niên hiệu Vĩnh Lạc có thái giám Nguyễn An, thiên tư khéo léo, nhậm mệnh lệnh của Thành Tổ mưu đồ xây dựng thành Bắc Kinh, cung điện cùng nha môn cho bách ty. Đo đạc kỹ lưỡng, thiết kế nghiêm cẩn, chắc chắn là đúng theo quy chế, Công Bộ dựa theo đó mà làm thôi.”
Có nghĩa là Minh sử ghi chép lại việc Nguyễn An không chỉ tu sửa một số cung điện, thành môn của thành Yên Kinh mà còn là người trực tiếp đo đạc, thiết kế, trù tính chung toàn bộ các bộ phận chính của tòa thành này bao gồm tường thành Yên Kinh, Hoàng Thành Yên Kinh cùng nha môn cho các cơ quan triều đình.
Tài liệu hiện đại cũng đồng tình với ghi chép từ cổ sử:
“Nguyễn An thực thông minh, đối chuyện gì đều chịu nghiêm túc động cân não tự hỏi. Hắn tinh thông toán học, kiến trúc học. Khi Thành Tổ chuẩn bị dời đô đến Bắc Kinh, phái hắn đến Bắc Kinh xây dựng thành trì, cung điện cùng nhiều công sở nha môn. Hắn đôi mắt đo lường, trong lòng cân nhắc, thiết kế đến nhanh chóng mà lại phi thường tinh vi chu đáo, Công Bộ chỉ là ấn hắn thiết kế thi công mà thôi.”
-Minh triều hoạn quan/ Vương Xuân Du/ Nhà xuất bản Nhân dân Thiểm Tây-
Vương Xuân Du là nhà nghiên cứu tại Viện Lịch sử/ Viện Khoa học Xã hội Trung Quốc.
Năm 1963, ông tốt nghiệp lớp nghiên cứu Khoa Lịch sử Đại học Phúc Đán chuyên ngành lịch sử các triều đại nhà Nguyên, nhà Minh và nhà Thanh.
Ông liên tục giữ chức vụ trợ lý giáo sư và giảng viên Khoa Lịch sử của Đại học Sư phạm Thượng Hải, phó nhà nghiên cứu tại Viện Lịch sử của Viện Khoa học Xã hội Trung Quốc, phó giám đốc Văn phòng Nghiên cứu Lịch sử nhà Minh, tổng biên tập tạp chí “Giai thoại cổ đại và hiện đại” đồng thời là tổng biên tập và nhà nghiên cứu cuốn “ Loạt lịch sử nhà Minh ” của Nhà xuất bản Khoa học Xã hội Trung Quốc.
Ông hiện là nhà nghiên cứu tại Viện Lịch sử nhà Minh và nhà Thanh, Viện Lịch sử, Viện Khoa học Xã hội Trung Quốc.
Nguồn như vậy hẳn là đã khả tín rồi chứ?