Chương 208: Trí Giả 1
Cuối cùng Lê Ý cũng tìm ra một điểm nào đó miễn cưỡng có thể coi là điểm giống nhau phổ quát giữa Đại Việt và Đại Hòa, đó là đều sùng bái chiến công nơi trận mạc.
Từ tối hôm qua đến giờ thằng cha Thứu Đầu Hoằng Vĩnh cùng toàn bộ mười mấy tên chỉ huy tộc binh nhà Đại Nội đều như cắn phải thuốc tăng động, lẽo đẽo theo chân ra sức quấn lấy Lý Vĩ muốn hỏi cho ra nhẽ lão kiếm con cá heo bằng cách nào, bọn hắn muốn thiết đãi đội quân chiến thắng trở về một trận ra trò.
Thế là từ rạng sáng đến giờ lão Lý buộc phải dẫn theo mấy thằng này ra biển, không biết có kiếm ăn được gì không.
Lê Ý không theo lão ra biển được, nó còn bận đốc xúc quân Nam Xương cùng với đám dân phu tại chỗ sắp xếp doanh trại, lều chõng chuẩn bị đón tướng sĩ khải hoàn trở về.
Không khác được, từ ngày hôm kia – ngay sau khi tiếp sứ giả Đối Mã xong – bọn Thượng Sam Phòng Triều cùng Sơn Danh Giáo Phong đã chia nhau đến làng A Liên cùng cảng Vĩ Kỳ lĩnh quân ở những nơi đó phòng hờ rồi.
Đều là người cẩn thận, không ai muốn công sức chinh chiến mấy tuần trời đổ sông đổ biển cả, cẩn thận đến mấy cũng không thừa.
Hiện tại trong cái đại doanh này địa vị của nó là cao nhất, việc từ trên trời rơi xuống, trên đầu không còn người cao gánh liền lấy người lùn như nó đỡ tạm vậy.
Mấy ngàn người hăng say lao động từ sáng đến trưa mới làm được hơn hai trăm cái lán tươm tất.
Công việc hòm hòm thì từ đàng tây có tiếng tù và gọi nhịp trầm thấp truyền đến.
Lác đác có từng bóng người mặc giáp đen lớn dần trong tầm mắt, bọn hắn chỉ giữ khoảng cách đội hình tối thiểu mà thôi, miễn cưỡng giữ gìn hình ảnh kiêu binh hãn tướng nhà Đại Nội.
Lê Ý dặn dò đám võ sĩ cho dân phu chạy ra tiếp ứng thương binh các thứ, mình thì thúc ngựa đến đón, vừa đến gần đội ngũ đã thấy Đại Nội Giáo Hoằng hông quấn chặt bằng vải thấm đẫm máu, gần như gục xuống bên cổ ngựa vẫn cố giục ngựa đi đầu.
Đại Nội Giáo Hoằng giục ngựa về đến cửa doanh trại liền kéo cương ngựa cho nó quay vòng, đoạn dùng tay đấm lên ngực mình gầm thét.
– Đại Nội uy vũ!
Tộc binh nhà Đại Nội, bất kể là trong doanh hay ngoài doanh đều đồng loạt vung cao thương đao lên hưởng ứng.
– Không gì cản nổi!
– Đại Nội uy vũ! … Không gì cản nổi! …
Đại Nội Giáo Hoằng cười ha hả, đoạn lịm hẳn đi suýt nữa ngã ngựa, may mà Hữu Điền Hoằng Đốc ở bên nhanh tay đỡ lấy.
Mọi người vội vàng đưa hắn vào doanh trướng, tình huống thằng này không tốt, ngay bên sườn có một vết thương đâm tương đối sâu, trên đầu phát sốt, hẳn là vết thương bị nhiễm trùng.
Nó chỉ có thể gọi y sư của thương thuyền dùng cồn ý tế vệ sinh vết thương mà thôi, tên y sư vốn còn định theo thói quen dùng kim chỉ khâu vết thương lại, Lê Ý đặt tay lên vai hắn lắc nhẹ đầu.
Thế là thằng này được giao cho y sĩ theo quân của nhà Đại Nội.
Lê Ý chưa ngu đến mức ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng!
Vệ sinh vết thương thì được, những thứ dị hợm như khâu vết thương vẫn là không nên bày ra.
Lanh chanh làm thay việc người khác cứu được Đại Nội Giáo Hoằng thì không sao, lỡ may, à nhầm … lỡ không may thằng ôn này tự nhiên lăn ra chết thì to chuyện.
Đừng nhìn bọn võ sĩ, gia thần nhà Đại Nội ai nấy đều mày rậm mắt to nhìn qua tưởng là trung thực, thằng này mà có mệnh hệ gì Lê Ý đồ là chúng sẽ không ngần ngại gì đổ cứt lên người nó. Để đến nước đó thiệt hại của thương hội ở Đại Hòa không lấy gì đong đếm nổi.
Kể cả có khâu vết thương đi chăng nữa cũng phải chờ đến khi Đại Nội Giáo Hoằng tỉnh rồi tính.
Cả lính cả phu, tộc binh nhà Đại Nội trở về lành lặn đâu đó gần ba ngàn người. Nói cách khác, trong vòng hai ngày chinh chiến đã mất gần ngàn người cả chết lẫn bị thương.
Tộc binh nhà Đại Nội có thứ có tự vững vàng tiến vào quân doanh, ai về lán trại người đó. Ngay lập tức có dân phu tiến đến đỡ bọn chúng ngồi xuống, lại cởi hết sáo trang, cất hết vũ khí.
Hai ngày vừa qua quá vất cả, cả đi cả về vượt qua ba bốn mươi dặm đường núi, lại phải đối đầu với kẻ địch có quân số gấp đôi, phần lớn trong số tộc binh này đã mệt đến mức không muốn động thân rồi.
Chui vào chăn ấm đã được sấy khô từ trước, ai nấy đều sa vào mộng đẹp.
Đại Nội Giáo Hoằng có thể coi là cao số, trên thân ba bốn vết thương nhưng phần lớn chỉ đâm vào phần mềm, duy có nhát thương ở bụng là nặng nhất lại đã có áo giáp giảm đi phần lớn sát thương.
Mũi thương chỉ vào được một nửa đã hết xung lực, không tiến thêm được.
Thời tiết hiện tại đã vào đông, làm giảm đáng kể tốc độ nhiễm trùng vết thương, đến đầu giờ tối là thằng này tỉnh.
Sờ vào vết thương không thấy mưng mủ hay đỏ tấy quá nhiều liền hỏi y sĩ nhà Đại Nội, được biết Lê Ý làm sạch vết thương bằng một thứ chất lỏng trong suốt gì đấy liền sai người cáng mình sang doanh trại quân Nam Xương mặt dày xin Lê Ý mấy bình đem về vệ sinh cho thương binh nhà hắn.
Đứng trước tính mạng của mấy trăm tên thương binh nhà mình, Đại Nội Giáo Hoằng tỏ vẻ cực kỳ chân chó xoa xoa hai tay vào nhau thăm dò nói.
– Hiền đệ! Trận tương sát này tử đệ nhà ta chết trận hơn ba trăm người, bị thương gần năm trăm người nữa. Vi huynh nghe nói hiền đệ có thứ nước vệ sinh rất thần kỳ, phải chăng …
Không chờ thằng này nói hết, nó liệng cái lệnh bài bằng đồng xanh của nó cho Hữu Điền Hoằng Đốc, nói.
– Ngươi đi về phía hậu doanh, nói với thủ kho là phụng lệnh ta đến lĩnh mười hũ cồn y tế cùng bông băng đi kèm. Lại gọi toàn bộ mười mấy tên y sư của thương hội đi tương trợ. Huynh trưởng không có dị nghị gì chứ?
Thấy ánh mắt của cả Lê Ý lẫn Hữu Điền Hoằng Đốc đều hội tụ về phía mình, Đại Nội Giáo Hoằng cười nhợt nhạt xua tay ra hiệu phong thần nhà mình cứ theo ý Lê Ý mà làm.
Hữu Điền Hoằng Đốc thấy thế mới nghiêm cẩn chắp tay.
– Vâng! Đại nhân.
Nói xong, Lê Ý mới ra vẻ quan tâm.
– Vết thương của huynh trưởng không có gì đáng ngại chứ?
Đại Nội Giáo Hoằng cực kỳ khó khăn mà kìm nén khóe miệng đã kéo lên cực kỳ khoa trương của mình, chậm rãi đáp.
– Vài ba vết thương cỏn con đã là gì, năm ngoái chinh phạt nhà Thiếu Nhạc trên đảo Cửu Châu còn bị thương nặng hơn thế này nhiều, trên dưới hơn mười miệng vết thương cơ mà.
Còn cháu nhà Đại Nội không có loại hèn nhát, hôm qua thằng này ngày đánh hai trận, đập tan gần bảy ngàn quân Đối Mã, có thể nói là đương buổi đắc chí, kiêu hoành cực kỳ.
Lê Ý cũng rất vui lòng cho thằng này chút thể diện, bày một bộ truy tinh tộc được gặp minh tinh hớn hở nói.
– Huynh trưởng vũ dũng hơn người, ngu đệ cũng coi là duyệt qua danh tướng nhưng sánh bằng huynh trưởng cũng không nhiều đâu!
Đại Nội Giáo Hoằng thỏa mái hưởng thụ, sờ sờ chòm râu mới mọc gần đây của mình, ra vẻ rung rinh đắc ý nói.
– Hà hà … hiền đệ quá khen, nói đến trận chiến nay nha, tối hôm kia vi huynh …
Lê Ý cứ thế bị hành hạ gần một canh giờ, mãi mới đá được thằng cha vô sỉ luôn mồm mèo khen mèo dài đuôi kia về giường bệnh của hắn, nó đủng đỉnh chạy xuống lều bếp kiếm cái ăn.
Đám quân Nam Xương đã ăn no từ trước, phóng đại một chút thì tiểu hầu gia nhà chúng ta thực ra chỉ ăn cơm thừa.
Thông thường, bất kể là ở Ngọc Sơn hay Cẩm Giang Lê Ý đều chỉ ăn thức ăn do trù nương nhà mình chế biến, duy chỉ có trong quân doanh nó mới từ bỏ cái thói quen xấu này, trước sau đều cùng binh sĩ dưới trướng ăn chung nồi ngồi chung lán cả.
Kể cả thứ gạo đồ lạt thếch ăn cùng với rau luộc cùng muối cá khô nó cũng chưa bao giờ tỏ ra khinh ghét.
Đây là thói quen tốt học từ Lê Khôi, phải biết cái miệng của Lê Khôi cũng vào loại khảnh ăn chứ chả dễ dãi gì, ngay cả dì Hoa đôi khi còn bị lão càm ràm cơ mà.
Vậy nhưng mỗi lần theo bà Vân vào Thuận Hóa thăm Lê Khôi nó đều thấy ông già nó ngồi chan hòa cùng binh lính lùa lấy lùa để thau thức ăn cho lợn vào miệng ngon lành.
Hỏi ra thì lão bảo “thân binh càng thân thiết với tướng chủ càng liều mình phấn chiến, ta lùa vào trong miệng không phải thau thức ăn cho lợn đó mà là quân tâm” Lê Ý cũng sâu sắc cho là phải.
Tự nhiên lại nhớ đến ông già mình, nó cười mỉm tự trấn an cũng phải thôi, chút chuyện lông gà vỏ tỏi còn lại nên để cho đại diện thường trú của thương hội lo toan, còn hạm đội sẽ dong buồm về Đại Việt, nếu thời tiết thuận lợi thì có thể hi vọng kịp về đất liền ăn tết.
Nghĩ đến ăn nó lại đói, mở nắp cái nồi lớn ra chỉ thấy trong đó sôi sùng sục một hỗn hợp giống như cháo, nó nhận ra đây là lương khô nấu chậm.
Thứ này vốn đa dụng, ăn sống uống nước lã cũng được mà nấu kỹ thành cháo ăn thay gạo đồ càng ngon.
Muốn thứ này nhừ triệt để không bị vón cục hỏa đầu quân chỉ có thể quấy liên tục, nó đồ là từ ngày có thứ lương thực mới này bắp tay mấy tên hỏa đầu quân đã to lên đáng kể.
Múc một thau cháo thật đầy, lại mở nắp cái chảo sắt lớn bên cạnh ra, hóa ra lại là lòng cá.
Hôm nay Lý Vĩ đem bọn thủy thủ nhà Thượng Sam ra biển đánh được hẳn bốn con cá heo, tính ra gần ngàn cân chứ chả ít.
Không biết là ai để phần cho nó mấy miếng lòng cá xào rau mầm, vun lại một chỗ rất gọn.
Nếm thử một miếng, rất giòn, chỉ là quất cùng rượu đều phải dùng rất tiết kiệm, thành ra lòng làm chưa được kỹ lắm, hậu vẫn còn một chút vị lạ.
“Cơm quân ngũ mà, thây cha nó vậy!”
Vừa tự an ủi mình nó vừa trút toàn bộ số lòng cá xào vào thau cháo, hôm nay nó muốn ăn cháo lương khô lòng cá.
Tự đặt một cái tên thật kêu cho món ăn tự chế của mình nó thích ý dùng thìa xúc lên ăn. Hiềm một nỗi cháo lương khô giữ nhiệt rất tốt, tiểu hầu gia nhà chúng ta ngay lập tức bị cháo móng làm cho suýt bỏng, chân tay nhanh nhẹn bốc một nắm tuyết chuẩn bị bỏ vào mồm giảm nhiệt thì phía sau có tiếng người nói.
– Muốn mất hẳn vị giác thì cứ vo tuyết mà nhét vào chỗ bỏng!
Lê Ý nghe thế hơi nghiêng đầu về phía sau, Lý Vĩ đến bên cạnh Lê Ý đưa cho nó một cốc lớn nước mát, tức cười nói.
– Thiếu chủ nên uống nước mát thôi, dùng tuyết chỉ tổ khiến vết bỏng thêm nặng, là phép hại người đấy!
Lê Ý liệng nắm tuyết đi, nhận cốc nước từ tay Lý Vĩ, vừa uống vừa hỏi.
– Chú Vĩ!
– Thần tại!
– Sao cái gì chú cũng biết thế?
– Đi nhiều, chịu khổ nhiều liền biết nhiều thôi!
– Đến khi nào cháu mới có nhiều trải nghiệm như chú nhỉ?
– Thiếu chủ cứ chậm rãi mà ăn, không ai dành ăn với người đâu!
– Chú đang nói chuyện ăn uống hay chuyện đời đấy?
– Thiếu chủ thích hiểu thế nào cũng được!
– …
Trong đêm tối, hai thân ảnh một lớn một nhỏ sát vai nhau ngồi bên bếp lò, tiếng được tiếng mất vu vơ không biết đâu là hồi kết.