Chương 207: May Mắn?
Đại Nội Giáo Hoằng ngồi trong trướng bồng, cả quân trướng lúc này chỉ có một mình hắn vẻ mặt chuyên tâm mà nghiêm túc, tay cầm dao găm nghiêm cẩn mà khéo léo xẻo từng lát thịt mỏng trên cái chân hươu đang xì xèo trên lửa.
Hắn thích nhất là ăn nướng mọi kiểu này, chín đến đâu cắt ra ăn đến đó mới tận hưởng được vị ngọt của từng thớ thịt.
Chẳng qua cách ăn này tốn quá nhiều thời gian, không phải lúc nào cũng làm được.
Thi thoảng có tiếng khẩn cầu thống thiết theo gió lạnh rơi vào tai Đại Nội Giáo Hoằng, chỉ là không khiến hắn có chút mất tập trung nào, vẫn miếng nào ra miếng đấy thưởng thức mĩ vị.
Rắc một chút bột màu đen lên miếng thịt, đây là món quà Lê Ý đem sang Đại Hòa lần này, nghe nói là gia vị ở tận Nam Dương mới có, xa xa về biển tây có người sẵn sàng trả bằng vàng ngang giá để mua thứ này.
Đưa thứ bột này lên ngửi ngửi, chỉ thấy cánh mũi hơi ngưa ngứa, muốn hắt xì một cái.
Cho miếng thịt vừa rắc tiêu vào miệng, chân mày hắn ngay lập tức giãn ra.
“Thiên thượng nhân gian bất quá cũng chỉ như thế này thôi!”
Thứu Đầu Hoằng Trinh (Washizu Hirosada) vén mép trướng đi vào, toàn thân không khác gì người tuyết, nhúm râu dê nho nhỏ dưới cằm đã bị đông lại thành cột băng, mũi hơi giật giật, thòm thèm nhìn cái chân hươu gác bên bếp nuốt một ngụm nước miếng.
Chỉ một hơi thở sau, hắn lấy lại tâm thần khom người vái nói.
– Bẩm đại nhân, đã chặt đầu gần một ngàn tên rồi ạ!
Đại Nội Giáo Hoằng chẳng thèm ngẩng đầu lên, chỉ vào vị trí đối diện mình ra hiệu Thứu Đầu Hoằng Trinh ngồi xuống.
Lại lấy một cái bát nhỏ cùng dao găm đưa cho thằng này, Thứu Đầu Hoằng Trinh không câu nệ chút nào, học theo Đại Nội Giáo Hoằng ăn đến đâu xẻo thịt đến đó.
Hai chủ tớ ăn gần hết thịt rồi, Đại Nội Giáo Hoằng lại đặt cái chân hươu còn lại lên lửa nướng tiếp, bây giờ mới nhân lúc thức ăn chưa chín chép miệng hỏi.
– Tộc binh thương vong nhiều không?
– Hồi đại nhân, chưa đến một trăm chết và bị thương ạ. May nhờ trận tuyết lớn bất thường này, trạm gác ngầm của quân Đối Mã chui hết vào nơi ấm áp nghỉ ngơi, nếu không quân ta muốn tập kích bọn chúng không dễ như thế!
Đại Nội Giáo Hoằng nhếch miệng cười.
– Không có gì gọi là may mắn ở đây cả! Binh vô thường thế, thủy vô thường hình. Chuyện quân cơ biến đổi khôn lường, kể cả khi đã nắm được quyền chủ động trên chiến trường vẫn phải chú ý biến hóa chung quanh từng giờ từng khắc. Nếu như có thể nhạy cảm nhận thấy được biến hóa của hoàn cảnh mà thôi diễn ra chiều hướng của thế cuộc, theo đó có điều chuẩn bị từ trước thì tăng thêm phần thắng, giảm bớt phần thua nào phải chuyện khó khăn gì. Từ xưa đến nay bậc binh chủ dụng binh như Thần không ngoài như thế!
Thứu Đầu Hoằng Trinh không nghĩ nhiều, cuốt đầu cười ha hả.
– Đại nhân nói chuyện toàn là đại đạo lý, thần không học đâu. Chỉ biết nghe theo đại nhân tận dụng trận tuyết rơi bất ngờ này giúp chúng ta làm nên chuyện, thế là đủ rồi. Bọn giặc trước mặt là núi, sau lưng là biển, cuối cùng biến thành ba ba trong rọ, buộc phải quyết chiến với thiết kỵ nhà Đại Nội ta. Xông pha vào nơi binh nhung, chém đầu tướng giặc trước trận tiền mới là điều chúng thần quen thuộc!
Đại Nội Giáo Hoằng nghe thế chỉ cười, đuổi thằng này ra khỏi quân trướng mắng.
– Lăn đi, gọi Hoằng Đốc vào đây, nó đánh trận từ hôm qua đến giờ chưa được miếng gì vào bụng rồi.
Thứu Đầu Hoằng Trinh cười hàm hậu, thi lễ lui ra, gần ra khỏi trướng Đại Nội Giáo Hoằng mới gọi lại, nói
– Để cho binh lính nghỉ ngơi ăn uống ngủ nghỉ đi, xong xuôi đầu giờ chiều đem hơn ngàn tên tù binh còn lại ra chém!
Thứu Đầu Hoằng Trinh nghi hoặc nghiêng đầu.
– Chẳng phải đại nhân đã nói sẽ tha cho một nửa bọn chúng sao?
Đại Nội Giáo Hoằng lấy con dao găm chọc chọc vào cái chân hươu, thấy vẫn còn nước đỏ chảy ra, hơi không cao hứng nói.
– Chúng ta ít người, sắp tới còn phải xuôi nam đánh chủ lực quân Đối Mã, đến lúc đó chúng vùng dậy quấy phá lấy gì ra ngăn cản? Trước đó nói chỉ giết một nửa là để ổn định đám tù binh, khiến chúng có điều hi vọng, không cùng đường làm loạn thôi. Chốc nữa đem ra giết nốt đi!
– Vâng!
Thứu Đầu Hoằng Trinh vừa lui ra được một lát thì Hữu Điền Hoằng Đốc không nhanh không chậm bước vào, đĩnh đạc ngồi xuống vị trí Thứu Đầu Hoằng Trinh để lại, đâu ra đó bắt đầu cắt thịt chậm rãi ăn.
Thằng này ăn uống rất có vận vị, nhìn qua thì chậm nhưng chẳng mấy chốc đã xơi hết một phần tư cái chân hươu.
Đại Nội Giáo Hoằng ăn thật no mới khoác áo lông lên người, mặc kệ Thứu Đầu Hoằng Trinh vẫn tiếp tục đại chiến với cái chân hươu đứng dậy rảo bước ra khỏi doanh trướng, phóng tầm mắt nhìn ra bờ biển.
Gió đem theo cái lạnh từ ngoài biển thổi vào khiến kinh quan được đắp từ hơn nghìn cái đầu trở nên tím tái, tia nắng nhợt nhạt núp sau màn mây không mảy may cho những kẻ đã chết này một chút màu sắc nào.
Từng khuôn mặt quân Đối Mã đều như đang oán độc nhìn chằm chặp vào hắn, bộ dáng cực kỳ dữ tợn.
Đại Nội Giáo Hoằng hít một hơi thật sâu cảm nhận mùi máu tươi theo luồng khí lạnh thấm vào từng thớ thịt.
Đưa tay bốc một vốc tuyết lên nắm thật chặt, đến khi đã lạnh cóng đến mức không chịu đựng được nữa mới liệng nắm tuyết đi, gương mặt càng ngày càng âm u.
Hữu Điền Hoằng Đốc chậm rãi hưởng dụng hết chút thịt cuối cùng rồi mới ra khỏi quân trướng bước đến bên cạnh Đại Nội Giáo Hoằng.
Thấy khuôn mặt hiền hòa của Đại Nội Giáo Hoằng phủ kín một tầng đăm chiêu, không hiểu hỏi.
– Đại nhân đánh thắng trận, khiến hơn hai ngàn quân giặc tan tác, vì sao vẻ mặt lại mang lo lắng như thế?
Đại Nội Giáo Hoằng hơi nhăn mày, thở dài nói.
– Ai mà ngờ được thằng ôn Tông Trinh Thịnh chỉ để lại hơn hai ngàn quân ở làng Hương Kỳ cơ chứ, giờ mới biết nó sớm đã đem chủ lực xuôi xuống thung lũng phía nam. Trận tuyết bất ngờ này giúp quân ta thành công vây nhốt được một đám giặc cỏ, song le cũng chặn bước tiến của chúng ta xuống phía nam tìm diệt chủ lực của chúng. Nếu không tìm diệt được chủ lực của địch, quân ta đội tuyết băng rừng, chịu bao nhiêu khó khăn vất vả tiến vào làng Hương Kỳ không phải đã thành công cốc sao?
Hữu Điền Hoằng Đốc ngẫm nghĩ một lát, ánh mắt xoay chuyển nói.
– Đại nhân! Hay là chúng ta tạm tha cho đám tù binh kia một mạng, dùng chúng đào tuyết mở đường, ngay chiều nay xuôi nam tiến đánh chủ lực phiên Đối Mã.
Đại Nội Giáo Hoằng hơi nhăn mày, cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.
– Thôi được, ngươi đi an bài đi, ta muốn đến đầu giờ chiều binh lính ngủ dậy thì đường xuôi nam có thể đi được.
– Sẽ như ý người!
Chỉ còn Đại Nội Giáo Hoằng một mình, ngửa mặt nhìn lên bầu trời.
Mặt trời cuối cùng cũng vén màn mây mà hắt chút dư uy bạc nhược của mình xuống nhân gian.
Đối với hắn thế là đã đủ, khoan khoái kê một cái ghế xếp ngồi giữa tuyết địa nghẹo đầu ngủ gật lúc nào không hay.
…
Người xứ lạnh trời sinh có khả năng chịu lạnh tốt hơn các sắc dân nhiệt đới, mắt một mí, mỡ dày ở những chỗ cần giữ ấm, lỗ chân lông nhỏ v.v. đều chứng minh điều đó, tuy nhiên, chỉ như thế vẫn là chưa đủ.
Nói cho chuẩn xác ra, chúng không những có các đặc điểm tiến hóa thích nghi tốt với thời tiết mà chúng cũng có những chuẩn bị phù hợp với môi trường này hơn hẳn người xứ khác.
Giả như quần áo của người Đại Hòa, tính sơ sơ cũng có ba bốn lớp, lớp ngoài cùng lúc nào cũng láng bóng bằng loại vải dệt dày nhất, các lớp giữa thì làm bằng những loại vải thô có lỗ hổng lớn.
Lê Ý nhớ mang máng bà giáo dạy Vật Lý của nó năm cấp hai có nói qua loa rằng muốn giữ ấm có hai thứ thực sự cần phải quan tâm, thứ nhất là kín gió, thứ hai là có một lớp không khí khô ở giữa làm lớp cách nhiệt.
Người Lạc Việt thì khác, ở xứ nóng bức nên bất kể là áo trong hay áo ngoài đều chú trọng thoáng khí, thành ra chỉ sau một trận tuyết tiểu hầu gia nhà chúng ta liền vứt cái phi phong có cổ bằng lông chồn đi, run lập cập chạy đến chỗ Thứu Đầu Hoằng Vĩnh (Washizu Hironaga) mượn tạm áo lông thú của thằng này làm áo khoác ngoài.
Quân Nam Xương không có phúc khí như chủ tử nhà chúng, chỉ có thể quây quần bên đống lửa cả ngày.
Lý Vĩ có một cái tài rất lạ, ở chỗ quái quỷ nào lão cũng có thể kiếm được cá ăn.
Nó chỉ biết buổi sáng ăn xong lão dẫn theo mấy thằng chân chó lục tục ra vịnh Kim Lý, nói là điều nghiên địa hình chuẩn bị đường lui, đến trưa đã thấy mấy thằng chân chó đi theo lão cáng hẳn một con cá heo về đại doanh, loại này nói ít cũng phải đâu đó trên dưới hai trăm cân (120 kg).
Một nửa để lại cho quân Nam Xương nấu cháo, nửa còn lại đem cho bọn võ sĩ nhà Đại Nội.
Nó không thể không thừa nhận nói về chế biến các loại thịt cá heo, cá voi thì người Đại hòa mới là người chuyên nghiệp.
So với mấy miếng lòng cá chiên giòn do Lý Vĩ đứng bếp thì cá heo xông khói của bọn võ sĩ nhà Đại nội mỹ vị hơn nhiều.
Chỉ cần chấm với một ít muối mỏ mài ra trộn đều với hạt tiêu đã có thể coi là món ngon có số có má.
Lý Vĩ cực kỳ cố chấp cho rằng không phải trình mình cùi mà hương vị đặc biệt đó là do một loại rễ cây mà người Đại Hòa dùng để ướp thịt sống.
Lê Ý không thể không đồng ý với lão, cứ thử tưởng tượng phải ăn chó luộc chấm tương cà uống cùng Fanta là hiểu. Thịt chó không có riềng sả, mắm tôm, lá mơ nhắm cùng quốc lủi hoặc sang hơn là rượu nếp thì tanh ngòm, ai mà nuốt cho nổi.
Thành ra hai chủ tớ vô sỉ dứt khoát ở lỳ bên doanh trướng của đám võ sĩ nhà Đại Nội đánh một bữa ra trò mới về.
Ban ngày mùa này rất ngắn ngủi, Lê Ý ăn xong bữa chiều thỏa mãn bước ra khỏi doanh trướng của đám võ sĩ nhà Đại Nội thì trời đã bắt đầu ngả tối.
Lão tặc thiên vẫn cố chấp vung vẩy chút hào quang đáng thương của lão xuống tuyết địa tạo thành một loại khung cảnh nên thơ đến lạ.
Lê Ý đang cân nhắc lần này sẽ phải xin lỗi vị đại gia nào về tội đạo thơ thì xa xa phía cuối chân đồi, có mấy chiếc lông vũ màu đỏ xuất hiện, nổi bật hẳn trên nền đất tuyết trắng xóa.
Ba tên tiếu kỵ toàn thân nguyên bộ giáp Đỗng hoàn (Dõ-maru) cưỡi con ngựa sơn cước leo băng qua ghề đồi như dê núi chạy về đến đại doanh.
Vừa vào đến cửa doanh tên cầm đầu đã cất giọng khản đặc gào rít.
– Tiền quân đại tiệp! … Tiền quân đại tiệp! … Quân ta chém đầu bốn ngàn, bắt tù binh ba ngàn, Tông Trinh Thịnh đã lên thuyền bỏ chạy!
– Tiền quân đại tiệp! … Tiền quân đại tiệp! …
Từ trong doanh chạy ra sáu tên tiếu kỵ khác, bọn chúng nhanh tay nhanh chân tháo hai cái ống tre trên lưng tên tiếu kỵ kia ra, kỹ càng quan sát thấy dấu xi vẫn còn nguyên, bèn thúc ngựa chia hai đường đem tin thắng trận đến hai đại doanh còn lại ở cảng Vĩ Kỳ cùng làng A Liên.
Cả doanh trại bây giờ mới bùng nổ hẳn lên, bất kể quân sĩ hay dân phu đều vui vẻ vung vẩy tay chân thể hiện niềm vui mừng.
Khóe miệng bọn tướng lĩnh ở lại do Thứu Đầu Hoằng Vĩnh cầm đầu đã kéo đến mang tai không sao khép lại được.
– Tốt! Tốt quá! Nhà Thiếu Nhạc cùng chư hầu chịu một đòn kết liễu của đại nhân, vĩnh viễn không còn cơ hội trở mình nữa. Chiến dịch này cũng đủ để răn đe bọn cướp biển, khiến mặt biển bắc nhà ta yên ổn hai mươi năm. Không bao lâu nữa chúng ta có thể về nhà!
Một tên gia thần nhà Đại Nội cũng cười nói.
– Đúng vậy! Chiến dịch này chú định chiếu rọi tộc sử, tộc binh tham chiến trận này đủ để lấy làm tiền vốn khoác lác cả đời.
Một tên võ chức khác tiếc nuối nói.
– Chỉ hận một nỗi để Tông Trinh Thịnh chạy mất, năm đó đệ ta theo hầu Thịnh Kiến đại nhân (*) chinh phạt nhà Thiếu Nhạc ở Cửu Châu (đảo Kyushu) rồi chết dưới đao của hắn, không thể bắt thằng này mổ bụng tự sát là điều đáng tiếc lớn vậy!
(* Ouchi Morimi – cha ruột của Đại Nội Giáo Hoằng)
– Đại lang chớ buồn, biết đâu sau này còn có cơ hội …
Nhà Đại Nội cùng nhà Thiếu Nhạc đánh nhau nửa thế kỷ, đến hôm nay công đức viên mãn, hỏi bọn hắn không vui sao được.
Ba tên tiếu kỵ trịnh trọng trao cái ống tre còn lại cho Thứu Đầu Hoằng Vĩnh rồi mới kiếm cái lều ấm áp chui vào.
Bọn võ chức lục tục đem nước gừng mật ong cho bọn chúng uống, đoạn không thể chờ đợi được thúc dục bọn chúng kể chuyện vượt núi băng rừng tập kích.
Ba kẻ kia cũng là loại nhanh nhảu, ngươi một câu ta một cú đem chuyện sập tối vượt núi băng rừng ra sao, rạng sáng tập kích làng Hương Kỳ như thế nào, khiến mấy chục tên võ chức, tiểu lãnh chúa theo quân cùng tán thán không thôi.
– … Đại nhân cho chặt hơn ngàn cái đầu ở làng Hương Kỳ xong liền cho tộc binh nhà ta nghỉ ngơi một buổi sáng, lại sai Hoằng Đốc đại nhân đốc thúc đám tù binh còn lại dọn tuyết mở đường xuôi nam. Đến đầu giờ chiều men theo con đường đám tù binh đã mở từ trước mà xuôi xuống thung lũng vô danh. Đại quân đến nơi thì thuyền Oa Khấu cũng đã sắp cập bờ mất rồi. Gia chủ đại nhân thấy sắp không kịp bèn cưỡi ngựa cầm thương xông lên ở phía trước nhất, kỵ binh nhà ta sĩ khí đại chấn, đều thề chết theo hầu.
Một tên tiếu kỵ thêm mắm dặm muối nổ tung trời kể.
– Đúng thế, kỵ binh nhà ta chia làm ba cánh, tổng cộng hơn hai mươi đội mà quần thảo. Thế trận như sóng biển liên miên bất tuyệt khiến quân giặc không sao dứt ra được. Đến khi trọng giáp bộ binh đuổi đến nơi thì xong, bọn hèn mạt đó chống không lại, hơn hai ngàn cái đầu bị quân ta chém tại trận …
Lý Vĩ nghe Lê Ý phiên dịch lời bọn chúng, cũng gật đầu nói.
– Chiến thắng chưa bao giờ đơn thuần dựa vào may mắn, nó (may mắn) chỉ dành cho người có điều chuẩn bị mà thôi! Binh giả, tùy theo thời thế mà biến ảo khôn lường, Giáo Hoằng đại nhân đánh trận này là binh gia mẫu mực vậy!