Chương 206: Tuyết Xuống
Hữu Điền Hoằng Trực kính cẩn lui ra ngoài, đại cục đã định, chiến sự trên đảo Đối Mã sẽ sớm kết thúc, bây giờ lão phải trở về phiên Trường Môn ngay, ở đó có nhiều việc phải làm.
Đại Nội Giáo Hoằng vẫn chỉ ngồi quỳ trước án, thi thoảng nhấp một ngụm trà nhỏ.
Bỗng nhiên có một thân ảnh khẽ đến không thể lại khẽ xuất hiện sau lưng hắn, thì ra là một nữ tử, nàng này nhẹ nhàng khoác phi phong lên vai Đại Nội Giáo Hoằng. Hắn cũng không có vẻ gì là bất ngờ, chỉ chậm rãi nhấc cái siêu nhỏ lên châm nước nóng vào ấm trà.
Thân ảnh kia tay trần ôm ấm nước rót trà nóng vào chén cho Đại Nội Giáo Hoằng, đoạn mặt mày hầm hừ nói.
– Chủ tử! Tên Lê Ý kia không có ý tốt!
Đại Nội Giáo Hoằng hơi không hài lòng, liếc xéo nàng này một cái.
– Gọi tiểu Hầu gia, không thì gọi Lê quân cũng được!
Thấy nàng cúi đầu chịu thua nhưng trên mặt viết rõ hai chữ “không phục” to đùng, hắn gõ nhẹ lên đầu nàng một cái, dở khóc dở cười mắng.
– Đã nói bao nhiêu lần rồi! Trong lòng mắng người ta như thế nào cũng được, nhưng ở bên ngoài chí ít nên tôn kính một chút. Người ta tuy là đến Đại Hòa buôn bán nhưng dẫu gì cũng là đỉnh tiêm quý loại, những năm đó còn có thể chén chú chén anh với huynh trưởng ta. Xưng một tiếng Lê quân hoặc là tiểu hầu gia thì chết à?
Xuân Tử (Haruko) nhăn mi bất mãn nói.
– Rõ ràng kẻ đó tâm thuật bất chính, cố tình dẫn dắt, có ý muốn làm đồi phế chủ tử người đấy! Trước mặt ý tứ một chút thì cũng thôi, sau lưng sao phải giữ gìn cho kẻ đó như thế!
Đại Nội Giáo Hoằng thế mà không giận, ngả lưng ra phía sau cho Xuân Tử xoa bóp vai mình, thực lòng nói.
– Con người ta sống trên đời luôn có rất nhiều tấm lưới lớn bủa vây, đưa ta vào khuôn khổ, lễ cũng là một trong số đó. Con người khác với động vật cũng bởi vì chúng ta biết lễ, hiểu cái gọi là liêm sỉ đem chúng chuẩn hóa thành quy phạm.
– Chủ tử lúc nào cũng nói với nô mấy thứ đạo lý này, sống như vậy mệt lắm, có ích gì cơ chứ!
Đại Nội Giáo Hoằng thả lỏng hai vai, thoả mái rên hừ hừ.
– Haiz! … Cái gì cũng có hai mặt của nó, lễ nghĩa nghiễm nhiên là gò ép người ta, thế nhưng đồng thời nó cũng là lá chắn bảo vệ tất cả mọi người. Ta thân là Đại danh, là một trong những người được lợi nhiều nhất từ cái gọi là lễ giáo đó. Hiểu chưa?
– Cái này …
Nhắc đến lợi ích của chủ tử nhà mình, Xuân Tử ngay lập tức lâm vào do dự, rất nhanh đi tới thỏa hiệp.
– … Được rồi! Nô rõ ràng … coi như lần này cho kẻ đó một chút mặt mũi, hừ!
Nhìn Xuân Tử vẻ mặt xoắn xuýt, Đại Nội Giáo Hoằng không nhịn được cười ha hả, đưa tay lên xoa đầu nàng.
Ngay cả Xuân Tử cũng nhận ra Lê Ý xúc xiểng xui dại bản thân thì sao thằng nhóc này có thể qua mặt Đại Nội Giáo Hoằng cơ chứ.
Không vạch trần ra chẳng qua là vì tất cả mọi người đều là người trưởng thành, không phải chuyện gì cũng cần làm rõ ràng như vậy mà thôi.
Đứng trước lợi ích của nhà Đại Nội một chút việc nhỏ như thế lại đáng là gì.
Hơn nữa, trung thực mà nói hắn cũng hiểu vì sao Lê Ý lại hành động như thế.
Nhà Đại Nội quá hùng mạnh, không ai thích bên cạnh mình có một đồng minh hùng mạnh quá thể quá đáng như vậy bao giờ.
Trong mắt thương hội Vĩnh Xương, nhà Đại Nội tốt nhất là vũ lực phi thường nhưng tình thế cô quả hai ba mặt là địch, có như thế chúng mới không phải lo lắng nhà Đại Nội vươn tay xuống phương nam cạnh tranh.
Lê Ý lần này tuy giúp hắn trừ đi mối họa lớn trong lòng nhưng sao không phải là hữu ý vô tình khiến chư vị đại nhân ở Bình An kinh đề cao cảnh giác với nhà Đại Nội cơ chứ.
Hiểu là một chuyện, thông cảm là một chuyện nhưng có để trong bụng hay không lại là một chuyện khác.
Nghĩ đến đây, Đại Nội Giáo hoằng nhe răng cười, khiến Xuân Tử đang chăm chú xoa bóp vai cho hắn không khỏi cảm thấy không khí chung quanh như lạnh hẳn xuống, lầm bầm.
– Bắt đầu lạnh rồi sao? Kỳ quái, tuyết đã bắt đầu rơi đâu nhỉ!
Đại Nội Giáo Hoằng ngoái đầu nhìn ra ngoài, đoạn đưa tay ra huơ huơ như đang nắm bắt cái gì, đột nhiên đuôi mắt hơi nheo, giọng nói tường hoà pha thêm một chút gấp gáp, ít đến gần như không thể nhận ra khác biệt.
– Ngươi nói cái gì?
Xuân Tử hơi hoang mang, lần nữa nhắc lại.
– Trời đã bắt đầu lạnh rồi sao?
Đồng tử Đại Nội Giáo Hoằng co lại, đoạn ngồi thẳng dậy, khẽ nói với Xuân Tử.
– Đi gọi Hữu Điền Hoằng Đốc cùng Thứu Đầu Hoằng Trinh vào đây.
– Vâng!
…
Chiều hôm nay Lê Ý rất mệt, luyện tập đao thuật xong không chịu nổi mà ngủ thiếp đi.
Đang ngủ ngon lành thì bị Lý Vĩ xông vào quân trướng gọi dậy, thằng này tính nết rất xấu, bất kể là ai phá giấc ngủ của nó đều ăn một đạp.
[Huỵch] bàn chân mười mấy năm tập võ của nó tuy không to bè nhưng ra chân vẫn rất có lực, Lê Khôi bảo chăm chỉ luyện tập thêm vài tháng nữa có thể nhập nhị phẩm – nội luyện cảnh – ấy thế mà cú đạp sấm sét của tiểu hầu gia nhà chúng ta lại bị một bàn tay thô đầm chắc chắn không chút suy chuyển chặn lại.
– Thiếu chủ! Tuyết xuống!
Lê Ý bật dậy, tỉnh cả ngủ nhìn ra ngoài trướng, ngoài trời tối hù lác đác có vài bông tuyết trắng, tựa như bươm bướm nô đùa trong không khí.
Lê Ý lao ra ngoài trướng, dùng tay hứng từng bông, lại để cho tuyết dần dần tan trong tay, đối với một con khỉ nhiệt đới như nó đây là lần hiếm hoi được thấy tuyết rơi bên ngoài áng văn thơ.
Lý Vĩ bước ra theo, khoác phi phong có cổ bằng lông chồn cho nó, cảm nhận được hơi ấm từ da lông bạch điêu mềm như nhung, rất nhanh niềm vui sướng bị âu lo thay thế, nó dẫm xuống lớp tuyết xốp phát ra tiếng lạo xạo, nhăn mày nói.
– Đảo Đối Mã, nhất là miền Nghiêm Nguyên không mấy khi có tuyết, xem ra ngay cả hạo thiên cũng giúp Tông Trinh Thịnh. Tuyết xuống như thế này kẻ đó tự nhiên lại có chỗ dựa để bàn điều kiện với chúng ta, khiến đại quân không công mà lui cũng không phải là không thể được.
Nó tự giác không thông thạo việc quân cơ nhưng cơ bản vẫn phải biết, thời tiết như thế này đừng nói là hành quân đánh trận, để cho binh lính không chết rét hàng loạt đã không phải là một chuyện đơn giản.
Bây giờ Tông Trinh Thịnh chỉ cần né tránh quyết chiến, độ ba đến năm ngày liên quân không chiếm được lợi lộc gì ắt phải rút quân khỏi Đối Mã.
– Thiếu chủ quá khinh thường Giáo Hoằng đại nhân rồi! Vừa chập tối hôm nay ngài ấy đã bày đàn chay tế trời, tế xong dẫn theo hai ngàn kỵ binh cùng hơn ngàn bộ binh nhà Đại Nội băng rừng đi thâu đêm, hẳn là muốn nhân cơ hội tuyết chưa chặn hết đường đi mà tập kích quân Đối Mã!
Từ đại doanh nhìn ra ngoài vịnh Kim Lý (nay là vịnh Imazatoura) Lê ý đăm chiêu nói.
– Huynh trưởng thân yêu của cháu định nhân cái lạnh chưa thấm vào xương cốt đem quân đánh úp Tông Trinh Thịnh thật à? Cháu còn tưởng hắn thực sự muốn đàm phán với quân Đối Mã kia đấy!
Lý Vĩ cười ha hả, vỗ vai Lê Ý.
– Việc binh nhung thiên biến vạn hóa, tùy theo tình hình cấp thời mà biến chuyển, ôm lấy mớ lý luận suông chỉ tổ làm mồi cho địch mà thôi! Giả như năm đó hai vị tướng quân Đinh Lễ cùng Lý Triện mà cứ khư khư ôm lấy cái quân lệnh “kinh lược Kinh Lộ” của Thái Tổ thì sao có trận đại thắng Tốt Động – Chúc Động làm xoay chuyển cục diện chiến tranh? Giáo Hoằng đại nhân vừa hay nắm được tinh túy của mấy chữ đó vậy!
Nói rồi kéo Lê Ý vào trong quân trướng, chỉ vào bản đồ đảo Đối Mã nói.
– Chung quanh khu vực đồi núi gần vịnh Kim Lý, Vĩ Kỳ có thể nhét vừa sáu bảy ngàn người cũng không có nhiều, chỉ có mấy chỗ này!
Nói rồi chỉ vào một loạt hai ba cái thung lũng cắt hẳn ra bờ biển, lấy trung tâm là làng Hương Kỳ (Gozaki) đều cách cảng Vĩ Kỳ cùng vịnh Kim Lý ba đến bốn quả núi thấp, tính ra đâu đó bảy đến mười dặm.
Lê Ý nhíu mày.
– Tập kích ban đêm thế này thì đường xá là vấn đề đấy, chưa nói đến tuyết rơi nặng như thế kia!
Lý Vĩ gõ gõ cái tẩu thuốc vào cột gỗ, nhét bi thuốc rê vào châm đóm hít một hơi rồi mới nói.
– Chính vì đường xá khó khăn nên mới lấy ba ngàn tinh nhuệ nai nịt gọn gàng đi ngay trong đêm. Tuyết rơi dày thế này tổ gác ngầm của quân Đối Mã hẳn là cũng sẽ kém nhạy bén đi. Thần thấy hành động lần này có thể được.
Hai người cứ thế ngồi uống nước chè với nhau đến khi trời sáng hẳn ra, Lê Ý nhận ra đại doanh thưa người đi trông thấy, tổng cộng chỉ còn đâu đó hơn một ngàn quân trong cái doanh trại to lớn này, số còn lại là phu phen theo hầu.
Trong số gần bốn ngàn người Đại Nội Giáo Hoằng dẫn đi chỉ có chưa đến một ngàn dân phu khỏe mạnh nhất chịu trách nhiệm khiêng sáo trang cho trọng giáp bộ binh.
Trọng trang bộ binh cần đánh vỗ mặt ở phía trước nhất, phải bảo toàn thể lực tối đa, đến khi sắp lâm trận mới mặc đầy đủ sáo trang.
Còn lại hắn không mang theo người thừa nào cả, sẽ kéo chậm tốc độ hành quân, cho Tông Trinh Thịnh thời gian phản ứng.
Trời hạ tuyết cả đêm, đến giữa buổi sáng mặt trời mới bẽn lẽn xuất hiện sau tầng mây, nom mặt mày lão tặc thiên cũng không lấy gì làm tươi tỉnh cho lắm, Lê Ý khinh thường thứ ánh sáng nhợt nhạt này không thèm phơi nắng nữa.
Ôm một bầu tâm sự vào đến quân trướng liền thấy Lý Vĩ đã đang thích ý sì sụp húp cháo gà.
Lão thấy Lê Ý bước vào, chào mời nói.
– Cháo gà rừng đấy, thiếu chủ làm vài bát đi, thơm lắm!
Nó đỡ lấy bát cháo nóng hổi từ tay Lý Vĩ, nhăn mày hỏi.
– Quân nhà Đại Nội đi từ chập tối qua đến giờ vẫn không có tin tức gì, chú không lo à? Lỡ mà có sơ sẩy gì lũ chúng ta chỉ có nước bỏ của chạy lấy người đấy!
Lý Vĩ kê một chân lên ghế, thỏa mái xỉa răng nói.
– Thiếu chủ khéo lo, tinh binh nai nịt gọn gàng chỉ cần hai đến ba canh giờ có thể vượt qua mười dặm đường núi, kể cả có tuyết cũng không suýt soát gì đâu.
– Vậy thì càng đáng lo, trận đánh từ nửa đêm qua tới giờ vẫn chưa có tin tức gì!
– Đã kết thúc rồi!
– Sao chú biết?
Lý Vĩ tự đắc nở một nụ cười nói.
– Kinh nghiệm thôi! Người cứ mươi lần từ trong đống người chết bò ra sẽ biết!