Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
ta-than-thoai-co-giap-su-giao-hoa-nu-than-doat-dien-roi.jpg

Ta! Thần Thoại Cơ Giáp Sư: Giáo Hoa Nữ Thần Đoạt Điên Rồi

Tháng 1 24, 2025
Chương 166. Chương cuối! Chương 165. Sát uy! Zero!
bat-dau-bi-truc-xuat-vuong-phu-trieu-hoan-tuyet-lon-long-ky

Bắt Đầu Bị Trục Xuất Vương Phủ: Triệu Hoán Tuyết Đại Long Kỵ

Tháng 10 11, 2025
Chương 280: Đại Tần thần triều (hoàn tất) Chương 279: Nhân Hoàng hiện thế
chu-thien-chien-truong-bat-dau-ta-o-hong-hoang-mo-ra-tham-uyen-thong-dao

Bắt Đầu Ta Đả Thông Thâm Uyên Thông Đạo

Tháng 1 14, 2026
Chương 576: Lôi Đình Chi Lực « cầu đặt mua ». Chương 575: Chớp mắt là qua chiến cơ « cầu đặt mua ».
kinh-di-tro-choi-bat-dau-khuyen-quy-hoa-khoi-hoan-luong

Kinh Dị Trò Chơi: Bắt Đầu Khuyên Quỷ Hoa Khôi Hoàn Lương!

Tháng 10 17, 2025
Chương 576: (Phiên ngoại) xem như thần minh ngày đầu tiên Chương 575: Mới ba vị thần minh, kết thúc
cuoi-cung-hac-am-chi-vuong.jpg

Cuối Cùng Hắc Ám Chi Vương

Tháng 1 19, 2025
Chương 920. Cuối cùng Hắc Ám chi vương Chương 919. Athos cái chết
man-hoang-ky.jpg

Man Hoang Ký

Tháng 4 1, 2025
Chương 704. Thoát đi Chương 703. Chết
avt

Ta Đệ Tử Rõ Ràng Siêu Cường Lại Lấy Đức Phục Người

Tháng 1 15, 2025
Chương 329. Hắn nắm ta mang cho ngươi câu nói Chương 328. Thiên Hành Kiện, quân tử lấy không ngừng vươn lên
nguoi-day-la-khao-co-ro-rang-la-phat-hien-van-minh-moi

Ngươi Đây Là Khảo Cổ? Rõ Ràng Là Phát Hiện Văn Minh Mới

Tháng 10 14, 2025
Chương 328: Chí cao thế giới, Chư Thiên Vạn Giới người mạnh nhất 【 Kết thúc 】 Chương 327: Nữ Oa phục sinh, tối cường pháp bảo
  1. Lê Dung
  2. Chương 205: Sụp Đổ
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 205: Sụp Đổ

Đại Nội Giáo Hoằng cùng Lê Ý lục tục bước vào, trung quân đại trướng đã có mấy tên võ sĩ ngồi quỳ bên ngoài, thấy bọn hắn đến mới đứng dậy theo hầu vào trong.

Đại Nội Giáo Hoằng vào trong trướng, gật đầu với Sơn Danh Giáo Phong (Yamana NoriToyo) cùng Thượng Sam Phòng Triều (Uesugi FusaTomo) đã yên lặng ngồi quỳ từ trước rồi mới ngồi lên chủ vị, phất tay nói.

– Để cho bọn chúng tiến vào đi!

Sứ giả phiên Đối Mã cầu kiến thì phải tiếp, đây là quy củ, hắn chưa muốn để thiên hạ chỉ vào mặt con cháu nhà Đại Nội chửi là phường tây nhung vô lễ.

Gia thần nhà Đại Nội vội vàng lui xuống, rất nhanh đã dẫn theo dăm sáu người vào doanh trướng, vừa tiến đến kẻ đi đầu đã quỳ mọp xuống trước mặt hắn, nghiêm cẩn vái chào nói.

– Tông thị gia thần Hiểu Điền Cửu Lang (Akita Kuro) bái kiến chư vị đại nhân.

Đại Nội Giáo Hoằng lẳng lặng ngồi khoanh chân trên chủ vị, không biết kiếm ở đâu ra mấy ngọn cỏ dại, cực kỳ chăm chú nhíu mày mà mân mê như là trên đó có gì thú vị lắm.

Thượng Sam Phòng Triều ngồi ở vị thứ nhất bên trái biết ý, thanh âm ôn hòa hỏi.

– Nhữ quân (Tông Trinh Thịnh) ở đâu?

Kẻ kia do dự một hồi, bẽn lẽn nói.

– Gia chủ nghe nói đại quân áp cảnh, trong lòng sợ hãi chi cực, đến nay đang đóng quân trong núi thẳm, không dám đương cự với thiên binh.

Sơn Danh Giáo Phong ngồi đối diện với Thượng Sam Phòng Triều âm dương quái khí.

– Không dám chống lại đại quân của chúng ta? Hà hà … đó là lời Tông Trinh Thịnh khiến nhà ngươi đưa đến đây à!

Trong trận hải chiến tưng bừng ngày hôm đó, nhà Sơn Danh trước sau cháy mất mấy chục chiếc chiến hạm, thiệt hại nhân mạng cũng lên đến hơn hai trăm người.

Phần lớn thiệt hại này lại đến từ trò bẩn thỉu trá hàng của quân Đối Mã, vì vậy thái độ của thằng này với những kẻ không có vinh dự của võ sĩ này là khinh ghét ra mặt, không có chút giữ lại nào.

Tên sứ giả vội vàng cúi người trước Sơn Danh Giáo Phong, thanh minh nói.

– Đại nhân minh giám, chuyện đó do mấy thằng Oa Khấu nhà Tảo Điền gian ngoan mất linh, phần lớn thuyền đi biển trên đảo đều hoạt động dưới quyền nhà Tảo Điền, Tông thị chỉ còn chưa đến trăm chiếc mà thôi, sao có thể nổi lên sóng gió gì chứ.

Nói đến đây hắn dập đầu với Đại Nội Giáo Hoằng, trầm thấp khàn giọng lẩm bẩm.

– May thay ông trời có mắt, huynh đệ hắn đốc xuất hải tặc chống lại đại quân, đến mức lão đại, lão tứ đều chết về tay quý quân, cũng coi là nhân quả báo ứng vậy! Nay gia chủ phái tiểu đến trước cửa doanh, chỉ mong đại nhân cho gia chủ nhà tiểu có cơ hội được dãi bày trước sau, tỏ một tấm lòng thành.

Thằng này nói xong cũng không dám ngước lên nhìn sắc mặt Đại Nội Giáo Hoằng.

Đến bây giờ Đại Nội Giáo Hoằng mới hơi giãn lông mày ra, hé mắt không coi là quan trọng nói.

– Tông Trinh Thịnh có dám chống lại đại quân nhà ta hay không không do một lời nói của ngươi! Nhà ngươi dám nói với ta trận trá hàng hôm trước Tông Trinh Thịnh không động tay động chân chút nào sao?

Sứ giả phiên Đối Mã không thể viện lý do gì, chỉ tiếp tục chăm chú dán đầu xuống đất.

Không thừa thời gian phân trần tường tận với bọn này, Đại Nội Giáo Hoằng hơi nghiêng người hỏi.

– Nói đi, chủ ngươi có lời gì nhắn nhủ đến ta?

Tên sứ giả lúc này mới ngẩng đầu lên, trên trán be bét là máu, thống thiết nói.

– Gia chủ nhà tiểu không dám mong cầu gì nhiều, chỉ xin đại nhân mở một mặt lưới.

Đại Nội Giáo Hoằng yên lặng không cho ý kiến, chỉ là vẫn hơi nghiêng đầu lắng nghe.

Tên kia cắn răng nói.

– Gia chủ nhà tiểu hy vọng, hoặc là đại nhân cho phép Tông thị quy về dưới trướng ngài làm phong thần, hoặc là thả cho chúng tiểu nhân một con đường chạy sang Triều Tiên. Gia chủ nhà tiểu lấy danh dự nhà họ Tông ra thề, chỉ cần một ngày người còn sống tuyệt không làm điều gì nghịch với lợi ích nhà Đại Nội!

Đại Nội Giáo Hoằng hơi trầm mặc, ngẫm nghĩ một lát nói.

– Quy thuận làm phong thần thì không cần, nhà Đại Nội chưa có phước phần thâu nhận phong thần cỡ đó, chẳng qua ta có ba điều kiện muốn các ngươi phải nhất mực tuân thủ.

– Xin đại nhân nói ra!

– Một là, người của nhà họ Tông cùng họ Tảo Điền – thôi nào, đừng chối, ta đã biết người cầm đầu Oa Khấu trá hàng hôm trước là lão tam thôi, lão đại nhà Tảo Điền đang ở cùng chủ ngươi – người của nhà họ Tông cùng họ Tảo Điền phải rút lui sạch sẽ khỏi đảo Đối Mã. Hai là không chỉ Tông Trinh Thịnh mà cả Tảo Điền Tả Vệ môn Đại Lang đều phải lấy danh dự gia tộc ra thề, trong vòng ba mươi năm không được đối nghịch với lợi ích nhà Đại Nội ta. Cuối cùng, cũng là quan trọng nhất, năm mươi danh ngạch buôn bán vào Triều Tiên các ngươi có thể giữ lại mỗi nhà một danh ngạch, bốn mươi tám danh ngạch còn lại phải hợp pháp chuyển giao.

Đoạn lại như nhớ ra cái gì, phân phó nói.

– Tất cả những điều kiện này đều phải được thực hiện trên cơ sở là gia chủ nhà ngươi giao ra toàn bộ dòng chính nhà Thiếu Nhạc, ờ … bao gồm cả con gái cùng cháu ngoại hắn. Ngay cả chuyện này cũng không làm được thì chuẩn bị quyết chiến đi!

Nói rồi liệng mấy ngọn cỏ lên mặt bàn, đứng dậy đi vào sau trướng.

Sứ giả phiên Đối Mã ngẩng đầu, nhìn kỹ mấy cọng cỏ an tĩnh nằm trên bàn, như hiểu ra cái gì thống thiết gọi với theo.

– Đại nhân …

Không chờ sứ giả Đối Mã kịp túm lấy góc áo Đại Nội Giáo Hoằng, Thượng Sam Phòng Triều đã đưa tay ngăn cản, hơi không kiên nhẫn nói.

– Lui xuống đi! Đem thành ý cuối cùng của Tả Kinh đại nhân về cho chủ ngươi, nhắc cho hắn biết, lòng kiên nhẫn của chúng ta có giới hạn.

Nghe thằng này nói quyết tuyệt như thế, Hiểu Điền Cửu Lang biết mình không cần phải nói thêm gì nữa.

– Tạ đại nhân ân không giết!

Nói rồi khấu đầu đủ năm cái mới lui ra ngoài, ra khỏi quân trướng, hắn không nhịn được khẽ lầm bầm.

“Nhổ cỏ phải nhổ cả rễ! Cả rễ a … tiểu thư!

…

Đại Nội Giáo Hoằng ở sau trướng an tĩnh ngồi quỳ trên chiếu, từ bên ngoài lại có một lão tướng hiên ngang bước vào, thân mặc nguyên bộ Đại khải (giáp Õ-yoroi) nặng nề mà uy lực.

Từ sau các cuộc xâm lược của người Mông Cổ, cùng với sự suy sụp của cung kỵ, loại giáp to lớn nặng nề này đã không còn được ưa chuộng nữa, thay thế nào là giáp Đỗng hoàn (Dõ-maru) nhẹ nhàng và cơ động hơn, thích hợp cho thương kỵ xoay xở khi giáp chiến.

Thời đại này còn mặc loại giáp này chỉ có hai loại, một là gia đình võ sĩ nghèo thất sủng, không có tiền thay đổi sáo trang, chỉ có thể mặc loại đồ cổ này ra trận.

Hai là loại lão cố chấp, mọi phương diện đều muốn tôn vinh cái gọi là hào quang tổ tiên.

Cứ nhìn cái vẻ mặt khí thế bức người của kẻ đang bước đến, thằng ngu cũng có thể trăm phần trăm chắc chắn kẻ này thuộc trường hợp thứ hai.

Mặc loại đồ cổ này lên người để khoe khoang truyền thừa dài lâu mà thôi.

Thấy mặt người đến, Đại Nội Giáo Hoằng cũng không tiện làm lơ, trên mặt hiện nét cười đứng dậy nghênh đón.

– Hoằng Trực thúc đã đến!

Hữu Điền Hoằng Trực (Migita Hironao) cười cúi đầu, chắp tay thi lễ.

– Bái kiến gia chủ!

Kẻ này chính là Thủ hộ đại phiên Trường Môn (phiên Nagato) đồng thời là cha của Hữu Điền Hoằng Đốc – kẻ dẫn đầu quân nhà Đại Nội đổ bộ lên làng Tiểu mậu Điền (xem lại chương 185 – 187).

Đại Nội Giáo Hoằng cầm tay Hữu Điền Hoằng Trực, vừa kéo lão ngồi xuống vừa cười nói.

– Thúc không nên trêu cợt ta, đối với chư vị thúc bá Giáo Hoằng mãi chỉ là một thằng nhóc con hậu bối mà thôi!

Nhà Hữu Điền là phân gia, đồng thời là một trong những cánh tay đắc lực nhất của nhà Đại Nội, đời đời thay nhà Đại Nội cai quản phiên Trường Môn, đời đời cúc cung tận tụy tới chết.

Loại tộc lão nhiều đời nối nghiệp này chính là máu thịt của nhà Đại Nội. Không dung cho hắn khinh thị chút nào.

Hắn không nề hà vai vế chút nào, đích thân pha trà cho Hữu Điền Hoằng Trực.

Hữu Điền Hoằng Trực cầm chén trà lên, hưởng qua hương trà rồi mới nhấp môi một chút, nhắm mắt lại hưởng thụ.

– Trà ngon! Tuy có hơi khác với trà Đại Hòa nhưng nền tảng rất tốt, hương vị đủ để khiến người nhẹ nhàng khoan khoái.

Đại Nội Giáo Hoằng nghe thế ra vẻ phóng khoáng nói.

– Đây là trà Sơn Tuyết của An Nam. Xứ ấy kiếm được nơi sương tuyết lạnh lẽo để trồng trà không dễ đâu, ta phải nì nèo mãi mới xin được một ít từ chỗ vị tiểu hầu gia kia đấy! Thúc uống thử xem, nếu hợp thì chốc nữa lấy một ít về mà dùng.

Hữu Điền Hoằng Trực sao không nhận ra thằng này ngoài mặt nói thế trong ruột đang xoắn như bánh quẩy, cười nói.

– Thần có đức gì có thể nhận được đãi ngộ như thế!

Đại Nội Giáo Hoằng nghiêm mặt, đâu ra đấy cúi người với Hữu Điền Hoằng Trực nói.

– Những năm gần đây làm phiền tộc thúc quán xuyến công việc phiên Trường Môn, từ thời huynh trưởng đến nay hơn mười năm là ai lao khổ chèo chống, khiến con dân phiên Trường Môn chưa từng phạm vào nạn đói, chưa từng bán vợ đợ con? Ta tuy tu học ở Bình An kinh nhưng cũng không phải là mắt mù tai điếc!

Hữu Điền Hoằng Trực lắc đầu khiêm nhường, thấp giọng nói.

– Chỗ chức trách mà thôi! Nếu không kiếm được cho lĩnh dân miếng gì bỏ vào bụng há chẳng phụ ba chữ “Thủ hộ đại” lắm ru? Để đến mức lĩnh dân bán vợ đợ con sao xứng đáng với lòng tin của gia tộc, gia chủ đặt lên vai lão đầu ta!

– Cũng là tộc thúc có danh dự, hiểu trách nhiệm mới được! Thời buổi nhiễu nhương, đâu phải ai cũng nhất mực cẩn thủ bổn phận của mình được như thế!

Lần này Hữu Điền Hoằng Trực dường như đã hiểu được ý ở ngoài lời của Đại Nội Giáo Hoằng, tỏ vẻ nghiêm trọng dò hỏi.

– Sự việc đã diễn tiến đến mức đó rồi sao?

Đại Nội Giáo Hoằng ngồi thẳng lưng lên, nghiến răng nghiến lợi nói.

– Chú nghĩ trong vụ ám sát Chinh di Đại tướng quân của Xích Tùng gia (gia tộc Akamatsu) chỉ đơn giản là một vị Chinh di Đại tướng quân cùng vài vị Đại danh bị chém giết thôi à? Không! Nhát đao của Xích Tùng Thị Tùy (Akamatsu Yukihide) chém nào phải là đầu của Túc Lợi Nghĩa Giáo đại nhân, nó chém là cả hệ thống quyền lực Đại Hòa vận hành mấy trăm năm nay đấy! Một tiền lệ xấu đã được mở ra, sau khi một Đại danh đã có thể hành thích minh chủ của mình thì cái gì có thể ngăn cản đám võ chức hành thích Đại danh? Cái gì có thể ngăn cản Kinh túc hành thích Võ chức? Chú thực sự cho rằng Nghĩa Thắng Tướng quân qua đời tháng bảy vừa rồi là do ngã ngựa à?

Hữu Điền Hoằng Trực há hốc mồm, sau khi Chinh di Đại tướng quân thứ sáu – Túc Lợi Nghĩa Giáo (Ashikaga Yoshinori) cùng hàng loạt lãnh chúa bị ám sát trong loạn Gia Cát (loạn Kakisu 1441) các lãnh chúa ở Bình An kinh nhanh chóng đưa con trai hợp pháp lớn nhất của Túc Lợi Nghĩa Giáo là Túc Lợi Nghĩa Thắng (Ashikaga YoshiKatsu) mới tám tuổi lên làm Chinh di Đại tướng quân mới, ai ngờ vị Tướng quân nhỏ tuổi này mới lên ngôi được hơn hai năm thì bất ngờ qua đời.

Trong phủ Tướng quân truyền tin ra là Túc Lợi Nghĩa Thắng “ngã ngựa” mà chết, tuy nhiên cả thiên hạ này không phải ai cũng tin tưởng vào lời giải thích yếu ớt ấy, nhiều tin tức cũng theo gió bay ra khắp Đại Hòa.

Chính bản thân lão cũng nghe qua vài tin đồn, chẳng qua đều chỉ cho là nói nhảm.

Hoặc nói đúng hơn là lão đã nghĩ thông suốt tất cả, chỉ là lão vô thức không chịu đâm thủng mảnh giấy dán cửa để nhìn vào sự thực mà thôi.

Hữu Điền Hoằng Trực sinh ra trong một thời đại quá khác biệt.

Trong thời đại ấy ngay cả Quan Đông Quản Lĩnh nhà Thượng Sam, dù rất ghét, cũng không dám công khai chống đối ý chí của Mạc Phủ chứ đừng nói là ám sát Chinh di Đại tướng quân.

Thâm tâm thủ cựu của lão không chấp nhận được những kẻ kia lại từ bỏ cả danh dự để làm chuyện dĩ hạ khắc thượng như thế!

Nhìn thấy vẻ mặt như sắp sụp đổ của lão, Đại Nội Giáo Hoằng chỉ có thể lắc đầu thở dài.

Nếu không phải thời thế đã cực kỳ nguy cấp, sắp tới nhà Đại Nội phải tranh thủ từng ngày, hắn không ngại để cho lão nhân này tiếp tục sống trong những ngày vàng son của ký ức.

Đáng tiếc, tình thế hiện tại ép hắn phải trở thành loại người tàn nhẫn này.

– Chú có tin hay không? Từ giờ nay về sau loại chuyện dĩ hạ khắc thượng sẽ càng ngày càng nhiều. Thượng vị giả cũng vì thế mà nâng cao lòng cảnh giác, ngày càng can dự nhiều hơn vào chuyện riêng của phong thần bên dưới. Cứ như thế, nhanh thì mười năm, chậm thì hai mươi năm cả Đại Hòa sẽ đại loạn! Cân bằng tối thiểu được duy trì hằng trăm năm nay sẽ bị đánh vỡ, Thủ hộ lãnh quốc chế sẽ lung lay đến tận gốc rễ. So với cuộc chiến loạn sắp tới, những Ứng Vĩnh chi loạn, Gia Cát chi loạn chẳng qua là trò trẻ con mà thôi!

Đứng lên đi đến bên cạnh Hữu Điền Hoằng Trực, Đại Nội Giáo Hoằng vỗ nhẹ lên lưng lão an ủi.

– Tộc thúc! Tình hình như thế, lợi hay hại không phải một vài người có thể quyết định, nhà Đại Nội chúng ta hưng hay vong cũng không còn đơn giản là chuyện vẹn toàn với Bình An kinh, đối phó với mấy con cáo già ở trung ương như hiện tại đâu. Thời đại mới tanh máu đang tới, vì đại nghiệp ngàn năm nhà Đại Nội, chúng ta phải tỉnh táo lên mà lèo lái gia tộc qua cơn sóng gió!

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tan-sinh-giao-hoa-dung-la-nha-ben-muoi-muoi.jpg
Tân Sinh Giáo Hoa Đúng Là Nhà Bên Muội Muội
Tháng 1 3, 2026
trong-sinh-1977-ta-co-kim-dieu-phan-than.jpg
Trọng Sinh 1977, Ta Có Kim Điêu Phân Thân
Tháng 2 18, 2025
ta-nhan-sinh-co-the-vo-han-mo-phong.jpg
Ta Nhân Sinh Có Thể Vô Hạn Mô Phỏng
Tháng 2 24, 2025
max-cap-ngo-tinh-tu-qua-nhai-dien-bich-tam-muoi-nam.jpg
Max Cấp Ngộ Tính: Tư Quá Nhai Diện Bích Tám Mươi Năm
Tháng 2 26, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved