Chương 204: Vắt Tranh
Trên đời này không chỉ có Nguyễn thị Anh biết thu mua lòng người, trên đảo Đối Mã cũng đang có một tên vô sỉ làm điều tương tự, đó là Đại Nội Giáo Hoằng (Ouchi Norihiro).
Nhìn cái cách thằng cha này ân cần hỏi han từng tên thương binh, bất kể là võ chức hay khinh túc đều được lãnh chúa đại nhân quan tâm, Lê Ý liền hiểu vì sao quân nhà Đại Nội kiêu dũng như vậy.
Càng nhìn càng trầm mặc, nó không nhịn được thở dài.
Thời đại này, quân quyền (“quân” trong “quân chủ”) khốn kiếp có mặt ở khắp mọi nơi, bất kể là Đại Minh hay Đại Việt, Đại Hòa hay Triều Tiên đều giống như nhau.
Nó như là mã gen đã được quy định sẵn trong mỗi một tế bào của con người, trên từ Hoàng Đế quý tộc, dưới đến bình dân nô lệ đều bị nó chi phối cả.
Vậy nên đám binh lính, võ sĩ được đích thân quân chủ đến thăm, khích lệ tinh thần thì ai nấy đều cảm thấy cực kỳ vinh hạnh, đến mức có chết ngay lập tức vì quân chủ nhà mình cũng là đáng giá.
Không tin à?
Cứ nhìn đám thương binh nhà Đại Nội thì biết, bọn chúng bất kể thương tích nặng nhẹ đều như vắt tranh dùng hết sức hô “Đại Nội uy vũ, không gì cản nổi” khí thế hạo hãn như thế kia cơ mà.
“Không biết mấy tên bị giáo dài quán xuyên qua phổi hò hét to thế xong còn giữ được mạng không!”
Thấy vẻ mặt của Lê Ý, Lý Vĩ bên cạnh sao không biết thằng ranh con này đang nghĩ gì. Vừa gõ nhẹ vào cái khải bằng sứ mỏng như cánh ve, phát ra mấy tiếng leng keng êm tai vừa nói.
– Quân quyền thần thụ! Bọn chúng làm vậy là phải lẽ lắm, thiếu chủ không nên suy nghĩ nhiều.
Lê Ý biết Lý Vĩ nói đúng, ở cái thời đại này chuyện đó là thiên kinh địa nghĩa. Ngay cả thằng em họ ba tuổi của nó cũng đang dựa vào tập quán này mà ngồi lên sập vàng ở Đông Kinh.
Lắc nhẹ đầu, nó lấy lại tinh thần bước ra khỏi doanh trướng nhanh tiếp đón Đại Nội Giáo Hoằng, cười nói.
– Huynh trưởng! Khi nào chúng ta bắt đám giặc cỏ phiên Đối Mã về tế điện Trì Thế đại nhân đây?
Đại Nội Giáo Hoằng tiến vào quân trướng, uống một ngụm trà rồi mới nhún vai nói.
– Từ hôm chúng ta khép xong vòng vây đến nay Bình An Kinh đã có ba bốn bức thư riêng gửi đến cầu tình cho con cháu nhà Thiếu Nhạc. Xem ra trọng lượng của nhà Thượng Sam ở Bình An Kinh vẫn chưa đủ hoặc là …
– Hoặc là ngay cả nhà Thượng Sam cũng không muốn nhà Đại Nội làm lớn!
Lê Ý thấp giọng nói kế vào.
Đại Nội Giáo Hoằng cười ha hả.
– Là rõ! Thời đại của đại bá ta (Đại Nội Nghĩa Hoằng/ Ouchi Yoshihiro) mới qua hơn bốn mươi năm mà thôi. Trong tư am (1) những gia tộc kia vẫn còn tương đối nhiều lão già từng bị thiết kỵ nhà Đại Nội ta chà đạp. Nói đâu xa, ngay cả nhạc tổ khảo (2) nhà ta – Sơn Danh Thời Hi (Yamana Tokihiro) đại nhân cho đến lúc chết vẫn chưa quên được vũ dũng của đại bá ta ở Đông tự (chùa Toji). (3) Đời nào bọn chúng lại thỏa mái để ta đắc thế, lần nữa khôi phục uy danh nhà Đại Nội như xưa cơ chứ. Há há …
Nói đến vinh quang cha chú, thằng này lại không nhịn được khoe khoang, Lê Ý cực kỳ khinh thường.
“So với cha chú nhà ta, cha chú nhà mi lại đáng là gì cơ chứ!”
Lời này chỉ có thể giấu ở trong bụng thôi, Lê Ý vẫn tỏ vẻ khâm phục vuốt đuôi Đại Nội Giáo Hoằng.
– Huynh trưởng nghĩ dễ ăn vậy à! Đám người đó đâu có ngu, đối phó với nhà Đại Nội bọn chúng luôn sử dụng mười hai phần tâm sức, sơ sẩy thả xích cho huynh có khác gì dưỡng hổ gây họa? Để cho nanh vuốt nhà Đại Nội đầy đủ, thiết kỵ kéo đến Bình An kinh bọn chúng kiếm chỗ nào khóc bây giờ!
“Đúng vậy! Nhìn vào tâm tư, sức lực mà bọn cáo già ở Bình An kinh bỏ ra để kìm hãm gia tộc ta là đủ để chứng minh sức mạnh của nhà Đại Nội đáng sợ đến mức nào.”
Đại Nội Giáo Hoằng càng nghe càng khoái, thân làm Thủ hộ Đại danh, hắn nghe không ít lời vuốt đuôi, duy chỉ có thằng nhóc này luôn có góc nhìn cực kỳ độc lạ, mỗi lần nịnh bợ đều cho hắn cảm giác vô cùng khác biệt.
Trong bụng thỏa mái là vậy, bên ngoài thằng này vẫn nghiến răng nghiến lợi tỏ rõ vẻ cáu bẳn nói.
– Hiền đệ nói đúng lắm! Nói về lôi kéo, phân hóa thì mấy lão cáo già ở Bình An kinh mới là cao thủ. Đồ là không chỉ nhà Sáp Xuyên (Hosokawa) mà cả nhà Điền Sơn (Hatakeyama) lẫn nhà Tư Ba (Shiba) cũng chõ mõm vào chuyện này. Với sức hiệu triệu của Tam Quản Lĩnh, (4) cái liên quân chắp vá của chúng ta tan rã chỉ là vấn đề thời gian.
Lê Ý dùng ấm con đun nước trên lửa lò than nhỏ, vừa nói chuyện vừa pha trà cho Đại Nội Giáo Hoằng.
Đây là trà Sơn Tuyết mua của bọn thổ ty ở Tây Đạo, nghe nói hàng thượng hạng này mỗi năm mới có độ vài mươi cân, người của thương hội Vĩnh Xương lên thu mua đều phải đổi bằng sắt và gạo.
Lê Ý thích loại này nhất, hương thơm thoang thoảng như có như không, vị chát nhẹ mà không bám vào lưỡi, hậu ngọt nhẹ nhàng lưu lại dài lâu, nhấp trà xong nhấp miếng nước suối nữa thì vị ngọt lan xuống đến họng mãi không phai.
– Hề hề … Huynh trưởng không nên khó chịu, tiểu đệ thấy làm chân chó cho mấy vị đại nhân ở Bình An kinh cũng không tệ.
Đại Nội Giáo Hoằng nhướng mày.
– “Chân chó” nghĩa là gì? Sao vi huynh cứ cảm thấy hai chữ đó nó mang tính châm chọc quái lạ!
Lê Ý cầm ấm trà lên, đưa tay lắc theo vòng tròn mấy vòng rồi mới rót cho Đại Nội Giáo Hoằng một chén trà nhỏ.
Trà Đại Việt phải dùng chén, cầm bằng hai tay chứ không dùng tách có quai hoặc khải có đĩa kê, khi uống phải ôm lấy chén bằng cả hai tay, cũng coi là một biểu hiện của cái đức khiêm cung vậy.
Ấy là lão già Trình Hiền bảo thế, phường mõm nhôm như Lê Ý chỉ biết học vẹt chút mã bên ngoài mà thôi.
Rót xong, nó mới nửa nằm ra ghế ra sức lừa dối nói.
– Huynh trưởng hiểu nhầm rồi! Ở Đại Việt chỉ có gia thần mới được gọi là “chân chó” còn loại vớ vẩn sao cũng được thì gọi là “tân khách” đối xử khách khí vô cùng.
Đại Nội Giáo Hoằng nửa tin nửa ngờ, vô thức đưa chén trà lên nhấp một ngụm.
Trà ngon!
Hương trà thơm mà nhẹ nhàng, vị trà nhạt mà dài lâu, chỉ một nhấp cũng đủ làm người ta dư vị vô tận, cõi lòng thanh tịnh.
Thần kinh căng cứng của hắn hơi giãn ra, thấp giọng nói.
– Nói như vậy vi huynh cũng muốn làm chân chó cho chư vị đại nhân ở Bình An kinh. Yên ổn một đời phẩm trà thưởng hoa không phải diệu lắm ru? Hà tất xông pha chém giết!
Nói rồi, thằng này nửa nằm ra ghế lười nhác không khác gì Lê Ý.
– Hiền đệ biết loại người nhanh chết nhất trên đời này là gì không?
Lê Ý thỏa mái cười hồi đáp.
– Biết! Là loại vô địch thiên hạ, loại người đó bất kể là địch hay bạn đều phải đề phòng, chỉ có trừ đi mọi người mới có thể an tâm kê cao gối ngủ được. Tựa như khi người ta lợp mái, vắt tranh bó nào bó nấy phải đều mới thành mái hiên, giả như có bó tranh nào xếp không đều, nhú hẳn ra khỏi hiên thì sẽ nhanh chóng bị sương gió làm cho mục nát.
Đại Nội Giáo Hoằng hơi gật đầu rồi lại lắc đầu, lần nữa ngồi thẳng lưng dậy nói.
– Hiền đệ nói lời ấy sai rồi! So với loại người vô địch thiên hạ, loại người vô dụng nằm ăn chờ chết mà lại chiếm lợi ích không xứng với năng lực của mình mới là loại bị diệt trừ. Tựa như khi người ta lợp mái, những mảnh tranh vô dụng mới là thứ bị bỏ đi đầu tiên!
“Haiz … suýt nữa thì được!”
Lê Ý thầm than đáng tiếc, nếu có thể lừa phỉnh Đại Nội Giáo Hoằng từ bỏ hùng tâm tráng chí thì tốt biết mấy.
Chỉ cần thằng này thấy đủ ngoan ngoãn làm chân chó cho mấy lão cáo già ở Bình An kinh một thời gian, đời gia chủ tiếp theo của nhà Đại Nội sẽ có thêm rất nhiều việc để làm, trong vòng vài chục năm sẽ không có ý tưởng gì với thương đạo từ Nam Dương đến Bắc Hải.
Một nhà Đại Nội nắm giữ lực lượng cùng lãnh địa to lớn mà không (thể) có nhiều tham vọng hơn nữa mới là minh hữu tốt nhất cho thương hội Vĩnh Xương.
Không sao, trình độ đầu sắt của mấy tên cục súc nhà Đại Nội nó đã được lĩnh giáo từ thời Đại Nội Trì Thế (Ouchi Mochiyo) rồi. Lần này nếm thử xui dại thằng này chẳng qua là thuận tay dắt dê mà thôi, không thành công cũng chả mất gì.
– Được rồi, quay lại chuyện vây bắt bọn chuột nhắt ở tây bắc miền Nghiêm Nguyên.
Đại Nội Giáo Hoằng lần nữa đấu chí bừng bừng, lấy bản đồ đảo Đối Mã ra chỉ chỉ.
– Quân Đối Mã bây giờ còn không quá một vạn người, ấy là đánh giá cao bọn chúng, vi huynh cho rằng thực tế không quá sáu ngàn người có thể cầm vũ khí, tinh nhuệ không quá bốn ngàn. Lực lượng của chúng ta hiện còn hơn một vạn ba ngàn quân, lại toàn là tinh nhuệ. Vi huynh nghĩ Tông Trinh Thịnh hẳn là cũng đã nhận thức được tình trạng của mình.
Lê Ý liệng mấy hạt đậu tương rang vào trong miệng, cười rất đểu.
– Thay vào nó mà xét, ngu đệ cho rằng thằng này sẽ sớm cho người đến bàn chuyện đầu hàng với chúng ta, đàng nào thì sang Triều Tiên làm phú gia ông sống nốt phần đời còn lại cũng không phải lựa chọn tệ. Đến lúc đó, con cháu Thiếu Nhạc thị …
– Sẽ thành tế phẩm nhà Đại Nội ta, hà hà …
Đại Nội Giáo Hoằng cứ nghĩ đến cảnh đứng trước hương án tổ tiên chặt mấy chục cái đầu của con cháu nhà Thiếu Nhạc lại không nhịn được khóe miệng kéo lên cao cao.
Càng nghĩ càng sướng, hắn phóng khoáng xua tay nói.
– Đến lúc đó vi huynh sẽ cho hiền đệ một yêu cầu, chỉ cần không quá đáng cái gì cũng được.
Lê Ý bị sự hào phóng của thằng này làm cho bất ngờ, mắt đảo liến thoắng, đột nhiên dừng lại, cũng học theo Đại Nội Giáo Hoằng kéo cao khóe miệng lên cười như cáo vào chuồng gà.
Đúng lúc hai tên vô sỉ đang thả hồn chơi đá tập thể với nhau thì một tên gia thần nhà Đại Nội vén rèm quân trướng bước vào, quỳ nói.
– Bẩm gia chủ! Có người tự xưng là sứ giả của quân Đối Mã xin gặp!
Lê Ý cùng Đại Nội Giáo Hoằng nghe thế ngay lập tức kết thúc đi cảnh, bốn mắt nhìn nhau dần dần trở nên quái dị.
Chú thích:
(1) Am là nơi yên tĩnh để tu tập trong vườn nhà.
(2) Ông nội đã chết của vợ gọi là “nhạc tổ khảo” nếu còn sống sẽ gọi là “nhạc tổ phụ”..
(3)Trong loạn Minh Đức (loạn Meitoku – 1392) Đại Nội Nghĩa Hoằng là người đầu tiên hưởng ứng lời kêu gọi của Mạc Phủ chống lại nhà Sơn Danh (gia tộc Yamana). Không cần động viên quân đội, ông dẫn theo 200 kỵ binh tiến đến Đông tự, tại đây, ông đã có một trận đấu tướng và giết chết Tiểu Lâm Nghĩa Phồn (Kobayashi Yoshishige) sau đó đánh tan cánh quân chư hầu của nhà Sơn Danh.
Nhờ chiến công này, ông được phong làm Thủ hộ hai phiên Hòa Tuyền (phiên Izumi) cùng Kỷ Y (phiên Kii).
(4) Ba gia tộc nối đời giữ chức Cận Kỳ Quản Lĩnh (Kinki Kanrei) được gọi là “Tam Quản Lĩnh” (San Kanrei).