Chương 202: Nhân Sinh 2
Trời vừa tối, ba thầy trò Lê Khôi về đến dinh thự ven Đại Hồ liền thấy mấy cỗ xe ngựa đậu ngay ngắn trước cổng lớn.
Vừa vào tiền sảnh đã thấy Lê Sao mặc nguyên bộ phật y ngồi lần tràng hạt, hôm nay là yến mừng được mùa, không có quy định chặt chẽ gì về lễ phục.
Đinh Liệt cũng không gò bó gì, mặc một bộ giao lĩnh vạt ngắn ngồi khệnh khạng đối diện Lê Sao.
Ngồi ngay phía dưới hai vị đại lão này là đám con cháu của bọn hắn, đều là loại có quan chức bàng thân cả.
Đinh Mục (con trai Đinh Liệt – đứa giận dỗi với Lê Khôi chương 81) đứng sau lưng Đinh Liệt, mặc giao lĩnh vạt ngắn, chân đạp vân ngoa, chỉ là hông quấn một cái váy xếp ly, tay còn cầm một cái quạt thi thoảng phe phẩy ra chiều tao nhã lắm.
Lê Khôi nhìn thoáng qua thấy mấy đứa nhị đại độ mười mấy hai mươi đều ăn mặc như thế cả, chỉ mặt bọn chúng mắng.
– Đàn ông con trai ai lại mặc trang phục đàn bà như thế này?
Trong mắt lão, thân là nam nhi nên hùng phong vạn trượng, chí khí tỏa bát phương, lý nào lại mặc như vậy.
Lê Sao cùng Đinh Liệt cực kỳ ủng hộ.
– Đúng, chú mi đánh gãy chân chúng nó đi! Ăn mặc thế này đi ra ngoài đường chỉ tổ mất mặt!
Đinh Mục chống chế nói.
– Chú Khôi, đây không phải váy xếp ly, mà là điệp tử y (1) đấy! Loại này ở Ngô quốc đang rất thịnh hành, đầu năm nay thằng Hạo nhà ông Thận (Lê Thận) theo thuyền đi Yên kinh về mua một ít chia cho mỗi đứa được một hai cái thôi.
– Thằng Mục nói đúng đấy, người khác muốn mặc cũng không có đâu!
Ba bốn đứa thanh niên chỉ sợ Lê Khôi điên tiết đem mấy cái váy … à nhầm, mấy cái điệp tử y quý giá của chúng đem đi làm giẻ lau tranh thủ nhao nhao ngụy biện.
Lê Khôi hừ một tiếng, không lăn tăn vấn đề này nữa, phất tay nói.
– Trời cũng sắp tối rồi, ta nên lên đường nhanh cho kịp giờ dự yến!
Ba chiếc xe ngựa đi song song trên đường lớn đến cửa Đại Hưng, có thể làm được việc này phải quy công cho Lê Nguyên Long.
Năm đó Tiên Đế về Lam Kinh tế điện, ghé qua thành trấn Cẩm Giang chơi liền thấy một con đường lớn phủ gạch đỏ đủ cho bốn xe ngựa chạy song song nối liền từ bến sông đến thẳng hầu phủ ở thành bắc.
Nghĩ lại thấy thành Đông Kinh tuy to lớn nhưng ngoài Hoàng thành không có con đường nào như thế, liền cho năm quân Thiết Đột ngày đêm lát một con đường lớn đủ tám chiếc xe ngựa chạy song song từ Đàn Nam Giao ở mặt nam La Thành xuyên qua huyện Vĩnh Xương chạy ven bờ Đại Hồ đến thẳng cửa Đại Hưng.
Kéo cửa sổ xe ra, Lê Khôi vừa ngắm phố phường vừa câu được câu mất nói chuyện với Lê Sao cùng Đinh Liệt.
Mặt trời mới xuống núi chưa lâu, đèn lồng đủ loại màu sắc đã thắp sáng cả con đường lớn.
Lê Sao chỉ vào hàng quán ven đường cười nói.
– Ha hả … năm kia Tiên Đế cho lát đường lớn anh cũng nhanh chân chiếm được vài gian cửa hàng mặt tiền, những dịp hội hè như này ngày kiếm đấu bạc không phải nói chơi!
Dưới ánh đèn, dân chúng nô nức dạo qua từng cửa hàng hai bên đường, so với thương thành như Nghi Sơn thì hơi thiếu sinh khí một chút nhưng so với những tòa thành khác nghư Tây Giai, Thiên Trường v.v. thì sự nhộn nhịp của Đông Kinh đã là một trời một vực rồi.
Lê Khôi chỉ hơi gật đầu không tỏ vẻ ham muốn gì, nhà lão có cả một tòa thành thương mậu chành hành ở Nghi Sơn, ý chết, bọn mi đừng hiểu nhầm lão Khôi. Nhà lão tuy bỏ vốn lớn vây dựng nhưng thành nghi Sơn có quan phủ thiết đặt đàng hoàng, nói toẹt ra là tòa thành nhà lão thì có hơi quá đáng.
Dù sao, mặt tiền cửa hàng ở đó quá một phần ba là của nhà lão, chỉ riêng cung cấp hậu cần cho thương thuyền ghé qua nghỉ ngơi đã đủ để lão một hai ngày kiếm đấu vàng theo nghĩa đen.
Đinh Liệt lúc này lại hơi xúc động nói.
– Anh Sao còn nhớ không, hồi nhỏ mấy anh em ta theo cậu Lợi vào kinh, Đông Đô lúc đó mới đúng là người đi lại như mắc cửi, thương buôn tấp nập như con thoi. So với năm đó, Đông Kinh ngày nay vẫn còn hơi vắng vẻ.
Lê Sao cũng lâm vào hoài niệm.
– Nhớ chứ sao không! Năm đó chúng ta uống rượu lạt đã quen, lần đầu tiên vào Đông Kinh nghé con không sợ cọp gọi cả hũ Ngọc Thanh tửu ở Lạc Văn Hiên, cuối cùng say ngoắc cần câu bị đám văn nhân ở đó làm vè chửi xéo là bọn Trại mán mọi, há há …
– Đúng vậy! Chú Lợi ngồi đó chỉ cười xem lũ chúng ta xấu mặt!
Lê Khôi cũng cười, móc từ trong hộc tủ trong xe mấy bình rượu nếp cái hoa vàng, liệng qua cửa sổ cho Lê Sao cùng Đinh Liệt.
– Vợ em mới gửi từ trong Thanh Hóa ra, nói là mùa đông sắp đến nên uống rượu nếp cho ấm người. Rượu này trước khi em lĩnh quân vào Thuận Hóa đánh giằng co với bọn mọi Chiêm chôn dưới gốc cây mơ sau vườn, nay vừa đủ năm liền đào lên cất vào hầm.
Đinh Liệt mở nút ra hít sâu một hơi, say mê nói.
– Có thứ này hay là anh em mình kiếm một quán thịt chó ngồi lai rai, yến tiệc thì cáo lỗi với em dâu một tiếng là được. Uống rượu trong cung vô vị lắm, lại còn phải đối phó với lũ hàn môn cùng thế tộc mỗi đứa một kiểu nhưng đều hếch mũi lên nhìn trời.
Lê Sao không nói gì nhưng cũng chăm chăm nhìn vào bình rượu nếp trong tay, ý tứ ủng hộ Đinh Liệt rất rõ ràng.
Lê Khôi thở dài một hơi, chợt nhớ đến lời Lê Ý thường nói.
“Bác Liệt cái gì cũng tốt, chỉ hiềm một nỗi quá xuề xòa, lại hay tự cho là đúng, tất làm mất lòng người khác. Nếu không sửa tật này nay thì làm mất lòng thím Anh, sau ắt làm mất lòng thằng Cơ. Thím Anh dù là hạng đàn bà cũng là người đang buông rèm nghe chính sự, là quyền Hoàng Đế, thằng Cơ dù nhỏ cũng là Hoàng Đế, là minh chủ của tất cả chúng ta. Bác ấy làm như thế dù không cố ý cũng là không có lòng kính sợ tối thiểu với uy quyền của Hoàng Đế. Bố thử nghĩ xem, ngay cả chúng ta cũng khinh rẻ Hoàng quyền thì thiên hạ sẽ nhìn vào Hoàng Đế như thế nào? Để đảm bảo quyền uy của mình, Hoàng Đế sẽ làm như thế nào? Rồi xem, cứ đà này bất kể Hoàng Đế bao dung đến mấy, dù bác Liệt là hoàng gia tông tộc đi chăng nữa cũng khó thoát khỏi họa ngục lao.”
Chẹp miệng một cái, Lê Khôi châm chước nói.
– Em cũng đâu tham chút yến ẩm trên triều đó, lũ vũ phu đất Trại chúng ta chẳng hòa hợp nổi với thứ “tinh tế nhã nhặn, thanh lịch ý tứ” của bọn chúng. Chẳng qua không đi không được, chúng ta phải thể hiện cho thiên hạ thấy triều đình một dải tường hòa, miếu đường một màu ung kính (2). Lại nói, bữa yến tiệc này dù vô vị cũng là do Thánh Từ mở kim khẩu ra mời, dù ghét bọn toan nho đến mấy chúng ta cũng phải cho em dâu quý hóa chút thể diện. Cũng giống như năm xưa cha chú chúng ta còn sống chung với anh em họ hàng ở Khả Lam, mọi người đều nể nang, yêu thương nhau. Như thế mới ăn đời ở kiếp với nhau được!
Nhấp một ngụm rượu, lại nói.
– Tôn ti thứ tự trong họ không thể lẫn lộn. Nhất là đối với nhà trưởng tôn đích mạch, chúng ta lại càng phải cẩn trọng mà đối đãi. Không nên cậy vai vế lớn mà sinh kiêu, ỷ vào công lao nhiều mà coi nhẹ. Tổ tiên ta đời đời theo phép ấy, nên bọn thổ tù người Thái, người Mường ba lần bốn lượt đem quân tới cướp họ Lê ta đều đương cự được cả. Được như thế không phải vì tông tộc ta anh em hòa mục, tông chi đồng khí mà có sao? Nay nhà ta đã là minh chủ cả thiên hạ, lại càng phải nghiêm nhặt mà tuân theo tổ huấn, họa làm trái điều ấy, có khác gì nòi nhà tôm cứt lộn lên đầu? Để đến nước ấy nhà ta cách ngày diệt vong đã không còn xa vậy!
Đinh Liệt dường như lĩnh hội được cái gì, cúi đầu ngẫm nghĩ, đoạn thở dài ra một hơi, giọng khàn khàn nói.
– Em ta nói phải lắm, là anh cậy nhiều công mà sinh kiêu, cậy vai về lớn mà coi nhẹ vậy!
Lê Khôi nghe thế liền biết Đinh Liệt nghe lọt được lời mình, cả mừng xua tay nói.
– Em nói là phòng hờ thế thôi, anh không cần quá nặng nền làm gì!
Lê Sao nãy giờ vẫn chỉ tập trung mười phần tinh lực nghiên cứu bình rượu nếp trong tay mình, thấy không khí đã bình thường trở lại mới một lần nữa lấy lại quyền làm chủ thân thể, đưa bình rượu lên chúc nói.
– Bởi vậy! Các cụ đã nói “khôn ngoan đối đáp người ngoài, gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau”. Tông tộc chúng ta nên đồng lòng nâng đỡ cho nhau, cùng dốc sức phò tá Quan gia mới phải! Nào! Vì tình nghĩa cha chú chúng ta, vì cơ đồ gia tộc trường tồn, uống! …
Động tác của Lê Sao quá mạnh, rượu trong bình đổ cả ra cửa sổ xe, mấy thằng nhóc con cưỡi ngựa theo hầu ngửi thấy mùi rượu mê người thoang thoảng trong không khí liền hoạt bát hẳn lên, thúc ngựa đến bên cạnh xe Lê Khôi xin mấy bình liền bị mấy lão già vô sỉ liên thủ … à nhầm, liên khẩu chửi cho không ngóc đầu dậy được.
Đám công tử ca bị thóa mạ một trận ỉu xìu đi ở phía sau, thấp thoáng nghe thấy mấy lão già trong ba chiếc xe ngựa cùng cười dâm tiện.
Đinh Mục theo tiếng cười thoáng đưa mắt nhìn qua chỉ thấy đi qua một hồng lâu treo đèn sáng rực, đám hồng nương ăn mặc mát mẻ đứng bên lan can tầng hai nắm mấy cái gậy buộc dây lụa múa quay tròn, hoặc béo hoặc gầy, hoặc thanh thuần hoặc quyến rũ kiểu gì cũng có.
Đinh Mục chả hiểu lắm, mấy lão già kia có loại đàn bà nào chưa chơi, sao vừa thấy đám dong chi tục phấn này đã cười đê tiện như vậy.
Nhìn kỹ lại hóa ra đám hồng nương này đều không mặc nội khố, mỗi một lần quay tròn là vạt áo bị gió tốc cao lên để lộ cả trước cả sau.
Đinh Mục đang chăm chú đánh giá xem mông hồng nương nào trắng hơn, mẩy hơn đã nghe tiếng gia thần nhà Lê Khôi bị lão đá đít.
Can tội mải nhìn đám hồng nương làm xe đi lệch đường suýt nữa va vào xe Lê Sao. May mà gia thần nhà Lê Sao cũng đang bận nhìn, xe Lê Sao cũng lệch sang trái một chút may mắn né được, nếu không thì giữa đường Đông Kinh có chuyện cười lớn!
“Hừ! Già mà không nên nết! … Mấy lão già vô sỉ!
Chú thích:
(1) “Điệp tử y” là một trong hai loại trang phục nam phổ biến thời Minh, bắt nguồn từ áo “yêu tuyến” của người Mông Cổ.
Đặc trưng bởi phần thân dưới được xếp ly giống như “mã diện quần” (GG “váy mã diện” để có hình ảnh hình dung) nếu phần thân trên phối với giao lĩnh (áo vạt chéo) thì gọi là “điệp tử y” nếu thân trên phối với viên lĩnh (áo cổ tròn) thì gọi là “duệ tát bào”.
(2) Ung có nghĩa là hài hòa, kính nghĩa là tôn trọng nhau.