Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
bi-tong-mon-tu-bo-sau-di-vao-dinh-phong

Bị Tông Môn Từ Bỏ Sau, Đi Vào Đỉnh Phong

Tháng 1 1, 2026
Chương 1265: Trước giờ xuất phát Chương 1264: Quản tốt miệng
tam-quoc-thua-tuong-neu-khong-ngai-lien-nhan-sai-di.jpg

Tam Quốc: Thừa Tướng, Nếu Không Ngài Liền Nhận Sai Đi!

Tháng 1 24, 2025
Chương 288. Chân chân chân... Chân đại kết cục Chương 287. Kích động
ta-that-khong-muon-nam-thang-a.jpg

Ta Thật Không Muốn Nằm Thắng A

Tháng 1 25, 2025
Chương 1266. Quá khứ, hiện tại, tương lai! Chương 1265. Ta yêu ngươi!
vong-linh-phap-su-mat-the-hanh.jpg

Vong Linh Pháp Sư Mạt Thế Hành

Tháng 2 4, 2025
Chương 534. Đại kết cục Chương 533. Một cái thượng vị cửu cấp phế vật có tư cách gì
tang-le-dinh-che-nhuong-nguoi-co-cai-than-bi-qua-khu.jpg

Tang Lễ Định Chế, Nhường Ngươi Có Cái Thần Bí Quá Khứ

Tháng 1 24, 2025
Chương 313. Chung cuộc, cũng là bắt đầu Chương 312. Đại năng bại vào chi tiết
lanh-diem-su-ton-chay-di-dau-mau-toi-giup-ta-tu-hanh.jpg

Lãnh Diễm Sư Tôn Chạy Đi Đâu? Mau Tới Giúp Ta Tu Hành

Tháng 1 7, 2026
Chương 250:Vô Tâm đạo nhân xuất thủ Chương 249::Đạo Viện bá khí
pho-cap-khoa-hoc-quy-di-nguoi-quan-cai-nay-goi-hoc-tap-dan-chuong-trinh.jpg

Phổ Cập Khoa Học Quỷ Dị: Ngươi Quản Cái Này Gọi Học Tập Dẫn Chương Trình? !

Tháng 1 21, 2025
Chương 281. Sách mới đã phát! Chương 280. Chúng ta ngày qua ngày bình thường thường ngày ( đại kết cục )
than-quy-dai-minh

Thần Quỷ Đại Minh

Tháng mười một 5, 2025
Chương 528: Thiên Thượng Chi Thiên (đại kết cục) Chương 527: Cổ kim không thể không một (2)
  1. Lê Dung
  2. Chương 201: Nhân Sinh 1
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 201: Nhân Sinh 1

Nguyễn Cung vừa bước ra khỏi cung Vĩnh Ninh đã thấy một tên nội thị bộ dáng vội vàng rảo bước về phía mình, vừa đến đã dúi vào tay hắn một ống nứa bằng ngón tay cái.

– Chim đưa thư mới từ Hưng Hóa về, là hồng cấp tối mật!

Nguyễn Cung cẩn thận nhận lấy cái ống nứa, hai đầu đầu bịt có sơn đỏ, đây là dấu hiệu của loại tin tức có mức độ bảo mật cao nhất.

Lấy cuộn thư rất nhỏ từ bên trong ra, Nguyễn Cung chiếu theo mật ngữ giải mã nội dung ngay tại chỗ.

Cẩn thận đọc đi đọc lại hai ba lần rồi hắn mới ngoái đầu lại nhìn cung Vĩnh Ninh, xem ra hắn lại phải quay vào lần nữa.

…

Ven hồ Lục Thủy (Hồ Gươm) nhìn đâu cũng thấy bóng người qua lại tấp nập.

Nghe nói sáng hôm qua có con thuyền lớn chở lúa trồng theo phép canh tác mới ra Đông Kinh.

Ngự Tiền Võ sĩ Thái Giám Lê Khôi còn đích thân dẫn theo quân Kim Ngô dẹp đường, thay vì đi thẳng vào cửa Tường Phù ở phía đông ngay cạnh bến sông, Lê Khôi cho đoàn hộ tống dạo một vòng từ bến Bồ Đề dạo quanh hồ Lục Thủy rồi mới không nhanh không chậm đi vào cửa Đại Hưng ở phía nam.

Vừa đi lão vừa cho quân lính đi trước hò hét ở đây là năm mươi tạ thóc, thu hoạch từ gần ba mẫu ruộng đất Thanh Hóa.

Thế là chưa đến nửa ngày trời cả thành Đông Kinh đều biết tin, dân chúng bất kể là tiểu thương hay nông hộ đều vung vẩy tay chân reo hò.

Đến đầu giờ chiều lại có cấm quân trong Hoàng Thành chạy ra tứ phía truyền tin Hưng Hóa đại tiệp (thắng lớn) bọn mán mọi Cầm Sương đã gác giáo xin hàng.

Quả là song hỷ lâm môn, Thánh Từ ban lệnh ba ngày tới toàn thành nghỉ ngơi để làm điển lễ dâng điềm lành tế bái tông miếu.

Dân chúng Đông Kinh xưa nay chưa bao giờ ngại hội hè quá nhiều, từ sáng nay đã tràn ra đường cùng vui không khí được mùa chưa từng có.

Xa xa có mấy anh học sinh bất chấp thời tiết chớm lạnh tháng mười một mà phe phẩy quạt giấy, bước chân chậm đến không thể lại chậm khoe khoang phong thái học thức của mình làm mấy tên nha nội nhà huân quý thô thiển tức ói máu mà không làm gì được.

Hàng cây ven hồ có mấy cô con gái chưa chồng đi với nhau thành nhóm, ai nấy má đỏ hây hây diễm lệ động lòng người, nói chuyện với nhau một lát lại cười rộ lên một tràng. Không biết là cười mấy thằng hàn sinh vừa run lập cập vừa ra vẻ “phong nhã” hay liếc mắt đưa tình với bọn nha nội đang tức nổ phổi đàng kia.

Mấy cô mấy bà hàng nước cũng nhân cơ hội bày hàng gấp hai gấp ba ngày thường. Cười tít mắt nhìn ghế tre trước bàn nước chưa bao giờ vơi đi quá nửa, hẳn là họ chỉ cầu khẩn sao cho quanh năm dân chúng không làm lụng gì, ba trăm sáu mươi ngày đều là lễ hội cho họ làm ăn.

Thuần túy tận hưởng niềm vui được mùa chỉ có mấy đứa con nít, đám trẻ kết thành từng đám chạy nhảy nô đùa, vì hôm nay chúng không phải lên lớp chịu thước gỗ của thầy đồ.

Không khí náo nhiệt như vậy tự nhiên là khó tránh khỏi có chút va chạm, Lê Khôi dùng ống tay áo che kín bàn tay, đưa ra đặt lên vai một cô ả suýt nữa va vào người mình, thấp giọng cười nói.

– Cô nàng! Thêm một lần nữa là lão phu sẽ kết luận cô có ý đồ bất chính với người đã có gia đình đấy!

Người thời đại này cứng tuổi một chút đã có thể tự xưng lão phu, rặt một lò đều là mười lăm mười sáu cưới vợ, mười bảy mười tám tay bồng tay bế cả.

Có phúc một chút ba hai ba ba tuổi đã có cháu nội cháu ngoại rồi cũng nên.

Ả kia nghe lão nói thế ra vẻ bẽn lẽn lại e ấp ngẩng đầu lên, liếc nhìn lão một cái, đoạn lại vờ như sợ hãi vội vàng cúi đầu xin lỗi rồi rời đi.

Được ba bốn bước thấy lão không ngoái đầu lại nhìn mình lần nào, dường như thất vọng đi tìm mục tiêu khác.

Lê Khôi nhăn mũi ngửi mùi hương còn vương trên tay mình nở nụ cười tự đắc, tựa như nói chuyện với không khí lầm bầm.

– Thấy không? Cái thân già này vẫn còn sức hút lắm! Bước ra đường một phát là gái gú tự đổ vào lòng ta. Há há …

Từ bên cạnh lão, Lê Cẩn như là bóng ma dở khóc dở cười nói.

– Hầu gia, người nhìn lại bản thân chút chút đi. Một thân cẩm phục trên người ngài trị giá gần một trăm lạng bạc ròng đấy.

Đỗ Hậu không biết lúc nào cũng xuất hiện bên cạnh phụ họa nói.

– Lão Cẩn nói đúng đấy, thần mà là con gái nhà người ta nhìn thấy phú ông siêu cấp như thế lang thang ngoài đường không có phu nhân đi kèm cũng kiếm cớ dây dưa một hai … Ý chết! Vị tiểu thư này, đi đường phải chú ý cẩn thận chứ! … À … ra là vậy! …

Lê Khôi cực kỳ hâm mộ nhìn Đỗ Hậu lại đã bắt chuyện được với tiểu thư nhà ai.

Mả mẹ nó, rõ ràng trước khi bước chân ra ngoài đã bắt thằng Hậu mặc nguyên bộ vải thô rồi, ý thế mà vẫn không thể đàn áp được phong thái bức người của thằng mặt giặc này, gái gú cứ như thiêu thân lao vào đống lửa mà “vô tình” đụng vào người hắn.

– Hừ! Chẳng qua là trời sinh một bộ áo da tuấn tú hơn người, ngoài mười dặm cũng nghe nam nhân vị ngời ngời mà thôi, có gì hơn người cơ chứ!

Lê Cẩn ở bên cố nín cười, đoạn nghĩ đến cái gì, nghiêm giọng nói.

– Hầu gia, người có để ý không, hương nước hoa mà ả đàn bà vừa đụng vào ngài sử dụng có vấn đề!

Lê Khôi nghe vậy nhíu mày, lần nữa đưa tay lên mũi ngửi, ngoài mùi đàn bà khiến tim người ta đập nhanh ra còn thoang thoảng mùi nước hoa, hoa nhài thì phải.

– Ukm, là nước hoa nhài, có chuyện gì sao?

Lê Cẩn thấp giọng nói.

– Hầu gia, đây là nước hoa Cẩm Giang, đặc điểm là mùi hương thoang thoảng bền lâu, loại này các nhà khác vẫn chưa tài nào bắt chước ra được.

Lê Khôi hơi ngờ ngợ, nghiêng đầu ra hiệu Lê Cẩn nói tiếp.

– Nước hoa này nhà ta đang bán mười một lượng tám tiền một bình chỉ to bằng ngón tay cái. Rất đắt đỏ!

Số là năm đó Lê Ý thấy bà Vân một ngày dùng nước hoa tới ba bốn bận.

Hỏi ra mới biết nước hoa thời này có tốc độ bay mùi rất nhanh, muốn kéo dài thời gian sử dụng chỉ có cách gia tăng lượng tinh dầu trong nước hoa, nhưng cách này lại khiến mùi hương trở nên dày và thô đến mức độ hơi hắc.

Hơn nữa khí hậu Đại Việt nóng và ẩm, cực kỳ oi bức, không thích hợp với những loại nước hoa có hàm lượng tinh dầu cao như thế.

Thành ra người ta chỉ còn cách sử dụng loại nước hoa có nồng độ tinh dầu thấp, bay mùi nhanh nhiều lần trong ngày.

Lê Ý từng nghe ai đó nói “thứ tiền dễ kiếm nhất trên đời là tiền của đàn bà”.

Chỉ cần là sản phẩm có thể gia tăng mị lực của mình chư vị tiểu thư, phu nhân khắp thiên hạ không ai coi gia tài của chồng, cha mình là gì cả.

Nói là làm, Lê Ý ngay lập tức gửi thư cho Lê Khôi hỏi xem thứ này nên sản xuất ở công xưởng Vĩnh Xương hay nội xưởng nhà lão?

Lê Khôi vốn không coi trọng việc buôn bán này, đơn giản vì nước hoa cũng không phải là sản phẩm hiếm lạ gì, nghe đâu đã phổ biến từ thời Lý – Tống.

Thằng quý tử nhà lão chỉ gửi thư phúc đáp, nói có cách khiến nước hoa nhà lão khác biệt hoàn toàn với hàng của các nhà khác.

Lão cũng kệ, mặc xác thằng này bày trò, dù sao nhà lão bây giờ gia đại nhiệp đại, không thiếu chút tiền đó!

Thế là nội xưởng nhà Lê Khôi lại kiêm thêm việc sản xuất nước hoa. Thứ này vốn là sản phẩm đánh vào phân khúc cao cấp, dư địa thị trường nhỏ, không cần ăn chia với mấy nhà khác.

Không chỉ nhà Lê Khôi mà hai mươi mấy nhà còn lại của thương hội Vĩnh Xương đều có nội xưởng chuyên lo những việc kiếm ăn cò con như thế này.

Không biết thằng ranh con này làm cách nào, thế mà thực sự khiến nước hoa nhà lão có thể lưu hương gấp đôi các loại nước hoa khác.

Thực ra, bí mật cũng chả có gì cao siêu, người hiện đại có ai không biết đến long diên hương là chất lưu hương thượng hạng đâu. Nó chỉ đơn giản là cho thứ này vào nước hoa, kết hợp với loại cồn có độ tinh khiết cao nữa thì nước hoa các nhà khác chỉ có nước xách dép đuổi không kịp.

Mõm là như thế, nội xưởng nhà nó cũng mất gần ba năm mới tìm ra tỉ lệ phối chế cùng phụ gia phù hợp, cho ra loại nước hoa có mùi hương thoang thoảng mà thấm vào ruột gan này.

Chỉ hơn một năm nước hoa Cầm Giang đã bao phủ toàn bộ thị trường cao cấp ở Đại Việt cùng một phần thị trường các nước lân bang.

Bây giờ tiểu thư, phu nhân cao môn đại hộ ở cả Yên Kinh lẫn Nam Kinh nhà Minh mà không có cái lọ thủy tinh to bằng ngón tay cái đó trên bàn trang điểm thì không có mặt mũi ra ngoài gặp người.

Lê Khôi vốn là đại lão thô, không mấy để ý chuyện này, ngồi xuống hàng nước, lão mới ngộ ra, nhìn xuống bộ cẩm phục của mình cười nhạt.

– Theo lẽ thường thì mấy ả đàn bà quăng mị nhãn ngoài đường là vì muốn tìm kiếm một tương lai tốt, chấp nhận làm vợ lẽ hoặc phòng ngoài của cao môn đại hộ.

Lê Cẩn cười theo, hài hước nói.

– Đúng vậy! Ả đàn bà kia nếu đã có tiền sử dụng nước hoa nhà chúng ta thì chả có lý do gì lại phải chạy ra đường vứt mị nhãn tóe loe như thế cả. Khả năng cuối cùng, dù là vô lý đến mấy cũng là sự thực!

Lê Khôi nhe răng nghiến lợi ken két.

– Mả mẹ nó, đứa nào chán sống, vụ Lạc Văn Hiên gài người đến bên cạnh ta không phải là một bài học hay sao. Thế mà bây giờ lại còn dám tính toán lên đầu đại gia ta! Tức chết ta mất, chúng nó khinh ta ở thành Đông Kinh không dám đại khai sát giới sao?

Liệng cái kẹo dồi vào miệng nhai rôm rốp, lão không vội không chậm hỏi Lê Cẩn.

– Con đàn bà đó đâu rồi? Khiến lão già ta còn tưởng thanh xuân trở lại, nãy giờ trong lòng cứ phơi phới tuổi đôi mươi! Hừ hừ …

Lê Cẩn theo lão từng ấy năm, nếu đã nhận ra con đàn bà đó không bình thường hẳn là cũng đã cắt đặt người bắt lại rồi mới phải.

Lê Cẩn cũng chả vội, vừa rót thêm nước cho Lê Khôi vừa cười nói.

– Đã để cho người của Nhập nội Kiểm sát ty theo dõi, lần này chúng ta muốn bắt con cá lớn! Há há …

Chủ tớ hai người nhìn nhau cười khằng khặc, bà chủ quán đến bên cẩn thận đặt đĩa bánh giò còn nóng hổi xuống chõng tre, chỉ sợ hai tên thần kinh không bình thường này lên cơn đập hàng phá quán.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

chuong-mon-tien-lo
Chưởng Môn Tiên Lộ
Tháng 1 2, 2026
to-tinh-khong-dong-y-ta-di-nguoi-dung-truy.jpg
Tỏ Tình Không Đồng Ý, Ta Đi Ngươi Đừng Truy
Tháng mười một 27, 2025
van-menh-tro-choi-nguoi-choi-nay-khong-giong-nhau-lam
Vận Mệnh Trò Chơi: Người Chơi Này Không Giống Nhau Lắm
Tháng mười một 19, 2025
toan-dan-chuyen-chuc-sau-giac-tinh-than-cap-cuong-hoa.jpg
Toàn Dân: Chuyển Chức Sau Giác Tỉnh Thần Cấp Cường Hóa
Tháng 2 1, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved