Chương 94: Tham Quan Học Viện
Cửa chính động phủ khép lại, một cánh cửa khác ở mặt sau mở ra. Minh Ly chậm rãi bước đến cạnh Mộc Duyên, thấp giọng hỏi:
– Không được sao?
Mộc Duyên khẽ lắc đầu:
– Không cần hỏi, hắn sẽ không đồng ý.
Thật ra hắn đã sớm thu nhận Minh Ly làm đệ tử, cũng giúp nàng chuyển tu Vạn Pháp Chân Giải thành công.
Cuộc gặp vừa rồi không chỉ đơn giản là để hỏi về Vô Đạo Kinh. Cả hai đệ tử yêu quý của mình đều đề cử Giang Tự. Mộc Duyên muốn gặp gỡ, trực tiếp khảo hạch xem có nên thu nhận người này hay không.
Kết quả Giang Tự thật sự là một kẻ rất thú vị. Mộc Duyên cảm nhận được ở đối phương sự tự tin tuyệt đối, thứ chỉ có khi ngươi nắm giữ tất cả trong lòng bàn tay. Người như vậy sẽ không dễ dàng cúi đầu trước bất kỳ ai. Cứ nhìn cái cách Giang Tự nói chuyện ngang hàng cũng đoán được hắn chắc chắn sẽ không muốn nhận Mộc Duyên làm sư phụ.
Ngược lại, kẻ có địa vị như Mộc Duyên càng không cần miễn cưỡng thu nhận đồ đệ. Trừ phi người đó bài danh ở mười hạng đầu Tiềm Long Bảng hoặc sở hữu chức nghiệp truyền thuyết. Khả năng này là có nhưng rất thấp, tạm thời chưa cần nghĩ đến.
Minh Ly khẽ thở dài:
– Đáng tiếc.
Nếu Mộc Duyên nhận Giang Tự là đệ tử, hắn sẽ là sư đệ của nàng. Được nghe từ miệng tên đó hai tiếng “sư tỷ” nhất định sẽ vô cùng thoải mái.
Mộc Duyên nhìn đệ tử của mình, vẻ mặt phức tạp thở dài một hơi…
…
Rời khỏi động phủ, tâm trạng của Giang Tự khá tốt. Không phải vì đã đạt được mục đích mà là Mộc Duyên có ý định nhận Minh Ly làm đệ tử. Theo hắn biết vị đạo sư này là một người hay bao che khuyết điểm. Tương lai nếu xảy ra chuyện không may, ít nhất sẽ có Mộc Duyên và Khương Sơ Tình đứng về phía nàng.
Khương Sơ Tình một mực đứng đợi bên ngoài, thấy Giang Tự bước ra liền hỏi:
– Thế nào?
– Đều ổn thỏa.
Nàng khẽ gật đầu:
– Ta dẫn ngươi đi tham quan học viện.
– Không cần đâu.
– Là sư phụ yêu cầu.
– …Khách sáo rồi.
Khương Sơ Tình dẫn đường, tay cầm lệnh bài của Mộc Duyên, chân đạp linh khí phi hành đỉnh cấp, hầu hết các khu vực trong học viện đều có thể đến.
Thư viện khổng lồ với vô số thư tịch tích lũy hàng vạn năm. Một bộ phận là miễn phí, một bộ phận có thể đổi bằng điểm tích lũy. Phần miễn phí được đặt trực tiếp trên kệ sách, chủ yếu là pháp môn hạ và trung cấp, linh kỹ phổ thông, kỳ văn dị thuật…
Những thư tịch như pháp môn thượng phẩm, linh kỹ mạnh mẽ cần đổi bằng điểm tích lũy đặt trong các quang cấu có cấm chế bảo hộ trôi nổi giữa không trung. Cần đặt lệnh bài thân phận lên, trừ điểm trực tiếp mới lấy ra được.
Trân bảo các là cả một động thiên không gian có diện tích lớn bằng một phần ba kinh thành Thương Vũ Quốc. Bảo vật bên trong được phân chia theo chủng loại, cấp độ, đặt vào nhiều tàng bảo khố khác nhau.
Học viên bình thường có thể tra cứu danh sách bảo vật và mức giá quy đổi bằng linh khí kiểm trắc của học viện. Sau khi thanh toán sẽ có người lấy ra giúp bọn hắn. Chỉ vài học viên có đặc quyền được trực tiếp tiến vào bên trong tìm kiếm lựa chọn.
Bảo vật chia thành có thể quy đổi trực tiếp hoặc thông qua nhiệm vụ học viện phát hành. Cũng có thứ là do đạo sư gửi nhờ trong trân bảo các. Cách thức thu lấy khác nhau, đa dạng phong phú nhiều lựa chọn.
Tiếp đến là giảng đường nơi các đạo sư giảng bài, giải đáp thắc mắc trong quá trình tu luyện. Lầu các nơi các học viên sinh sống, động phủ đặc biệt có bố trí tụ linh trận trung và cao cấp cần chi trả tiền hoặc điểm tích lũy để sử dụng theo giờ…Thậm chí đến phường thị, nơi các học viên trao đổi mua bán với nhau cũng được thiết kế thành từng khu, có quản lý trật tự và thu phí trên mỗi giao dịch.
Đây chính là một trong mười đại học viện của nhân tộc tại Chu Thiên Giới, thế lực nhất phẩm đứng trên cả thượng tứ quốc và hạ lục quốc. Có thể làm được đến mức này, rõ ràng kinh thành Thương Vũ Quốc thua kém rất nhiều.
Phi hành pháp khí hạ xuống trước lối vào một quảng trường khổng lồ nằm ở vị trí lưng chừng thác nước. Khương Sơ Tình chỉ tay vào dòng người ra vào đông đúc, nhàn nhạt giới thiệu:
– Nơi này là luận võ trường. Học viên có thể đăng ký thi đấu với nhiều hình thức. Đấu giao hữu, đấu cược, đánh lôi đài tổng hợp…Trừ sinh tử chiến, mọi loại hình giao đấu rèn luyện kỹ năng đều được chấp nhận. Có cơ chế đặt cược điểm tích lũy nên các học viên rất yêu thích.
Học viện là môi trường giáo dục chính quy, không khắc nghiệt như môn phái nên nghiêm cấm quyết đấu sinh tử. Đây là hạn chế duy nhất, còn lại đều tùy ý.
Khương Sơ Tình dẫn Giang Tự vào cửa, ánh mắt hướng về phía một sân đấu có hai người đang luận bàn:
– Mỗi sân đấu đều có trận pháp đã được học giả của học viện cải tiến. Khi công kích dẫn phát nguy cơ trí mạng sẽ tự động vô hiệu hóa chúng, đồng thời phán định thắng bại. Vậy nên học viên lên sân đều có thể buông tay mà đánh, không cần lo lắng ngộ sát đồng học.
Giang Tự gật đầu. Tuy võ giả là nhóm chức nghiệp có đông đảo người tu tập nhất nhưng học giả mới là những kẻ có đóng góp lớn nhất cho nhân tộc. Các là những thế lực phát triển dấu vết ảnh hưởng của học giả lại càng rõ ràng. Thư viện, trân bảo các, luận võ trường…tất cả đều được thiết kế khoa học tỉ mỉ. Thật sự không chê vào đâu được.
Khi Giang Tự cùng Khương Sơ Tình đang thưởng thức trận chiến trên sân đấu, không hề chú ý có một nhóm người đang tiếp cận bọn hắn. Mãi cho đến khi những người này đến sát bên cạnh hắn mới quay đầu nhìn sang. Trường bào trắng viền đỏ, ngực thêu tuyết liên, xem ra là học viên cùng niên khóa với Khương Sơ Tình.
– Các ngươi là…
Dẫn đấu đám người là một nam nhân hình thể thấp lùn, cao chưa đến một mét rưỡi. Dung mạo của hắn miễn cưỡng tính là có thể nhìn. Chủ yếu là nhờ đồng phục đẹp mắt chống đỡ, người đẹp vì lụa mà…
– Hàn Hạ, ngưỡng mộ đã lâu.
– Hèn Hạ?
Khóe miệng nam nhân giật giật, vẻ mặt tối sầm lại. Hắn trầm giọng:
– Là Hàn Hạ.
Giang Tự gật gù, lần này đã nghe rõ rồi. Còn chưa kịp đáp lại thì Khương Sơ Tình đã lạnh lùng lên tiếng:
– Các ngươi muốn gì?
Hàn Hạ nhìn Khương Sơ Tình, nở nụ cười giả dối:
– Lần đầu thấy ngươi đi cùng một nam nhân lạ mặt nên muốn đến chào hỏi một câu mà thôi.
– Liên quan gì đến ngươi?
– Chúng ta là đồng học, đương nhiên phải quan tâm giúp đỡ lẫn nhau.
Dù biểu cảm trên mặt Khương Sơ Tình vẫn lạnh nhạt như cũ nhưng Giang Tự có thể cảm nhận được nàng đang tức giận. Đây chính là kỹ năng mà Khương Chân Thủy từng biểu diễn? Quả nhiên cần phải tiếp xúc đủ lâu, thông qua đủ các loại cảm ứng trực giác mới lĩnh ngộ được.
Giang Tự ra hiệu cho Khương Sơ Tình bình tĩnh, bản thân chủ động bước lên trước một bước:
– Ta là Giang Tự. Chào hỏi xong rồi, ngươi có thể đi.
Hàn Hạ và người của hắn đương nhiên không chỉ đến chào hỏi. Hắn giả vờ nhìn quanh một vòng, ánh mắt dừng lại tại một sân đấu còn trống:
– Giang huynh đệ đây hẳn không phải học viên của học viện Thanh Thủy chúng ta. Có muốn lên sân luận bàn một chút, cảm thụ cái gì gọi là thiên tài của học viện hay không?
Giang Tự nhìn chằm chằm vào Hàn Hạ, xoa cằm ra vẻ suy tư:
– Thiên tài? Là đang nói ngươi sao?