Chương 91: Dẫn Dắt
Cuối cùng là tam hoàng tử. Kẻ có bản tính phong lưu thích trêu hoa ghẹo nguyệt nhưng lại giỏi kinh thương. Các sản nghiệp triều đình vào tay hắn đều phát triển mạnh mẽ, hàng năm mang về thu nhập khổng lồ bổ sung vào quốc khố.
Một mình tam hoàng tử quản lý mười mấy sản nghiệp khác nhau. Những người chỉ có thể nhặt chút vụn bánh mà hắn bỏ lại. Giống như bát hoàng tử cùng quản lý hoàng thương Minh Uyên nhưng chỉ phụ trách vài phân bộ, thu nhập còn không bằng một phần mười tam hoàng tử.
Trưởng công chúa không thể làm hoàng đế, cửu hoàng tử không hứng thú, những người khác không có tư cách tranh đoạt. Vậy nên hoàng đế đời tiếp theo chỉ có thể làm thái tử hoặc tam hoàng tử. Nhưng chỉ riêng chức vị thái tử đã đủ thể hiện hoàng đế đang nghiêng về bên nào. Tam hoàng tử muốn thượng vị chỉ còn cách loại bỏ thái tử mà thôi.
Giang Tự hài lòng với dáp án này. Hắn gật gù đáp:
– Tam hoàng tử đã sớm có kế hoạch ám sát thái tử. Cái hắn thiếu là thời cơ thích hợp để động thủ. Vốn dĩ còn phải đợi đến khi học viện Thanh Thủy mở ra bí cảnh vào cuối năm sau. Chúng ta đẩy nhanh quá trình này là được.
Học viện Thanh Thủy và triều đình kiểm soát phần lớn bí cảnh trong phạm vi Thương Vũ Quốc. Với các bí cảnh thuộc sở hữu của học viện, bọn hắn giữ lại một phần để rèn luyện học viện, một phần khác sẽ mở ra theo kỳ hạn, cho một số lượng người nhất định đến từ thế lực khác tham dự.
Học viện đã thông báo cuối năm sau sẽ có một bí cảnh khá lớn mở ra, rất nhiều hoàng tộc, bao gồm cả thái tử sẽ tiến vào. Bí cảnh rộng lớn, cơ duyên phong phú đi kèm với nguy cơ. Dù là hoàng tử công chúa hay thiên tài học viện đều có khả năng ngã xuống. Nếu bất hạnh bỏ mình trong cạm bẫy cấm chế cũng không trách được ai.
Bát hoàng tử có nghe về bí cảnh này. Hắn tự biết thực lực mình không được nên không ghi danh. Nghe phân tích của Giang Tự kết hợp với hiểu biết của bản thân về tam hoàng tử, khả năng này đúng là rất lớn.
– Đẩy nhanh như thế nào?
Giang Tự mỉm cười:
– Gần đây có một bí cảnh mới xuất hiện ở biên giới Thương Vũ Quốc, tiếp giáp Minh Thần Quốc và Nam Hà Yêu Tộc. Ngươi dẫn dụ cả thái tử lẫn tam hoàng tử đến đó là được.
– Bí cảnh Mặc Thiên Tôn?
– Ngươi cũng biết? Vậy dễ nói rồi.
Bát hoàng tử suy nghĩ một lát rồi lắc đầu:
– Quá nguy hiểm. Bọn hắn sẽ không chấp nhận.
Bí cảnh của học viện Thanh Thủy đều đã được học giả của học viện khảo sát kỹ càng, thậm chí mở ra vài lần, có người vào trước xác nhận mức độ an toàn. Khả năng bỏ mạng là có nhưng ở mức thấp đến trung bình. Nếu cao thì đám hoàng tộc như bọn hắn nhất định sẽ không vào.
Bí cảnh Mặc Thiên Tôn thì khác. Đây là lần đầu nó được phát hiện, các học viện và vương triều chỉ khảo sát sơ qua để định danh ngạch và giới hạn tuổi tác, tu vi tiến vào. Ngoài ra việc tiếp giáp với Minh Thần Quốc và Nam Hà Yêu Tộc đồng nghĩa với việc nguy cơ tăng vọt. Kẻ địch của bọn hắn không chỉ có yêu thú, cạm bẫy trong bí cảnh mà còn đến từ hai thế lực kia.
Trong tình huống này, không có lý do gì để các hoàng tử hay thái tử đích thân tiến vào. Nếu cần bảo vật nào đó có thể phái thuộc hạ có năng lực tham gia. Với những kẻ sinh ra đã có thân phận cao quý đứng trên vạn người, mạng sống mới là thứ quý giá nhất.
Đạo lý này đương nhiên Giang Tự cũng biết. Hắn lại đặt ra thêm một câu hỏi gợi ý khác:
– Bí cảnh vừa được phát hiện rủi ro đương nhiên rất cao. Vậy trường hợp nào khiến ngươi nhất định phải thuộc nhóm đầu tiên tiến vào?
Lời gợi ý khiến bát hoàng tử bừng tỉnh:
– Truyền thừa.
Giang Tự cười:
– Tiếp tục, truyền thừa của Mặc Thiên Tôn, cửu phẩm luyện khí sư có đủ sức hấp dẫn một vị thái tử hay không?
Cửu phẩm thiên tôn đã là cường giả mạnh nhất dưới đế cảnh. Bí cảnh của cường giả cấp đế mỗi lần mở ra đều khiến vô số người điên cuồng tranh đoạt. Thế lực nhất phẩm, thậm chí siêu phẩm như Lập Đế Học Phủ đều ra tay. Vương triều nhị phẩm như bọn hắn đi vào cũng chỉ làm bia thịt cho những kẻ đó.
Vậy nên truyền thừa của cửu phẩm thiên tôn đã là thứ tốt nhất một vương triều có cơ hội thu được mà không sợ bị đám thế lực kia đạp lên cướp mất. Đừng nói thái tử, kẻ nhát gan như bát hoàng tử cũng có xúc động muốn thử một lần.
Thiên phú của hắn không có tư cách gia nhập học viện Thanh Thủy, đời này xem như vô duyên với đế cảnh. Cả thượng tam phẩm cũng rất xa vời. Nhưng nếu đạt được truyền thừa của Mặc Thiên Tôn thì lại là chuyện khác.
Hô hấp của bát hoàng tử trở nên dồn dập:
– Thật sự có truyền thừa sao?
Bí cảnh lần này được xác nhận là động phủ của Mặc Thiên Tôn. Nhưng động phủ chỉ là nơi hắn sinh sống tu luyện, cất giữ bảo vật, chưa chắc đã bao gồm truyền thừa. Thời kỳ đó có rất nhiều đại năng bỏ mình trong trận chiến. Có người trước khi chết kịp dùng chút sức tàn mở ra không gian độc lập lưu lại truyền thừa. Có người trực tiếp tan thành hư vô, chút cạn bã cũng không sót lại.
Vậy nên động phủ chưa chắc đã bao gồm truyền thừa. Ngược lại, tỷ lệ động phủ có truyền thừa rất thấp, chưa đến một phần mười.
Giang Tự tiếp tục dẫn dắt:
– Có hay không ta nói không tính, ngươi nói cũng không tính. Vậy ai nói mới tính?
Bát hoàng tử đáp ngay:
– Học viện Thanh Thủy.
– Chính xác.
Bát hoàng tử xìu xuống:
– Thật vô nghĩa. Nếu ta có khả năng để học viện phát ngôn thay mình còn cần tranh giành sản nghiệp kinh doanh với tam hoàng tử sao?
– Ngươi đương nhiên không có. Ta có.
Bát hoàng tử cả kinh:
– Ngươi có quan hệ với học viện Thanh Thủy? Đúng rồi, Khương Sơ Tình.
Giang Tự thoải mái đáp:
– Ta làm cách nào không quan trọng. Quan trọng là sau khi tin tức này truyền ra, ngươi phải đảm bảo thái tử và tam hoàng tử nhận được thật nhanh. Tốt nhất là trước khi danh ngạch các nơi đều đã chốt xong. Nếu bọn hắn chỉ miễn cưỡng kịp chen một chân sợ là không thể đưa thêm người vào, kế hoạch ám sát của tam hoàng tử cũng khó mà diễn ra được.
Bát hoàng tử vỗ ngực đảm bảo:
– Chuyện nhỏ, bao hết trên người ta đi.
Nhận phần dễ nhất nhưng lại tỏ vẻ như mình là người gánh vác tất cả trọng trách…Giang Tự chợt cảm thấy lần này mình chọn đối tác có hơi vội vàng. Hắn biết rất ít chuyện liên quan đến các hoàng tử Thương Vũ Quốc. Một trong số đó là sự kiện nổi tiếng tam hoàng tử lập mưu ám sát thái tử, sau đó bị bát hoàng tử tố giác. Chứng cứ đầy đủ, tam hoàng tử bị xử tử, bát hoàng tử thuận lợi nắm giữ toàn bộ hoàng thương Minh Uyên.
Đó là tất cả những gì Giang Tự biết về sự kiện này, không hơn không kém. Nhưng nhìn thế nào cũng thấy tên bát hoàng tử trước mặt không đáng tin chút nào. Hắn thậm chí còn chẳng buồn hỏi tên thật của đối phương.
Trao đổi truyền âm phù liên lạc xong, Giang Tự nhanh chóng rời khỏi phân bộ thương hội Minh Uyên. Đám người Ám Minh Vệ bị ném ra ngoài trước đó đã sớm được thu dọn hết.
Bát hoàng tử không chỉ có bảo vật hộ thân và trận pháp thiết lập quanh căn phòng mà còn cả linh phù liên tục truyền tin cho một nhóm hộ vệ bí mật, sẵn sàng ra tay theo mệnh lệnh. Thủ đoạn bảo mệnh thật nhiều, hoàng thất đúng là rất trân quý mạng sống.
Đi ra bên ngoài, Giang Tự lấy ra một tấm linh phù truyền âm:
– Ta đến tìm ngươi.