Chương 90: Dọa Sợ Hoàng Tử
Giang Tự chủ động làm như không nhìn thấy Ám Minh Vệ, chỉ nhìn thẳng vào bát hoàng tử:
– Chậm hơn ta nghĩ.
Bát hoàng tử khẽ xoay nhẹ chiếc nhân trữ vật có đính một viên đá không gian màu đỏ khá lớn ở ngón áp út, cười cợt nói:
– Ta đã kiểm tra thông tin của ngươi. Một kẻ khá thú vị.
Mười ngày là quá dư để thăm dò tin tức của Giang Tự. Nếu chỉ dùng yêu thú truyền tin liên hệ thì ba ngày là đủ, có vẻ như đối phương còn điều tra luôn các mối quan hệ xung quanh cũng như những việc hắn đã làm tại Khôn Sơn Thành.
Giang Tự thản nhiên hỏi lại:
– Vậy ngươi đã có quyết định hay chưa? Nếu từ chối ta sẽ hợp tác với người khác, dù sao cũng không ít kẻ đang nhắm vào những sản nghiệp mà tam hoàng tử nắm giữ.
Bát hoàng tử cười khẩy:
– Hợp tác với ta? Ngươi xứng sao?
Hắn chỉ cảm thấy Giang Tự thú vị khi dám cướp nữ nhân mà tam hoàng tử để ý, định làm hoàng tử phi tương lai. Nhưng không kẻ ngốc nào cảm thấy một người bình thường không thế lực chống lưng có thể đấu với tam hoàng tử.
Hiển nhiên mười ngày ngắn ngủi không đủ để người của bát hoàng tử điều tra ra việc Giang Tự là đệ tử tông môn ẩn thế. Dù sao đây cũng chỉ là tin đồn mang nặng tính suy đoán lan truyền trong một nhóm nhỏ. Thành chủ Chu Bằng Viễn hay Tôn Ngự sẽ không chủ động tiết lộ nó.
Giang Tự khẽ thở dài:
– Có đôi lúc ta không hiểu đám hoàng tộc các ngươi dựa vào cái gì để kiêu ngạo. Trừ thiên quốc, triều đình thượng tứ quốc và hạ lục quốc đều chỉ là thế lực nhị phẩm. Mạnh hơn các ngươi rất nhiều. Lẽ nào việc được đám quan viên ca tụng và ức hiếp dân chúng khiến các ngươi cảm thấy mình rất thượng đẳng sao?
Vẻ mặt bát hoàng tử trầm xuống:
– Ngươi đang xem thường ta?
Giang Tự gật đầu, thành thật đáp:
– Có một chút.
Bát hoàng tử không nói gì, dùng ánh mắt ra lệnh cho Ám Minh Vệ. Tiếc rằng không có người nào tiến lên. Ánh mắt bọn hắn trống rỗng vô hồn, đứng đơ tại chỗ như tượng đá.
Giang Tự phất tay đáp:
– Nội dung nói chuyện hôm nay cần được bảo mật, ta và ngươi biết là đủ rồi.
Cơn gió theo câu nói cuốn qua, tất cả Ám Minh Vệ đồng loạt bị ném ra ngoài. Bát hoàng tử hoảng hốt vội vàng kích hoạt bảo vật phòng ngự. Nhìn vầng sáng hoàng kim phủ quanh thân thể, hắn hơi yên tâm hơn một chút. Dù vậy gương mặt vẫn còn nét hoảng sợ chưa tan đi hết.
Giang Tự bật cười:
– Thân phận càng tôn quý lại càng sợ chết. Yên tâm đi, hôm nay ta đến chỉ để nói chuyện.
Bát hoàng tử cao giọng chất vấn:
– Ngươi đã làm gì bọn hắn?
– Ám Minh Vệ chuyên điều tra và xét xử quan viên, mỗi người đều nắm giữ rất nhiều tin tức cơ mật. Trong người bọn hắn có ấn chú linh hồn của hồn sư, mỗi khi làm trái quy tắc ấn ký này sẽ tự kích hoạt khiến linh hồn bị tổn thương, mất đi năng lực hành động.
Bát hoàng tử kinh hãi:
– Ngươi biết cách kích hoạt ấn ký? Không thể nào, đây là ấn ký độc hữu của hoàng tộc Thương Vũ Quốc chúng ta.
– Không phức tạp như ngươi nghĩ. Thay vì tìm cách tác động ấn ký từ bên trong, chỉ cần khiến bọn hắn làm trái quy tắc để nó tự kích hoạt là được. Chỉ cần một môn linh kỹ mê hoặc khiến bọn hắn không tự chủ được muốn nói ra cơ mật Ám Minh Vệ liền xong.
Hắn giải thích xong còn không quên nhận xét:
– Hoàng thất các ngươi thích kiểm soát tuyệt đối người của mình, vì vậy mà lưu lại vô số điểm yếu. Chỉ cần nắm giữ vài thủ đoạn đơn giản là có thể dễ dàng phế bỏ một nửa lực lượng quân đội triều đình. Ngươi nói xem nếu ta tiết lộ bí mật này ra ngoài, Thương Vũ Quốc có từ thế lực nhị phẩm rơi xuống tam phẩm hay không?
Bát hoàng tử không rét mà run:
– Ngươi đang đe dọa ta?
Giang Tự nhún vai:
– Ta chỉ tường thuật một sự thật, đừng có tật giật mình như vậy. Được rồi, hiện tại có thể bàn chính sự rồi chứ?
Bát hoàng tử cắn răng gật đầu, trong lòng không ngừng mắng đám thuộc hạ đi thu thập tin tức là lũ vô dụng. Đây chính là người bình thường có chút tài năng được Khương Sơ Tình để mắt? Chút tài năng có thể tùy ý vô hiệu hóa Ám Minh Vệ khiến quan viên triều đình khiếp sợ sao?
Tuy không biết việc phế bỏ một nửa quân đội triều đình là thật hay giả nhưng chỉ riêng những gì vừa chứng kiến cũng đủ hắn xem trọng, đặt Giang Tự lên ngang hàng với mình rồi.
– Ngươi nói đi, muốn hợp tác thế nào?
Giang Tự đáp lại bằng một câu hỏi:
– Theo ngươi một kẻ đang được hoàng đế sủng ái như tam hoàng tử phải phạm tội nghiêm trọng đến mức nào mới có thể bị xử tử?
Hai từ cuối cùng vừa phát ra, cơ thể bát hoàng tử lập tức run rẩy kịch liệt. Tên này muốn giết một vị hoàng tử đang được đương kiêm hoàng đế yêu thích? Đối phương là kẻ điên hay thật sự có năng lực này? Giả dụ là trường hợp sao, vậy chẳng phải bản thân cũng có thể bị giết bất cứ lúc nào sao?
Nhìn vẻ mặt khiếp sợ của người đối diện, lần đầu tiên Giang Tự hoài nghi lựa chọn của mình. Nhát gan như vậy…tên này thật sự là người sẽ lật đổ tam hoàng tử giành quyền khống chế tuyệt đối hoàng thương Minh Uyên sao?
– Ta chỉ đang thảo luận biện pháp, ngươi sợ hãi cái gì?
– Ngươi…thật sự muốn giết tam hoàng tử?
– Không phải ta giết. Ngươi có thật sự hiểu những gì ta vừa nói hay không?
Bát hoàng tử hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh. Bản thân hắn cũng cảm thấy có chút mất mặt. Đường đường là hoàng tử lại bị vài câu nói dọa sợ. Có lẽ phụ hoàng nói đúng, hắn không có phong thái của bậc quân vương, thậm chí còn chẳng bằng một vị vương gia bình thường.
– Mưu đồ phản nghịch hoặc sát hại thân tộc?
Giang Tự gật gù. Cũng tạm được, tối thiểu vẫn có não, chưa đến mức hết thuốc chữa.
– Cái trước là không thể nào, chúng ta phân tích cái sau. Giết một hai kẻ vô dụng trong hoàng tộc nhiều nhất chỉ khiến hắn bị đày đi trấn giữ biên ải. Phải là một người được hoàng đế yêu quý, đồng thời tam hoàng tử rất muốn loại bỏ người này. Cái tên đầu tiên hiện lên trong đầu ngươi là ai?
Bát hoàng tử đáp ngay mà không cần suy nghĩ:
– Thái tử.
Đương kim hoàng đế Thương Vũ Quốc có tổng cộng mười sáu vị hoàng tử và bảy vị công chúa. Trong đó người được hắn yêu thích chỉ có trưởng công chúa, thái tử, tam hoàng tử và cửu hoàng tử.
Trưởng công chúa thân nữ nhi nhưng lại ưa thích chiến đấu, chủ động cầm quân trấn giữ biên ải ngăn cản yêu tộc làm loạn. Hoàng đế cảm thấy có lỗi với nàng nên luôn ưu ái, chỉ cần yêu cầu không quá đáng sẽ cố gắng đáp ứng.
Cửu hoàng tử là nhi tử hoàng đế yêu thích nhất. Tài năng bộc lộ từ rất sớm, được chiêu sinh đạo sư Lập Đế Học Phủ nhìn trúng, tương lai chắc chắn là đại năng trấn giữ một phương.
Tiếp đến là thái tử, người có tài trị quốc, hỗ trợ hoàng đế rất nhiều trong việc xử lý triều chính. Có tài năng lại thường xuyên tiếp xúc, yêu thích hơn người khác cũng là bình thường.
Thật ra hoàng đế muốn chọn cửu hoàng tử làm thái tử hơn nhưng vị kia vốn không hứng thú. Có thiên phú tu luyện chưa hẳn đã giỏi trị quốc. Cửu hoàng tử chỉ yêu thích tu luyện. Hắn từng tuyên bố rằng nếu nắm trong tay sức mạnh có thể san bằng cả một vương triều thì hoàng vị cũng chẳng là gì.
Lời này tuy có chút đại nghịch bất đạo nhưng lại là sự thật. Trong mắt đại năng chân chính, vương triều chẳng qua chỉ là trò chơi quyền lực của một đám người tài năng có hạn phải dựa vào dân thường mà thôi.