Chương 85: Ngọc Dao? Lý Ngọc Dao?
Lâm Mộ tươi cười:
– Ta tin ngươi có thể.
– Ta cũng tin ta.
– …
Lâm Mộ ho khan vài tiếng rồi thấp giọng dò hỏi:
– Một khóa riêng dành cho một nhóm học viên đặc biệt là chuyện chưa từng có trong lịch sử Lập Đế Học Phủ. Ngươi không định cân nhắc một chút sao?
Giang Tự khẽ thở dài. Nếu có cơ hội hắn cũng muốn trải nghiệm một chút, nhưng lịch trình lại quá dày đặc, gia nhập học phủ không phải chuyện năm ngày nửa tháng là có thể kết thúc.
Đừng nhìn hiện tại Giang Tự khá thảnh thơi, ngày ngày dạo quanh trà lâu, nhã cư. Đó là do hắn đến sớm một năm, thời gian dư dả vừa làm vừa chơi. Hiện tại vẫn còn dư một chút nhưng sau khi rời Khôn Sơn Thành sẽ sớm sang chương thứ hai, lúc đó có lẽ tương đối vất vả.
– Không có thời gian.
Lý do từ chối này cũng quá qua loa rồi. Lâm Mộ bất đắc dĩ thở dài, xem ra tin tức về Tiềm Long Bảng và khóa học riêng của học phủ vẫn chưa đủ đánh động Giang Tự. Hay hiểu theo một góc độ khác, tên này rất tự tin bản thân sẽ có một vị trí cao trên bảng, ưu đãi hiện tại học phủ đưa ra chưa đủ hấp dẫn hắn. Vẫn là đợi sư tỷ đến “thương lượng” đi.
– Ta sẽ rời khỏi Khôn Sơn Thành.
Lâm Mộ giật mình:
– Khi nào? Đi bao lâu?
– Hôm nay, trong thời gian ngắn sẽ không trở về nữa.
– Không được.
Giang Tự nghi hoặc nhìn sang. Hắn đi đâu là việc của hắn, người này phản ứng lớn như vậy làm gì?
Lâm Mộ biết bản thân quá khích, vội thu lại nét gáp gáp trên gương mặt. Sư tỷ yêu cầu phía đạo sư mở bí cảnh khảo hạch kéo dài thời gian, bản thân hắn lưu lại trông chừng Giang Tự. Hai người bỏ nhiều công sức như vậy đối phương lại muốn đi khi chưa kịp gặp một lần. Chuyện này sao có thể được.
– Có việc gấp sao? Đợi thêm mười ngày có được hay không?
– Đợi cái gì?
– Sư tỷ ta đang trên đường đến. Nàng chưa thông báo cho ngươi sao?
– Thông báo? Khi nào?
– Kỳ quái, rõ ràng người giấy của sư tỷ…
Nghe Lâm Mộ lẩm bẩm, vẻ mặt Giang Tự hơi đổi. Sẽ không phải là thứ vài ngày trước hắn tiện tay đập bẹp chứ? Không biết không có tội, cứ xem như chưa từng xảy ra đi.
– Ta thật sự không có ý định gia nhập học phủ, ai đến cũng vô dụng. Cần gì lãng phí thời gian của nhau.
Lâm Mộ thở dài:
– Ít nhất cũng phải gặp sư tỷ một lần. Nếu để nàng đến mà không thấy người, ta sợ mình sẽ không được nhìn thấy mặt trời ngày mai.
– Xem như từng quen biết, ta sẽ đến thắp hương cho ngươi.
– Ta đã giúp ngươi xử lý vụ án vận tiêu…
– Dù không có ta, chẳng phải ngươi cũng đã định tự mình lo liệu sao?
Lâm Mộ nghẹn lời, hắn cảm thấy mình không thể dùng lý lẽ để thuyết phục Giang Tự. Dùng vũ lực? Đó là cách của sư tỷ, Lâm Mộ không ưa thích lắm. Nhưng trong vài tình huống cấp thiết vẫn có thể vứt bỏ nguyên tắc của bản thân.
Khi hắn còn đang do dự có nên dùng biện pháp mạnh hay không thì người đối diện đã lên tiếng:
– Sư tỷ của ngươi là ai?
Lâm Mộ bừng tỉnh. Đúng vậy, hung danh của sư tỷ lớn như vậy, nói không chừng có thể dọa được Giang Tự một phen.
– Bạo Linh Tôn Giả Ngọc Dao. Ngươi chắc chắn đã từng nghe qua.
Giang Tự khẽ lắc đầu:
– Chưa từng.
Im lặng vài giây, hắn do dự hỏi:
– Chỉ có Ngọc Dao? Không phải Lý Ngọc Dao sao?
– Không phải.
– Còn tốt, nữ chính không tiếp tục nhảy kịch bản nữa.
Giang Tự cười nói:
– Danh xưng Bạo Linh Tôn Giả này có vẻ không thích hợp với một nữ nhân lắm.
Lâm Mộ than thở:
– Tính cách của nàng quá tàn bạo, ta và sư phụ đều đã khuyên nhủ nhiều lần nhưng vô dụng. Gần đây nghe nói còn giết chết hoàng thất của một vương triều nào đó, bị đối phương truy đuổi nên mới chậm trễ như vậy.
Giang Tự gật đầu, trong lòng càng thêm yên tâm. Tính cách khác biệt rất lớn, tuyệt đối không phải người mà hắn biết. Chỉ là không biết tại sao lại có chút cảm giác quen thuộc, dường như đã gặp phải tình huống tương tự ở đâu đó.
Khoan đã, người giấy…Ngự linh sư…
– Sư tỷ của ngươi là ngự linh sư?
Lâm Mộ đáp:
– Ngươi thấy người giấy của nàng rồi sao? A, không đúng, là ta nói. Sư tỷ Ngọc Dao là một ngự linh sư cực kỳ lợi hại. Linh của nàng không phải yêu thú mà là tàn dư các chủng tộc còn sót lại sau Bách Tộc Chiến. Có vài con vô cùng mạnh, sư phụ cũng đánh giá rất cao tiềm năng phát triển của chúng.
– Có Cự Nhạc Linh Thần hay không?
– Thứ kia gần như đã tuyệt chủng, nào có dễ dàng tìm được dạng ấu sinh.
– Vậy còn Huyết Linh Hồn Giáp?
– Chưa từng nghe qua, một món vũ khí đã sản sinh linh trí sao?
Không để Giang Tự kịp thở phào nhẹ nhõm, Lâm Mộ đã bổ sung:
– Nghe nói gần đây sư tỷ thu phục được một linh rất lợi hại, gọi là…để ta nhớ. Đúng rồi, là Huyền Âm Tử Thần của quỷ tộc. Chủng tộc kia từng là ác mộng của nhân tộc, dù thất bại trong Bách Tộc Chiến dẫn đến bị hủy diệt nhưng vẫn rất lợi hại. Có không ít ma tu tôn thờ, nghiên cứu linh kỹ mô phỏng lại năng lực của chúng.
Tách trà trong tay Giang Tự vỡ nát, nước trà bắn tung tóe khắp mặt bàn. May mắn khách nhân xung quanh đều tập trung vào màn trò chuyện hỏi đáp với thanh niên trên sân khấu, không ai chú ý đến hắn.
Lâm Mộ tò mò hỏi:
– Ngươi biết Huyền Âm Tử Thần? Ta đã tra cứu rất nhiều thư tịch cổ, nhưng thông tin về quỷ tộc thật sự quá ít. Rất nhiều ác quỷ đáng sợ đã rơi vào quên lãng. Cũng không biết sư tỷ tìm được thứ đó ở đâu. Nàng lại còn dám thu phục nó…
Lâm Mộ rùng mình. Trước kia hắn đã sợ Ngọc Dao, hiện tại lại càng không dám đắc tội với nàng. Lỡ như một đêm trăng thanh gió mát, mở mắt ra thấy một con ác quỷ hình thù kinh dị đứng cạnh giường, lưỡi đao âm u gác lên cổ của mình…Quá đáng sợ, hắn không dám nghĩ tiếp nữa.
Giang Tự gượng cười:
– Biết…một chút.
Hắn hít một hơi thật sâu, đột ngột đứng dậy:
– Ta phải đi.
Lâm Mộ giật mình:
– Ngay bây giờ?
– Đến Khương gia chào tạm biệt, sau đó lập tức lên đường.
Hắn vừa dứt lời liền nhảy ra khỏi cửa sổ, dáng vẻ giống như chỉ cần chậm một giây sẽ bị đánh chết. Lâm Mộ có cảm giác như từng quen biết, mỗi lần bị sư tỷ Ngọc Dao đuổi đánh hắn cũng có dáng vẻ như vậy.
Về đến Khương phủ, Giang Tự phát hiện tất cả thành viên Khương gia đang tập trung tại sân sau mở tiệc. Hỏi người hầu mới biết bữa tiệc này là để chúc mừng gia tộc tai qua nạn khỏi, gặp nạn không chết tất có phúc báu.
Tuy tiêu cục Khương gia đã đóng cửa nhưng các sản nghiệp khác đồng thời nhận được rất nhiều đơn hàng lớn. Tình trạng dòng vốn đứt gãy cũng đã được giải quyết. Ngoài ra kỳ nghỉ của đại tiểu thư Khương Sơ Tình sắp kết thúc. Bữa tiệc này mang thêm ý nghĩa tiễn nàng lên đường trở về học viện Thanh Thủy.
Mở tiệc lại không mời, có vẻ như Khương gia đã quên luôn bọn hắn còn có một vị hiền tế gọi là Giang Tự. Tuy gần đây hắn không trở về nhưng nếu đối phương muốn tìm nhất định sẽ tìm được. Dù sao Giang Tự cũng chỉ quanh quẩn bên ngoài, không phải cố ý trốn tránh.
Thế gian này không có nơi đâu lạnh bằng lòng người…
Cảm thán một câu, Giang Tự với thân phận vị hôn phu đại tiểu thư Khương gia hiên ngang đi vào sân sau, nhập tiệc trong ánh mắt ngỡ ngàng của gia chủ Khương Tuyệt.