Chương 84: Sự Kiện Lớn
Thanh lâu, sòng bạc, phòng đấu giá lại thích hợp cho việc thu thập thông tin. Tại những sản nghiệp này tin tức được mua và bán lại, thu về lợi nhuận khổng lồ.
Ngoài ra còn có các dạng sản nghiệp chủ động đi thu thập như thương hội, tổ chức thích khách, quan viên hoàng thương…Nếu chỉ bàn về quy mô, Thông Huyền Các chính là thế lực lớn nhất của nhân tộc tại Chu Thiên Giới. Vượt qua cả Lập Đế Học Phủ hay các tông môn ẩn thế hàng đầu.
Tất nhiên, muốn đánh giá một thế lực mạnh hay yếu vẫn phải nhìn vào những cường giả đứng đầu mà nó sở hữu. Phương diện này Thông Huyền Các chỉ ở mức trung bình nếu so với quy mô vốn có.
Tùy theo thời kỳ, bọn hắn được xếp vào nhất phẩm hoặc đỉnh nhị phẩm như các vương triều. Chủ yếu là do sản nghiệp quá nhiều, nhân số đông đúc, không có học giả nào thống kê hết được.
Theo lý mà nói tin tức từ Thông Huyền Các luôn luôn là mới nhất, nhanh nhất. Nhưng sự kiện lớn trong miệng Lâm Mộ đã sớm lan truyền khắp nơi, tại sao mấy ngày qua bọn hắn vẫn chỉ kể chuyện thâm cung bí sử?
– Vậy nên trước đó chỉ là lời đồn, hiện tại mới là tin chính xác?
Lâm Mộ cười:
– Lời đồn qua miệng nhiều người sẽ biến chất, cần có kênh chính thức đứng ra chấn chỉnh. Vả lại lần này sẽ đưa ra những thông tin cụ thể hơn, ta cũng rất muốn biết.
– Cụ thể là về cái gì?
Lâm Mộ chỉ cười không đáp, ánh mắt chuyển hướng về phía sân khấu. Lúc này mọi thứ đã được sắp đặt xong, lão nhân thường kể chuyện không xuất hiện, thay vào đó là thanh niên dung mạo tuấn tú, tay cầm quạt xếp phe phẩy. Sau lưng hắn có thêm cả một đội chơi nhạc cụ hơn mười người, đội hình không giống muốn kể chuyện mà là diễn tấu một tiết mục hòa âm.
Giang Tự biết thanh niên, thỉnh thoảng người này cũng lên sân khấu cùng lão nhân, biểu diễn một màn kể chuyện kết hợp đối đáp hài hước. Đối phương có vẻ ngoài bắt mắt, khí chất học giả cùng cách nói chuyện khiến người khác thoải mái, mỗi khi lên sân khấu đều thu hút không ít thiếu nữ đến xem.
Ngày hôm nay đối phương là người kể chính, thiết kế sân khấu có vẻ thiên về đối đáp hơn là kể chuyện bình thường. Dù sao cũng là tiết mục mới được quảng bá nhiều ngày qua, nếu chỉ đơn giản là cung cấp tin tức mới về một sự kiện nào đó thì cũng quá thiếu sáng tạo rồi.
Sau màn mở đầu dài dòng quen thuộc, thanh niên chợt dừng lại một lát, dàn nhạc phía sau cũng đổi từ nhạc điệu du dương trầm ấm sang dồn dập mãnh liệt. Thanh niên cao giọng nói:
– Thông Thiên Thạch Bia vừa phát ra tin tức mới. Ba tháng sau, Tiềm Long Bảng sẽ chính thức được công bố. Mỗi ngày một người, liên tục một trăm ngày. Tổng cộng một trăm vị thiên tài sẽ có cơ hội lên bảng.
– Tiêu chí bài danh trên Tiềm Long Bảng là tuổi tác dưới ba mươi, không quan tâm xuất thân tu vi, chỉ dựa vào tiềm năng phát triển. Bọn hắn chính là thế hệ hoàng kim sẽ dẫn dắt nhân tộc trong tương lai, viết lên chiến quả cuối cùng cho trận chiến mười vạn năm trước.
– Mỗi người dựa vào thứ tự bài danh sẽ nhận được phần thưởng tương ứng từ thạch bia. Lập Đế Học Phủ đã thỏa thuận xong với bia linh, phần thưởng từ năm mươi bài danh ngẫu nhiên sẽ do học phủ đích thân tặng. Năm mươi phần còn lại sẽ trực tiếp trao đến chỗ từng người.
– Ngoài ra Lập Đế Học Phủ sẽ mở một lớp đào tạo riêng. Những thiên tài bài danh trên Tiềm Long Bảng đều có thể tham gia khóa học, trở thành học viên diện đặc biệt của học phủ, nhận những ưu đãi tốt nhất.
– Ở đây ta đề nghị mọi người cân nhắc cẩn thận. Lập Đế Học Phủ chính là…
Phần phía sau toàn là quảng cáo, Giang Tự lười nghe tiếp. Thì ra chậm mấy ngày là vì Lập Đế Học Phủ đang thương lượng với bia linh. Quyền phân phát năm mươi phần thưởng có ý nghĩa gì? Nghĩa là học phủ sẽ được đặc cách tiếp xúc với năm mươi vị thiên tài Tiềm Long Bảng từ sớm, đưa ra điều kiện dụ hoặc chiêu mộ bọn hắn.
Còn chưa bắt đầu đã chiếm một nửa số thiên tài, sau đó tiếp tục mở ra khóa đào tạo đặc biệt chiêu sinh riêng, thông qua Thông Huyền Các quảng bá rộng rãi vớt thêm một mẻ lớn nữa. Dù không phải toàn bộ, ước tính cũng phải có bảy mươi đến tám mươi người sẽ gia nhập học phủ.
Hành động này sẽ khiến vô số thế lực oán hận không thôi. Nhưng bọn hắn cũng không thể làm gì được. Đó là Lập Đế Học Phủ, thế lực siêu phẩm đứng trên tất cả, trấn áp toàn bộ vương triều và tông môn ẩn thế. Hơn nữa luận trình độ giáo dục, không có một thế lực nào, bao gồm cả mười đại học viện dám so với học phủ. Người bình thường chỉ cần não không bị vào nước đều sẽ biết nên chọn thế nào.
Giang Tự tặc lưỡi nói với Lâm Mộ:
– Tấm bia kia lại lên cơn rồi?
Hiển nhiên trò lập bảng thiên tài, đưa ra các quy tắc, phát phần thưởng nhưng mỗi ngày chỉ hiện danh tự một người là do bia linh của Thông Thiên Thạch Bia bày ra. Dù đã sinh ra mấy vạn năm, trí tuệ và tính cách của nó vẫn như một đứa trẻ. Thỉnh thoảng còn đi tiết lộ bí mật thầm kín của người khác.
Nhưng đại sự như Tiềm Long Bảng lại bị chơi như thế này, những lão nhân trông coi thạch bia tại Lập Đế Học Phủ hẳn là đã rất đau đầu với nó.
Lâm Mộ khẽ thở dài:
– Ta một mực lưu lại Khôn Sơn Thành, hiểu biết về chuyện này cũng không hơn ngươi là mấy. Nhưng ta nghĩ Thông Thiên Thạch Bia đột nhiên chọn thông cáo về Tiềm Long Bảng vào lúc này là vì một nguyên nhân đặc biệt.
– Ồ, nguyên nhân gì?
– Ngươi cũng nghe vị tiểu ca thuyết thư kia nói rồi. Tuổi dưới ba mươi, thế hệ hoàng kim dẫn dắt nhân tộc, viết lại chiến quả…Nói một cách dễ hiểu, một trăm vị thiên tài bài danh trên Tiềm Long Bảng chính là trung tâm cơn bão. Khi đại thế mở ra, toàn bộ khí vận cơ duyên chủng tộc sẽ xoay quanh bọn hắn.
Lâm Mộ biết đại thế sắp đến, hắn tin Giang Tự cũng biết. Đáp lại là giọng điệu cười cợt:
– Nói như ngươi các thiên tài, cường giả của thế hệ trước đều chỉ là tốt thí sao?
– Ta chỉ nói cơ duyên sẽ xoay quanh những người này, ai cũng có quyền tham dự tranh đoạt. Thực lực rất quan trọng nhưng đừng xem thường vận khí, ngươi nói có đúng không?
Giang Tự khẽ gật đầu, bình tĩnh nhấp một ngụm trà. Hắn biết về Tiềm Long Bảng, nhưng thời gian mở ra và những danh tự xuất hiện bên trên thì không rõ lắm.
Cái gọi là vận mệnh cũng không phải không thể thay đổi. Giống như Giang Tự đã thay đổi vận mệnh của Khương Tịch Dao và Khương Chân Thủy. Nếu yên ổn phát triển, liệu bọn hắn đó có cơ hội bài danh trên bảng hay không?
Thấy Giang Tự tỏ vẻ thâm sâu, Lâm Mộ có chút bất đắc dĩ. Hai mươi lăm tuổi đã đạt đến trình độ này, danh tự của Giang Tự chắc chắn có một chỗ đứng trên Tiềm Long Bảng, hơn nữa bài danh tuyệt đối không thấp. Đối phương lại tỏ vẻ thản nhiên chẳng mấy bận tâm, Lâm Mộ không tìm được điểm đột phá để thuyết phục.
– Giang Tự, ngươi có nghĩ mình sẽ có tên trên Tiềm Long Bảng hay không?
Giang Tự giật mình:
– Ta?
– Không tự tin?
– Cái này…
Lâm Mộ không nói thì hắn đã quên mất. Đúng vậy, thiếu niên Giang Tự nay đã khác xưa, bài danh trên Tiềm Long Bảng là chuyện ván đã đóng thuyền. Tìm cách che giấu? Không cần thiết, cứ thuận theo tự nhiên đi.