Chương 83: Thông Huyền Các
Chu Bằng Viễn sắp xếp Tư Dạ Hành thế nào không phải điều Giang Tự quan tâm. Nhưng có một điểm mà hắn khá chắc chắn, Tư Dạ Hành sẽ không an phận. Chu Bằng Viễn cũng không đủ sức khống chế tên kia.
Có điều như vậy mới thú vị. Nếu Tư Dạ Hành bị Chu Bằng Viễn nắm trong tay cả đời, lời hẹn tái ngộ của Giang Tự sẽ trở nên vô nghĩa. Bất quá đây đều là chuyện của tương lai, trước mắt Tư Dạ Hành sẽ công bố bảo vật đã được thu hồi, không tiếp tục truy cứu trách nhiệm tiêu cục Khương gia nữa.
Cụ thể sắp xếp quy trình xử lý như thế nào đều giao cho Chu Bằng Viễn, Giang Tự không cần tham dự vào.
Các rắc rối lần lượt được xử lý ổn thỏa, Giang Tự tự cho phép bản thân nghỉ ngơi một thời gian. Hắn thích phiền phức, trải nghiệm hương vị cuộc sống. Nhưng sau tất cả ai cũng cần một chút bình yên. Dù có là biển lặng trước cơn giông thì vẫn phải tận hưởng.
Mấy ngày tiếp theo cuộc sống của Giang Tự rất có quy luật. Dùng bữa sáng tại quán ven đường rồi đến trà lâu nghe kể chuyện, trưa ghé qua tửu lâu, chiều đi xem múa hát tại nhã cư, buổi tối dạo quanh các chợ đêm hoặc chợ tự phát do các thương nhân đến từ nơi khác lập nên.
Người của tam hoàng tử sau khi chết đủ số đã thông minh hơn đôi chút. Bọn hắn không dám trực tiếp xuất hiện trước mặt Giang Tự, thay vào đó là đứng từ xa quan sát, hơn nữa không dừng lại quá lâu.
Thỉnh thoảng hắn lại có cảm giác ai đó đang nhìn chằm chằm vào mình rồi biến mất rất nhanh. Giang Tự cũng lười để ý, miễn là không nhảy ra cản đường thì cứ tùy bọn hắn diễn trò đi.
Vài ngày sau, vụ án vận tiêu cuối cùng cũng được công bố. Món hàng đã được tìm lại, kẻ cướp bị giết ngay tại chỗ, thi thể bị phá hủy không nhìn ra nhân dạng. Vị đại nhân vật đã gửi hàng tỏ ra thất vọng với các tiêu cục Khôn Sơn Thành, sau khi thu hồi món hàng liền bỏ đi.
Cách xử lý trên sẽ gây thiệt hại nghiêm trọng cho danh tiếng tiêu cục Khương gia. Nhưng đây chỉ là một sản nghiệp nhỏ vừa thành lập chưa lâu, dù đóng cửa cũng không thua lỗ nhiều. Chu Bằng Viễn bí mật hỗ trợ các sản nghiệp khác để bù đắp, vụ án này cứ như vậy kết thúc tại đây.
Sáng sớm, Giang Tự lại theo thói quen đến trà lâu. Hôm nay nghe nói trà lâu có tiết mục mới, hắn định nghe xong mới đến Khương gia nói lời từ biệt.
Những thứ có thể làm tại Khôn Sơn Thành cơ bản đều đã xong, còn lại vài tác nhân gây họa như Tiêu gia, tam hoàng tử hay vị chú ngôn sư từng nguyền rủa huyết mạch Tiêu gia đều ở kinh thành.
Hắn dự định đến đó thêm một chuyến nữa, sau khi giải quyết xong cũng không cần trở về. Chương đầu tiên khép lại, cuộc đời của thiếu niên Giang Tự đã đến lúc bước sang chương thứ hai rồi.
Tay cầm một túi bánh nướng đứng trước trà lâu, Giang Tự gặp được chiêu sinh đạo sư Lâm Mộ. Trông thấy hắn, đối phương tỏ vẻ vui mừng đi đến:
– Trùng hợp quá, ngươi cũng đến nghe tiết mục mới sao?
Trùng hợp? Ha, mấy tuần nay có ngày nào hắn không đến đây? Có gì muốn nói cứ trực tiếp đến, cần gì phải vòng vo như vậy.
Hai người song song bước vào, Giang Tự đã là khách quen, lập tức có phục vụ đi đến dẫn hắn tới vị trí ngồi quen thuộc. Nước trà nóng tỏa khói nghi ngút, mang theo mùi hương dịu nhẹ khiến tâm hồn thư thái. Giang Tự rót trà xong liền mở túi bánh nướng ra, lịch sự đưa một cái cho Lâm Mộ:
– Ăn không?
Lâm Mộ nhận bánh, cắn một miếng rồi nhấp một ngụm trà, cảm giác không tệ. Hắn lặng lẽ ăn hết bánh của mình, nhìn lên sân khấu đang chuẩn bị tiết mục kể chuyện rồi mở miệng nói:
– Vụ án vận tiêu đã kết thúc.
Giang Tự gật đầu:
– Ta biết. Nếu ngươi muốn đòi tiền công có thể đến Khương gia, ta không có tiền.
Lâm Mộ đen mặt. Thân phận hắn là gì? Vất vả chạy đến đây đợi tên này chỉ vì chút tiền lẻ đó sao?
Giang Tự nhìn vẻ mặt của hắn liền đoán:
– Ý của ngươi là phiền phức của Khương gia đã xử lý xong, hôm nay muốn đến đưa Khương Chân Thủy đi sao? Tùy tiện đi, ta còn tưởng ngươi sẽ đưa hắn đi từ mấy ngày trước, không ngờ lại kéo đến tận bây giờ.
– Không phải.
– Còn chuyện gì khác sao?
– Bản thiết kế bí cảnh khảo hạch xuất hiện vài vấn đề. Thời gian mở ra sẽ bị kéo dài thêm một chút.
– Người ngươi nên thông báo là Khương Chân Thủy, không phải ta.
Giang Tự thể hiện rất rõ rằng hắn không có ý định đến Lập Đế Học Phủ để Lâm Mộ từ bỏ ý định của mình. Đối phương đương nhiên cũng nghe ra, không tiếp tục kiên trì mà chuyển hướng đề tài:
– Gần đây xảy ra một sự kiện lớn chấn động cả giới tu luyện, ngươi đã biết được bao nhiêu?
Giang Tự bất đắc dĩ lắc đầu. Một kẻ mỗi ngày chỉ quanh quẩn trà lâu, nhã cư rồi chợ đêm, lối sống ẩn cư lành mạnh sao biết được sóng gió chốn giang hồ.
Lâm Mộ còn ngạc nhiên hơn:
– Hôm nay ngươi đến trà lâu không phải để tìm hiểu thêm về chuyện này sao?
– Ta đến xem tiết mục mới. Mấy ngày qua bọn hắn toàn kể về chuyện thâm cung bí sử của các triều đại hoàng đế hay vài vụ đại án chấn động lịch sử Thương Vũ Quốc, đã sớm nghe đến phát chán rồi.
Lâm Mộ dùng một tay xoa trán, cảm thấy mạch não của Giang Tự có chút không bình thường. Chuyện chấn động như vậy mấy ngày nay đã truyền khắp ngõ lớn hẻm nhỏ, dân chúng bình thường cũng bàn tán không thôi nhưng tên này lại chẳng biết gì?
Thật ra cũng không thể trách Giang Tự. Hắn thường đến trà lâu, nhã cư hay chợ đêm, những nơi tập trung đông người qua lại, chỉ cần chú ý lắng nghe vài cuộc nói chuyện phiếm sẽ biết. Nhưng bản tính của hắn không thích nghe trộm trừ vài tình huống đặc biệt. Hơn nữa đi trà lâu đã có người kể chuyện, nhã cư xem ca múa, chợ đêm mua sắm thưởng thức đồ đặc sản, ai lại rỗi hơi đi hóng chuyện của người khác.
– Vậy ngươi có biết trà lâu này là sản nghiệp của Thông Huyền Các hay không?
– …
Sự im lặng thay cho đáp án, Lâm Mộ chỉ biết lắc đầu thở dài. Xem ra Giang Tự thường xuyên đến trà lâu không phải để thu thập tin tức, tên này chỉ đơn giản thích uống trà nghe kể chuyện mà thôi. Nhã cư hay những chợ đêm đối phương thường lui tới có lẽ cũng không cần hỏi nữa.
– Có cần ta giới thiệu Thông Huyền Các là thế lực thế nào hay không?
– …Không cần.
Giang Tự cảm thấy có chút mất mặt. Hắn vậy mà không nhận ra trà lâu này là sản nghiệp của Thông Huyền Các. Hiện tại chú ý kỹ mới phát hiện đúng là có rất nhiều chi tiết tương đồng. Không quá lộ liễu nhưng nếu chịu quan sát sẽ dễ dàng thấy được.
Thông Huyền Các, thế lực thu thập và buôn bán tin tức lớn nhất nhân tộc. Sản nghiệp của bọn hắn trải rộng khắp tất cả các quốc gia, tồn tại dưới nhiều hình thức kinh thương bình thường như trà lâu, nhã các, tửu lâu, thanh lâu, sòng bạc…
Mỗi hình thức sản nghiệp sẽ được điều chỉnh phù hợp với hoạt động chính của thế lực. Ví dụ như trà lâu, nhã các hay tửu lâu là sản nghiệp truyền thông, chuyên truyền đạt, quảng bá tin tức đến đại chúng. Tất cả các thế lực muốn chiếu cáo thiên hạ chuyện gì đó, tùy mức độ phổ biến sẽ phải chi tiền cho Thông Huyền Các.
Thậm chí đến Lập Đế Học Phủ mỗi lần cần phát tin tức quan trọng xuất hiện trên Thông Thiên Thạch Bia đều phải tìm đến bọn hắn. Tất nhiên là miễn phí, nhiều nhất là trả chút tiền trà nước.