Chương 78: Thư Mời
Tại học viện học phủ không xưng hô sư huynh sư tỷ như trong môn phái. Bọn hắn thường gọi danh tự trực tiếp, nếu là người niên khóa trước và lớn tuổi hơn sẽ thêm ca tỷ như cách xưng hô phổ thông.
Lâm Mộ gọi Ngọc Dao là sư tỷ vì cả hai cùng nhận một vị đạo sư làm sư phụ. Cả hai vốn là học viên cùng niên khóa, chỉ là Ngọc Dao được đạo sư chú ý thu đồ trước mà thôi.
Nửa giờ sau, trong căn phòng trọ nhỏ Lâm Mộ thuê tại tửu lâu, một người giấy lớn bằng nắm tay theo lối cửa sổ bay vào. Trông thấy người giấy, Lâm Mộ bất đắc dĩ thở dài:
– Ta cần chân thân ngươi mang thư mời đến. Đưa thứ này tới trước có tác dụng gì?
Người giấy dùng hai tay chống nạnh, gương mặt bằng mực vẽ di chuyển lộ ra biểu cảm hệt như người thật:
– Đương nhiên là để xem thử thiên tài mà ngươi giới thiệu có mấy cân mấy lượng. Thư mời của ta không phải thứ mà loại người tầm thường có thể nhận.
Lâm Mộ cười gượng, một thời gian không gặp nàng vẫn chẳng thay đổi chút nào. Chính là kiểu bản thân đứng ở một nơi rất cao nhưng tầm mắt vẫn tiếp tục hướng lên trên. Ngoại trừ bầu trời rộng lớn thì chẳng có mấy bóng người được lọt vào trong đó.
Nhưng có một điều mà Ngọc Dao nói thật, thư mời của nàng rất đặc biệt, cần phải kiểm tra đối tượng thật kỹ càng trước khi lấy ra.
Có rất ít người biết rằng thư mời của Lập Đế Học Phủ cũng chia thành nhiều loại. Bao gồm bạch thiếp, lam thiếp và hồng thiếp.
Bạch thiếp phát cho những thiên tài đạt tiêu chuẩn tham dự bài thi khảo hạch đầu vào. Những người này được đánh giá là có tiềm năng phát triển to lớn nhưng cần kiểm chứng lại. Nếu vượt qua khảo hạch sẽ được nhận vào, thất bại sẽ dựa trên nguyện vọng nhận thư giới thiệu đến mười học viện tùy chọn.
Lam thiếp là những siêu cấp thiên tài mặc định đã được nhận. Bọn hắn vẫn cần tham dự khảo hạch chung với bạch thiếp để tôi luyện tâm tính nhưng kết quả đã được định sẵn ngay từ đầu. Dù có biểu hiện không tốt vẫn sẽ được các đạo sư giám sát khảo hạch tìm cách hỗ trợ thông quan. Nghe có phần giống đi cửa sau nhưng tài năng của những người này xứng đáng với ưu đãi đó.
Khương Chân Thủy nhận được lam thiếp. Tất nhiên chính hắn cũng không biết điều này. Nếu biết đã không cần lo được lo mất rằng nếu bản thân bị loại sẽ phải đến học viện nào, tổ hợp chức nghiệp đã tuyển chọn còn có thể tiếp tục kiên trì hay không.
Cuối cùng là hồng thiếp, mỗi một niên khóa chỉ có một tấm, hơn nữa không bắt buộc phải phát ra. Nó dành cho những kẻ được đánh giá đã vượt qua khỏi khái niệm thiên tài, chỉ có thể miêu tả bằng những cụm từ như “quái vật biến thái” “thiên tuyển chi tử”. Đừng nói một niên khóa, mười niên khóa vẫn chưa tìm được một kẻ như vậy cũng chẳng có gì lạ.
Người nhận được hồng thiếp không cần tham gia khảo hạch, có thể đến Lập Đế Học Phủ bất cứ lúc nào trong vòng mười năm. Ngoài ra còn có vô số ưu đãi sau khi nhập học, từ tài nguyên tu luyện cho đến điểm tích lũy nhận được hàng tháng, đạo sư dạy kèm một một, ưu tiên vào các bí cảnh…
Lần chiêu sinh này Ngọc Dao là người mang hồng thiếp. Nàng đã sớm đạt đủ điểm tích lũy cũng như các yêu cầu để tốt nghiệp, còn nhận được lời mời lưu lại giảng dạy từ học phủ. Vậy nên Ngọc Dao không có áp lực nhất định phải tìm được người phù hợp, nếu không có thì cứ xem như mang hồng thiếp đi du lịch một chuyến.
Ban đầu Ngọc Dao tỏ ra khá hào hứng nhận nhiệm vụ này. Nàng là người xuất sắc nhất trong niên khóa nhưng cũng chỉ nhận được lam thiếp. Trong vài niên khóa trước và sau cũng không có ai đặc biệt đến mức đáng để Ngọc Dao xem trọng. Bản thân vốn đã là thiên tài trong thiên tài, nàng rất muốn gặp những kẻ được xưng là “quái vật”. Nếu chính mình tìm ra được kẻ đó lại càng có cảm giác thành tựu hơn.
Nhưng sự hào hứng đó cứ dần vơi đi theo thời gian. Tiêu chuẩn Ngọc Dao đặt ra quá cao nếu không muốn nói là biến thái. Thiên tài sở hữu thánh thể phụ trợ Thanh Linh Thể như Khương Chân Thủy khi Lâm Mộ khoe khoang cũng chỉ nhận về được hai chữ “cũng tạm”.
Sở hữu thể chất đặc thù là một ưu thế nhưng không phải yếu tố duy nhất quyết định thành công. Ngọc Dao không có, nhưng số thiên tài mang thể chất đặc thù bị nàng đánh bại còn ít sao?
Lâm Mộ biết tính sư tỷ nên, nhanh chóng kể lại hết một lượt tất cả những gì hắn điều tra được trong mấy ngày qua. Phản ứng của Ngọc Dao không lớn như Lâm Mộ nhưng đôi mắt bằng mực đã nhíu lại, hai tay chống nạnh chuyển sang khoanh trước ngực:
– Niên kỷ hai mươi lăm, đi con đường toàn năng vẫn đạt đến lục phẩm, lại còn chiến lực vô địch đồng cấp, vận dụng thuần thục tổ hợp linh kỹ đa chức nghiệp. Ngươi đang kể chuyện cổ tích sao?
Lâm Mộ lắc đầu:
– Sư tỷ, ta biết tiêu chuẩn phát thư mời của ngươi rất cao. Nếu không gặp phải loại tồn tại không hợp thói thường như Giang Tự ta nào dám liên lạc với ngươi.
Ngọc Dao im lặng một hồi lâu rồi hỏi lại:
– Đã kiểm tra chưa? Thật sự chỉ mới hai mươi lăm? Nếu ta phát hiện là lão quái vật giả trang…
Lâm Mộ vội nói:
– Ta sử dụng niên cầu của sư phụ, tuyệt đối không có sai sót.
Ngọc Dao đã hoàn toàn tin tưởng, niên cầu sư phụ giao phó đương nhiên không thể sai. Trừ phi đối phương còn mạnh hơn sư phụ hai người, chuyện này không có khả năng.
Đợi một hồi lâu vẫn không thấy nàng nói gì, Lâm Mộ cẩn thận dò hỏi:
– Nếu sư tỷ cảm thấy không được ta sẽ liên lạc với người khác. Nhưng ta vẫn cảm thấy chỉ có hồng thiếp mới phù hợp với Giang Tự. Khảo hạch sắp mở ra, hiện tại hắn vẫn chưa có ý định đến Lập Đế Học Phủ.
– Hắn là đệ tử tông môn ẩn thế.
– Đó chỉ là suy đoán của ta và vài kẻ khác, Giang Tự chưa từng thừa nhận. Không loại trừ khả năng hắn đã nhận được truyền thừa từ một vị đại năng thượng cổ nào đó, đến nay vẫn không môn không phái.
Lâm Mộ dừng một nhịp rồi bổ sung:
– Cho dù hắn có là đệ tử tông môn ẩn thế, đám người kia dám nói gì sao? Chúng ta cũng không cướp đệ tử của ai, chỉ là giáo dục hắn quay trở lại con đường đúng đắn mà thôi.
Âm thanh phát ra từ người giấy vẫn rất bình tĩnh:
– Sao ngươi biết hắn đi sai đường?
– Sư tỷ của ta, ngươi quên hết kiến thức cơ bản rồi? Ngoại trừ vị đó, toàn năng giả là thứ con người có thể theo đuổi được sao?
– Không phải ngươi nói hắn là quái vật sao? Đừng dùng tiêu chuẩn người bình thường để đối đãi.
Lâm Mộ nhất thời không biết nói gì. Dù là quái vật đi nữa cũng có thể so được với vị đó sao? Qua vài phút, hắn đột nhiên đứng bật dậy, hai mắt trừng to:
– Ý của ngươi là…
Ngọc Dao lạnh nhạt nói:
– Ngươi ở lại trông chừng Giang Tự. Ta sẽ đến Khôn Sơn Thành trong vòng một tháng.
– Một tháng? Quá chậm. Ta còn phải đưa Khương Chân Thủy đến tham dự khảo hạch, tối đa mười ngày.
– Ta sẽ liên hệ với đạo sư tổ chức khảo hạch.
Lâm Mộ cạn lời, đây đúng là việc trong khả năng của nàng. Cùng là học viên, cùng niên khóa, tại sao chênh lệch lại lớn đến như vậy?
– Không thể đến sớm hơn? Dùng truyền thống trận và Thần Hành Phù thì sao?
– Có vài kẻ phiền phức đeo bám.
– Sư tỷ, ngươi làm gây chuyện gì rồi?
– Giết vài tên hoàng tộc háo sắc thích ức hiếp dân nữ mà thôi.
– …