Chương 77: Lâm Mộ
Đối phó với kẻ thù không cần nương tay. Giang Tự quyết định dùng một thủ thuật đặc biệt để truy tìm tung tích Triệu Bình An, tung đồng xu.
Hắn chạm nhẹ vào viên ngọc đính trên chiếc nhẫn trữ vật đeo ở ngón trỏ, lấy ra một đồng xu hoàng kim. Ngón tay búng nhẹ, đồng xu hóa thành một tia sáng vàng bay vút lên cao. Thân ảnh Giang Tự theo sát phía sau, lướt đi trên mái nhà một cách thuần thục mà không bị người đi đường phát hiện.
Điểm đến của đồng xu là trước một tiệm ăn nhỏ ven đường. Khi nó sắp chạm đất thì được Giang Tự đưa tay chụp lấy. Hắn nhìn quanh một vòng, cau mày nghi hoặc:
– Lần này không linh rồi?
– Giang tiểu hữu có muốn vào ngồi một lát hay không?
Giang Tự quay đầu về hướng phát ra âm thanh. Đó là một thanh niên vẻ ngoài chưa đến ba mươi, tóc dài buộc cao, dung mạo ở mức khá, một thân bạch y tỏa ra khí chất thư sinh nho nhã. Hắn nở nụ cười thân thiện, bộ dạng giống như quen biết đã lâu.
Giang Tự dành mười giây kiểm tra ký cứ, kết luận là không quen. Dù vậy đối phương có thể gọi đúng họ chứng tỏ người này đã biết hắn là ai. Đồng xu dẫn đến nơi này, vậy liền không ngại gặp một chút.
Đã đến giờ ăn trưa, nhìn bàn thức ăn đầy món ngon, Giang Tự cũng không khách sáo cầm đũa lên. Hắn vừa ăn vừa nói:
– Ngươi biết ta?
Thanh niên cười nhẹ:
– Ngưỡng mộ đã lâu. Dự ngôn thuật không tệ.
Người ngoài nghề không hiểu nhiều về dự ngôn sư, tất cả linh kỹ chuyên dụng của chức nghiệp này được bọn hắn gọi chung là dự ngôn thuật. Thứ Giang Tự vừa sử dụng miễn cưỡng cũng có thể tính là dự ngôn thuật.
Nó liên quan đến xác suất. Một người đứng giữa giao lộ, chỉ có một con đường dẫn tới nơi hắn muốn đến. Tung đồng xu nhìn thì ngẫu nhiên nhưng lại tăng xác suất chọn đúng. Tỷ lệ cao hay thấp tùy khả năng từng người. Đây là một trong những linh kỹ cơ bản, không nhất định phải nhập môn dự ngôn sư mới tu luyện được.
– Đừng khách sáo. Có gì cứ nói thẳng, ta đang vội tìm người.
– Ngươi muốn tìm Triệu Bình An?
Giang Tự thuận miệng hỏi:
– Ngươi biết hắn ở đâu?
Thanh niên khẽ gật đầu:
– Trên người Triệu Bình An có bảo vật che đậy dự ngôn thuật nên đồng xu của ngươi mới tìm đến ta.
Câu trước đó của hắn không phải khách sáo, đồng xu bị bảo vật che giấu liền tìm đến người có liên quan. Dự ngôn thuật của Giang Tự thật sự có chút môn đạo.
Giang Tự thoáng ngạc nhiên:
– Hiện tại đã có rồi sao?
Thanh niên không hiểu lắm:
– Có cái gì?
Giang Tự lắc đầu không đáp, trong đầu thầm tính toán lại các biến số có khả năng xảy ra do đến sớm tận một năm.
Thanh niên thấy hắn không nói gì liền tiếp tục:
– Ta là Lâm Mộ, chiêu sinh đạo sư của Lập Đế Học Phủ. Thời gian khảo hạch tân sinh sắp đến, ta tới đón Khương Chân Thủy, vô tình gặp phải chuyện này nên dự định tự mình giải quyết để hắn có thể an tâm lên đường.
Chiêu sinh đạo sư không thật sự là đạo sư học phủ. Bọn hắn là các học viên sắp đạt đến điều kiện tốt nghiệp, chủ động nhận lấy công việc này để kiếm thêm điểm tích lũy cũng như lịch luyện lần cuối dưới tư cách học viên của học phủ.
Có thể tốt nghiệp tại Lập Đế Học Phủ, tài năng và thực lực đều không cần phải bàn cãi. Cuối cùng Giang Tự cũng biết vì sao Khương phủ lại vượt qua được khó khăn lần này. Không phải Khương Sơ Tình đột nhiên thể hiện xuất sắc vượt trình mà là được vị Lâm Mộ này hỗ trợ. Kẻ chủ mưu là tên kia, hiện tại vẫn có hơi quá sức với nàng.
– Được, vậy giao cho ngươi. Nhưng phần kết thúc phải để ta.
Lâm Mộ hơi ngạc nhiên. Hắn còn tưởng Giang Tự muốn tự xử lý chuyện này vì Khương phủ. Bây giờ xem ra là chỉ muốn nhắm vào Triệu Bình An. Tuy kết quả vẫn vậy nhưng động cơ khác biệt khá lớn. Cho nên những gì hắn điều tra được trong thời gian qua chưa chắc đã là thật?
– Còn ngươi thì sao?
– Ta? Hết việc thì về nhà ngủ một giấc. À, hôm nay không về được, đến trà lâu nghe kể chuyện vậy.
– Ngươi thật sự không lo lắng chút nào sao?
– Ngươi thân là chiêu sinh đạo sư của Lập Đế Học Phủ, lẽ nào chút chuyện nhỏ này cũng không làm được? Ta phải lo lắng cái gì? Sợ ngươi bị tên đó giết chết? Không đến mức đó, trình độ lừa gạt của hắn khá cao siêu nhưng thực lực rất kém. Thủ đoạn bảo mệnh tạm được.
Lâm Mộ rơi vào trầm tư, qua vài phút mới lên tiếng:
– Ngươi nhận biết Triệu Bình An?
– Hiện tại thì chưa.
– Hiện tại?
– Chẳng phải sắp được gặp rồi sao.
Rõ ràng Lâm Mộ không quen nổi cách nói chuyện của Giang Tự. Hắn dứt khoát lấy ra một khối cầu:
– Đặt tay lên thứ này, ta giúp ngươi thu xếp Triệu Bình An.
Giang Tự liếc mắt liền biết đây là thứ gì. Hắn bất đắc dĩ nói:
– Không phải chứ? Ngươi đã có Khương Chân Thủy còn muốn nhắm vào ta? Không phải mỗi vị chiêu sinh đạo sư chỉ có một danh ngạch thôi sao? Ngoại ngạch không được thêm điểm đâu.
Để hạn chế việc chiêu sinh đạo sư làm việc tắc trách, nhắm mắt tuyển bừa một đám lớn rồi cầu nguyện có một tên thiên tài chân chính, làm ảnh hưởng đến quy trình khảo hạch phía sau, Lập Đế Học Phủ quy định mỗi người chỉ được gửi một thư mời.
Ngoại ngạch cần trải qua một bước kiểm nghiệm khá phiền phức nữa, đồng thời không được tính điểm tích lũy. Trừ phi bị rỗi hơi, nếu không chẳng có ai đi rước thêm việc vào người mà không được lợi lộc gì.
– Bớt nói nhảm. Ngươi không làm ta sẽ mặc kệ chuyện này.
– Ài.
Giang Tự thở dài một hơi, gác đũa xuống rồi đặt tay lên khối cầu. Ánh sáng lóe lên, bên trong hiện một con số hai mươi lăm màu trắng. Đây là tuổi thật của thiếu niên Giang Tự, lớn hơn Khương Tịch Dao một chút. Đủ tư cách gọi nàng là tiểu phú bà.
Giọng của Lâm Mộ hơi run:
– Thật sự không phải lão quái vật giả trang thiếu niên? Nhưng người trẻ tuổi đi theo con đường toàn năng sao có thể đạt đến trình độ này. Kỳ tích của Thiên Võ Thánh Đế là thứ không thể tái hiện, đám người tông môn ẩn thế kia vẫn chưa bỏ cuộc sao?
Giang Tự hết biết nói gì. Lại thêm một kẻ học theo đám người kia vẽ thân phận cho hắn, sau đó còn tự bổ não ra một đống thứ linh tinh. Kinh nghiệm của Giang Tự khi gặp loại chuyện này là không quan tâm, không giải thích, tất cả đều là vô nghĩa. Con người không tin tưởng sự thật, bọn hắn chỉ tin điều mà mình muốn tin mà thôi.
Lâm Mộ chợt kích động muốn lấy tay Giang Tự thì bị tránh đi. Hắn trầm giọng nói:
– Bất kể ngươi thuộc tông môn nào đều từ bỏ đi, đến Lập Đế Học Phủ. Đừng để tài năng của mình bị chôn vùi chỉ vì tham vọng ngu ngốc của những lão già cổ hủ.
Giang Tự không trả lời, nhìn Lâm Mộ với ánh mắt cảnh giác:
– Còn động tay động chân đừng trách ta không khách sáo.
– Không phải, ta…
– Ta sớm muộn cũng đến Lập Đế Học Phủ, nhưng không phải hiện tại.
Lâm Mộ gấp:
– Nhưng kỳ khảo hạch lần này chỉ còn chưa đến một tháng. Nếu ngươi muộn sẽ phải đợi lần tiếp theo. Lập Đế Học Phủ khác với các học viện, rất khó đi cửa sau.
– Khó không phải là không thể. Hơn nữa ta chỉ định đến xem Thông Thiên Thạch Bia, không nhất định phải trở thành học viên.
Để tránh bị Lâm Mộ dây dưa không dứt, Giang Tự nói xong câu này liền đứng dậy:
– Chuyện còn lại giao cho ngươi, đừng quên lưu lại tên kia cho ta.
Hắn nói xong liền phất tay rời đi, không để ý sắc mặt của Lâm Mộ đã chuyển sang kiên định. Hắn lấy từ trong ngực ra một miếng ngọc phù truyền âm:
– Ngọc Dao sư tỷ, vẫn chưa tìm được người phù hợp sao? Ta gửi ngươi tọa độ, nhanh chóng đến đây một chuyến. Rất gấp…