Chương 68: Thêm Một Danh Ngạch
Giang Tự ngơ ngác nhìn sang:
– Ta thấy cái gì?
Tôn Ngự cạn lời, tên này luôn mang lại cảm giác tùy tiện thiếu nghiêm túc nhưng mỗi lần ra tay đều khiến mọi người chấn kinh. Hắn cũng không biết Giang Tự là giả vờ hay thật sự không quan tâm. Đó là động phủ của Mặc Thiên Tôn, đại năng luyện khí sư hàng đầu. Kho tàng vũ khí của vị đó thậm chí có thể hấp dẫn cả cường giả đế cấp.
Tôn Ngự bị bí cảnh này hấp dẫn, xác định nó chính là cơ duyên mình muốn tìm. Thế nhưng thái độ hờ hững của Giang Tự lại khiến hắn hoài nghi lựa chọn của mình. Rõ ràng trong vô thức Tôn Ngự đã đặt rất nhiều niềm tin vào Giang Tự, cho rằng người này nắm giữ nhiều thông tin hơn. Mỗi hành động của đối phương đều được hắn quan sát, cẩn thận suy xét.
Hứa Nguyên hừ lạnh:
– Xem ra ngươi không có hứng thú với động thủ của Mặc Thiên Tôn. Vậy ta sẽ không cưỡng cầu nữa.
Giang Tự cười nói:
– Đúng là không quá hứng thú. Nhưng vẫn có thể giao dịch.
Vẻ mặt Hứa Nguyên thoáng trầm xuống:
– Ngươi muốn giao dịch thứ gì?
– Minh Hoàng Thạch.
Hứa Nguyên giật mình:
– Ngươi từ đâu biết ta có Minh Hoàng Thạch?
– Đây cũng không tính là bí mật gì. Thứ này ngoại trừ quý hiếm thì không có công dụng đặc biệt nào, chủ yếu dùng để sưu tầm. Lấy nó ra giao dịch không tính là chịu thiệt chứ?
– Giao dịch được xác lập trên cơ sở đôi bên cùng có lợi. Bách Linh Tông chúng ta bỏ ra danh ngạch, ngươi lại đòi thêm Minh Hoàng Thạch. Vậy ta nhận lại được gì?
– Nếu danh ngạch này quý giá như ngươi nói, tại sao Bách Linh Tông lại chủ động giao ra?
Hứa Nguyên nhất thời im lặng. Giang Tự một lần nữa chứng minh rằng hắn không hề bận tâm cuộc thảo luận giữa Hứa Nguyên và Tôn Ngự, nếu không đã chẳng nhắc lại vấn đề này. Tên này thật sự…rất gợi đòn.
Tôn Ngự thấy bầu không khí có chút căng thẳng liền đứng ra giải thích:
– Tổng số danh ngạch tiến vào bí cảnh là ba trăm, phân đều cho Thương Vũ Quốc, Minh Thần Quốc và Nam Hà Yêu Tộc. Trong đó Bách Linh Tông lại được phân mười danh ngạch riêng.
– Đây là bí cảnh của đại năng nhân tộc nhưng vì vị trí địa lý nên yêu tộc cũng có phần. Chúng ta không thể để đám yêu thú kia được lợi. Cao tầng các thế lực đã hạ lệnh lần này nhất định phải khiến yêu tộc trả một cái giá thảm trọng.
– Là quốc tông, áp lực của Bách Linh Tông không hề nhẹ. Thế nhưng người mạnh nhất dưới ba mươi trong môn phái bọn hắn chỉ là tứ phẩm đỉnh phong. Đến khi bí cảnh chính thức mở ra, miễn cưỡng cũng chỉ có thể đạt đến ngũ phẩm, hơn nữa vội vàng đột phá sẽ dẫn đến căn cơ bất ổn, chiến lực suy giảm.
– Bách Linh Tông cần có người dẫn dắt. Nếu không nhẹ thì mất mặt, nặng thì toàn quân bị diệt. Thời gian gần đây các trưởng lão môn phái đã chia ra đi mượn nhờ thiên tài từ các tông môn, học viện nhưng chưa tìm được người phù hợp. Nguyên Tôn cảm thấy ta và ngươi đáp ứng được yêu cầu này, phía tông chủ Bách Linh Tông cũng đã đồng ý.
Giang Tự gật gù:
– Vậy không phải là chúng ta đang giúp Bách Linh Tông sao? Trả giá một viên Minh Hoàng Thạch không tính là quá nhiều chứ?
Hứa Nguyên lạnh lùng đáp:
– Có thể. Đổi lại bảo vật ngươi thu được trong bí cảnh phải chia cho Bách Linh Tông một nửa.
Lấy danh ngạch này tuy phải bảo vệ đệ tử Bách Linh Tông, chém giết yêu tộc nhưng cũng đồng thời có cơ hội cướp đoạt cơ duyên, sở hữu những vũ khí đỉnh cao của Mặc Thiên Tôn. Đây vốn là giao dịch mạo hiểm đôi bên cùng có lợi.
Nếu Giang Tự đã đòi thêm đương nhiên phải trả cái giá tương ứng. Minh Hoàng Thạch tuy vô dụng nhưng lại có giá trị sưu tầm. Hứa Nguyên chắc chắn sẽ không miễn phí dâng tặng nó cho người khác.
Giang Tự do dự vài giây rồi gật đầu:
– Năm phần, nhưng ta muốn có thêm một danh ngạch nữa.
Hứa Nguyên cố nén khó chịu:
– Ai?
– Khương đại tiểu thư Khương Sơ Tình. Đệ tử thiên tài học viện Thanh Thủy, tuổi tác dưới ba mươi, tứ phẩm võ giả.
– Thiên tài học viện Thanh Thủy? Bọn hắn có ba mươi danh ngạch, không đến mức cướp một danh ngạch của Bách Linh Tông chứ?
– Danh ngạch của Bách Linh Tông dễ dùng hơn.
Học viện Thanh Thủy không thiếu thiên tài đỉnh cấp. Trong đó có một số ít đệ tử thân truyền được bồi dưỡng từ trong bụng mẹ, đánh vững căn cơ, tu luyện sớm hơn người bình thường. Tất nhiên tu luyện là chuyện tính bằng trăm năm ngàn năm, đi trước vài năm không đại biểu rằng sẽ đi được xa hơn.
Những thiên tài đó vào học viện sớm, trên Khương Sơ Tình vài niên khóa, tuy chưa đến ba mươi nhưng tu vi cực cao. Có những tên này tham gia tranh đoạt, ba mươi danh ngạch không tính là nhiều.
Khương Sơ Tình hẳn là vẫn giành được nhưng sẽ mất không ít công sức. Vừa vặn Bách Linh Tông không có người, Giang Tự liền giúp nàng tiết kiệm chút sức lực, dành thêm thời gian cho việc tu luyện. Nếu có thể tế luyện thành công Vô Đạo Kiếm khiến nó sản sinh ra thiên tính, tu vi đạt đến ngũ phẩm, quét ngang bí cảnh cũng không phải không thể.
– Ngươi nghiêm túc sao?
Sức chịu đựng của Hứa Nguyên đã đến giới hạn. Hắn nể mặt thân phận đệ tử tông môn ẩn thế của Giang Tự, thế nhưng đối phương hết lần này đến lần khác khiêu khích. Tôn giả không thể nhục, hậu quả rất nghiêm trọng.
Chu Bằng Viễn cảm nhận được khí tức Hứa Nguyên thay đổi vội lên tiếng hòa giải:
– Chuyện này không cần tranh cãi. Khôn Sơn Thành cũng có một danh ngạch, ta dự định tặng nó cho Khương gia.
Thương Vũ Quốc có một trăm danh ngạch. Trong đó Bách Linh Tông mười, học viện Thanh Thủy ba mươi, triều đình và các thế gia kinh thành ba mươi, còn lại phân đều cho các thành trì lớn nhỏ, tông môn và thế gia khác.
Khôn Sơn Thành có diện tích lớn, hoạt động kinh thương nhộn nhịp, hàng năm đóng góp một khoản không nhỏ cho ngân sách, tu vi thành chủ lại đạt đến lục phẩm cao thủ. Tổng hợp tất cả các yếu tố này, Khôn Sơn Thành được chia một danh ngạch.
Vốn dĩ Chu Bằng Viễn định chọn người trong gia tộc nhưng nghe Hứa Nguyên nói lần này rất nguy hiểm, đệ tử Bách Linh Tông tiến vào cũng là thập tử nhất sinh, cần mượn ngoại viện từ tông môn ẩn thế liền đổi ý.
Vừa vặn Khương Sơ Tình lại là thiên tài có tiếng của Khôn Sơn Thành, chọn nàng là chuyện hợp tình hợp lý. Thành chủ như hắn vừa được tiếng công bằng không thiên vị gia tộc vừa tạo được ấn tượng tốt đẹp trước trưởng lão nội đường Bách Linh Tông. Trăm lợi mà không một hại.
Có Chu Bằng Viễn ra mặt, Hứa Nguyên trên bờ vực bộc phát một lần nữa nhịn xuống. Giang Tự càng không cần nói, chỉ cần danh ngạch đến tay, từ tay ai vốn không quan trọng.
Cứ như vậy, một bản khế ước nhanh chóng được lập ra, Minh Hoàng Thạch cũng đến tay Giang Tự. Quá trình hơi khác nhưng kết quả vẫn đúng, hắn hài lòng với chuyện này.
Việc cần nói đều đã nói xong, Giang Tự đứng dậy định rời đi thì Hứa Nguyên chợt hỏi:
– Ngươi có biết vị tử linh sư tấn công Ôn gia là đến từ đâu không?
Giang Tự cười nhẹ không đáp, bỏ lại hai đồng hoàng kim cho hai mỹ nữ tiếp rượu rồi thản nhiên rời khỏi phòng tiệc. Nhìn theo bóng lưng hắn, Hứa Nguyên khẽ cau mày:
– Hắn không phải tử linh sư.
Tôn Ngự gật đầu:
– Điểm này ta đã xác nhận. Nhưng không thể đảm bảo Giang Tự hoàn toàn không liên quan. Qua điều tra, hắn là người có khả năng sát hại Ôn Tuấn Khải nhất.