Chương 60: Gặp Trên Phố
Sương máu nhanh chóng bao trùm cả đại sảnh, ngăn không cho âm thanh phát ra. Tầm nhìn bên trong cũng bị hạn chế đến mức tối đa. Áp lực kinh hoàng phủ xuống khiến đám yêu thú nằm bất động trên mặt đất. Phi điểu của Vương sư huynh cũng không cách nào cử động mảy may.
Tám phần sức mạnh của ngự thú sư đến từ yêu thú ký kết khế ước. Yêu thú không chỉ có chiến lực mạnh mẽ mà còn có thể phối hợp sử dụng các linh kỹ cộng hưởng hay hợp thể thú hóa. Yêu thú bị vô hiệu hóa, chiến lực ngự thú sư giảm mạnh, tương đương trận pháp sư bố trí được trận pháp hay linh phù sư đã dùng hết linh phù, đều vô dụng như nhau.
Cả đám người bị dọa sợ, nhất là Ôn Tuấn Khải và đám thuộc hạ. Những người khác chỉ nhìn thấy sương máu còn bọn hắn lại đang đối mặt với một ác quỷ hình hài trẻ em. Đầu quỷ bành trướng, chiếc miệng khổng lồ há to, lộ ra gương mặt như ẩn như hiện của Chu Vĩ rồi đột nhiên cắn mạnh xuống.
Sương máu tan đi, Ôn Tuấn Khải và đám thuộc hạ đều biến mất. Góc đại sảnh nơi bọn hắn đứng ban đầu xuống hiện dấu răng ghê rợn, giống như vừa có một con yêu thú khổng lồ ngoạm xuống một miếng. Cảm giác quỷ dị lan tràn khiến cả đám người Bách Linh Tông bị dọa đến hồn siêu phách lạc, đồng loạt bỏ trốn khỏi Ôn gia, rời xa Khôn Sơn Thành…
…
Sau khi bị Khương Chân Thủy bám lấy tra hỏi lung tung cả buổi, Giang Tự rốt cuộc cũng được ngủ một giấc ngon lành. Để che giấu kỹ càng, Khương Chân Thủy đã sớm sắp xếp cho Giang Tự một căn phòng khác, không còn ở chỗ khách quý như trước.
Ngoài ra tên kia còn cẩn thận dặn dò mấy ngày này tốt nhất đừng ra khỏi phòng, Khương Sơ Tình có khả năng sẽ đi kiểm tra tình hình vận doanh vài cửa hàng trong thành cũng như việc trang trí lại phủ đệ chuẩn bị cho hôn lễ. Xem ra là muốn giấu hắn triệt để cho đến ngày hôn lễ diễn ra. Nguyên nhân chưa rõ.
Có điều Giang Tự không quá để tâm, muốn giấu liền giấu. Tạm thời hắn cũng không có việc gì gấp cần rời khỏi Khương phủ để xử lý. Hôm qua được Khương Chân Thủy nhắc nhở, Giang Tự đã kịp thời sửa đổi mệnh lệnh. Không còn là báo thù hung thủ mà chuyển sang giết sạch những kẻ có liên quan.
Kết quả không bao lâu sau liền cảm nhận được huyết anh đã biết mất. Xem ra Ôn Tuấn Khải và đám cẩu nô tài kia đang ở cùng một chỗ, xử lý không mất nhiều thời gian lắm.
Sau khi nhờ một người hầu đến khách điếm thông báo cho gia đình Chu Thúc có thể trở về nhà cũ, hung thủ đã đền tội, Giang Tự nằm ra giường, bắt đầu xem xét lại những việc đã làm trong thời gian vừa qua cũng như kế hoạch cho tương lai.
Chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, Giang Tự đã làm nhiều hơn cả mấy năm trước cộng lại. Lẽ ra hắn nên được nghỉ ngơi, rốt cuộc là vì cái gì vẫn phải tiếp tục nỗ lực phấn đấu?
Than thân trách phận xong, Giang Tự nhanh chóng sắp xếp lại mọi chuyện, sau đó lấy ngọc bội ra bắt đầu kiểm tra lại một lượt thông tin thủ lĩnh Hắc Diện đã cung cấp.
Xem hết một lượt, Giang Tự thoáng do dự. Nếu hắn trực tiếp giải quyết chuyện này thì cũng đơn giản thôi. Nhưng làm như vậy sẽ kéo theo khá nhiều hệ lụy, ảnh hưởng đến quá trình trưởng thành của mấy vị thiên tài Khương gia cùng Minh Ly thì sao?
Có người nói năng lực đi kèm với trách nhiệm. Giang Tự không nghĩ vậy, hắn theo trường phái có năng lực liền thích làm gì thì làm. Vậy nên Giang Tự không có gánh nặng tâm lý gì liên quan đến trách nhiệm. Chuyện ở Khương gia vẫn cứ làm theo dự kiến ban đầu, đến điểm liền dừng, sau đó phất tay áo tiêu sái rời đi.
Như vậy thì chỉ còn một vấn đề cuối cùng, có nên can thiệp sâu hơn vào vận mệnh của Khương Chân Thủy hay không? Tên kia đã khẩn thiết đến vậy, cứ để mặc thì không giống với tính cách của hắn. Vẫn theo nguyên tắc cũ, thích liền làm, cần gì quan tâm những chuyện vặt vãnh xung quanh.
Sau khi quyết định xong cái gì cần và không cần làm, một kế hoạch tự động hiện ra trong đầu Giang Tự. Hắn che miệng ngáp dài, leo lên giường tiếp tục ngủ, đợi tới bữa trưa sẽ có người mang đồ ăn đến.
Cuộc sống của một kẻ ăn bám nhàn hạ mà vô vị. Đã ba ngày Giang Tự chưa rời khỏi phòng, thức ăn có người mang đến rồi dọn dẹp, vệ sinh cá nhân cũng chỉ cần dùng thuật pháp cơ bản là đủ.
Khương Chân Thủy cũng không đến tìm, lần đầu tiếp quản công việc Khương phủ, hắn bận đến tối tăm mặt mũi. Ngoại trừ lúc Giang Tự vừa trở về đến gặp, còn lại luôn trong trạng thái chỉ có tiếng không thấy hình.
Ngày thứ tư, cũng là kỳ hạn Khương Chân Thủy đặt ra, Khương Sơ Tình kiểm tra tình hình xong đã về phòng tiếp tục tu luyện, Giang Tự mở cửa bước ra ngoài. Cảm nhận ánh nắng mặt trời ấm áp chiếu vào người, hắn vươn vai vài cái rồi nhàn nhã rời khỏi Khương phủ.
– Thật không biết Khương Chân Thủy đang bày trò gì…
– Giang Tự?
Giang Tự quay đầu nhìn sang, phát hiện Minh Ly đứng trong cửa hàng lựa chọn y phục đang vẫy tay với mình. Hắn nhanh chân bước lại gần, nhìn nàng từ trên xuống dưới rồi thản nhiên đưa ra đánh giá:
– Rất khác.
Minh Ly mỉm cười, người thông minh như nàng lập tức hiểu hắn đáng nói về phương diện nào:
– Tốt hơn hay xấu hơn?
– Cảm giác tự do hơn nhiều. Đây mới là con người thật của ngươi?
Minh Ly khẽ lắc đầu:
– Mỗi người đều có nhiều bộ mặt khác nhau, tất cả đều là ta. Không có ai là hoàn hảo, đúng không?
Giang Tự im lặng, hắn chỉ qua chào hỏi rồi tùy tiện đưa ra nhận xét cá nhân, cũng không cần suy diễn theo hướng đầy triết lý như vậy chứ?
– Ha ha.
Cười trừ hai tiếng cho qua chuyện, Giang Tự định chào tạm biệt thì Minh Ly đã nhẹ giọng hỏi:
– Ta có vài chuyện cần thỉnh giáo, không biết Giang công tử có tiện hay không?
– Cái này…
– Mười hoàng kim một vấn đề.
– Tửu lâu đối diện không tệ, đi thôi.
Không còn cách nào khác, túi tiền của hắn đã cạn. Đến lúc quay lại nghề cũ kiếm thêm kinh phí đi đường rồi.
Đặt phòng riêng trong tửu lâu, gọi vài món đơn giản xong, Giang Tự còn chưa kịp giới thiệu dịch vụ thì Minh Ly đã lấy ra mười đồng hoàng kim đặt lên bàn. Nàng khẽ cười nói:
– Có thể bắt đầu rồi chứ?
Mười đồng hoàng kim biến mất, nằm gọn trong túi tiền của Giang Tự. Hắn tỏ vẻ hài lòng nói:
– Ba vấn đề, mỗi vấn đề mười hoàng kim. Từ vấn đề thứ tư trở đi sẽ tăng theo cấp số nhân hệ mười. Nếu ngươi không chuẩn bị đủ tiền có thể ghi nợ.
Minh Ly khẽ lắc đầu:
– Không nhiều đến vậy. Ta muốn nghe thêm về con đường lý tưởng mà ngươi đã vẽ ra.
Giang Tự thoáng khựng lại, bất đắc dĩ hỏi:
– Tên ngu ngốc kia đã nói cho ngươi những gì?
– Tất cả.
Minh Ly dừng một nhịp rồi bổ sung:
– Ta tự suy luận thêm một chút.
Giang Tự nhìn bàn ăn trước mặt, cảm thấy chúng không còn thơm ngon nữa. Đơn hàng nà hắn cũng không muốn nhận nữa…Nói chuyện với nữ nhân thông minh thật mệt mỏi.
– Trước khi bắt đầu ta có một yêu cầu.
– Mời nói.
– Đừng dạy cho Khương Chân Thủy.
– Tại sao?
– Ta ngại phiền.
– Hiểu rồi.
Minh Ly bình thản đáp một cách mập mờ, không bày tỏ đồng ý hay từ chối. Giang Tự bó tay, thở dài nói:
– Lần trước đến đâu rồi?