Chương 58: Tiết Lộ Vận Mệnh
Khương Chân Thủy cạn lời. Ngoài kia đều cho rằng hắn là thiên tài mạnh nhất Khương gia, nhưng chỉ có người trong cuộc mới biết địa vị của Khương Chân Thủy trong gia tộc là thấp nhất.
Hiện tại sắp thành thân, nương tử tương lai cũng được đánh giá cao hơn hắn. Lời của người khác có thể không đáng tin nhưng Giang Tự thì khác. Tính cho đến thời điểm này, đối phương quả thật chưa từng lừa gạt hắn lần nào. Sinh ra trong gia tộc này áp lực thật lớn.
– Ngươi đánh giá nàng thế nào? Có phải ngang hàng với đại tỷ, có phong thái đại đế hay không?
Giang Tự gật đầu rồi lại lắc đầu:
– Khó nói, nhưng hẳn là không kém quá nhiều. Mấu chốt vẫn nằm ở ngươi.
– Ta?
– Vật hiến tế vĩ đại. Ngươi thiêu đốt sinh mệnh thắp sáng con đường của người nào, người đó tất nhiên sẽ có thành tựu cực cao. Nhưng ta thiên về Khương Sơ Tình, con đường nàng đi vốn rất bằng phẳng. Minh Ly trắc trở hơn nhiều.
Khương Chân Thủy không tỏ ra bực bội hay phản bác cách gọi “vật hiến tế” của Giang Tự nữa, giống như đã chấp nhận cách gọi này. Hắn trầm ngâm một lát rồi nói:
– Giang cẩu, gần đây ta có gặp một kẻ rất kỳ lạ.
Chấp nhận thì chấp nhận, không trả đòn thì không phải là Khương Chân Thủy.
Giang Tự không mấy để tâm, thản nhiên hỏi:
– Ai?
– Hắn nói mình đến từ một tông môn ẩn thế.
– Thái Linh Thánh Địa?
– Ngươi quen biết?
– Không quen, chỉ gặp qua một lần. Tên…hình như gọi là Tôn Ngự.
Khương Chân Thủy gật đầu, quen biết liền dễ nói:
– Hắn nói ngươi cũng đến từ một tông môn ẩn thế khác, tiếp cận Khương gia không có ý đồ tốt.
Giang Tự tỏ vẻ hứng thú:
– Sau đó thì sao?
– Hắn nói sắp tới thiên địa sẽ có sự biến đổi. Những tông môn ẩn thế nhìn trước được chuyện này đều phái đệ tử đi tranh đoạt cơ duyên. Một gia tộc bình thường như Khương gia lại sinh ra ba vị thiên tài tuyệt thế chắc chắn sẽ trở thành mục tiêu bị nhắm đến.
– Nói cứ như hắn không nằm trong số đó.
Khương Chân Thủy tỏ vẻ đồng tình:
– Ta cũng cảm thấy vậy. Tên Tôn Ngự kia còn tỏ ý mời ta đến Thái Linh Thánh Địa. Ta lại không ngốc, Thái Linh Thánh Địa có thể so sánh với Lập Đế Học Phủ sao?
Giạng Tự cười nhạt:
– Quả thật kém không ít. Hắn còn nói gì khác hay không?
– Khi ta từ chối hắn cũng không ngạc nhiên, chỉ lộ ra chút thất vọng. Sau đó lại tiết lộ thêm với ta về ngươi. Hắn nói rằng ngươi có thể đã biết một phần vận mệnh liên quan đến Khương gia, nhất định sẽ tìm cách lợi dụng chúng. Ta vốn không tin, nhưng sau khi trở về suy ngẫm lại, cách nói chuyện và hành động của ngươi dường như thật sự đã biết gì đó về tương lai.
Giang Tự gật gù:
– Hợp lý.
Khương Chân Thủy im lặng chờ đợi, kết quả đáp lại cũng là im lặng. Hắn không nhịn được hỏi:
– Ngươi không có gì muốn giải thích sao?
– Giải thích? Giải thích chuyện gì?
– Mục đích ngươi đến Khương gia.
Giang Tự ra vẻ nghiêm túc suy nghĩ rồi chợt hỏi ngược lại:
– Nếu thế giới này là một cuốn tiểu thuyết, mọi tình tiết bên trong đều đã được sắp đặt sẵn, ngươi sẽ vui vẻ thuận theo hay tìm mọi cách thoát khỏi nó?
Khương Chân Thủy hơi ngạc nhiên nhưng vẫn nói ra suy nghĩ thật:
– Ta vẫn sẽ làm điều ta muốn làm và phải làm.
– Dù cái giá phải trả chính là mạng sống của ngươi?
– Không thể vẹn cả đôi đường sao?
Ý của Khương Chân Thủy là vừa được làm điều hắn mong muốn vừa không phải chết. Đáp lại là nụ cười đầy ẩn ý của Giang Tự:
– Nếu có một việc mà ngươi nhất định phải làm dẫu biết sẽ phải hi sinh cả mạng sống thì sao?
Khương Chân Thủy dường như đã hiểu ra điều gì đó:
– Đó là vận mệnh của ta mà ngươi đã thấy sao?
Giang Tự chỉ cười không đáp, kiên nhẫn đợi xem lựa chọn của Khương Chân Thủy là gì. Một hồi lâu sau, âm thanh tràn đầy tiếc nuối vang lên:
– Ta chưa từng nghĩ mình là người vĩ đại đến mức sẵn sàng hi sinh mạng sống. Nhưng nếu có một ngày phải từ bỏ sinh mạng này, ta hi vọng bản thân sẽ tự nguyện làm việc đó.
Tự sát và bị giết là hai việc hoàn toàn khác nhau. Khương Chân Thủy hi vọng mình có quyền lựa chọn, ít nhất sẽ không lưu lại quá nhiều tiếc nuối.
Giang Tự gật gù:
– Chuyện này đơn giản.
Vẻ mặt Khương Chân Thủy tràn đầy bi thương:
– Cho nên ta nhất định phải chết?
– Cũng không hẳn…
Giang Tự do dự trong thoáng chốc rồi nói:
– Nhưng cái chết của ngươi rất có giá trị, không muốn cân nhắc thêm sao?
Khương Chân Thủy giận đến mức văng lời thô tục:
– *** ***. Bản thiếu gia còn trẻ, tương lai rực rỡ đang chờ đợi phía trước, ngươi lại bảo ta đi chết? Giá trị? Mạng của ta là vô giá.
Giang Tự khẽ thở dài:
– Chuyện này hơi phức tạp. Ngươi đợi ta tính toán một chút.
– Có gì phải tính. Ngươi nói kẻ sẽ giết ta là ai, chúng ta lên kế hoạch xử hắn trước.
Khương Chân Thủy rất tự tin, đương nhiên sự tự tin này không nằm ở bản thân hắn mà là Giang Tự. Đối phương một thân một mình đến kinh thành, sau đó thuyết khách Tiêu gia tại Khôn Sơn Thành liền lặng lẽ rút lui. Điều này có ý nghĩa gì? Đệ tử tông môn ẩn thế không có ai là tầm thường. Trong số những kẻ đó, Giang Tự càng là người nổi bật, nhìn thái độ của Tôn Ngự liền biết. Vậy thì cần gì phải lo lắng nữa?
– Không biết.
– ?
– Nói một cách dễ hiểu, ta có cái nhìn bao quát về đại cục nhưng chi tiết bên trong đều khá mơ hồ. Phần lớn đều là nghe được, không phải tận mắt chứng kiến, thật thật giả giả lẫn lộn. Vậy nên kẻ giết ngươi là ai vẫn còn là bí ẩn, thậm chí không loại trừ khả năng ngươi tự sát vì nguyên nhân nào đó.
Lời này vừa nghe có vẻ rất dối trá nhưng Khương Chân Thủy lại tin tưởng không chút nghi ngờ. Bởi vì đây chính là đặc trưng của dự ngôn sư. Dư ngôn sư là chức nghiệp có tuổi thọ trung bình thấp nhất. Bọn hắn tiêu hao thọ nguyên và tu vi để thôi diễn vận số, nhìn trộm thiên cơ.
Mục tiêu thôi diễn càng lớn tiêu hao càng nhiều, thứ nhìn thấy được chưa chắc đã rõ ràng. Phần lớn trường hợp đều chỉ có vài dấu hiệu, hư hư thực thực cần tự suy đoán kiểm chứng. Tuổi tác của Giang Tự không lớn, chắc chắn không phải dự ngôn sư thượng tam phẩm. Hắn dùng từ “nghe được” hẳn là đã nghe từ các trưởng lão trong tông môn. Bản thân dự ngôn sư còn không rõ, kẻ được nghe lại có thể hiểu hết sao?
Nghĩ vậy, Khương Chân Thủy có chút chán nản:
– Vậy ta phải làm sao? Cũng không thể ngồi yên chờ chết được.
– Không vội, ít nhất trong vài năm tới ngươi vẫn sẽ an toàn. Hơn nữa ngươi đã gặp được ta, lại còn thành thân với Minh Ly. Biến số xuất hiện, có quá nhiều thứ đã lệch khỏi quỹ đạo. Tất nhiên nếu không tìm được nhân tố chính, dù ngươi đi một vòng lớn kết cục cũng sẽ không thay đổi.
Nửa trước an ủi nửa sau lại cảnh báo, Khương Chân Thủy có cảm giác Giang Tự đang trêu đùa trái tim mong manh của mình.
Giang Tự không giải thích thêm, chậm rãi lấy bức huyết thư cất trong ngực, mở ra đặt lên bàn. Khương Chân Thủy khẽ giật mình, đọc xong nội dung bên trên liền nghi hoặc:
– Có kẻ muốn giết ngươi?
– Bức thư này không gửi cho ta, nhưng mục tiêu đúng là ta. Cho nên…
Giang Tự vừa nói vừa lấy trong túi đồ ra bút lông và mực nước, dụng cụ để vẽ phù lục cấp thấp:
– Hôm nay ta sẽ thị phạm cho ngươi xem một thủ đoạn rất thú vị của tử linh sư.