Chương 55: Hắc Diện
Hắc dạ phong cao, trên tầng cao nhất Phong Nguyệt Lâu tại kinh thành Thương Vũ Quốc, một đám người áo đen đeo mặt nạ đang tập trung quanh bàn lớn thương nghị đối sách. Ngồi ở vị trí chủ tọa là một người hình thể cao lớn đeo mặt nạ rồng với hai chiếc sừng nhỏ. Hắn dùng thủ đoạn che giấu giọng nói thật, âm thanh phát ra tràn đầy từ tính:
– Tiêu Nham và Tiêu Quyết đều được xác nhận là đã chết, chúng ta mất đi hai vị ngân bài thích khách. Các ngươi có ý kiến gì về việc này?
Nghe thì giống như đang hỏi ý kiến, nhưng người ngồi quanh đây đều biết là đang trách móc bọn hắn vô năng. Không còn cách nào, Hắc Diện là tổ chức thích khách có tiếng tại kinh thành. Mỗi một thích khách đều được đào tạo theo quy trình nghiêm ngặt, tỷ lệ ám sát thành công cực cao. Vậy nên cho dù là đồng bài cũng rất quý giá, đằng này lại một hơi thiệt hại hai vị ngân bài mà không rõ nguyên do. Chuyện này nhất định phải điều tra đến cùng, bắt hung thủ trả giá, đồng thời đánh tiếng với các thế lực đối địch như một lời đe dọa.
Còn chưa có ai đáp lại, một âm thanh như có như không từ bên ngoài vọng vào:
– Đi giết người bị phản sát còn gọi hội định trả thù? Tiêu chuẩn kép như vậy không tồn tại được đâu.
– Ai?
Thủ lĩnh Hắc Diện vừa dứt lời liền vung tay phóng ra mười cây phi châm, xuyên qua ô cửa bắn về nơi phát ra âm thanh. Nửa giây sau, phi châm dùng một tốc độ không tưởng bay ngược trở về, phân biệt cắm vào đỉnh đầu tất cả những kẻ có mặt trong phòng.
Ngoại trừ lâu chủ phản ứng đủ nhanh tránh né, những người còn lại đều bỏ mạng ngay lập tức. Trên phi châm có tẩm kịch độc, dưới tứ phẩm trúng phải sẽ chết ngay. Nếu chất độc đi thẳng vào não bộ, trung tam phẩm cũng đừng mong giãy dụa gì.
Thủ lĩnh Hắc Diện bị dọa sợ, không còn duy trì được bí pháp che giấu giọng nói, âm thanh the thé như của thái giám vang lên:
– Là kẻ nào phái ngươi đến?
Cửa sổ mở ra, Giang Tự đạp không bước vào, chiếc quạt trên tay phe phẩy, bộ dạng tiêu sái điềm tĩnh, không chút cảm xúc nhìn những thi thể gục đầu trên bàn. Hắn chuyển tầm mắt sang thủ lĩnh Hắc Diện, gật gù tán thưởng:
– Phản ứng không tệ. Dù sao cũng cần một kẻ truyền tin. Như vậy đi, ta cho ngươi một cơ hội, có muốn thử giành giật lại mạng sống hay không?
Thủ lĩnh Hắc Diện hít một hơi thật sâu, run run đáp:
– Đại nhân, mời nói.
Hắn không biết thanh niên trước mặt là ai nhưng chín phần là lão quái vật đã cải lão hoàn đồng. Loại người này không chỉ thực lực cường hãn mà tính cách còn bị vặn vẹo do sống quá lâu, thích đùa giỡn kẻ yếu trong lòng bàn tay cũng không có gì lạ. Nhưng vậy thì thế nào? Đối phương là đao, hắn là cá nằm trên thớt, muốn phản kháng cũng lực bất tòng tâm.
Giang Tự có chút ngạc nhiên, thích khách hiện tại đều dễ nói chuyện vậy sao? Cũng tốt, tiết kiệm được không ít thời gian, có thể đi thẳng vào chuyện chính.
Giang Tự bước lại gần, tùy tiện đẩy một thi thể xuống đất rồi ngồi vào chỗ của hắn:
– Trước tiên giới thiệu một chút, ta là Giang Tự. Ngươi hẳn là đã nghe qua cái tên này?
Thủ lĩnh Hắc Diện rùng mình. Hắn đương nhiên biết danh tự này, đây chính là mục tiêu ám sát của Tiêu Quyết.
Mấy ngày trước thành chủ của một thành trì khu vực biên giới đã đích thân đến Tiêu gia một chuyến, còn mang theo thi thể của Tiêu Nham làm bằng chứng. Không rõ song phương đã trao đổi những gì, chỉ biết sau đó Tiêu gia đã bí mật hạ lệnh cho Hắc Diện phái sát thủ ngân bài đi ám sát một thanh niên tên Giang Tự. Cho nên…người trước mặt chính là Giang Tự đó?
Vậy việc này liền nói thông. Ngươi phái người đi ám sát, kết quả bịđối phương giết ngược, lại còn truy đuổi đến tận tổ chức. Một thứ rất hợp lý trừ một điểm, không ai nói cho Tiêu gia biết rằng tên Giang Tự này nguy hiểm đến mức nào sao? Là một kẻ chỉ biết nhận lệnh làm việc, thủ lĩnh Hắc Diện chợt có cảm giác mình và cả Hắc Diện bị đưa ra làm con tốt thí.
Giang Tự không đợi đối phương đáp lời đã tiếp tục nói:
– Nếu ngươi đã nghe qua thì không cần nhắc lại nữa. Thật ra lần này đến cũng không có chuyện gì lớn. Các ngươi phái thích khách đến giết ta, ta quay lại đáp lễ, rất hợp lý mà?
Thủ lĩnh Hắc Diện im lặng. Hắn nhìn những thi thể đang gục đầu xuống bàn, cảm thấy lần “đáp lễ” này có hơi nặng.
Tập trung tại đây đều là thích khách ngân bài của Hắc Diện, ngoài ra còn có hai vị kim bài. Hiện tại một người đã chết, người còn lại chính là hắn. Toàn bộ Hắc Diện chỉ có ba vị kim bài cùng mười vị ngân bài, chẳng mấy chốc đã chết gần hết. Mấy trăm năm bồi dưỡng xây dựng thế lực của Tiêu gia xem như hoàn toàn đổ sông đổ biển.
– Ta có thể tha mạng cho ngươi nhưng có một yêu cầu. Giúp ta điều tra xem lịch đại tổ tông Tiêu gia từng đắc tội với vị chú ngôn sư thượng tam phẩm nào.
Thủ lĩnh Hắc Diện ngẩn ra. Tiêu gia là một trong những thế gia có lịch sử lâu đời nhất Thương Vũ Quốc. Muốn điều tra chuyện của lịch đại tổ tông, phạm vi cũng quá rộng rồi.
– Có thể…cụ thể hơn hay không?
Giang Tự cũng không thích làm khó người khác, thứ cần quan tâm là hiệu quả. Hắn suy nghĩ vài giây rồi đáp:
– Trong vòng mười đời trở lại đi. Có thể thi triển nguyền thuật cấp độ đó hẳn là thượng tam phẩm nhưng không đạt đến đế cấp. Vậy thì không thể xa hơn mười đời được.
Thủ lĩnh Hắc Diện do dự đáp:
– Nếu là vậy ta thực sự có biết một vị. Vào ba trăm năm trước đã xảy ra một đại án, kết quả khiến một vị tam phẩm đại quan rơi đài. Người này là thất phẩm chú ngôn sư.
– Tiêu gia đã làm gì?
– Ta cũng không rõ, nhưng chắc chắn có vai trò rất lớn. Chỉ là vị kia đã bị xử trảm, cũng không nghe nói hắn đã thi triển thuật nguyền rủa lên Tiêu gia.
Giang Tự bật cười:
– Hiện tại người mạnh nhất Tiêu gia cũng chỉ là thất phẩm, không cảm ứng được nguyền rủa huyết mạch cũng là chuyện bình thường. Loại nguyền rủa này chỉ kích hoạt khi đáp ứng các yêu cầu của người thi chú. Ta đoán Tiêu gia nhiều năm qua vẫn chưa xuất hiện ai đạt đến yêu cầu kích hoạt nó.
– Vậy ta…
– Ngươi ghi chép lại mọi thông tin liên quan đến người kia cho ta. Chuyện ám sát coi như xong.
Thủ lĩnh Hắc Diện vội vàng lấy ra một khối ngọc đã được chú tạo sư gia công, có thể dùng linh năng ghi chép nội dung thông tin. Sau khi làm xong, hắn đưa ngọc giản cho Giang Tự, cẩn thận quan sát phản ứng của đối phương.
Giang Tự chỉ lướt sơ qua nọi dụng bên trong rồi gật đầu:
– Không tệ, hiệu suất này có thể cho chín điểm. Chuyện hôm nay đến đây là kết thúc.
Hắn vừa dứt lời liền đứng dậy đi về phía cửa sổ, dừng lại ba giây rồi đột nhiên quay đầu:
– Phải rồi, chuyện ở đây hôm nay…
– Ta sẽ không nói cho bất kỳ ai.
– Chết nhiều người như vậy, ngươi định che giấu thế nào?
– Ta…
– Vậy nên không cần giấu. Thay ta chuyển lời đến Tiêu gia, bớt làm chuyện ngu ngốc đi, tối thiểu sẽ không đi đến bước đường diệt tộc. Tên tam hoàng tử đó không phải thứ gì tốt lành. Vả lại…hắn cũng không sống được bao lâu nữa.
Giang Tự nói xong lời này liền biến mất trong màn đêm.
Thủ lĩnh Hắc Diện ngửa người vào ghế, mồ hôi trên trán chảy ròng. Chỉ có hắn mới biết rõ vừa rồi bản thân đã phải chịu đựng áp lực lớn đến mức nào. Người này tuyệt đối không chỉ là trung tam phẩm…