Chương 35: Võ Giả Tứ Phẩm
Trên đại lộ bên ngoài Bách Linh Các, Giang Tự đang nắm lấy Khương Chân Thủy phi như bay. Gương mặt Khương Chân Thủy vẫn còn hưng phấn, rõ ràng là chưa chơi đủ.
Vừa rồi Ôn Tuấn Khải bị linh kỹ của Giang Tự đánh vào mặt đất, đại xà hoàn toàn bất tỉnh. Khương Chân Thủy nhân lúc khói bụi chưa tan thử một số kỹ thuật mình từng thấy quá trong thư tịch, hiệu quả phải nói là cực kỳ tốt. Nếu không phải bị Giang Tự lôi kéo rời đi, hắn còn muốn ở lại nhìn xem phản ứng của những người kia như thế nào. Bất quá cũng không sao, chỉ riêng bộ dạng mất mặt đó lộ ra trước cả trăm khách nhân của Bách Linh Các cũng đủ để Ôn Tuấn Khải ngoan ngoãn trốn trong nhà thêm một tháng.
– Ngươi định đi đâu?
Giang Tự thản nhiên đáp:
– Ngươi quên mục đích ban đầu chúng ta đến nơi này rồi sao? Tên kia nhân lúc hỗn loạn bỏ trốn, vậy dễ xử lý hơn rồi.
Khương Chân Thủy lập tức hiểu ra. Truy bắt hung thủ giết Hà Minh Vũ sẽ khó tránh khỏi đại chiến, làm vậy sẽ đắc tội với Bách Linh Tông. Giang Tự gây chuyện xong có thể tiêu sái rời đi nhưng Khương gia lại không chạy đi đâu được. Cho nên biện pháp tốt nhất là làm ra ít động tĩnh khiến đối phương phát hiện bỏ trốn rồi đuổi theo cũng chưa muộn.
Tất nhiên việc động thủ với đám người Ôn Tuấn Khải cũng sẽ tạo thành phiền phức. Nhưng đây là thiếu niên tranh chấp, không tạo thành tổn hại thực tế. Khương gia nhiều nhất cũng chỉ cần bồi thường một khoản tiền cho Bách Linh Các. Ôn Tuấn Khải vốn xem trọng mặt mũi nên sẽ không đi rêu rao chuyện này.
Khương Chân Thủy cảm thấy mình đã quên mất điều gì đó. Nhưng vì nghĩ mãi vẫn không ra nên hắn quyết định mặc kệ. Không có gì quan trọng hơn bắt hung thủ đã vu oan giá họa cho đại tỷ.
Tốc độ Giang Tự không nhanh, chủ yếu là người thương như Khương Chân Thủy không gánh nổi thân pháp thần kỳ của hàng giả. Truy đuổi suốt nửa giờ đồng hồ, đôi bên đuổi đến một khu dân nghèo gần cổng vào số bốn Khôn Sơn Thành mới dừng lại.
Khi mục tiêu dừng hẳn lại, Khương Chân Thủy mời nhìn rõ nhân dạng đối phương. Người này từ đầu đến chân, ngoại trừ y phục ra thì đều trùng khớp với hình ảnh mà trận pháp của Giang Tự mô phỏng lại. Hắn chắc chắn là hung thủ đã sát hại Hà Minh Vũ vu oan cho đại tỷ, suýt chút nữa đã khiến nàng mất mạng.
– Giang Tự, ta muốn đánh hắn.
Giang Tự nghi hoặc nhìn sang:
– Ngươi?
– Không được sao?
– Đó là võ giả tứ phẩm.
– …Ta cảm thấy chuyện yêu cầu chuyên môn vẫn cần người chuyên nghiệp đi làm.
Võ giả tứ phẩm tức là cùng cấp bậc với đại tỷ Khương Sơ Tình, cao hơn nhị tỷ nhất phẩm. Khương Chân Thủy mạnh miệng chứ không điên, biết cái gì có thể cái gì không thể. Hơn nữa hắn cũng chỉ muốn Giang Tự bắt hung thủ lại để mình đánh đập một phen, vốn không có ý định đích thân lên sân.
Giang Tự để Khương Chân Thủy lui về phía sau một đoạn, tự mình tiến lên. Đối phương đã chủ động dừng lại, sẽ không tiếp tục bỏ chạy. Hơn nữa cả quãng đường đều là lúc nhanh lúc chậm, giống như sợ Giang Tự sẽ mất dấu không đuổi theo kịp. Nếu tên này biết nguyên nhân thật sự là do Khương Chân Thủy không chịu nổi việc di chuyển tốc độ quá cao thì sẽ có cảm nghĩ thế nào?
– Ngươi giết Hà Minh Vũ?
Giang Tự mở lời, không quanh co mà đi thẳng vào vấn đề. Nam nhân kinh ngạc mất mấy giây, rốt cuộc cũng biết vì sao hai tên này lại truy đuổi mình. Nhưng bọn hắn là từ đâu điều tra ra được?
– Ngươi…chết.
Hai từ đơn giản, đại kiếm sau lưng rời vỏ chém về phía trước:
– Bát Cực Phân Quang Kiếm.
Ba vệt kiếm khí ba màu đỏ lục lam từ lưỡi kiếm phóng ra, nhắm thẳng vào Giang Tự. Thế nhưng khi sắp đến gần mục tiêu chúng liền tự động chuyển hướng, di chuyển lệch về phía trên, cuối cùng lao vút lên bầu trời rồi biến mất.
Khác với hộ vệ của Chu Bằng Viễn, tên kia chỉ là tùy tiện vung đao chém ra đao khí còn nam nhân trước mặt là sử dụng linh kỹ. Không chỉ như vậy, thực lực tứ phẩm mạnh hơn tên hộ vệ kia rất nhiều. Mỗi luồng kiếm khí thừa sức đánh sập cả một ngôi nhà lớn. Uy lực khác biệt, tiếc rằng kết quả vẫn vậy. Đòn tấn công không trúng được mục tiêu chính là đòn tấn công vô dụng.
Giang Tự mặt không đổi sắc, hướng về phía trước bước một bước. Thân ảnh hắn mờ đi, dư ảnh vừa biến mất đã xuất hiện trước mặt năm nhân. Giang Tự đặt tay lên lưỡi đại kiếm đè nó xuống sát mặt đất, chân phải tung cước vào nam nhân.
Ở khoảng cách gần, nam nhân ứng biến cực nhanh. Hắn há to miệng phóng ra một thanh phi kiếm màu đen, bên trên còn tỏa ra chút độc khí. Là bản mệnh linh khí của trung tam phẩm tu luyện giả. Uy lực so với linh khí đồng cấp mạnh hơn rất nhiều, có thể lưu giữ trong thể nội, tự động trưởng thành theo chủ nhân. Đây chính là chỗ chênh lệch lớn nhất giữ tam phẩm và tứ phẩm võ giả.
Không thể không nói thủ pháp giấu bản mệnh linh khí trong miệng này rất hay. Khoảng cách gần, tốc độ nhanh uy lực mạnh, chỉ cần chênh lệch không quá lớn có thể đánh ra hiệu quả nhất kích tất sát. Nam nhân chuẩn bị cũng đầy đủ, phản ứng nhanh nhạy, tiếc rằng đối thủ của hắn không phải người bình thường.
Mũi chân Giang Tự hất lên, đại kiếm vốn bị đè sát mặt đất bị đá bay. Thanh kiếm này vốn rất lớn, vừa vặn chắn ngang bản mệnh linh kiếm của nam nhân.
Tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên, ngay sau đó là âm thanh tan vỡ. Đại kiếm cuối cùng cũng không so sánh được với bản mệnh linh khí. Vị trí va chạm vỡ nát, tạo thành rất nhiều mảnh kiếm sắc bén bắn ra xung quanh. Bức tường của những ngôi nhà gần đó đều bị đâm thủng. May mắn đây là khu dân nghèo, ban ngày đều đi làm bên ngoài nên mới thoát được một kiếp.
Uy lực va chạm khiến nam nhân bị đánh bật ra xa. Hắn vội vàng ngẩn đầu nhìn lên, phát hiện Giang Tự vẫn hoàn hảo không một vết thương liền tỏ ra kinh ngạc. Rõ ràng bản mệnh linh khí đã đánh vỡ đại kiếm, tiếp tục đâm về phía trước. Lại cộng thêm phương hướng mảnh vỡ bắn ra, tên này sao có thể không ảnh hưởng gì?
Còn chưa kịp làm rõ nguyên nhân, hai mắt nam nhân đã hoa lên, phun ra một ngụm máu lớn rồi ngã gục xuống trong sự kinh ngạc bất cam.
Giang Tự tiện tay ném thanh phi kiếm đã gãy thành hai nữa sang một bên, quay lại ngoắc tay với Khương Chân Thủy:
– Ngươi đến.
Khương Chân Thủy ngơ ngác bước lại gần, do dự trong giây lát nhưng vẫn cúi xuống kiểm tra nam nhân. Thật sự đã trọng thương bất tỉnh, không phải giả vờ.
– Ngươi làm sao mà…
– Bản mệnh linh khí rất mạnh nhưng một khi bị phá hủy sẽ tạo thành thương thế nghiêm trọng cho chủ nhân. Vậy mới nói khi luyện chế bản mệnh linh khí cần chọn lựa tài liệu kỹ càng, cân bằng nhiều mặt, đừng chỉ chú trọng vào tính công kích. Ngươi xem thanh kiếm này đi, độ bền không đủ, chỉ tập trung vào sự sắc bén và khả năng cường hóa linh năng, lại còn tẩm độc…Kết quả đối thủ còn chưa chết thì hắn đã chết trước rồi.
Khương Chân Thủy miễn cưỡng tin cách giải thích này, dù sao vẫn dễ chấp nhận hơn chuyện Giang Tự vừa nhẹ nhàng xử lý một tên võ giả tứ phẩm. Có một số ít kẻ cực đoan dồn hết vào thủ đoạn công kích, bỏ qua phòng ngự, theo đuổi đấu pháp “ngươi không chết thì ta chết”. Ưu và khuyết đều rất rõ ràng, có lẽ nam nhân trước mặt là người theo trường phái đó.
– Tiếp theo phải làm thế nào?
Giang Tự nhướng mày, cảm thấy câu hỏi của Khương Chân Thủy khá ngu ngốc:
– Đương nhiên là mang hắn về Khương phủ.
– Ai làm?
– Ngươi nói xem?