Chương 3: Tam Giả Tam Sư Nhất Gia
Khương Chân Thủy xuất sắc đến mức nào mà lại được cho là sẽ vượt qua cả hai vị tỷ tỷ thiên tài? Không ai biết, Giang Tự cũng không biết.
Khương Chân Thủy giống Khương Tịch Dao, đều là kiểu người kín tiếng không thích thể hiện. Hắn cũng không có cái gan bỏ nhà đi xa như tỷ tỷ của mình, thường dành cả ngày quanh quẩn trong phủ, đôi khi cả tháng cũng không bước chân ra khỏi đại môn.
Khương Chân Thủy nổi tiếng theo cái cách mà không ai ngờ đến, một bức thư. Là thư mời do Lập Đế Học Phủ gửi đến.
Cách thức chiêu sinh của Lập Đế Học Phủ khác biệt hoàn toàn so với mười học viện. Bọn hắn không tổ chức chiêu sinh, không kiểm tra tư chất, đấu võ đài hay thiết lập thử thách.
Lập Đế Học Phủ có một nhóm chiêu sinh đạo sư. Bọn hắn phân tán khắp đại lục, che giấu thân phận lặng lẽ tìm kiếm nhân tài. Sau khi quan sát một thời gian, cảm thấy phù hợp yêu cầu sẽ gửi thư mời.
Người nhận được thư nếu chấp nhận sẽ làm theo hướng dẫn bên trong đi tìm tiếp dẫn sứ. Tiếp dẫn sứ phụ trách đưa tất cả đến một khu vực bí mật rèn luyện trong ba năm. Sau khi đến thời hạn, hợp cách sẽ chính thức nhập học tại Lập Đế Học Phủ.
Thất bại cũng không cần quá buồn. Tiếp dẫn sứ sẽ tùy theo nguyện vọng viết thư đề cử bọn hắn đến mười học viện. Đối với dạng thiên tài này mười học viện đương nhiên vui vẻ tiếp nhận. Đã qua được vòng quan sát đầu tiên tuyệt đối là thiên tài. Dù là vì nguyên nhân nào đó không thể gia nhập Lập Đế Học Phủ thì vẫn đáng để bồi dưỡng. Thành tựu tương lai tuyệt đối không kém.
Nói cách khác, nhận được thư mời cũng tức là có thể tùy ý chọn một trong mười học viện để gia nhập. Chỉ riêng điểm này đã khiến người ta cảm thấy Khương Chân Thủy vượt trội hơn cả hai vị tỷ tỷ của mình.
Những ai biết đến chuyện Khương gia đều nghĩ như vậy, riêng Giang Tự thì không. Lý do rất đơn giản, hắn có chút ấn tượng về Khương Sơ Tình. Khương Chân Thủy? Đó là ai? Chưa nghe qua bao giờ.
Nghe Chu Thúc giải thích một hồi, Giang Tự rốt cuộc cũng nhớ ra Khương Tịch Dao còn có một vị đệ đệ. Nhưng điều này không quan trọng, khách hàng mục tiêu của hắn chỉ có một mình nàng mà thôi.
Nhìn bộ dạng của Giang Tự, với tư cách là người từng trải, Chu Thúc tỏ vẻ cảm thông:
– Cơm chùa không dễ ăn, chạn thấp không dễ chui. Giang Tự, nghe Chu thúc khuyên một câu. Ngươi còn trẻ, vẫn chưa muộn để bắt đầu lập nghiệp. Đừng học theo đám vô dụng kia bám váy nữ nhân. Dù ngươi có muốn…vẫn là đặt mục tiêu thấp một chút. Theo đuổi nữ nhân đừng chỉ biết chăm chăm đối phương, phải nhìn bản thân mình trước.
Tấm bảng Giang Tự vứt lại bị người đi đường đạp lên, âm thanh gỗ mục vỡ nát phát ra âm thanh giống như phối hợp với lời của Chu Thúc.
Giang Tự méo mặt:
– Không phải, nàng là khách hàng…
Chu Thúc gật gù:
– Ta hiểu, ra đó là cách ngươi định nghĩa “khách hàng mục tiêu”. Nhưng ngươi nhìn lại bản thân mình đi, ngày ba bữa còn không đủ ăn, lấy tư cách gì nhắm tới Khương gia Khương Nhị. Hạ tầm mắt xuống, dựa vào gương mặt này kiếm một cái tiểu phú bà cũng không khó. Ta thấy Trương Lan ở cửa hàng cuối đường cũng không tệ, ngươi thử cân nhắc một chút?
Trương Lan…Trong đầu Giang Tự lập tức hiện lên hình ảnh một nữ nhân mập mạp với nụ cười câu dẫn nam nhân cực kỳ gợi đòn, bất giác rùng mình một cái.
– Không cần.
– Đừng như vậy, muốn ăn bám…
– Tuyệt đối không.
Giang Tự từ chối nghe Chu Thúc nói tiếp, hiên ngang vác theo giỏ đồ rời đi.
Nhìn dáng vẻ của hắn, Chu Thúc không khỏi thở dài:
– Ài, người trẻ tuổi…
…
Giang Tự đi được một đoạn khá xa mới nhớ ra mình vẫn chưa hỏi được vị trí của Khương gia. Hiện tại quay lại tìm Chu Thúc có chút mất mặt, đối phương sẽ lại dùng giọng điệu trưởng bối dạy dỗ, vẫn là tùy tiện chọn một người qua đường hỏi thăm sẽ tốt hơn.
Hỏi đường không kén chọn, Giang Tự lấy bản thân làm trung tâm, dựa vào khoảng cách đi thẳng đến trước mặt người ở gần mình nhất.
Thiếu niên vừa từ trong cửa hàng bước ra, bị người lạ mặt xông đến trước mặt cũng có chút giật mình:
– Ngươi đây…
Giang Tự không dài dòng, lập tức vào đề:
– Huynh đệ, từ đây đến Khương gia đi như thế nào?
– Khương gia? Cái nào?
– Chính là Khương gia có ba vị thiên tài nổi tiếng khắp Khôn Sơn Thành.
Thiếu niên vô tình lướt qua tấm bảng hiệu còn mới trong giỏ đồ của Giang Tự, vẻ mặt cảnh giác hỏi:
– Ngươi tìm gia tộc kia để làm gì?
Giang Tự cũng không giấu giếm, chỉ tay vào bảng hiệu nói:
– Ta làm dịch vụ tư vấn, đến đó đương nhiên là để tìm kiếm khách hàng mục tiêu.
Từ ngữ Giang Tự sử dụng khá mới lạ khiến thiếu niên cảm thấy có hứng thú:
– Dịch vụ tư vấn? Khách hàng mục tiêu lại là cái gì?
– ?. Ta hỏi một câu ngươi hỏi năm câu, rốt cuộc ai mới là người hỏi đường?
Thiếu niên cười ngượng vài tiếng, chỉ tay vào một quán trà ven đường:
– Nơi này cách Khương gia tương đối xa. Chúng ta uống trà đàm đạo, xong việc ta sẽ cho ngươi đi nhờ xe đến đó.
Giang Tự nhìn thời gian, đoán chừng hôm nay cũng không làm ăn được gì liền gật đầu:
– Đi thôi.
Ngồi tửu lâu nghe lão nhân kể chuyện xưa là một trong những thú vui tiêu khiển mà Giang Tự yêu thích. Quán trà ven đường không có, nhưng vì là người khác mời, không cần trả tiền nên vẫn có thể chấp nhận được.
Nhâm nhi trà nóng thoang thoảng hương hoa, thiếu niên thoải mái hỏi:
– Tư vấn là gì?
Giang Tự đáp:
– Hai từ này còn có ẩn ý gì khác sao? Đương nhiên là giải đáp mọi thắc mắc của khách hàng.
– A, là bói toán sao?
– Không phải, ta giải đáp vấn đề dựa trên kiến thức và cơ sở lý luận rõ ràng.
– Thì ra là học giả.
– Không phải.
Thiếu niên cảm thấy khó hiểu:
– Nếu không phải học giả chuyên nghiên cứu học thuật, vậy tối thiểu cũng phải là trung tam phẩm. Nhưng tuổi tác của ngươi…
Giang Tự cau mày, đầu óc nhanh chóng vận chuyển để tìm ra các tin tức liên quan.
Chu Thiên Giới rộng lớn, không tính các công việc sinh hoạt đời sống, có hàng trăm chức nghiệp tu luyện khác biệt được chia thành bảy nhóm chính, thường gọi là Tam Giả Tam Sư Nhất Gia.
Tam Giả bao gồm Võ Giả, Học Giả, Hành Giả.
Võ giả có võ tu, kiếm tu, đao tu, thể tu…
Học giả bao gồm mọi chức nghiệp liên quan đến học thuật, văn nhân, thi nhân, toán học, lý luận…
Hành giả thuộc nhóm thiểu số, gồm ba chức nghiệp thường gặp là hành giả phổ thông, lãng nhân và khổ hành giả.
Tam Sư phân biệt là Kỳ Môn Sư, Ngự Linh Sư và Hồn Sư.
Kỳ Môn Sư: Trận pháp sư, linh phù sư, chú ngôn sư, y sư, độc sư…đa dạng không kém gì võ giả hay học giả.
Ngự Linh Sư: Ngự thú sư, linh sư, tử linh sư, tự nhiên sư…
Hồn Sư chỉ gồm một chức nghiệp duy nhất. Nhưng vì khả năng độc nhất xoay quanh thao túng linh hồn nên được tách ra thành một nhóm chức nghiệp riêng.
Cuối cùng là Nhất Gia, Huyền Gia.
Ban đầu nhóm thuộc về Tứ Sư Huyền Sư, sau đó cảm thấy bản thân đặc biệt, tự tách ra riêng đổi thành Huyền Gia.
Huyền gia theo đuổi đạo pháp tự nhiên, cảm ngộ pháp tắc thiên địa, các loại lực lượng thần bí như quy tắc, tín ngưỡng, tà niệm. Bản chất của chúng vẫn là linh năng nhưng cường đại và đa dụng hơn. Tương truyền đồng cấp huyền gia là khó đối phó nhất, tuy không phải tuyệt đối nhưng thường đúng trong tám trên mười trường hợp.