Chương 120: Bá Đạo
Thế giới tồn tại những kẻ điều trời cao ưu ái, khí vận gia thân, đường đi cơ duyễn đầy rẫy, gặp tai họa được quý nhân phù trợ, chuyện dữ hóa lành. Giang Tự gọi chung những kẻ như vậy là nhân vật chính.
Giang Tự biết mình không nằm trong số đó, ít nhất là ở hiện tại. Thế nhưng đãi ngộ mà hắn đang nhận được lại khá giống những nhân vật chính kia. Bị vu oan, người người mắng chửi buộc tội nhưng vẫn nhận được sự giúp đỡ từ đâu đó, cuối cùng bình an thoát khốn.
Nghe thì có vẻ là chuyện tốt, chỉ tồn tại một vấn đề duy nhất, hắn thật sự không cần ai hỗ trợ. Đặc biệt là nàng…
Từ phía đằng xa, một cự nhân khổng lồ cao đến hàng ngàn mét hiện ra. Cơ thể nó dường như được ghép thành từ những tảng đá lớn, thân thể tay chân gần tương tự với nhân tộc. Phần ngực có một khối hạch tâm màu đỏ chứa đựng dòng chảy linh năng mạnh mẽ.
Cự Linh Tộc, một chủng tộc đã thất bại trong Bách Tộc Chiến. Hiện nay gần như đã tuyệt chủng, chỉ còn một số ít phân tán khắp Chu Thiên Giới để kéo dài chút hơi tàn.
Mỗi bước di chuyển của cự nhân đều khiến đại địa rung chuyển. Tốc độ của nó vô cùng nhanh, chỉ mất vài bước đã áp sát mọi người. Khi sắp đến nơi, cự nhân bất ngờ vung tay. Một tấm bia đá từ trên cao cắm thẳng xuống bãi đất trống trước mặt ba thế lực.
Phía trên bia đá khắc hai từ “Lập Đế” bằng kiểu chữ thư pháp, mềm mại uyển chuyển nhưng không kém phần uy nghiêm. Khi nhìn thẳng vào hai chữ này, mọi người vô thức sinh ra cảm giác tôn kính mãnh liệt. Ngoại trừ yêu tộc tỏ vẻ ghét bỏ lùi về phía sau, nhân tộc của hai vương triều đều bất giác cúi đầu thấp xuống một chút.
Thạch bia tượng trưng thân phận Lập Đế Học Phủ, chỉ có những đạo sư hoặc cá nhân thân phận đặc thù mới sở hữu nó. Bình thường bọn hắn sẽ không dùng đến thứ này, chỉ trong vài tình huống đặc biệt mới lấy ra. Thạch bia là bằng chứng không thể làm giả, tốt hơn bất kỳ phương pháp chứng minh thân phận nào. Người dám đem nó ra chắc chắn thuộc Lập Đế Học Phủ, hơn nữa còn là nhân vật có địa vị nhất định.
Giang Tự xoay người, một bước đạp không định bỏ chạy thì một bàn tay đã đặt lên vai, ép mạnh hắn trở về vị trí ban đầu.
– Tiểu đệ đệ, còn muốn chạy?
Giang Tự cười gượng một tiếng, quay đầu nhìn về thân ảnh đỏ rực như lửa, đeo mạng che mặt, mái tóc bồng bềnh theo làn gió mà lòng tê tái.
Hắn từng nhận xét rằng cho dù sau này thực lực Khương Chân Thủy có vượt qua Khương Tịch Dao thì vẫn chỉ có thể đưa đầu chịu đánh. Đây là áp chế huyết mạch, chỉ có đăng xuất đổi tài khoản mới mong thoát được.
Ngọc Dao với Giang Tự là trường hợp tương tự. Tuy không nghiêm trọng như Khương Chân Thủy nhưng dù thực lực mạnh mẽ thế nào thì hắn vẫn luôn có cảm giác bất lực khi đứng trước mặt nàng.
Giang Tự vẫn chưa hình dung ra được viễn cảnh mình sẽ đối đầu với nàng, vậy nên trước mắt tốt nhất là đừng gặp mặt. Tiếc rằng ông trời không chiều lòng người, sớm không đến muộn không đến lại chọn đúng hôm nay. Chỉ cần trễ thêm một ngày, không, một giờ là đủ. Hắn đảm bảo sẽ hoàn thành buổi trình diễn, sau đó tiêu sái rời đi mà không ai ngăn cản được. Hiện tại…
Ngọc Dao vỗ vai Giang Tự, giọng nói thanh thúy chứa đựng sự uy hiếp nhàn nhạt:
– Đợi ở đây. Đừng chạy lung tung, tìm ngươi rất mất thời gian.
Nàng nói xong liền chậm rãi bước về phía tộc lão hoàng tộc và trưởng lão Bách Linh Tông, cất giọng ngạo mạn:
– Ngươi vừa nói muốn làm gì với hắn?
Đối diện với đạo sư học viện Thanh Thủy vị tộc lão này còn có thể lớn tiếng chất vấn. Nhưng nữ nhân vừa xuất hiện này lại đến từ Lập Đế Học Phủ, không chỉ có tu vi thất phẩm tôn giả mà còn là ngự linh sư khống chế được Cự Linh Tộc trứ danh. Cả thực lực lẫn địa vị của nàng đều khiến hắn kiên kỵ.
Tộc lão hoàng tộc Thương Vũ Quốc còn chưa nghĩ ra nên trả lời thế nào thì trưởng lão Bách Linh Tông đã lớn tiếng đáp:
– Giang Tự cấu kết yêu tộc, đây là tội chết. Cho dù là Lập Đế Học Phủ cũng không thể bao che cho hắn. Các ngươi…
Lời còn chưa dứt, sau lưng trưởng lão đã xuất hiện một thân ảnh mờ ảo tựa quỷ mị, tay cầm lưỡi hái chém xuống. Không gian như bị xé toạc ra, cùng với đó là một tiếng nổ lớn đẩy lui tất cả những người xung quanh.
Chỉ thấy trưởng lão Bách Linh Tông hét thảm một tiếng, cả người bay ngược về phía sau một đoạn xa. Nơi hắn đứng trước đó có thêm một vết chém sâu bốc lên hắc khí. Thân ảnh mờ ảo cầm theo lưỡi hái bay đến sau lưng Ngọc Dao, để lộ gương mặt ác quỷ khiến người ta cảm thấy lạnh sống lưng.
Vài người có kiến thức không nhịn được hô lớn:
– Huyền Âm Tử Thần? Sinh vật tà ác này tại sao lại xuất hiện ở đây…
Tô Kỳ Thư bước ra, khẽ gật đầu chào hỏi rồi nói:
– Từng nghe Lập Đế Học Phủ xuất hiện một vị thiên tài ngự linh sư, đi con đường thống ngự vạn linh. Chưa đến trăm tuổi đã đạt thất phẩm tôn giả, phong hào Bạo Linh Tôn Giả. Hôm nay được gặp quả nhiên danh bất hư truyền.
Ngọc Dao cau mày, nàng rất không thích cách tâng bốc dài dòng của đám học giả. Đặc biệt là màn nhát gan sợ trước sợ sau của Tô Kỳ Thư khiến Ngọc Dao không có thiện cảm với người này.
– Liên quan gì đến ngươi? Cút sang một bên đi.
Tô Kỳ Thư nhăn mặt, cuối cùng chỉ đành thở dài một hơi, lui lại không nói thêm gì nữa.
Lúc này trưởng lão Bách Linh Tông vẫn đang ôm lấy cánh tay bị Huyền Âm Tử Thần lóc hết một lớp thịt, để lộ xương trắng lẫn với huyết nhục gào thét trong đau đớn. Vừa rồi nếu không phải hắn phản ứng đủ nhanh, hợp nhất một bộ phận cơ thể với yêu thú bản mệnh sợ rằng cả cánh tay cũng không giữ được.
Tiếc rằng yêu thú bản mệnh của trưởng lão lại thuộc họ phi cầm, thiên về tốc độ hơn là phòng ngự. Huyền Âm Tử Thần của quỷ tộc tốc độ cực nhanh, thân pháp quỷ dị, lực sát thương mạnh đến đáng sợ. Chỉ riêng thứ này hắn đã không đối phó được, đừng nói đến Cự Linh Tộc khổng lồ đang che khuất ánh sáng một vùng kia.
Tộc lão hoàng tộc tức giận lên tiếng:
– Ngọc Dao Tôn Giả, ngươi vô duyên vô cớ đả thương người, nếu không giải thích rõ ràng hoàng tộc chúng ta nhất định sẽ đến Lập Đế Học Phủ đòi công đạo.
Ngọc Dao cười khẩy:
– Công đạo? Các ngươi đòi giết người của học phủ, đây chính là công đạo của chúng ta. Hài lòng chưa?
Lần này không chỉ đám người hoàng tộc Thương Vũ Quốc mà toàn bộ những ai đều bị lời này dọa sợ. Những ai sáng suốt đều nhìn ra được ngay từ đầu đây chỉ là lời nói một chiều. Muốn kết tội hành thích thái tử và cấu kết yêu tộc cần phải đưa ra bằng chứng cụ thể.
Nhưng Bách Linh Tông và hoàng tộc Thương Vũ Quốc là ai? Bọn hắn có quyền lực tuyệt đối, có thể dùng lời nói đổi trắng thay đen. Đối với những người không có chỗ dựa, những lời trên đã đủ làm bằng chứng kết luận.
Hiện tại thì khác, nếu Giang Tự là người của Lập Đế Học Phủ, tất cả mọi tội lỗi quy chụp trước đó đều vô hiệu. Muốn buộc tội? Đưa tài liệu chứng minh cấu kết yêu tộc, lưu ảnh châu, khám nghiệm thương thế tám vị chân truyền Bách Linh Tông…Thậm chí khi có đủ những thứ này, Lập Đế Học Phủ vẫn sẽ phái đạo sư đến xác nhận lại. Nếu đạo sư nhận định bằng chứng có dấu hiệu làm giả, mọi căn cứ buộc tội trước đó đều sẽ bị vô hiệu.
Đây chính là quyền lực tuyệt đối của học phủ, thế lực siêu phẩm duy nhất có quyền đại diện cho toàn bộ nhân tộc.