Chương 119: Cấu Kết Yêu Tộc
Giọng điệu của Khương Sơ Tình cực kỳ kiên quyết:
– Sư phụ sẽ sớm đến.
Tô Kỳ Thư thầm than thở. Tuy cùng là đạo sư học viện nhưng địa vị của Mộc Duyên cao hơn hắn không ít. Nếu đây là yêu cầu tù vị kia thì hắn cũng chỉ có thể cố mà làm. Cầm chân một lát mà thôi, vấn đề không lớn.
Ngay khi Tô Kỳ Thư định đáp ứng, trưởng lão Bách Linh Tông bất ngờ bước ra lớn tiếng nói:
– Chuyện này ta có thể làm chứng. Giang Tự cấu kết yêu tộc, lừa gạt Bách Linh Tông lấy một danh ngạch. Hắn không chỉ tấn công đệ tử chân truyền, giết chết yêu thú bản mệnh, hút cạn khí huyết và linh năng thể nội mà còn hành thích thái tử đương triều. Đây chính là bằng chứng.
Hắn vừa dứt lời liền vung tay, tám tên đệ tử chân truyền bị quấn băng kín người được đưa lên. Căn cơ vỡ nát, khí huyết và linh năng đều khô cạn…Đến mức này đã có thể đánh giá là hết cứu.
Nếu thật sự muốn thì vẫn có cách. Thế nhưng cái giá phải trả quá lớn, hơn nữa không cách nào khôi phục như ban đầu. Nhiều nhất chỉ có thể trở thành ngự thú sư phổ thông. Bách Linh Tông chắc chắn không nguyện ý bỏ ra nhiều như vậy chỉ để cứu về vài đệ tử tầm thường.
Xung quanh không ngừng vang lên tiếng xì xào bàn tán. Nếu trước đó tộc lão hoàng tộc chỉ là lời nói một chiều, hiện tại lại thêm trưởng lão Bách Linh Tông và thảm trạng của tám vị chân truyền, mọi người đa phần đều tin đây là sự thật. Không ai nguyện ý đem cả tương lai tông môn ra chỉ để vu oan giá họa cho một kẻ vô danh.
Sự tình lại càng nghiêm trọng hơn một bậc khi tội danh của Giang Tự đã từ hành thích thái tử tăng thêm cấu kết yêu tộc. Tuy cả hai đều là tội chết nhưng bản chất lại có sự khác biệt rất lớn. Một bên chỉ bị vương triều Thương Vũ Quốc truy sát, một bên là tội đồ của toàn bộ nhân tộc. Một khi chiếc mũ này bị chụp xuống, dù hôm nay có may mắn thoát chết, tương lai Giang Tự đi đến đâu cũng sẽ bị người người truy sát.
Tất nhiên chỉ có người trong cuộc như Giang Tự hay Khương Sơ Tình biết vị trưởng lão này đang phẫn nộ vì cả hai không hoàn thành hứa hẹn. Trả một cái giá lớn mời ngoại viện đến, kết quả lại xảy ra tình huống tồi tệ nhất, tám người đi phế cả tám. Trưởng lão gần như mất kiểm soát, vứt bỏ hết nhân phẩm đạo đức để chụp lên đầu Giang Tự cái mũ cấu kết yêu tộc phản bội nhân tộc.
Vẻ mặt Tô Kỳ Thư trở nên khó khăn. Hoàng tộc Thương Vũ Quốc cộng thêm Bách Linh Tông đã đủ khó đối phó. Lại tính thêm tội cấu kết yêu tộc, phía học viện Chu Đế và đám người Minh Thần Quốc có thể sẽ nhân cơ hội nhúng tay vào. Dựa vào thực lực của một mình hắn không đủ chống đỡ thế cục này.
Giống như sợ ngọn lửa vẫn chưa đủ lớn, đại yêu xà nữ của yêu tộc bất ngờ lên tiếng:
– Giang tiểu hữu, đại sự đã thành công. Ngươi mau đến bên này, chúng ta hộ tống ngươi trở về Nam Hà Yêu Tộc.
Nàng vừa nói vừa dùng ánh mắt mị hoặc nhìn Giang Tự. Trong lời nói chứa đựng mị thuật đặc hữu của xà tộc, cảnh giới quá thấp hoặc định lực không đủ đều sẽ vô thức muốn đi về phía đó.
Một yêu thú trong nhóm từng chạm trán với Giang Tự trước đó thấp giọng hỏi kẻ bên cạnh:
– Kẻ đó rất nguy hiểm. Tại sao xà trưởng lão lại muốn…
Yêu kia lắc đầu:
– Ngươi quá ngây thơ rồi. Nhìn có vẻ là muốn giúp đỡ, thật ra đang đổ thêm dầu vào lửa. Nhân tộc ích kỷ tư lợi, tự cao nhưng lại nhát gan, luôn muốn tìm cách loại bỏ người giỏi hơn mình để trèo lên thay vì nỗ lực hoàn thiện bản thân. Nếu tộc ta có thiên tài như Giang Tự nhất định sẽ dốc toàn lực bồi dưỡng, chắc chắn không xảy ra loại chuyện vu oan giá họa, người người đòi giết như thế này.
Kẻ còn lại gật gù như đã tỉnh ngộ:
– Thì ra là vậy.
Trung tâm của mọi lời cáo buộc, Giang Tự đã sắp xếp xong diễn biến câu chuyện. Có vẻ như việc đến chính điện đã khiến hắn bị dịch chuyển ra ngoài muộn hơn những người khác.
Trong khi Giang Tự còn đang tìm kiếm mảnh vỡ Chưởng Huyền Kiếm, tam hoàng tử đã kịp chạy ra ngoài báo lại nguyên nhân cái chết của thái tử và đám thuộc hạ. Đồng thời vu oan Giang Tự là kẻ đã tạo ra thời gian loạn lưu phá hủy một phần bí cảnh.
Cùng lúc đó, Khương Sơ Tình đã trao trả đám đệ tử chân truyền Bách Linh Tông cho trưởng lão tông môn. Đối phương nhìn thấy thảm cảnh này nhất định cực kỳ phẫn nộ. Nhưng nơi đây có đạo sư học viện Thanh Thủy là Tô Kỳ Thư chủ trì. Vị này ra mặt, trưởng lão Bách Linh Tông chỉ có thể nuốt giận.
Khi ngọn lửa phẫn nộ bùng lên, cố ép xuống sẽ chỉ phản tác dụng khiến nó càng cháy càng lớn, càng mãnh liệt hơn. Không làm gì được Khương Sơ Tình, hắn đổ tất cả lên đầu Giang Tự. Sau đó lại cấu kết với tam hoàng tử và tộc lão hoàng tộc hình thành cục diện hiện tại.
Hiểu hết tiền căn hậu quả, phản ứng đầu tiên của Giang Tự là…vui mừng. Hắn đã nghĩ đến cảnh tượng này vô số lần, rằng khi bản thân bị một đám người vu oan giá họa, bốn bề đều là tiếng đòi đánh đòi giết thì sẽ phản ứng lại như thế nào.
Tất cả đều bắt nguồn từ những cuốn tiểu thuyết Giang Tự từng đọc. Khi đó nhân vật chính cố gắng tìm mọi cách chứng minh trong sạch, cầu xin những người khác tin tưởng mình, thậm chí quỳ cầu thương hại. Tư thái hạ mình, thấp kém khiến hắn rất bực bội.
Cuối cùng cũng có cơ hội làm nhân vật chính trong một vở kịch bị vu oan. Giang Tự còn đang nghĩ xem nên đáp lại thế nào để giải tỏa hết sự khó chịu trước kia, thỏa mãn đam mê thì Khương Sơ Tình bất ngờ xuất hiện ngay bên cạnh. Nàng lạnh lùng tuyên bố:
– Có ta ở đây, ai cũng đừng mong làm hại hắn.
– Ngươi không cần…
Khương Sơ Tình quay ngoắt lại, một cái trừng mắt khiến Giang Tự nuốt lời sắp ra đến miệng xuống. Dáng vẻ kiên quyết này đoán chừng là không khuyên nổi.
Hắn đưa mắt nhìn quanh tìm kiếm sự viện trợ, cuối cùng dừng lại trên ba người tam hoàng tử, trưởng lão Bách Linh Tông và tộc lão hoàng tộc. Các ngươi còn không làm gì đó e rằng sẽ muộn mất.
Vào giây phút khó khăn nhất, vẫn là những đồng minh này đáng tin cậy. Tộc lão hoàng tộc không quan tâm một học viên bình thường, hắn giận dữ chất vấn Tô Kỳ Thư:
– Cấu kết yêu tộc là tội chết. Học viện Thanh Thủy các ngươi có gánh nổi hay không?
Vẻ mặt Tô Kỳ Thư trở nên khó coi, đang do dự không quyết thì đạo sư đại diện học viện Chu Đế đã lạnh lùng lên tiếng:
– Tô Kỳ Thư, đừng quên quy ước giữa các học viện và vương triều. Chuyện này phải được giao cho Thương Vũ Quốc xử trí.
Tô Kỳ Thư khẽ thở dài một hơi. Hắn đã có quyết định, chuyện này quan hệ quá lớn, hắn không gánh vác nổi. Chỉ cần bảo vệ tốt Khương Sơ Tình, cùng lắm là vị đạo sư Mộc Duyên quở trách một phen.
Nghĩ đến đây, bút lông bay quanh người Tô Kỳ Thư dừng lại trước mặt. Hắn cầm lấy bút lông vẽ một chữ “cấm” giữa không trung. Cấm tự bay ra rơi vào lưng Khương Sơ Tình, linh năng trong người nàng lập tức bị phong bế, thậm chí không thể cử động hay phát ra âm thanh. Tô Kỳ Thư lại vươn tay ra, một cỗ lực lượng nhu hòa đỡ lấy cơ thể nàng bay về phía hắn.
Giang Tự thấy vậy liền quay lại nhìn Tô Kỳ Thư, gật đầu đầy cảm kích. Hành động và biểu cảm của hắn khiến Tô Kỳ Thư vô cùng khó hiểu. Tên này đang cảm ơn vì mình đã bảo hộ Khương Sơ Tình? Đến chết vẫn muốn bảo vệ nàng trước, thật là một kẻ trọng tình trọng nghĩa. Lại thêm thiên phú ngạo thị đồng lứa, đáng tiếc…
Giang Tự không biết Tô Kỳ Thư đã tự bổ não hắn thành hình tượng trọng tình trọng nghĩa không tiếc hi sinh mạng sống vì người mình yêu. Hắn chỉ cảm thấy sân khấu này cần một nhân vật chính là đủ rồi. Có người tin tưởng và ủng hộ là chuyện đáng mừng, nhưng riêng lần này Giang Tự thích một mình chống lại cả thế giới hơn.
– Ta xem ai dám động vào hắn.
Lời thoại ấp ủ đã lâu của Giang Tự một lần nữa bị cắt ngang. Vẻ mặt hắn méo xệch nhìn về hướng phát ra âm thanh, biểu cảm từ bất đắc dĩ chuyển thành kinh ngạc, sau đó chỉ còn lại suy nghĩ muốn quay đầu bỏ chạy.