Chương 117: Quy Nguyên Thần Mộc
Ngay sau đó, vô số nụ hoa mọc ra từ dây leo rồi đồng loạt bung nở. Sắc đỏ giữa không gian hai màu đen trắng trở nên rực rỡ hơn bao giờ hết. Tâm Nguyệt Dạ bước đi giữa rừng hoa, vẫn là dáng vẻ xinh đẹp cao quý. Không gian trắng đen xung quanh dường như đang tôn lên vẻ đẹp của nàng.
– Muốn uy hiếp ta thì phải làm được nhiều hơn thế này.
Giang Tự trầm giọng:
– Ta không có thời gian chơi đùa với ngươi.
– Nhưng ta có.
Giang Tự câm nín, nữ nhân này vẫn điên như vậy, hoàn toàn không chịu nói lý lẽ. Tuy rằng chuyện năm đó hắn làm có phần không ổn thỏa nhưng chẳng phải kết quả cuối cùng vẫn rất tốt sao? Nàng cứ bám riết không buông là muốn làm gì?
Tuy nói Giang Tự ưa thích phiền phức nhưng kiểu như Tâm Nguyệt Dạ thật sự khiến hắn cảm thấy mệt mỏi. Phiền phức giải quyết xong có thể khiến người ta vui vẻ, cảm thấy thỏa mãn. Loại không thể giải quyết được như nàng thì vui vẻ thỏa mãn ở chỗ nào?
Thấy hắn không nói gì, ánh mắt Tâm Nguyệt Dạ có chút thất vọng:
– Ngươi quá yếu. Trả Giang Tôn mà ta biết lại đi.
Nàng vừa nói vừa khẽ động đầu ngón tay, từng đóa hoa bung nở tỏa ra bụi phấn đỏ thẫm tràn ngập cả thông đạo. Bốn phía xung quanh bị nhuộm đỏ, bức tường xuất hiện một loại rêu đỏ quỷ dị. Khu vực trắng đen mà Giang Tự tạo ra bị thu hẹp lại trong bán kính ba mét quanh hai người.
Lông mày Giang Tự cau lại, giọng điệu cũng trở nên gay gắt hơn:
– Đừng ép ta.
– Ép ngươi thì thế nào?
– Loại vai nữ chính của ngươi ra khỏi kịch bản.
Vẻ mặt cao ngạo của Tâm Nguyệt Dạ hiện lên nét kinh ngạc. Bụi phấn đang cuộn trào thành từng đợt cũng lắng xuống chất đầy trên mặt đất:
– Có phần riêng của ta?
Giang Tự gật đầu:
– Đương nhiên, nhưng không phải hiện tại.
– Ta mặc kệ. Đẩy lên đi.
– Thật sự không còn khoảng trống. Không phải ngươi nói đã thêm vai cho mình sao? Tự sắp xếp đi.
Lời này chính là chấp nhận việc Tâm Nguyệt Dạ tự chọn thân phận cho mình, khác với trước đó chỉ là ý định của riêng nàng. Kết quả vẫn vậy nhưng ý nghĩa đã khác, Tâm Nguyệt Dạ có vẻ rất hài lòng.
– Đừng nuốt lời.
Nàng nói xong liền bước vào một đóa hoa lớn ngay bên cạnh. Cánh hoa khép lại, thân ảnh Tâm Nguyệt Dạ biến mất. Từng sợi dây leo rút đi, bụi phấn tràn ngập không gian hóa thành quang điểm, lóe sáng lần cuối trước khi tan biến.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, nữ nhân nguy hiểm kia đã rời đi không còn dấu vết. Giang Tự thầm thở ra một hơi, may mắn hắn thành công bắt được sóng não của nữ nhân điên Tâm Nguyệt Dạ. Nếu không cho dù dùng đến vật phẩm “gian lận” thứ hai, thậm chí thứ ba cũng chưa chắc đối phó được với nàng.
Khương Sơ Tình im lặng từ đầu đến cuối, tập trung nghe và phân tích nhưng vẫn chẳng thể hiểu hết được nội dung cuộc trò chuyện của hai người. Giang Tự thỉnh thoảng lại sử dụng vài từ ngữ kỳ lạ. Nữ nhân tên Tâm Nguyệt Dạ kia không chỉ hiểu mà còn dùng chúng một cách thuần thục để đối đáp với hắn. Lẽ nào lời nàng nói trước đó là thật?
– Giang Tôn?
Giang Tự còn đang trầm tư thì nghe được âm thanh của Khương Sơ Tình. Hắn khựng lại mất nửa giây, xoay người lại rồi lắc đầu nói:
– Là một kiểu xưng hô, không phải phong hào của thượng tam phẩm tôn giả.
Khương Sơ Tình khẽ gật đầu, không biết là có tin hay không. Nàng tiếp tục hỏi:
– Các ngươi quen biết?
Giang Tự bất đắc dĩ thở dài:
– Nàng từng là đồng bọn hợp tác của ta, hai bên đạt được mục tiêu liền tách ra. Sau đó lại xảy ra vào biến cố, kết quả “mục tiêu” của ta nghiền nát “mục tiêu” của nàng. Có lẽ đã bị ghi thù từ đó.
– Nàng nói “người thân thuộc nhất không cùng huyết thống” nghĩa là gì?
– Chỉ là phối hợp diễn một màn kịch…Đầu óc nàng có vấn đề, dù có nói gì thì cứ xem như gió thoảng bên tai là được.
– Giang Tự, ta có thể tin tưởng ngươi sao?
Giang Tự khẽ cười:
– Đương nhiên. Con người ta không thích nói dối, nhiều nhất là chỉ nói một phần sự thật mà thôi.
Nói một phần sự thật có thể dẫn dắt suy nghĩ lệch lạc, trong nhiều trường hợp nó còn tệ hơn nói dối. Khương Sơ Tình hiểu rõ điều này nhưng vẫn gật đầu:
– Được.
Chuyện về Tâm Nguyệt Dạ tạm thời được gác sang một bên. Trở về căn phòng trước đó, Khương Sơ Tình nhanh chóng kiểm tra tình trạng của đám chân truyền Bách Linh Tông. Thương thế cực nặng, tuy không nguy hiểm đến tính mạng nhưng căn cơ sụp đổ, đường tu luyện đứt đoạn. Sau khi ra ngoài khó mà bàn giao được với trưởng lão Bách Linh Tông.
Giang Tự chỉ đứng từ xa quan sát, cảm thấy hơi khó hiểu:
– Đều còn sống? Kỳ quái, nữ nhân kia đổi tính rồi sao?
Khương Sơ Tình không quay đầu:
– Người duy nhất nàng muốn giết là ta.
Dừng lại nửa giây rồi bổ sung:
– Đã chết một lần.
Giang Tự nhìn chiếc vòng tay thủ công đã vỡ mất một viên, im lặng không nói gì. Khương Sơ Tình lại hỏi:
– Nàng nói chiếc vòng này là Quy Nguyên Thần Mộc. Chính nó đã cứu ta một mạng?
Giang Tự thở dài:
– Đây là vật phẩm gian lận ta đặc biệt chuẩn bị đề phòng bất trắc. Quả nhiên thận trọng không bao giờ là thừa.
Ánh mắt Khương Sơ Tình vẫn nhìn chằm chằm vào hắn. Biết không thể tiếp tục lảng tránh, Giang Tự đành phải giới thiệu sơ qua:
– Quy Nguyên Thần Mộc là một loại thần thụ có thể thay đổi nhân quả, đảo ngược trạng thái. Khi ngươi gặp phải sát thương chí mạng, nó sẽ đưa cơ thể ngươi trở về trạng thái thiết lập ban đầu, xóa bỏ tất cả hiệu ứng bất lợi. Thứ mà ngươi đang đeo được chế tạo từ mảnh thần thụ, sức mạnh đã bị mài mòn theo thời gian. Không thể đảo ngược trạng thái do đòn tấn công của đại năng đế cấp gây ra.
– Ta chưa từng nghe nói trên đời có thứ thần kỳ như vậy?
– Đương nhiên. Quy Nguyên Thần Mộc không thuộc về Chu Thiên Giới, chỉ có thể thu được thông qua phương thức đặc biệt.
Ý của hắn là thứ này đến từ một vị diện khác? Hành giả thông qua những chuyến hành tẩu thu được sức mạnh. Nhưng nàng chưa từng nghe nói có vị đại năng hành giả nào có thể ngao du qua các vị diện khác nhau. Lãng nhân có thể lợi hại đến mức này thì còn cần gì đến hành giả phổ thông hay khổ hành giả?
Giang Tự cười cười:
– Ngươi biết như vậy là đủ rồi. Thứ này tặng cho ngươi, dù sao ta cũng không dùng đến.
– Vừa rồi ngươi thông qua nó cảm ứng được nên mới kịp chạy đến?
– Phải.
Không biết Khương Sơ Tình đang suy nghĩ điều gì. Chỉ thấy nàng chạm vào nhẫn trữ vật, suy tư suốt một hồi lâu rồi lại buông tay. Cuối cùng nàng đưa tay ra sau đầu, rút lấy một chiếc châm cài tóc đưa cho Giang Tự.
– ???
– Cầm lấy.
Giang Tự nhận lấy trâm ngọc, vẻ mặt ngơ ngác chẳng hiểu gì. Tặng hắn trâm cài tóc của nữ nhân? Ngươi nhìn thể hình này, dung mạo này có chỗ nào giống nữ nhân sao?
Khương Sơ Tình không giải thích, chỉ đặc biệt nhấn mạnh:
– Giữ nó cẩn thận.
Giang Tự lặng lẽ lấy ra một hộp gỗ, quấn trâm ngọc bằng vải mềm rồi đặt vào. Cuối cùng là cất giữ trong nhẫn trữ vật. Làm xong tất cả các bước, hắn ngẩn đầu nhìn Khương Sơ Tình như muốn hỏi “Đã đủ cẩn thận chưa?”.
Đáp lại là một cái gật đầu hài lòng, sau đó nàng tiếp tục sơ cứu cho đám đệ tử Bách Linh Tông. Cuộc trò chuyện lại một lần nữa kết thúc theo cách không đầu không đuôi này.
Đặt tất cả tám người lên một món phi hành linh khí dạng viên bàn xong, Khương Sơ Tình hỏi ý kiến Giang Tự:
– Còn tiếp tục không?