Chương 116: Nữ Nhân Nguy Hiểm
Kiếm ngân quấn quanh dây leo thành nhiều vòng nhưng không cách nào chém đứt, thậm chí không thể lưu lại vết xước nhỏ bên trên. Những sợi dây leo nhìn qua thì mong manh mềm yếu nhưng lại bền chắc đến đáng sợ. Ít nhất từ những gì nó thể hiện ra đã vượt xa linh khí phòng ngự ngũ phẩm loại tốt nhất.
Dây leo rung mạnh, toàn bộ kiếm ngân bị chấn nát. Chúng nhanh chóng quấn lấy đám đệ tử Bách Linh Tông và yêu thú của bọn hắn, kéo tất cả đến sau lưng nữ nhân.
Những đệ tử này ban đầu còn định phản kháng nhưng đã nhanh chóng mất đi ý thức. Yêu thú của bọn hắn còn thảm hơn, chỉ kịp rống lên một tiếng đau đớn liền bị dây leo hút cạn thành xác khô, tùy tiện ném sang một bên.
Yêu thú bị giết, ngự thú sư sẽ nhận về thương tổn tùy loại khế ước. Đệ tử Bách Linh Tông mang đến đây đều là yêu thú bản mệnh, loại ký kết khế ước liên kết chiều sâu, có thể hấp thu bản mệnh để thi triển ra những dung hợp kỳ uy lực mạnh mẽ. Lôi Văn Báo của Tiêu Dược chính là loại này.
Đám đệ tử đang bất tỉnh đồng loạt phun ra máu tươi, gương mặt trắng bệt, khí tức uể oải vô lực. Vài người hô hấp yếu ớt, dường như có thể chết đi bất cứ lúc nào. Yêu thú bản mệnh chết đi không chỉ gây thương tổn nghiêm trọng mà còn phá hủy căn cơ. Nếu không có bảo vật hay đan dược chuyên dụng chữa trị, con đường tu luyện xem như đứt đoạn tại đây.
Khương Sơ Tình không có tâm trí để ý đến những thứ này. Nàng đưa Trảm Thiên Kiếm đến ngang hông, cả người đặt vào tư thế rút kiếm, ánh mắt từ đầu đến cuối đều khóa chặt nữ nhân xinh đẹp cao quý quyến rũ nhưng xuất thủ tàn nhẫn vừa mới xuất hiện.
Thực lực bậc này tối thiểu cũng là lục phẩm, điều khiển dây leo có lẽ là tự nhiên sư. Có khả năng đối phương chính là người đã đột nhập bí cảnh từ sớm, thu thập gần hết bảo vật ở vòng ngoài. Vậy tại sao nàng không tiếp tục đi vào khu vực trung tâm mà lại dừng chân đợi ở đây?
Là do quy tắc giới hạn độ tuổi. Chính miệng sư phụ của Khương Sơ Tình, đạo sư Mộc Duyên đã thừa nhận rằng Giang Tự là người duy nhất chưa đến ba mươi đã đạt tới đỉnh lục phẩm mà hắn từng gặp trong đời này. Tất nhiên khả năng Giang Tự có thể đột phá thất phẩm tôn giả trước năm mươi, phá vỡ ghi chép của nhân tộc trong hơn mười vạn năm qua hay không thì rất khó nói.
Dù sao giữa lục phẩm và thất phẩm là ranh giới trung tam phẩm cùng thượng tam phẩm, khác biệt hoàn toàn về bản chất. Số người cả đời dừng chân tại lục phẩm vì không lĩnh ngộ được nhiều không đếm hết. Những vị thiên tài được nhiều người công nhận lĩnh ngộ mất vài chục, thậm chí hàng trăm năm cũng không thiếu. Nếu không quy tắc bất thành văn “niên kỷ dưới năm mươi không có thất phẩm tôn giả” đã không tồn tại bất biến được hơn mười vạn năm.
Dựa vào các yếu tố ở trên, nữ nhân trước mặt chắc chắn đã vượt quá ba mươi, thậm chí còn hơn độ tuổi này nhiều lần. Nàng có thể đột nhập bí cảnh mà không ai hay biết, gần như chắc chắn là một vị tôn giả. Ngũ phẩm và ttôn giả, cho dù có là Thiên Võ Thánh Đế tái sinh ở cảnh giới này cũng phải bó tay chịu chết.
Dù biết không có phần thắng, Khương Sơ Tình chưa từng có suy nghĩ từ bỏ phản kháng. Nàng muốn tung ra một kiếm mạnh nhất, cho dù kết quả thế nào cũng sẽ không hối hận.
Trái ngược với sự nghiêm túc của Khương Sơ Tình, nữ nhân đối diện tỏ vẻ lười biếng, che miệng ngáp khẽ một tiếng. Nàng khẽ lắc đầu, cất giọng điệu đầy mê hoặc:
– Có chút thiên phú. Nhưng vẫn chưa nhìn ra ngươi có điểm nào hấp dẫn được hắn.
Khương Sơ Tình im lặng không đáp, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào nữ nhân. Đối phương tiếp tục lười biếng nói:
– Không muốn nói chuyện? Ta thường không nhiều lời với kẻ sắp chết, nhưng ngươi là trường hợp đặc biệt. Đáng tiếc…
Nàng nói đến đây liền thở dài một hơi, hai ngọn dây leo từ phía sau lưng lao vút lên, quất mạnh về phía Khương Sơ Tình. Cùng thời điểm, Trảm Thiên Kiếm lấy tư thế rút kiếm chém ngược ra.
Một vệt sáng màu lam dài gần bằng chiều rộng căn phòng lao vút đi, chém thẳng vào hai ngọn dây leo đang lao đến.
Kiếm khí và dây leo dừng lại giữa không trung trong khoảnh khắc. Dây leo có dấu hiệu bị đẩy ngược về phía sau, tại vị trí va chạm xuất hiện một vết cắt rất nhỏ. Nữ nhân khẽ nhướn mày, thấp giọng tự nói:
– Thiên tính của nàng…Là kẻ được chọn? Đây là nguyên nhân…Không, vẫn chưa đủ.
Hai ngọn dây leo bất ngờ tăng mạnh lực đạo, kiếm khí Trảm Thiên của Khương Sơ Tình lập tức bị nghiền nát. Chênh lệch cảnh giới quá lớn, cho dù thủ đoạn cao siêu đến mức nào cũng không bù đắp được.
Khi dây leo sắp đánh trúng người Khương Sơ Tình, nhẫn trữ vật của nàng chợt lóe sáng. Hư ảnh Mộc Duyên hiện ra, hắn khẽ hừ lạnh một tiếng, vươn bàn tay nắm chặt lấy dây leo. Hai luồng sáng chạy dọc theo thân dây lao thẳng về phía nữ nhân.
Đại lại đòn tấn công bất ngờ này là giọng cười nhẹ tràn ngập sự khinh thường:
– Sâu kiến.
Âm thanh vừa dứt, một nụ hoa trên dây leo bất ngờ bung nở. Hai luồng sáng lập tức biến mất như chưa từng tồn tại, hư ảnh Mộc Duyên bị một cỗ lực lượng vô hình xé rách, hóa thành từng luồng linh năng tiêu tán giữa không trung.
Khương Sơ Tình chưa kịp phản ứng lại thì lồng ngực đã bùng lên cơn đau dữ dội. Một cánh tay đẫm máu xuyên qua ngực nàng, trên tay nắm trái tim còn đang đập từng nhịp. Bàn tay siết lại, trái tim vỡ nát, máu tươi nhuộm đỏ y phục.
Ngay khi Khương Sơ Tình sắp ngã xuống, một viên cầu trên chiếc vòng tay Giang Tự tặng cho nàng đột nhiên vỡ tan thành bụi. Thân ảnh đẫm máu của Khương Sơ Tình biến mất rồi xuất hiện cách đó không xa, cả người lành lặn không một vết xước.
Chứng kiến một màn này, gương mặt cao ngạo khinh thường chúng sinh của nữ nhân xuất hiện một tia âm trầm:
– Quy Nguyên Thần Mộc? Đến thứ này hắn cũng tặng cho ngươi?
Cuối cùng Khương Sơ Tình cũng biết “hắn” trong miệng nữ nhân là ai. Nàng rốt cuộc cũng chọn đáp lại:
– Quan hệ giữa ngươi và Giang Tự là gì?
Nữ nhân nhếch môi:
– Người không cùng huyết thống thân thuộc nhất.
Đôi mắt Khương Sơ Tình khẽ cau lại:
– Nói dối.
– Ngươi hỏi hắn liền biết. Còn chín lần, để xem trước khi hắn đến ta có thể phá hủy mấy khối.
Toàn bộ dây leo quanh căn phòng đồng thời được điều động, phô thiên cái địa đập đến chỗ Khương Sơ Tình. Không gian bốn bề đều là tường đá, tốc độ tấn công vô cùng nhanh, muốn tránh né cũng vô dụng.
Nàng vung kiếm một lần nữa, tiếc rằng lần này kiếm khí màu lam còn bị phá hủy nhanh hơn trước, không cản được dây leo dù chỉ một khắc. Trước đó là mèo vờn chuột, lần này nữ nhân đã nghiêm túc hơn nhiều.
Khi dây leo sắp chạm đến dị biến một lần nữa xuất hiện. Nhưng không phải hư ảnh Mộc Duyên mà là bóng người quen thuộc. Hắn ôm lấy eo Khương Sơ Tình, hai người lập tức biến mất khỏi vị trí dây leo đánh đến, khi xuất hiện đã đứng ở thông đạo bên ngoài.
Giang Tự nhìn đám dây leo tiếp tục xông đến, sắc mặt trầm xuống:
– Tâm Nguyệt Dạ, chơi đủ chưa?
– Còn kém nhiều lắm.
Đáp lại một câu, dây leo tiếp tục vươn dài ra. Đồng tử Giang Tự đột ngột chuyển sang màu vàng rực. Ngay sau đó, màu sắc của mọi vật bên trong thông đạo đều phai nhạt đi. Ngoại trừ Giang Tự và Khương Sơ Tình, thế giới chỉ còn lại hai màu đen trắng.