Chương 115: Quy Nhất Gia
Phần tiếp theo không có việc của Giang Tự. Hắn hóa thành một cái bóng len lỏi theo những bức tường, giữ khoảng cách với nhóm người tam hoàng tử, lặng lẽ theo dõi kỳ biến.
Giang Tự nhận ra rằng tam hoàng tử cực kỳ tin tưởng tên nội gián mà bát hoàng tử đã cài cắm bên mình từ khi còn trẻ. Mỗi đề nghị người này đưa ra chỉ cân nhắc trong chốc lát liền đồng ý. Tất nhiên một phần quan trọng không kém là do bản thân hắn cũng cảm ứng được vị trí của thái tử, biết phương hướng thuộc hạ đề nghị có khả năng chính xác khá cao.
Hoàn thành lần chọn cửa ra thứ ba, nhóm của tam hoàng tử vừa tiến vào đã thấy thái tử và người của hắn đứng ở đầu bên kia thông đạo.
Huynh đệ gặp nhau không có một màn tay bắt mặt mừng, ngược lại đều tỏ ra cảnh giác, không ai chủ động tiến lên chào hỏi.
Tam hoàng tử muốn loại bỏ thái tử để kế thừa ngai vàng thì ngược lại thái tử cũng xem tam hoàng tử là cái gai trong mắt. Nhưng hiện tại hắn là người được hoàng đế sủng ái hơn, chọn làm thái tử kế vị. Dù xem tam hoàng tử là mối uy hiếp nhưng chưa đến mức muốn hạ tử thủ với đệ đệ của mình.
Hai bên cứ như vậy nhìn nhau, mãi cho đến khi nội gián hành động. Hắn tiến lại gần bức tường, dùng một linh kỹ thần kỳ nào đó khiến cả cánh tay dung nhập vào bên trong.
Ở đầu bên kia, một cánh tay mang theo hộp gỗ bất ngờ vươn ra. Khi cả đám người còn chưa kịp phản ứng lại, nắp hộp bật mở. Một luồng khí tức mãnh thú cuồng bạo tràn ra, lực lượng không gian khiến cả khu vực xung quanh vặn xoắn. Tường bảo vệ xung quanh xuất hiện vô số vết nứt.
Chứng kiến một màn này, không chỉ nhóm của thái tử mà tam hoàng tử bên đây cũng rất ngạc nhiên. Hắn làm sao không nhận ra trọng bảo mình bỏ một khoản tiền lớn mua từ hội đấu giá ngầm và cả linh kỹ độc hữu của thuộc hạ thân tín.
Tam hoàng tử cả kinh nhìn sang nội gián:
– Ngươi…
Người kia trầm giọng nói:
– Là ta tự chủ trương, mong điện hạ trách phạt. Nhưng trước đó xin người lấy đại cục làm trọng, giữa một tên Giang Tự vô danh và ngôi vị hoàng đế cái nào quan trọng hơn.
Tam hoàng tử lập tức hiểu ra, vẻ mặt từ ngạc nhiên chuyển sang tức giận, cuối cùng là giận dữ. Hắn quyết đoán ra lệnh:
– Trở về sẽ trừng phạt ngươi. Động thủ.
Song phương đồng loạt ra tay, bức tường vốn đã rạn nứt bởi sức mạnh từ yêu hạch Không Nguyệt Điểu lập tức sụp đổ. Sức mạnh không gian từ trong thông đạo tràn ra, gặp phải không gian bất ổn bên ngoài, tựa như củi khô gặp lửa lớn lập tức bùng cháy mãnh liệt.
Thời không loạn lưu hình thành, đám thuộc hạ của thái tử bị cuốn vào, nghiền nát thành cặn bã trong khoảnh khắc. Từng món bảo vật hộ thân trên người thái tử lần lượt vỡ nát. Hắn muốn kích hoạt phù lục dịch chuyển nhưng lại bị thời không loạn lưu vô hiệu. Chưa kể đến nhóm người tam hoàng tử liên tục sử dụng bảo vật tấn công từ xa, ý đồ chặt đứt mọi con đường sống của hắn.
Gương mặt thái tử hiện lên vẻ phẫn nộ tuyệt vọng. Hắn biết đây là cạm bẫy tất sát mà tam hoàng tử chuẩn bị cho mình. Nhưng nghĩ thế nào cũng không hiểu tại sao đối phương liều lĩnh như vậy. Một vị thái tử ngã xuống trong bí cảnh, hoàng đế nhất định sẽ điên cuồng truy tìm hung thủ bằng mọi giá. Tên kia tự tin đến mức cho rằng mình có thể che giấu tội lỗi dưới sự điều tra của hoàng tộc sao?
Cùng lúc đó, phạm vi ảnh hưởng của thời không loạn lưu tiếp tục lan rộng. Sau khi đảm bảo chặn hết mọi đường lui của thái tử, đám người tam hoàng tử vội vàng xoay người bỏ chạy. Thứ kia đáng sợ đến mức có thể nuốt chửng cả thượng tam phẩm tôn giả, chậm chân một giây thôi có thể sẽ phải trả giá bằng cả mạng sống.
Tuy rất muốn đứng lại chứng kiến khoảnh khắc cuối cùng của đối thủ lớn nhất đời mình, tam hoàng tử vẫn lựa chọn rút lui an toàn. Hắn liếc nhìn kẻ đang bị thời gian loạn lưu vây khốn, từng món bảo vật trên người vỡ vụn cùng ánh mắt phẫn nộ tuyệt vọng, vô thức thở ra một hơi.
– Tạm biệt. Kiếp sau hãy nhớ rõ thân phận của mình, đừng cố giành lấy thứ mà ngươi không xứng đáng có được.
Giang Tự lặng lẽ chứng kiến tất cả. Luôn cảm thấy thái tử quá kém cỏi, gặp một thủ đoạn đơn giản tam hoàng tử ném ra liền xong đời. Dưới thất phẩm gặp phải thời không loạn lưu gần như chắc chắn phải chết. Nhưng tại sao tên này lại rơi vào cạm bẫy một cách đơn giản như vậy, một chút biện pháp đề phòng cũng không có.
– Hẳn là do không lường trước được năng lực của thuộc hạ bên người tam hoàng tử. Huyền gia Quy Nhất Gia, là chức nghiệp thất truyền giống như Hư Linh Gia…Không có ấn tượng, có lẽ đã chết trong sự kiện này.
– Chậc, thiên tài như vậy còn chưa trưởng thành đã bị đem ra làm tốt thí trong cuộc tranh đoạt hoàng quyền. Bát hoàng tử đoán chừng còn chẳng biết tài năng nội gián mình cài vào. Thật lãng phí.
Khi hắn còn đang cân nhắc xem có nên cứu vị thiên tài yểu mệnh kia một mạng, khiến trận chiến tranh đoạt cơ duyên trong tương lai càng thêm đặc sắc hay không thì một tín hiệu cảnh báo đã vang lên trong đầu. Thứ khiến hắn cảm thấy bất an trước khi bước vào bí cảnh đã xuất hiện rồi…
…
Năm phút trước khi Giang Tự nhận được cảnh báo, nhóm Bách Linh Tông dưới sự bảo vệ của Khương Sơ Tình đã đến gần được chính điện trung tâm. Giống như Giang Tự dự đoán, đã có ai đó đến trước vét sạch phần lớn bảo vật trong các căn phòng ở rìa ngoài.
Đối phương bỏ sót một vài nơi, trên đường đến Khương Sơ Tình và đám thân truyền gặp phải đều dễ dàng thu hết. Trong đó có vài món giá trị khá cao, từ linh khí tứ phẩm cho đến tài liệu luyện khí hay tế luyện bản mệnh. Nhưng từ đầu đến cuối bọn hắn lại chẳng tỏ ra vui mừng chút nào, cảm giác như đang nhặt lại vụn bánh mà kẻ khác vô ý làm rơi vậy.
Cả đám mang theo vẻ mặt ủ rũ không chút sức sống đi đến cuối thông đạo. Đọc được dòng chữ thông báo bằng văn tự cổ xưa khắc trên cửa, bọn hắn liền tỏ ra hưng phấn, tâm tình tiêu cực trước đó lập tức tan biến.
– Sắp đến nơi rồi.
Khương Sơ Tình không nói gì, lặng lẽ cau mày. Bản mệnh Trảm Thiên Kiếm trong cơ thể nàng đang không ngừng rung lên, dường như đang cảnh báo tuyệt đối không được mở cánh cửa này ra.
Nhưng nàng còn chưa kịp lên tiếng thì đám người phía trước đã không nhịn được, vội vàng đẩy cửa đi vào.
Còn chưa đặt chân vào phòng đã ngửi được một mùi hương hóa dịu nhẹ quyến rũ khiến người ta say mê. Mọi người vô thức hít sâu một hơi, cảm nhận được sự thư thái chưa từng có kể từ khi bước vào bí cảnh đến giờ. Mọi người vô thức bỏ qua sự bất thường này, nhanh chân bước vào bên trong.
Đây là căn phòng có diện tích lớn nhất mà bọn hắn từng đặt chân đến. Quanh những bức tường tràn ngập dây leo và những nụ hoa màu đỏ còn chưa nở rộ. Giữa phòng, trên bệ đá cao không phải bảo vật hay vật thay thế khi bí cảnh kích hoạt cơ chế tu sửa mà là một người sống, chính xác là một đại mỹ nữ.
Nữ nhân mặc y phục nữ hoàng cao quý, đầu đội vương miện, cả người tỏa ra khí chất cao quý quyến rũ. Kết hợp với dung mạo xinh đẹp không tì vết, tất cả nam nhân giống như bị hút hồn, vô thức tiến lại gần hơn mà không phòng bị gì.
Dây leo bám trên tường bất ngờ vươn ra. Cùng lúc đó, vô số kiếm ngân uốn lượn bay đến quấn lấy chúng.