Chương 113: Tách Ra
Khương Sơ Tình lạnh nhạt hỏi:
– Ta được biết Mặc Thiên Tôn rất thích trưng bày những linh khí được hắn cho là thành tựu đỉnh cao của thuật luyện khí, đồng thời tìm cách tiêu hủy những vật phẩm thất bại, xem chúng là vết nhơ trong cuộc đời mình.
– Ai nói? Mộc Duyên sao?
– Ngươi nên gọi danh xưng của sư phụ theo cách tôn trọng hơn.
Giang Tự nhún vai, không quá để ý chút chuyện này. Hắn thản nhiên đáp lại vấn đề trước đó:
– Ngươi nói không sai. Dùng một căn phòng lớn như thế này chỉ để cất một sản phẫm lỗi là chuyện khá kỳ lạ, không hợp với tính cách Mặc Thiên Tôn. Cho nên đây hẳn không phải dáng vẻ ban đầu của nó.
– Ý của ngươi là…
– Bảo vật thật sự đã bị kẻ khác lấy đi, hộ vệ và cơ quan đều bị giải quyết, viên Phong Hồn Châu kia hẳn là vật trang trí mà hắn lười mang đi. Người xem, động phủ đã tồn tại gần mười vạn năm nhưng tường và nền gạch vẫn rất hoàn hảo. Toàn bộ động phủ hẳn là đã được thiết lập trận pháp tự động bảo trì sửa chữa theo chu kỳ.
– Ý của ngươi là người đó đã đến từ rất sớm, trước khi bí cảnh mở ra?
– Có thể là trước cả khi Thương Vũ Quốc phát hiện ra bí cảnh này. Điểm này ta cũng không chắc lắm. Bất quá ngươi yên tâm, động phủ này chưa bị luyện hóa. Nói cách khác, chưa có ai nhận được truyền thừa của Mặc Thiên Tôn. Những bảo vật giá trị nhất hẳn là vẫn còn.
Khương Sơ Tình gật đầu, quyết đoán nói:
– Mau chóng đến khu vực trung tâm.
Nàng vừa có quyết định liền tập hợp tất cả lại, giải thích ngắn gọn tình hình trong ba câu. Không ai ý kiến gì, sau khi kiểm tra một hồi bọn hắn cũng cảm nhận được chỗ bất thường. Cụ thể là ai đã đến trước, lấy đi những gì không phải điều đệ tử bình thường có thể quản được. Đây là công việc của những đại năng đang đợi bên ngoài.
Giang Tự cũng chọn thời điểm này để tách đoàn. Hắn không giải thích nhiều, chỉ giao phó hết lại cho Khương Sơ Tình rồi tiêu sái rời đi trong ánh mắt bất mãn của đệ tử Bách Linh Tông.
Có điều bọn hắn cũng không cảm thấy quá khó chịu, Giang Tự còn chưa thể hiện gì nên tất cả vẫn mặc định Khương Sơ Tình, đội trưởng mới là người lợi hại nhất. Chỉ cần nàng còn tại, thêm hay bớt một người cũng không ảnh hưởng nhiều đến chiến lực đoàn đội.
Động phủ Mặc Thiên Tôn được xây dựng như một mê cung khổng lồ với vô số những căn phòng kết nối với nhau qua đường hành lang dài và hẹp. Từ mỗi căn phòng đều có từ hai đến tám lối ra khác nhau dẫn đến khu vực khác. Không phải phòng nào cũng có linh khí hay bảo vật, rất nhiều cạm bẫy chết người hay mộc nhân hộ vệ canh gác trên hành lang và cả trong phòng.
Đám đại năng của thời đại trước nghĩ ra rất nhiều phương pháp thiết kế bảo vệ động phủ khác nhau. Cách làm của Mặc Thiên Tôn không tính là mới mẻ. Chỉ là không biết cụ thể có bao nhiêu phòng, thiết kế phức tạp đến mức nào, liệu có thể tìm được đường đến khu vực trung tâm trong thời gian một tháng hay không.
Giang Tự tạm thời không bận tâm đến những vấn đề này. Tách khỏi nhóm, hắn dựa vào linh cụ bát hoàng tử đưa cho cảm ứng vị trí của tên nội gián, từ đó xác định phương hướng di chuyển chính xác.
Khoảng cách ngày càng được thu hẹp lại, nhưng Giang Tự còn chưa gặp tam hoàng tử thì đã chạm trán với một nhóm khác, không phải người mà là yêu.
Đi hết thông đạo, vừa mở cửa bước vào một căn phòng mới, đập vào mắt hắn là một bãi chiến trường với rất nhiều mảnh vỡ của mộc nhân canh gác động phủ. Mười kẻ có vẻ ngoài gần giống nhân tộc nhưng trên thân vẫn còn vài đặc điểm yêu tộc như răng nanh, vảy hay đôi mắt.
Phần lớn bí cảnh đều là từ thời Bách Tộc Chiến lưu lại đến hiện tại. Vào thời đại đó nhân tộc và yêu tộc là kẻ thù không đội trời chung. Đại năng nhân tộc sau khi chết lưu lại truyền thừa bảo vật đương nhiên không muốn rơi vào tay tử địch của mình.
Vậy nên các bí cảnh nhân tộc đều bài xích yêu tộc. Yêu tộc muốn tiến vào phải là những kẻ đã hóa hình, sau đó lại được đại yêu trong tộc dùng bí pháp mô phỏng khí tức nhân tộc để đánh lừa trận pháp hay cơ quan cảm ứng.
Cá nhân Giang Tự không có ác cảm gì với yêu tộc. Hắn không trải qua quá trình nhồi nhét tư tưởng rằng yêu tộc tàn nhẫn thế nào, đã tàn sát nhân tộc ra sao khi còn trẻ. Dù những chuyện đó không phải là nói dối nhưng lại mang góc nhìn phiến diện, dẫn đến các định kiến sai lệch.
Yêu tộc giết nhân tộc, ngược lại thì sao? Yêu tộc nuôi nhốt nhân tộc, dùng làm linh thực tu luyện hay tiến hóa huyết mạch thì mặt khác nhân tộc cũng săn bắt yêu thú, dùng làm thức ăn, bảo vật tu luyện hay thuần hóa thành tọa kỵ.
Đây đơn giản là mâu thuẫn do khác biệt giống loại, ngay từ đầu vốn đã không có đúng sai. Tất nhiên nếu xảy ra chiến tranh hắn vẫn sẽ đứng về nhân tộc, nhưng thù ghét toàn bộ yêu tộc thì không. Giang Tự không muốn phí hoài cảm xúc cho những điều vô nghĩa hay những lời nói dối.
Vậy nên khi nhìn thấy nhóm yêu tộc đang lục soát tìm kiếm bảo vật, hắn thản nhiên phất tay:
– Ta chỉ là đi ngang qua, các người tùy ý. Đừng bận tâm.
Giang Tự vừa nói vừa đi thẳng đến một cánh cửa khác để rời khỏi căn phòng này. Nào ngờ tay còn chưa đặt lên khóa cửa, sau lưng đã vang lên âm thanh công kích.
Quả nhiên không phải ai cũng có tư tưởng cấp tiến như ta…Giang Tự bất đắc dĩ thở dài một hơi, vung chân đá ngược về phía sau. Một tiếng nổ lớn vang lên, cùng với đó là huyết nhục bắn tung tóe khắp nơi.
Bàn tay đặt lên khóa cửa, mở ra rồi đi thẳng một mạch. Mãi cho đến khi cánh của đóng lại, cả đám yêu tộc vẫn còn đang bị dọa sợ không dám cử động. Yêu thú vừa bị một cước đá thành thịt vụn kia chính là kẻ mạnh nhất trong nhóm, cảnh giới tương đương với ngũ phẩm của nhân tộc.
Yêu tộc có tuổi thọ dài hơn, thời gian trưởng thành cũng lâu hơn. Vậy nên tại các bí cảnh có giới hạn niên kỷ, tuổi thật của bọn hắn sẽ được tính theo tiêu chuẩn khác, quy đổi ra mốc tương đương với nhân tộc hay minh tộc.
Kẻ vừa ra tay là yêu thú sống hơn ba trăm năm, thuộc một nhánh có tuổi thọ cơ bản cực dài, quy ra tuổi của nhân tộc vừa vặn ba mươi. Trong một trăm danh ngạch yêu tộc định ra, hắn nằm trong mười kẻ có thực lực mạnh nhất.
Cũng chính vì thực lực mạnh, tự tin đến mức tự cao nên mới dám động thủ một cách liều lĩnh khi chưa làm rõ xem đối thủ là ai như vậy. Với bản tính hoang dã vốn có, cách làm nào hoàn toàn không sai. Chỉ là lần này xui xẻo đá trúng tấm sắt. May mắn đối phương có vẻ không để tâm lắm, phản sát xong liền đi thẳng chứ không có ý đuổi tận giết tuyệt.
Đám yêu tộc còn lại ngơ ngác nhìn nhau, một tên lo lắng hỏi:
– Ô Man chết rồi, chúng ta còn tiếp tục không? Xà trưởng lão chưa từng nói nhân tộc sẽ mang đến một kẻ đáng sợ như vậy.
– Hẳn là quân bài bí mật, chúng ta cũng có. Lần này vào bí cảnh không chỉ vì tranh đoạt bảo vật mà còn là kiểm tra thực lực thế hệ tương lai tiếp theo của nhân tộc.
– Vậy phải làm sao? Nhân tộc không hề yếu đuối như các vị trưởng lão đã nói.
– Ngươi hỏi ta ta biết hỏi ai…