Chương 112: Bí Cảnh Mở Ra
Giang Tự là người theo chủ nghĩa duy vật nhưng lại rất tin vào trực giác bản thân. Hắn cảm thấy hai chuyện này hoàn toàn không mâu thuẫn gì với nhau.
Kết quả sau vài câu giải thích qua loa giả vờ triết lý cao siêu, Khương Sơ Tình vậy mà thật sự nhận lấy rồi dứt khoát đeo nó lên tay. Chiếc vòng tay thô sơ này mang lại cảm giác thiếu hài hòa nhưng nàng có vẻ khá hài lòng, thỉnh thoảng lại nâng cổ tay lên quan sát.
Bộ dạng này rơi vào mắt người ngoài, đặc biệt là tam hoàng tử lại mang một ý nghĩa khác. Hắn gần như phát điên, cảm giác trên đầu là một cặp sừng lớn cùng với thảo nguyên xanh mượt. Tam hoàng tử ra hiệu cho một tên thuộc hạ tiến lại gần, thấp giọng hạ lệnh.
Thuộc hạ nghe xong không khỏi lo lắng:
– Điện hạ, không phải ta bất tuân mệnh lệnh, nhưng tình báo đã xác nhận rằng kẻ đó tối thiểu cũng là ngũ phẩm. Chỉ dựa vào một mình ta…
Tam hoàng tử lấy ra một chiếc hộp, lạnh lùng nói:
– Dùng vật này.
Người kia khẽ mở nắp hộp ra rồi lập tức đóng lại, sợ hãi lắp bắp đáp:
– Điện…điện hạ…ta…
Tam hoàng tử gằn giọng:
– Ta chỉ cần kết quả.
– Nhưng…
– Câm miệng. Đừng quên thân nhân của ngươi đều ở trong tay ta.
Người kia cắn chặt răng, có thể nghe thấy tiếng vỡ rất nhỏ phát ra từ trong miệng hắn. Nghĩ đến thân phân đang bị tam hoàng tử khống chế, hắn thở dài một hơi, ánh mắt hiện lên vẻ quyết liệt pha lẫn chút tuyệt vọng:
– Tuân lệnh.
…
Màn giao lưu chào hỏi thân thiện kết thúc khi người chủ trì của ba thế lực đến. Phân biệt là học viện Thanh Thủy của Thương Vũ Quốc, học viện Chu Đế của Minh Thần Quốc và Nam Hà Yêu Tộc.
Quy trình khi phát một bí cảnh ở khu vực biên giới giáp với nhiều thế lực là phái người đại diện đến kiểm tra đánh giá cấp độ, định ra thời gian, các giới hạn tiến vào cũng như số lượng danh ngạch mỗi bên rồi phong ấn nó lại. Sau khi các bên chuẩn bị sẵn sàng, đại diện sẽ cùng có mặt chung tay mở ra phong ấn.
Bí cảnh lần này không có sự tham gia của học viên hai học viện Thanh Thủy và Chu Đế. Nguyên nhân chưa rõ, có thể là do yêu cầu từ phía Nam Hà Yêu Tộc hoặc các học viện cảm thấy không hứng thú.
Đại năng ba bên đứng vào vị trí trận pháp, linh năng hóa thành cuồng phong đổ vào khoảng không trống rỗng phía trước. Từng vòng tròn pháp trận hiện lên, hoa văn bên trên được linh năng cuồn cuộn tiến vào thắp sáng. Tổng cộng ba vòng tròn pháp trận do ba thế lực tự mình bố trí, chỉ khi kích hoạt cả ba cùng lúc mới có thể mở ra phong ấn.
Sau âm thanh vỡ vụn, ba vòng tròn pháp trận đồng loạt vỡ ra, hóa thành vô số quang điểm biến mất trên bầu trời. Một đại môn khổng lồ cao đến hàng ngàn mét xuất hiện giữa không trung.
Từng đám mây ngũ sắc lượn lờ xung quanh, ẩn hiện bên trong là một tòa đại điện khổng lồ với hàng ngàn mộc nhân được vũ trang đầy đủ tuần tra ngày đêm. Huyễn cảnh này chân thực đến mức khiến nhiều người nhầm tưởng rằng đây chính là cảnh tượng bên trong động phủ Mặc Thiên Tôn.
Lối vào bí cảnh đã mở, đạo sư học viện Thanh Thủy dùng linh năng khuếch đại âm thanh thông báo:
– Mỗi nhóm mười người lần lượt tiến vào, theo thứ tự là Nam Hà Yêu Tộc, Thương Vũ Quốc, Minh Thần Quốc. Thay phiên cho đến khi đủ ba trăm danh ngạch lối vào sẽ tự động đóng lại. Thời gian quy định là một tháng.
Mười người là giới hạn truyền tống mỗi lần, nhiều hơn sẽ tựa động tách ra. Đây là kết luận của nhóm học giả đến trước kiểm tra bí cảnh, khả năng sai lầm rất thấp nên tất cả đều nghiêm túc tuân thủ quy định.
Thứ tự tiến vào sẽ ảnh hưởng ít nhiều đến quyền chủ động. Ví dụ như hai nhóm đến từ hai thế lực đối lập vô tình bị truyền tống đến cùng một nơi, nhóm đến trước có thể dựng trận pháp hoặc tấn công ngay khi đối phương chưa kịp chuẩn bị.
Nam Hà Yêu Tộc chiếm thiểu số nên giành được quyền ưu tiên, tất nhiên giữa ba phương có bí mật thỏa thuận phân chia lợi ích nào hay không thì chỉ bọn hắn biết được.
Giang Tự và Khương Sơ Tình chẳng buồn quan tâm xem Bách Linh Tông xếp thứ mấy trong mười nhóm của Thương Vũ Quốc. Việc bốc thăm được giao cho đội phó Tiêu Dược. Khi thấy hắn bốc được số chín cả đám người đều tỏ ra khó coi. Chỉ có Giang Tự vui vẻ nói:
– Là số may mắn của ta.
Tiêu Dược ném cho Giang Tự ánh mắt cảm kích. Bốc ra số gần cuối khiến hắn bị đám đệ tử Bách Linh Tông lườm nguýt rất khó chịu. May mắn mà hai vị ngoại viện có thực lực cao nhất vẫn khá lạc quan. Chỉ cần hai người này không có vấn đề, những thứ khác xem như ổn thỏa.
Tiếp theo từng nhóm lần lượt tiến vào, Nam Hà Yêu Tộc đến học viện Thanh Thủy rồi học viện Chu Đế, liên tục xoay vòng đến khi đủ ba mươi nhóm. Ba người đại diện đợi kết thúc liền tái thiết lập phong ấn, đảm bảo không có thêm kẻ nào thừa cơ đột nhập.
Đạo sư học viện Chu Đế là một nam nhân dáng người cao lớn, râu tóc dựng đứng lâu ngày không cắt tỉa. Hắn dùng ngón tay bắn ra vệt sáng, vẻ một vòng tròn khổng lồ quanh khu vực bí cảnh. Nam nhân cất giọng như chuông đồng khiến đầu óc mọi người ong ong:
– Tất cả lui ra bên ngoài. Cho đến khi bí cảnh mở ra không ai được phép vượt qua vòng tròn này.
Quy định là quy định, dù đoàn hộ tống yêu tộc có chút bất mãn nhưng vẫn phải làm theo.
Đại yêu đại diện cho yêu tộc là một nữ nhân mặc y phục màu xanh, dung mạo tà mị, cặp đồng tử dài hẹp như mắt rắn, mở miệng liền cất lên âm thành đầy dụ hoặc:
– Nơi đây có Man Hoang Dị Tửu, hai vị có muốn cùng ta uống một chén hay không?
Nam nhân đến từ học viện Chu Đế khó chịu ra mặt, đang định từ chối thì vị thư sinh của học viện Thanh Thủy đã vui vẻ đồng ý:
– Man Hoang Dị Tửu của minh tộc? Thứ hiếm a, còn không may lấy ra đây.
Đạo sư học viện Chu Đế tức giận:
– Đồ của dị tộc ngươi cũng dám uống?
Đạo sư Thanh Thủy cười:
– Nhân sinh ngắn ngủi, sống hôm nay liền vui vẻ hôm nay. Thế gian chỉ có mỹ tửu là không thể cô phụ.
– Đám thi nhân các ngươi thật khiến người ta buồn nôn.
– Lão lý, mồm miệng của ngươi vẫn thối như vậy. Có cần ta dạy lại cách làm người hay không?
Xà yêu yêu tộc thản nhiên quan sát hai vị đại năng nhân tộc châm chọc lẫn nhau, ánh mắt như có điều suy nghĩ.
…
Trong khi đám đại năng bên ngoài đang dùng võ mồm công kích lẫn nhau, trong bí cảnh, không rõ là trùng hợp hay cố ý sắp đặt, không có nhóm nào bị truyền tống đến cùng vị trí.
Nhóm mười người Bách Linh Tông được truyền tống đến một căn phòng diện tích rộng lớn nhưng trống rỗng. Giữa phòng đặt một bệ đá nhỏ, phía trên là một khối cầu. Đám đệ tử Bách Linh Tông không lập tức tiến lại gần, thay vào đó chia ra kiểm tra xung quanh.
Giang Tự không làm gì, đứng một bên chậm rãi quan sát. Khương Sơ Tình do dự một lát, định xung phong đi đến bệ đá kiểm tra thì bị hắn ngăn lại:
– Không cần.
Nàng quay đầu nhìn lại:
– Ngươi biết đó là vật gì?
– Phong Hồn Châu. Chạm tay vào linh hồn sẽ bị rút ra, phong ấn vào bên trong.
Thấy Khương Sơ Tình vẫn trưng ra vẻ mặt vô cảm không chút sợ hãi, Giang Tự bất đắc dĩ bổ sung:
– Chỉ có tác dụng với hạ tam phẩm, thậm chí cường độ linh hồn hơi mạnh hơn cảnh giới một chút liền vô dụng. Thứ này cố mô phỏng lại kỹ thuật của hồn sư nhưng thất bại, là sản phẩm lỗi của thời đại trước. Tất nhiên nếu tế luyện lại vẫn có chỗ hữu dụng, ví dụ như dùng làm bảo vật công kích linh hồn.