Chương 109: Hai Ngàn
Sau một phen trả giá, cuối cùng đôi bên cũng chốt được mức giá hai ngàn hoàng kim. Số tiền này không thấp hơn giá trị của ba bảo vật tùy chọn, thậm chí còn cao hơn một chút.
Đến Giang Tự cũng phải tự nể phục chính mình, từ không có gì biến thành hai ngàn hoàng kim. Quả nhiên muốn sinh tồn trên thế giới này ngoại trừ thực lực thì công phu miệng lưỡi cũng rất quan trọng.
Tất nhiên nếu hắn đi theo con đường phạm pháp, cướp của giết người sẽ nhanh hơn nhiều. Bất quá Giang Tự khinh thường loại chuyện đó, nếu không đã chẳng sống đời liêm khiết nghèo khổ đến tận bây giờ.
Về đến phòng nghỉ, hắn trông thấy Khương Sơ Tình đang đứng đợi trước cửa. Vẫn là dáng vẻ xinh đẹp pha lẫn chút lạnh nhạt nhưng lông mày lại hơi nhíu lại, đây là biểu hiện khi nàng đang gặp chuyện không vui.
Giang Tự định tiến lại chào hỏi thì Khương Sơ Tình đã nói thẳng:
– Ta không làm.
– Ừm? Chuyện gì?
– Dẫn đội.
– Tại sao?
– Không thích.
Giang Tự khẽ gật đầu, chuyện này cũng không có gì bất ngờ. Tiếp xúc lâu mới thấy những gì Khương Chân Thủy từng nói đều là thật. Tính cách Khương Sơ Tình không phải lạnh lùng xa cách mà là hướng nội, ngại đám đông, không thích tiếp xúc với người lạ.
Chỉ khi quen biết đủ lâu, miễn cưỡng tính là thân thiết như Giang Tự nàng mới nói nhiều hơn. Những kẻ khác, thậm chí là các học viên cùng niên khóa nhưng ít tiếp xúc đừng mong nghe được câu nào dài hơn mười từ.
Khi lên sân đấu, trong mắt nàng chỉ có đối thủ trước mặt, không bị ảnh hưởng bị ngoại vật. Nhưng sau khi trận đấu kết thúc, bị một đám người vây quanh, còn tuyên bố làm đội trưởng gì đó, Khương Sơ Tình rất khó chịu với chuyện đó.
Bất quá nàng cũng không trực tiếp từ chối trên đài. Từng tiếp quản vụ sự của Khương gia, Khương Sơ Tình biết đối với các thế lực lớn, mặt mũi rất quan trọng. Bách Linh Tông tuy kém học viện Thanh Thủy nhưng cũng là thế lực nhị phẩm, không thể để tông chủ và các trưởng lão mất mặt trước đệ tử.
Sau khi mọi việc kết thúc, nàng lập tức đến đây tìm kẻ đầu sỏ đã lừa mình lên đấu thay. Khương Sơ Tình cũng mặc kệ chuyện này có phải do Giang Tự tính kế mình hay không, tóm lại không làm chính là không làm.
– Thật ra chuyện này cũng không khó như ngươi tưởng. Ngươi xem, nếu chỉ dựa vào thực lực, vị trí đội trưởng và đội phó chẳng phải mặc định là chúng ta sao? Vậy Bách Linh Tông cần gì miễn cưỡng sắp xếp cho Tiêu Dược chức đội phó, chỉ vì biểu hiện can đảm không bỏ cuộc cuối trận của hắn?
Hai mắt Khương Sơ Tình mở to hơn một chút nhưng vẫn im lặng. Giang Tự không còn cách nào khác là tiếp tục nói:
– Mười danh ngạch là của Bách Linh Tông, bọn hắn đương nhiên sẽ muốn nắm quyền chủ động. Mời chúng ta đến là để bảo đảm an toàn cho đám chân truyền này, không phải chỉ huy bọn hắn như tay sai. Vì vậy ngươi có thể giao hết quyền chỉ huy cho đội phó như Tiêu Dược. Là người cùng tông môn, lời của hắn sẽ có ảnh hưởng hơn với các thành viên còn lại.
– Tất nhiên nếu có ý kiến khác biệt, ngươi mới là người có quyền quyết định sau cùng. Khi xảy ra tình huống nguy hiểm cố gắng bảo vệ bọn hắn trong khả năng là được. Với thực lực của ngươi ta nghĩ chuyện này khá đơn giản. Nhiều quyền lực ít trách nhiệm, dù sao dưới ba mươi cũng không có khả năng xuất hiện lục phẩm.
Vài phút trôi qua, Khương Sơ Tình chợt hỏi:
– Vậy ngươi tính là gì?
– Ta? Trường hợp của ta khá đặc biệt, tạm thời chưa thể nói rõ được.
Nàng lại suy nghĩ một lát rồi hỏi tiếp:
– Ngươi định ra tay với tam hoàng tử trong bí cảnh? Trên người hoàng tộc có bảo vật và quốc vận hộ thân, giết bọn hắn sẽ chịu nghiệp lực bám thân, khó mà trốn chạy được.
Giang Tự bật cười:
– Cái gọi là nghiệp lực đó đều là lừa người. Đơn giản là thông qua bí pháp khiến phần quốc vận tiêu thất chuyển hóa thành lực lượng vô hình bám lên thân thể kẻ giết người. Nghiệp lực chân chính đáng sợ hơn nhiều. Vả lại ta cũng không định tự mình động thủ, sẽ có người khác làm chuyện đó. Quan sát và thúc đẩy sự việc diễn biến theo hướng đã định mới là việc của ta.
– Thái tử?
– Đoán được rồi sao?
– Quá liều lĩnh.
– Không hề, ta đã sớm nói. Dù có ta hay không chuyện này vẫn sẽ diễn ra. Vai trò của ta không lớn, cẩn thận một chút sẽ không dính vào đoạn nhân quả này.
Khương Sơ Tình im lặng một hồi lâu, sau khi cân nhắc xong liền gật đầu:
– Tùy ngươi. Mấy ngày tiếp theo không có chuyện đặc biệt quan trọng đừng tìm ta.
Nàng quay trở về phòng liền đóng chặt cửa, mở ra thêm bốn năm loại trận pháp phòng ngự cách âm khác nhau khiến Giang Tự nhìn mà cạn lời. Đây là đang đề phòng hắn sao? Không đến mức đó chứ. Từ khi nào hình tượng của hắn trong lòng Khương Sơ Tình trở nên kém cỏi như vậy?
Ngày hôm sau, Giang Tự nhận ra mình đã nghĩ nhiều. Người Khương Sơ Tình đề phòng không phải hắn mà là đám đệ tử Bách Linh Tông. Trận đấu giao hữu hôm qua có thể nói là nhất chiến thành danh.
Dung mạo xinh đẹp, khí chất lạnh lùng, thiên phú kiếm đạo khủng bố…Đủ các yếu tố khiến đệ tử Bách Linh Tông muốn đến chào hỏi làm quen. Có người đơn thuần là ái mộ, có kẻ hiếu chiến muốn thách đấu, cũng có kiếm tu muốn xin chỉ giáo.
Chín phần đệ tử Bách Linh Tông là ngự linh sư nhưng vẫn còn một bộ phận đi theo con đường khác. Trong một phần đó kiếm tu lại chiếm đa số. Điều này không có gì bất ngờ, võ giả vốn là nhóm chức nghiệp có nhân số đông nhất, trong võ giả kiếm tu lại là nhiều nhất.
Đến Giang Tự khi còn trẻ cũng có giấc mơ chân đạp cự long, lưng mang trường kiếm hành tẩu thiên địa. Khi đó hắn chỉ quan tâm vẻ ngoài đẹp mắt, phong thái tựa tiên nhân. Lớn lên mới biết vũ khí dễ dùng nhất chính là thân thể. Chẳng qua thể tu quá cực khổ, vẫn là lãng nhân dễ luyện, hai chân linh hoạt, đánh không lại có thể chạy.
Người đến vì đủ loại nguyên nhân, số lượng đặc biệt nhiều nhưng đều bị đống trận pháp chặn hết ngoài cửa. Người đến cùng nàng là Giang Tự gần như bị lãng quên. May mắn hắn có vẻ ngoài không tệ, thêm nữa cũng là ngoại viện Bách Linh Tông mời đến, thực lực tối thiểu cũng tương đương với các vị chân truyền nên vẫn được vài nữ đệ tử tìm tới làm quen.
Giang Tự là thái cực đối lập với Khương Sơ Tình. Nếu nàng hướng nội thì hắn lại là chiến thần ngoại giao, người đến đều vui vẻ đón tiếp. Trên thông thiên văn dưới tường địa lý, kỳ kinh luận ngữ nhân gian bí sử đều thông hiểu, muốn nói chuyện gì đều có thể đối đáp trôi chảy.
Giang Tự vốn muốn thông qua những mối quan hệ mới này mở rộng tệp khách hàng, quảng cáo dịch vụ để kiếm thêm thu nhập nhưng thời gian không cho phép. Vị trí bí cảnh Mặc Thiên Tôn nằm ở biên giới tiếp giáp Minh Thần Quốc và Nam Hà Yêu Tộc, cách kinh thành khá xa nên cần khởi hành trước vài ngày.
Bách Linh Tông có đặc quyền khởi hành riêng, không cần tập trung cùng di chuyển tại kinh thành như những thế lực riêng. Chịu trách nhiệm đưa đón không phải tông chủ hay Hứa Nguyên mà là một vị trưởng lão nội đường khác.
Yêu thú của người này là một con phi cầm biến dị hình thể khổng lồ, sải cánh giang rộng đến hàng trăm dặm. Chuyên chở hàng ngàn người cũng lúc cũng không có vấn đề.
Nắm ngửa trên lưng yêu thú, gác tay sau đầu nhìn những đám mây lướt nhanh qua, Giang Tự chợt quay sang Khương Sơ Tình vừa đi đến:
– Lại tiến bộ rồi?