Chương 108: Kiếm Ngân Tái Hiện
Tại hàng ghế dành cho khách quý, nhìn phương thức tác chiến xa xỉ này, Giang Tự tặc lưỡi than thở:
– Ngũ phẩm Dung Linh Đan, chuẩn ngũ phẩm linh giáp? Tổng cộng không dưới hai ngàn hoàng kim. Nhưng như vậy thì có tác dụng gì, thuần túy là lãng phí. Chậc, nhiều tiền đúng là có thể thích làm gì thì làm.
Hắn nói đến đây liền tự rơi vào trầm tư:
– Lẽ ra ta không nên nghèo như vậy nhưng tại sao ta cứ mãi nghèo như vậy? Nếu không mở rộng nghiệp vụ một chút, thay vì chỉ tư vấn thì trực tiếp giúp khách hàng giải quyết vấn đề. Như tên chân truyền Tiêu Dược này, đổi từ Dung Linh Đan sang Thăng Linh Đan chẳng phải sẽ hiệu quả gấp đôi sao? Không chừng có thể đỡ được mười kiếm, hiện tại năm kiếm cũng chưa chắc…
Sự thật chứng minh Giang Tự đã đánh giá Tiêu Dược quá cao, hay nói đúng hơn là đánh giá thấp đối thủ của hắn.
Ưu điểm của Khương Sơ Tình là khi đặt chân lên sân đấu nhất định sẽ dốc toàn lực, không vì đối thủ yếu hơn mà nương tay. Khi Tiêu Dược cường hóa cho yêu thú Lôi Văn Báo, nàng cũng đã triệu hồi bản mệnh Vô Đạo Kiếm, hiện tại đã đổi thành Trảm Thiên Kiếm ra.
Trường kiếm màu lam lấp lánh tinh điểm như dải ngân hà, chuôi kiếm màu bạc với đôi cánh giang rộng. Phần kết nối giữa chuôi và thân kiếm là một khối đá tròn màu vàng nhạt đã được gia công kỹ lưỡng, bề mặt bóng loáng không tì vết.
Bản mệnh vừa ra, một kiếm lập tức chém xuống. Hàng chục sợi kiếm ngân đan xen vào nhau phóng về phía trước, chặn đứng mọi phương hướng tránh né của Tiêu Dược.
Giang Tự ngẩn người, cao tầng Bách Linh Tông kinh ngạc đến mức đứng bật dậy. Chúng đệ tự quan chiến ồ lên vì kinh ngạc, nhiều người thậm chí còn không dám tin vào mắt mình.
Kiếm tu sở hữu kiếm ngân? Đây là thứ có thể khiến cả đạo sư của học viện Thanh Thủy kinh ngạc khi chứng kiến. Mấu chốt là Khương Sơ Tình vừa mới đột phá ngũ phẩm còn Giang Tự khi đó thể hiện ra tu vi lục phẩm. Sự chấn động mà nàng mang đến cho toàn thể Bách Linh Tông lớn hơn Giang Tự nhiều.
Tất nhiên kiếm ngân của Khương Sơ Tình còn chưa hoàn thiện, uy lực ước tính mạnh hơn kiếm khí khoảng hai lần. Nhưng như vậy là quá đủ để áp chế một đối thủ cùng cảnh giới. Dùng kỹ thuật của thượng tam phẩm đấu với ngũ phẩm đơn thuần là bắt nạt kẻ yếu, còn ác ôn hơn Giang Tự từng làm. Ít nhất Hướng Thiên Lang còn có năng lực phản kháng.
Chứng kiến kiếm ngân ập đến, Tiêu Dược không khỏi cảm thấy tuyệt vọng. Đây chính là thiên tài xuất thân từ học viện Thanh Thủy? Biến thái đến như vậy, có còn muốn để người khác sống hay không?
Dù rất tuyệt vọng, Tiêu Dược vẫn không từ bỏ phản kháng. Hắn há miệng phun ra một viên ngọc châu, Lôi Văn Báo lập tức nhận lệnh nuốt lấy. Ánh sáng rực rỡ muôn màu bao trùm lên cả hai. Tiêu Dược ngồi trên lưng báo, nửa người dưới hợp nhất với cơ thể nó. Phần thân trên của hắn xuất hiện hoa văn lôi điện tương tự Lôi Văn Báo, thể hợp nhất khiến khí tức một lần nữa tăng vọt.
Trung tam phẩm ngự linh sư không thể thi triển dung hợp kỹ hoàn chỉnh, thậm chí bán hợp thể cũng rất khó khăn. Thông qua bản mệnh liên kết, tạm thời xóa bỏ khoảng cách chênh lệch cảnh giới để làm được đến mức này như Tiêu Dược đã được tính là khá lợi hại rồi.
– Bạo Lôi Pháo.
Tiêu Dược rống lên một tiếng, bản thân và Lôi Văn Báo đồng thời há miệng phun ra hai luồng lôi điện vàng rực. Hai luồng lôi điện hợp nhất, kích thước lập tức khuếch trương lên nhiều lần, đường kính lên đến hàng chục mét.
Lôi điện va chạm với kiếm ngân lập tức nổ tung. Toàn bộ không gian trên sân đấu bị sắc vàng rực rỡ nhấn chìm. Tiếng nổ liên tục vang lên, duy trì suốt vài phút đồng hồ mới biến mất.
Cảnh tượng trên sân đấu một lần nữa hiện ra. Tiêu Dược và Lôi Văn Báo đã giải trừ hợp thể kỹ, tách ra nằm trên mặt đất. Trên người bọn hắn xuất hiện rất nhiều vết chém, tuy nhỏ nhưng đều khá dài, cắt sâu đến tận xương. Cả hai vẫn chưa bất tỉnh nhưng đều không còn năng lực tái chiến, thỉnh thoảng lại rên vài tiếng vì đau đớn.
Ở phía đối diện, Khương Sơ Tình vẫn bình an vô sự. Kiếm ngân của nàng đã phân tán uy lực của Bạo Lôi Pháo. Vài tia bé nhỏ đánh đến tùy tiện vung kiếm là có thể giải trừ.
Vì đây chỉ là đấu giao hữu nên Khương Sơ Tình không tiếp tục động thủ, đồng thời thu hồi kiếm ngân công kích. Có điều nàng chỉ mới lĩnh ngộ kiếm ngân, vận dụng còn chưa thành thục, không đạt đến trình độ thu phát tùy ý nên vết thương của Tiêu Dược và Lôi Văn Báo vẫn khá nghiêm trọng.
Cả khán đại lặng yên như tờ, cả tông chủ và đám trưởng lão đều câm nín. Một hồi lâu trôi qua mới có quản sự sân đấu bước lên tuyên bố kết quả, đồng thời phái người đưa Tiêu Dược đi chữa trị.
Giang Tự không phản ứng mạnh như đám người Bách Linh Tông. Hắn chỉ âm thầm cảm thán về sự biến thái của Khương Sơ Tình. Mới qua hơn một tháng vừa tế luyện xong Vô Đạo Kiếm, tấn cấp pháp môn vừa đột phá đại cảnh giới, đồng thời lĩnh ngộ kiếm ngân, kỹ thuật vốn là của thượng tam phẩm kiếm tu.
Thiên tư bậc này, khó trách chỉ dựa vào tu luyện và cơ duyên cũng có thể trấn áp một đám thiên kiêu thể chất đặc thù hay chức nghiệp truyền thuyết, thành tựu nhân vật truyền kỳ Chu Thiên Giới. Nếu không xảy ra sự kiện đó người chiến thắng cuối cùng đã có lẽ sẽ là nàng.
Hiện tại diễn biến khởi đầu đã bị hắn làm lệch hướng, liệu mọi thứ có còn xảy ra theo quỹ tích vốn có? Vấn đề này rất khó nói rõ, còn phải xem đó có phải sự kiện mang tính bắt buộc như việc Giang Tự nhận thư tiến cử từ Khương Tịch Dao hay không.
Nửa phần sau bao gồm tán dương, tặng thưởng cho người thắng cuộc đấu giao hữu, tuyên bố danh sách tham dự bí cảnh cũng như chọn Khương Sơ Tình làm người dẫn đội…Giang Tự đều không được xem.
Hắn được Hứa Nguyên mời đến động phủ làm khách, bảo rằng muốn nói chuyện riêng. Vẫn là quy tắc cũ, chỉ cần một bàn thức ăn ngon miệng, mọi chuyện đều có thể nói thoải mái.
Cơm no rượu say, Hứa Nguyên mới bắt đầu nói đến chính sự:
– Chúng ta đã thương lượng sẽ để Khương Sơ Tình làm đội trưởng, Tiêu Dược làm đội phó. Nếu để ngoại viện toàn quyền chỉ huy sợ rằng sẽ có người bất mãn. Nhưng ngươi yên tâm, chúng ta sẽ có bồi thường. Đây là danh sách vật phẩm, ngươi có thể tùy ý chọn ba món.
Giang Tự vốn định nói hắn cũng không cần chức đội trưởng đội phó gì đó. Dù sao dự tính ban đầu cũng là tiến vào bí cảnh sẽ chia ra để Khương Sơ Tình hỗ trợ đệ tử Bách Linh Tông, bản thân tự đi tìm thái tử Thương Vũ Quốc tiếp tục bố cục.
Nhưng Hứa Nguyên đã nói đến như vậy, lại còn lấy danh sách bảo vật ra bày tỏ thành ý, Giang Tự cũng chỉ có thể phối hợp diễn một chút. Hắn tỏ vẻ bất mãn trong giây lát rồi khó khăn nhận lấy danh sách.
Sau khi xem xong, Giang Tự khẽ lắc đầu:
– Đều không quá hữu dụng, các ngươi cũng thật biết chọn.
Hiển nhiên danh sách đều đều là những vật có mức độ quý hiếm tầm trung, không cao không thấp hoặc thiếu tính ứng dụng, chưa có chỗ cần dùng. Nếu Bách Linh Tông thật sự hào phóng cho Giang Tự tùy ý chọn đã trực tiếp đưa hắn đến bảo khố môn phái.
Hứa Nguyên đương nhiên cũng biết điều này, hắn bất đắc dĩ hỏi:
– Vậy ngươi muốn thế nào? Chúng ta…
– Đưa tiền mặt là được. Ngươi nghĩ vị trí đó đáng giá bao nhiêu?