Chương 104: Đã Định Ngày
Thời gian lặng lẽ trôi qua, tung tích về vị thiên tài vô danh như đá chìm dưới đáy biển. Nhiều người cho rằng hắn đã rời khỏi kinh thành, các hoạt động tìm kiếm cũng dần hạ nhiệt.
Cùng lúc đó, chính chủ đang ngồi trong phòng trọ, hết nhìn túi tiền lại ngẩn đầu nhìn bầu trời rồi cất tiếng thở dài ai oán. Nếu hết hôm nay vẫn không có khách hàng, đến tiền phòng Giang Tự cũng không trả nổi.
Chủ yếu là hắn quá yêu nghề, không thích tìm công việc khác. Lại nhớ đến Khương Sơ Tình đang giữ của mình một khoản với lý do tiêu xài hoang phí, nếu không đi tìm nàng mượn một chút? Trả tiền phòng hay đi trà lâu không tính là hoang phí chứ?
Đang cảm thán về hiện tại và tương lai, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa. Giang Tự đứng dậy bước ra, là người truyền tin của bát hoàng tử. Sau vài câu trò chuyện đơn giản, hắn được mời đến một tửu lâu sang trọng gần giống với Minh Nguyệt Các, chuyên phục vụ giới quan viên quyền quý của kinh thành.
Văn hóa của Chu Thiên Giới là mọi việc đều có thể thương lượng trên bàn tiệc. Quan viên hay hoàng tộc đều bị tiêm nhiễm sâu tư tưởng này. Giang Tự rất thích văn hóa tiệc tùng, dù sao người mời và thanh toán cũng không phải hắn.
Không biết có phải do những lần trò chuyện trước đó khiến bát hoàng tử nhầm tưởng hắn là cao nhân thân phận thần bí, thực lực mạnh mẽ, tính cách nghiêm túc hay không mà lại sắp xếp cả một bàn tiệc lớn bày đầy những món ngon nhưng chỉ có hai người. Đến một hai người tiếp rượu hay nữ nhân ca múa đàn hát góp vui cũng không có.
“Hoàng tộc thật keo kiệt” Giang Tự thầm khinh bỉ một câu rồi ngồi vào bàn. Bát hoàng tử lập tức hưng phấn khoe khoang thành tích:
– Thái tử và tam hoàng tử đều đã giành được danh ngạch tiến vào bí cảnh Mặc Thiên Tôn. Thời điểm mở phong ấn cũng đã được quyết định, là mười ngày nữa.
Thái tử có năng lực trị quốc nhưng thiên phú tu luyện chỉ ở mức khá. Thân là hoàng đế một quốc gia, được đại lượng quốc vận gia trì nhưng tu vi còn yếu hơn quan viên nhị phẩm tam phẩm thì không ổn lắm. Dù biết rất nguy hiểm hắn cũng muốn liều một phen để bù đắp khuyết điểm lớn nhất của mình.
Nắm bắt tâm lý này, bát hoàng tử đã lan truyền tin đồn, sau đó lại được đạo sư Mộc Duyên “thuận miệng” nói một câu xác minh tính chân thật.
Tiếp theo là tam hoàng tử. Đúng như Giang Tự đã nói, tên kia sau vài ngày do dự cũng đã có hành động. Tin tức này do chính nội gián bát hoàng tử cài cắm bên cạnh hắn truyền về.
– Nội gián của ngươi đáng tin không?
Bát hoàng tử vỗ ngực đảm bảo:
– Từ khi lên năm ta đã nhận ra tam hoàng tử là kẻ nguy hiểm, khóc lóc xin mẫu hậu tìm một tên thuộc hạ đáng tin cậy cài vào bên cạnh hắn. Sau nhiều năm, người này bộc lộ thiên phú, lập rất nhiều công lao nên được tam hoàng tử tin tưởng tuyệt đối. Lần này trong số những thuộc hạ thân tín hắn mang theo đến bí cảnh có cả người kia. Ta đã lệnh cho đối phương mang theo lưu ảnh châu để ghi lại quá trình ám sát thái tử.
Giang Tự nheo mắt:
– Liệu có khả năng nội gián của ngươi đã sớm bị tam hoàng tử mua chuộc hay không?
– Không thể, người nhà của hắn đều nằm trong tay ta.
– …
Giang Tự rốt cuộc cũng hiểu vì sao bát hoàng tử trông có vẻ ngu ngốc lại thành công đâm sau lưng tam hoàng tử, giành quyền khống chế toàn bộ hoàng thương Minh Uyên. Thì ra là nhát gan từ nhỏ.
Hắn ngộ ra một chân lý rằng nếu phát hiện chuyện gì đó bất thường nằm ngoài dự kiến thì không cần cảm thấy kỳ lạ. Cứ tiếp tục lặng lẽ quan sát, khi chân tượng lộ ra mọi thứ tự nhiên sẽ trở thành hợp lý.
Thực tế chứng minh nội gián của bát hoàng tử rất đáng tin, Giang Tự cũng không hỏi thêm gì nữa. Hai người thương lượng thêm về cách bố trí dẫn dắt tình huống, từ việc làm sao tìm kiếm tung tích thái tử và tam hoàng tử trong bí cảnh, khiến bọn hắn gặp nhau để vụ ám sát xảy ra rồi dùng lưu ảnh châu ghi lại.
Vì bát hoàng tử không dám cùng vào bí cảnh Mặc Thiên Tôn nên những việc này đều sẽ do Giang Tự thực hiện. Đối phương rất hào phóng tặng cho hắn một đống linh cụ hỗ trợ. Tuy chúng không có nhiều tác dụng nhưng bán lại vẫn sẽ thu được không ít tiền, Giang Tự vui vẻ nhận lấy hết.
Ngày hôm sau Giang Tự nhận được truyền tin thông báo của trưởng lão nội đường Bách Linh Tông Hứa Nguyên. Việc lựa chọn thay đổi ngày mở ra phong ấn tiến vào bí cảnh là do hai vương triều và Nam Hà Yêu Tộc cùng thảo luận quyết định. Hoàng tộc như bát hoàng tử nhận được tin tức sớm hơn trưởng lão Bách Linh Tông là điều hiển nhiên.
Nội dung không có gì đặc biệt, đơn giản là hẹn hắn và Khương Sơ Tình đến Bách Linh Tông để thương lượng và cùng khởi hành. Trước mắt tạm định Giang Tự được là người dẫn đội, phụ tá là một vị đệ tử chân truyền vừa đột phá ngũ phẩm không lâu.
Về phần Khương Sơ Tình, tuy nàng đúng là học viên học viện Thanh Thủy nhưng tuổi còn quá trẻ, thực lực cũng chỉ mới tứ phẩm, tương đương với những đệ tử còn lại của Bách Linh Tông mà thôi.
Đó là nhận định của cao tầng Bách Linh Tông. Giang Tự cũng nghĩ như vậy, cho đến khi hắn gặp Khương Sơ Tình trước lối vào học viện Thanh Thủy.
Hôm nay Khương Sơ Tình vẫn mặc đạo bào của học viện Thanh Thủy khóa Tuyết Liên. Mái tóc dài buộc cao dùng ba cây trâm ngọc cố định, gương mặt đánh phấn nhẹ, tô son màu đỏ nhạt. Cách để tóc và trang điểm này khiến nàng bớt đi vài phần lạnh lùng nhưng vẫn xinh đẹp như cũ. Bất quá đây không phải trọng điểm.
Dung mạo của Khương Sơ Tình khiến Giang Tự ngẩn ra đúng ba giây, tiếp theo còn có một thứ khác khiến hắn ngạc nhiên hơn:
– Ngươi đột phá ngũ phẩm rồi?
Khương Sơ Tình có chút không vui. Hôm nay nàng đã tân trang lại vẻ ngoài, kết quả tên này một câu cũng không hỏi han đã tập trung vào cảnh giới? Không phải Khương Sơ Tình cố ý tiết lộ chuyện này. Nàng vừa mới đột phá chưa lâu, cảnh giới còn chưa ổn định nên pháp môn không thể thu liễm hoàn toàn.
– Liên quan gì đến ngươi.
– ???
Giang Tự nghệt mặt ra, không ngờ Khương Sơ Tình cũng có một mặt như vậy. Hôm nay nàng ăn nhầm thuốc nổ sao?
Lẽ nào là do vừa mới đột phá, linh năng thể nội hỗn loạn dẫn đến tinh thần bất ổn? Cũng không đúng, cấp bậc của Vô Đạo Kinh vốn không thấp. Sau khi tiến hóa vài lần đã tương đương pháp môn thượng phẩm. Tác dụng phụ như tinh thần bất ổn thường chỉ xuất hiện ở pháp môn hạ phẩm, tối đa trung phẩm mà thôi.
Có điều hắn cũng không hỏi thẳng. Kinh nghiệm sinh tồn khiến Giang Tự biết rằng đừng cố lý giải cách thức tư duy của nữ nhân. Chỉ cần nở một nụ cười vui vẻ chấp nhận, khó khăn nào rồi cũng sẽ qua thôi.
Tiếc rằng lần này Giang Tự đã sai, nụ cười thân thiện của hắn rơi vào mắt Khương Sơ Tình có tính châm chọc cực mạnh. Nàng lạnh lùng lấy ra linh khí phi hành Mộc Duyên đưa cho ra.
Đây là một cỗ xe không có yêu thú, vận hành bằng trận pháp và Tụ Năng Châu. Ưu điểm là tốc độ rất nhanh, nhược điểm là hơi tốn kém. Nhưng sư phụ của nàng là đạo sư Mộc Duyên học viện Thanh Thủy, vài viên Tụ Năng Châu không đáng là gì.
Đặt Tụ Năng Châu vào vị trí khảm trên trận pháp, cỗ xe lập tức lao vút lên bầu trời, để lại Giang Tự mặt mày ngơ ngác…