Chương 124 : Phòng tuyến sông Kim Long
Huy động và thuê người dân đắp luỹ đất ở bờ Nam sông Kim Long, tuy thế chỉ có một đoạn phía Bắc là được đắp vì đó là hướng của kẻ địch đánh xuống, cũng không thể đắp hết một con sông dài và khấp khỉu như vậy được.
Hắn đi tra xét mà thấy phủ “Thái phó” gia nô ở lại rất đông, nhưng hàng hoá, vàng bạc thì bị tha đi rất nhiều rồi. Vợ con cũng bỏ chạy đi hết, không còn ai là trực thuộc tông phái họ Trương Phúc cả.
Nhớ xưa trong Phủ Biên Tạp Lục, Lê Quý Đôn có chép về việc lâu lâu nhà Trương Phúc Loan lại đem vàng ra phơi giữa sân, cho cả họ cả Phú Xuân được nhìn thấy mà thán khen, ngưỡng mộ.
… Bỏ qua việc phủ Trương Phúc như nào, hắn thúc phú hào đầu tư mà bán buôn cho hắn cát đất. Thêm nữa, cứ 3 suất đinh thì lấy một kẻ, nhờ Ngọc Cơ đem quân và thuyền trấn áp và chiếm lấy An Cựu.
Gặp đám Bồ Đào Nha trong phủ đúc súng pháo, kia là Phường Đúc cũng tranh thủ xua quân qua, đặt mua việc đúc súng.
Trong kho thành Thủ Yểm, hắn mở ta thấy ngọc ngà châu báu nhiều vô cùng, nhưng thuốc nổ và súng cũng rất nhiều.
Nói thì phát hết súng, súng thì phân ra hai loại là tốt và xấu, đoán coi xấu của ai nào?… Là của Nhật Bản và Trung Hoa, còn loại của Đại Việt được cho là tốt hơn.
Xét như sau : súng của họ lò xo làm từ đồng, chi phí sản xuất đắt, độ đàn hồi kém nên cò ở rất xa mồi lửa. Khi châm mồi lửa thì có thời gian cháy, việc bóp cò chẳng qua kích hoạt cơ chế thả ngay mồi vào thuốc súng mà bắn. Lò xò Đại Việt làm là loại sắt, đàn hồi tốt nên cò ở rất gần mồi.
Cũng khác chỗ là súng “Giao Chỉ” có báng súng để kẹp vào nách hoặc tì vào, giúp việc bắn và kiểm soát đường đạn tốt hơn. Ấy nhưng của Nhật Bản và Trung Hoa nhiều phần vẫn làm báng là tay cầm chứ không có kẹp tì.
Kiếm ra một khẩu điểu thương ưng ý, chỉ là báng cầm không kẹp, đuôi và đầu mạ chạm vàng, vào lò rèn, tự thêm rèn vào một cái lê và đính thêm đầu ruồi vào.
Nói gì thì nói chứ súng có báng dài không thuận tiện khi ở trên ngựa, cầm loại này thuận tiện hơn nhiều.
Hơn 150 khẩu pháo được huy động trên những tường đất, nhiều chùa thì sao? Hắn cầu mấy chùa và dân nộp lại đồ đồng, lấy trát nhựa thông cố mà chuẩn bị đánh kẻ địch.
…
Lê Quốc Thực bị chém đầu vì tội không giữ chân kẻ địch lâu, mà Nguyễn Cửu Thông cũng chưa hiểu vì sao Nguyễn Đăng Nghi đương mạnh áp đảo về thuyền mà lại chưa thắng đã lên bờ? Hay do hết lương nên mới làm vậy?
Thực là do Phúc Sương không nghe lời Đăng Nghi, ham tuyển binh mà không lo lương nhu. Lại hiếu chiến hiếu thắng, muốn giằng co với địch thủ, chẳng chịu tiến đánh thừa thế mà lên, thành ra đóng lại thì bị phản công.
Ấy sai quân cất hết bột ớt, bột tiêu đi vì trời đương mưa không thể làm thế mượn phong đánh phủ đầu được. Lại chuẩn bị pháo, súng, hễ đâu lại cho lấy gậy càn đất ra cho phẳng, dò coi có phù hợp mà đẩy pháo qua. Đôi khẩu nhỏ thì sai quân tháo ra mà bưng, đốc thúc liên tục.
Tới đâu là bắt quân tới chừng đấy, chẳng sót một ai hết, tuyên là để đánh chiếm lại Kinh thành nên mới rầm rộ như thế.
Song cũng thiếu thốn, đa phần mũ nón là nón lá, không gia cố thêm gì cả, nhếch nhác vô cùng.
Trên mình con ngựa đen, đao đen với giáp đen, thân hiệu Ô Long tướng quân mà thua Bạch Long tướng quân há gì? Bữa thấy Ngọc Yến uy khí ngời ngợi, đánh quỷ Chiêm Chàm thì sợ đấy, nhưng trẻ tuổi thì dễ ngạo mạn, có sức nhưng không có kinh nghiệm, chẳng gì phải lo.
Lấy ống nhòm nhìn từ xa, thấy một luỹ đất lầy lụa dài ngoằng trước mắt, sai lấy khiên mà chuẩn bị chống đỡ.
Từ độ nghe Phúc Luân đòi mua phân dồn phân ủ quy chuẩn mà đem đi bón cây, Cửu Thông nghĩ đâu luận điệu phá vỡ thiên mệnh kỳ hạn cũng có lý? Nên cũng chẳng cản làm gì, song sau bị ném phân lầy lội ra đất, thì cứ bắt lao lên phía trước kiểm coi có hay không.
…
Kiểm tra xong xuôi, Cửu Thông sai quân dàn hơn trăm pháo ra bắn liên tục về phía trước. Đáp trả, bên bờ bên kia cũng ra sức nổ pháo, quân lính triều đình chạy chân ướt chân ráo xông lên mà làm tiền tiêu.
Mặc súng đạn bay tới tấp, nhưng không chạy tới thì cũng bị đánh chết nếu quay lui. Đương lúc địch xa thì giương cung ra bắn thả ga, làm cơn mưa tên xả xuống lũ xung binh ấy, vì cung có tên nhỏ và thon hơn nỏ, nỏ lực hơn vì tên to hơn nhưng vì thế mà làm tầm bắn nỏ bị giảm đi.
Lính triều đình chết nhiêu thì cứ lên, gần tới nơi thì nỏ mới được bưng ra mà bắn, mỗi phát trúng đều níu người lại xuống dưới đất hết, người bắn tung tóe ra.
Kéo và đẩy pháo lên, giàn hình vòng cung nã thẳng vào lũy đất phía trước, bên lũy cũng bắn trả liên hồi. Hai bên lợi chỗ tường thành, lợi chỗ đất bằng nên không phân thắng bại ở mảng đấu pháo được.
Trong lúc từ khi cầm quân ở Quy Nhơn tới nay, Ngọc Yến chẳng qua là đánh được dăm ba trận nhờ kế, lúc nào cũng lo âu việc đại bại. Nay đương hết kế, là để may mắn và nhân dân đánh hết cả.
… Nói thế chứ lính triều đình chạy gần tới sông thì bị sập hố chông, trong toàn là phân với chông nhọn mà đâm lấy đâm để, vừa thối vừa thương.
Nhanh chóng, những kẻ đi đầu nằm xuống thì tinh binh mới tới lượt, đem cả thuyền bè nhỏ vác chạy tới ném xuống nước để leo lên mà qua sông.
Phía kia vẫn có thuyền ra, giao nhau mà đánh chém tới tấp.
Nhân dân trong Vương Đảo nhiều kẻ lo sợ mà đem hết đồ di tản khỏi nơi đây. Mà quả đúng là như vậy, chỉ một hồi là luỹ đất đã vỡ nát, quân binh thương hại nhiều liền rút lui sâu vào trong Vương Đảo, không thể đối đầu với lính triều đình vốn đông và số lượng pháo cực kỳ nhiều được.
Nguyễn Cửu Thông một mình một ngựa phi tráng dũng, lao thẳng một đường mà lao vào, ai cản đường cũng bị ngay một chém mà chết tươi ngay tại chỗ.
Dừng chân ngay trước cổng Chánh Bắc 正北 của thành Thủ Yểm, thấy ngay Hoàng Ngọc Yến đang thủ trên ngựa mà đợi sẵn chứ chẳng sợ gì.
Không sợ thật sao? Ấy! Là thực sự sợ, nhưng mà trong tay mấy vạn quân, đương là chủ tướng được toàn quân tôn trọng, tín nhiệm thì cũng phải ắt tự có trách nhiệm của bản thân mình.
Dừng ngựa, cười một chút, bộ râu phần cháy xém, mắt thì thâm và hơi mệt mỏi. Đằng xa là lũ voi chiến, trên mình là đạu pháo đang bắn phá khắp nơi.
– Hoàng Ngọc Yến!… Cả gan gớm nhỉ? Dám xâm lược Kinh thành cơ đấy…? Có tài thì mau quy hàng đi! Ở đây thế các ngươi đánh không lại mô!
– Thôi! Ngài lên thì lên đi! Võ tướng không chi phải nói nhiều như văn sĩ cả.
– (Huơ trường đao) Hầy… Lão tướng tưởng nhà mi danh học chi nớ (đó)? Thôi thì nói nhiều lại như tánh đàn bà, lên!
Thanh trường đao của Cửu Thông đúng như suy tính của hắn : lực đạo và uy áp y chang không khác gì của cái tên Hồ Thơm. Chẳng qua thì sát khí ít hơn, nhưng đạo lực phát ra mạnh hơn.
Một quật hắn ngã khỏi ngựa, ấy kéo dây thúc đầu mã kỵ lên mà định đạp hắn. Hắn lại trả bằng một rạch lòi hết nội tạng nóng hổi của con ngựa ra, ấy Cửu Thông cũng ngã lăn quay.
Quạt đao để hắn nhảy lên né, một trảo ngay cổ mà bóp chặt lại đè xuống. Đè mặt mà đấm rồi còn bóp chặt nhằm cho hắn chết.
Bất chợt từ đằng sau đã ngay một cước của Ngọc Cơ bay tới, thẳng đầu mà đá chúi người Cửu Thông tới trước. Tranh thủ hắn còn bồi thêm một đấm vào bụng của Cửu Thông.
Lấy hai tay chống rồi uốn người đạp chân đứng lên lại, tung một chưởng Ô Long bay hắn mấy mét ra xa, xuyên qua lớp giáp còn mồm thốc đầy huyết. Cảm giác đòn võ của kẻ kinh nghiệm đập đau như ngàn tấn đập vào, hơn cả cái thằng ngu người bò kia.
Tốn hao biết bao sức của hắn? Một thế đỡ đã đủ cho trái tim hắn khóc than rồi, sợ thêm chiêu nữa là vỡ mà chết tại chỗ.
Nguyễn Cửu Thông chẳng qua là sợ đánh những kẻ đại võ, chứ như Ngọc Yến tuy có lực nhưng chưa hẳn là có thế, huơ một đao suýt bay “quý tử” của hắn, may sao bị Ngọc Cơ kéo lê đi mà chạy ra xa. Xoay đao thành quạt ở bên mà lao tới, bị đao Thực Nguyệt đỡ.
Cú đỡ làm tay hắn đơ luôn, lún xuống mấy phân, về cơ bản cũng chưa là đối thủ của tên này.
Lùi ra sau, đám bên kia nổ pháo rồi bắn súng đạn đồng mà lão vẫn chém phăng phẳng đi được, chỉ khen “Đao tốt” rồi lại bất chợt tung một đấm vào ngực khiến hắn bay ra xa.
Đáp lại, hắn hất Ngọc Cơ ra vì rõ cả hai tên đều chẳng để tâm mà đánh đàn bà, xông lên chát một tiếng ngay ngực của Cửu Thông, rạch ngực tên ấy ra rồi tung một đấm sâu vào trong.
Phần tởm nhất không phải là thấy, mà là cảm nhận được hơi ấm ở đầu nắm đấm. Dẫu chục lần rồi hắn vẫn không tài nào quen được, ấy Cửu Thông dùng đao làm một đòn chém xoáy lui sau, lưng Ngọc Yến máu chảy một đường, đau như sắp đứt ra tới nơi.
Sát khí toả từ Ô Long đao quả thật tựa tự tìm lấy máu, vạt chém thì như bị kiến lửa cắn không ngừng, làm Ngọc Yến chẳng nào đứng dậy được.
Ngọc Cơ lấy chân hắn kéo lên ngựa, né đi một chặt nẻ đôi đất của Cửu Thông, rồi vắt ngang người mà chạy khỏi Vương Đảo.
… Lên thuyền, cùng với đám dân chạy nạn và binh lính, xuất cảng nhanh mà chạy trốn quân triều đình, vỡ hết cả đại trận. Âu cũng là hắn coi thường Ngọc Cơ, việc dân quân di tản gấp là vì cớ gì? Là vì trên Bằng Sơn, pháo đã được sắp sẵn thành hàng mà bắn xuống Vương Đảo liên hồi, Nguyễn Cửu Thông lúc nhận ra thì đã muộn.
Lúc đóng quân ở La Ỷ, Nữ Long tướng quân đã thúc quân đánh chiếm Bằng Sơn và sai kéo pháo lên tự bao giờ rồi, học theo kế cũ mà làm, gần trăm pháo bắn là đủ, pháo cũng không phải là nhiều do chúa Nguyễn chỉ đúc và đặt rải rác ở Thuận Hóa được gần ngàn khẩu…