Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
nhan-vat-phan-dien-nu-de-thiep-than-ninh-than.jpg

Nhân Vật Phản Diện Nữ Đế Thiếp Thân Nịnh Thần

Tháng 3 29, 2025
Chương 456. Phiên ngoại một: Đế thi Thông Linh Chương 455. Thần Tô An gặp qua bệ hạ
kiep-truoc-bien-lua-anh-hung-kiep-nay-sung-the-cuong-ma.jpg

Kiếp Trước Biển Lửa Anh Hùng, Kiếp Này Sủng Thê Cuồng Ma

Tháng 1 17, 2025
Chương 240. Định cư Yên Kinh, hạnh phúc người một nhà Chương 239. Ảnh chụp cô dâu
co-the-nhin-kich-ban-ta-day-tran-ap-uc-van-thien-kieu.jpg

Có Thể Nhìn Kịch Bản Ta Đây, Trấn Áp Ức Vạn Thiên Kiêu!

Tháng 2 6, 2025
Chương 249. Đại kết cục! Chương 248. Đại Nhật Tiên Đế, hiện thân!
ta-vo-dang-tieu-su-thuc-chi-muon-tu-tien.jpg

Ta Võ Đang Tiểu Sư Thúc, Chỉ Muốn Tu Tiên!

Tháng 2 16, 2025
Chương 332. Bản hoàn tất cảm nghĩ Chương 331. Quyết chiến 2
hong-bi-xa-hat-my-nhan-nhat-nhanh-cho-tot

Hỏng, Bị Xà Hạt Mỹ Nhân Nhặt Nhạnh Chỗ Tốt

Tháng mười một 10, 2025
Chương 400: Lục Viễn không cần đòn bẩy cũng có thể khiêu động vũ trụ (đại kết cục) Chương 399: Thu Lục trấn quân tâm, mười dặm cầu cứng rắn cống Kim Y liên quân (2)
quy-di-menh-van-mo-dau-xam-len-thap-dai-diem-la.jpg

Quỷ Dị Mệnh Văn: Mở Đầu Xăm Lên Thập Đại Diêm La

Tháng 1 22, 2025
Chương 1128. Cuối cùng được lợi người, tam giới hóa thành Địa Tiên Giới Chương 1127. Trận chiến cuối cùng, lại sắp tới
khung-bo-the-gioi-dung-trach-ta-hung-ac.jpg

Khủng Bố Thế Giới, Đừng Trách Ta Hung Ác

Tháng 3 23, 2025
Chương 558. Cuối cùng!!! Chương 557. Phương Đông thương khung
tong-man-nhung-ngay-thang-yen-binh-tai-quan-com-nho.jpg

Tống Mạn: Những Ngày Tháng Yên Bình Tại Quán Cơm Nhỏ

Tháng mười một 29, 2025
Chương 521: Hoan nghênh quang lâm ~~~(xong ~~~) - FULL Chương 520: Cái gì gọi là đỉnh cấp Đại ma đạo sư a?!
  1. Lan : Khuấy Đảo Cổ Sử
  2. Chương 123 : Chiếm giữ Kinh Sư
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 123 : Chiếm giữ Kinh Sư

Hắn nhớ trước đây, khi Nguyễn Phúc Ánh chiếm được thành Hoàng Đế (Quy Nhơn) thì cho đắp rộng thành ra, đặt làm Bình Định thành平定城. Lúc ấy Nguyễn Phúc Ánh có Tả tướng quân Lê Văn Duyệt 黎文悅, Hữu tướng quân Nguyễn Huỳnh Đức 阮黃德 (tức Huỳnh Tường Đức 黃祥德) Tiền tướng quân Nguyễn Văn Thành 阮文誠 và Hậu tướng quân Võ Tánh 武性.

Sai Võ Tánh giữ thành Bình Định, sau đó lại rút về Gia Định. Vũ Văn Dũng và Trần Quang Diệu đem quân thủy và binh bao vây thành Bình Định, Nguyễn Phúc Ánh định đánh ra để giải cứu Võ Tánh. Ấy Võ Tánh liệu thế không đánh nổi, gửi thư xin chúa đánh bọc vào Phú Xuân, mình tử thủ thành cầm chân giặc.

Trong Tứ tướng quân (Tứ quân) thì duy có Võ Tánh là chết trước khi Phúc Ánh lên ngôi, ông ta xin tự sát nhưng tha cho lính Nguyễn với Trần Quang Diệu. Nể tấm lòng thương quân như con, Trần Quang Diệu đồng ý, mà vì kế của Võ Tánh mà Phú Xuân thất thủ, Nguyễn Phúc Ánh trở về đất Thần Kinh…

Sau người ta gọi Võ Tánh là Trung Tiết Anh Hùng 忠節英雄, tước Võ Quốc Công 武國公 và là người đầu tiên được Minh Mệnh cho khắc vào bia trên Võ Thánh tức nơi thờ võ thần của nhà Nguyễn.

Đang đi trên thuyền mà nhớ lại việc ấy, liệu việc khó đánh nên Ngọc Yến sai quân toàn thuyền vào Vương Đảo. Tấp vào bờ thì bắn phá vào những đồn bốt quân sự nổ tan hoang. Lao vào trong đô thành mà sai kiếm ai họ Nguyễn Phúc thì bắt lại, Nguyễn Cửu hay Tống Phước, Nguyễn Hữu cũng sai đánh mà bắt lấy.

Bao nhiêu kẻ đều bị đày ra chợ Đông Gia, xét tra hỏi : cứ ai ăn chơi trác táng, mất dạy thì đem đánh sau hông mà liệt hai chân, tịch thu hết tiền tài của cải đem làm từ thiện, cho dân nghèo, còn nữ thì đập vỡ xương chậu thêm. Kẻ nào tốt bụng, được dân thương thì cho thôi, đem một phần ba tài sản làm từ thiện, mua đồ.

… Sai quân mua đất, mua cát đổ mà làm hào ở sông Kim Long, đặt pháo nhanh chóng để thủ quân triều đình đang quay trở lại.

Hắn cho nổ pháo bắn nát cổng Ngọ Môn, xông vào là hai nữ tử cầm thương, mặc giáp tạo thương thành chữ “X” để thủ hắn lại. Nhanh một cước vào chính giữa đá bay hai con đó lui sau, vào trong sâu thì thấy bá quan hớt hải, trên là Nguyễn Phúc Nghiễm đang cầm đại đao thủ sẵn, trên nữa chính Nguyễn Phúc Dương.

Cái tên Nguyễn Phúc Viên đang núp đằng sau cửa, nhưng nhận thấy được hơi thở mà Ngọc Yến chém một phát, mặt tên ấy phân hai mà ngã sõng soài ra giữa đất, máu chảy be bét cả ra. Quan nào cũng kêu hét, ấy đều bị bắt ra cả, Phúc Nghiễm một vài bước khinh công nhảy xuống.

– Không nghĩ hôm ni được đánh với kẻ có võ Thần Long nhỉ? Có phần run rẩy, nhưng vô cùng hứng thú đấy! (vừa cười vừa nói, Phúc Nghiễm)

– Ngươi tánh ra cũng tốt, mà răng lại theo cái bọn ni làm cái chi? Răng không lấy tài mà lo việc dân? Hả? (Ngọc Yến)

– (Lau đao) Coi nào… ta vốn ưa chu du, đâu ưa ở tại chỗ lo mấy việc nớ? Chặc chặc… Nhưng được đối đầu với kẻ như ngươi, ta vốn tánh sẵn mà chờ ri rồi! Lao lên coi nào!?

Bên ngoài, lính hai bên đang đánh nhau liên tục, vì bị đánh úp nên quân triều đình có phần không thượng phong. Lò pháo của quân Bồ Đào Nha bị chiếm, đem hết pháo ra sông Kim Long, đường phố khói thuốc mịt mù hòa cùng mùi tanh của máu… Nhìn cái tên trước mắt hơi chút biến thái, Ngọc Yến tự thân hắn thấy không ổn trong lòng, sau lưng là đám quý tộc đang trốn tránh sao để chạy ra khỏi cổng.

Là lũ ấy giờ thiết triều lại đi hú hí tầm phào ở đằng sau, giờ lại tìm cách truy trốn ư? Quan thần thì nãy giờ trốn tránh khắp nơi, hai tên tựa hồ tự chặt tay lại mà lao vào nhau, gọi là “bắt giặc”.

Chưa gì thì đã một súng từ tay Phúc Nghiễm rút từ sau lưng bắn ra, một tiếng là xung quanh hét hò cả lên, Nguyễn Phúc Dương thì cũng sợ hãi mà chạy núp xuống ngai ngồi. Đạn ấy Ngọc Yến không nghĩ tới nên bị xuyên một phát ngay nách, song vẫn lao lên chém bay khẩu súng ấy đi mà giơ chân trái đá ngay ngực Phúc Nghiễm.

Phúc Nghiễm vẫn tự tin, bình tĩnh mà cầm chân hắn vặn lại ngã vật ra tại chỗ, nhảy lên tung một chưởng ngay ngực, sao cho Ngọc Yến vận lực kịp mà đỡ được 8 phần.

Đứng dậy một chém xuyên giáp vào gối, nghe được tiếng rắc của xương đối thương tạo ra. Lại lấy vỏ đao đánh vào mặt Phúc Nghiễm sau khi cho một cước ngang ngay bụng, máu chảy bê bết, mũi thì gãy, song vẫn nhếch môi cười mãi.

Vung đao đâm vào yết hầu một tên quan, rồi lại cầm cổ Trần Công Xán lên… “Công tử! Công tử…” mặc cái lời thán mà bóp chết luôn tại chỗ. Mặt mày tên Ngọc Yến cũng hãi sợ chẳng biết cớ gì?

– Không hổ… ta đuổi hết lính ra để chờ ngươi tới tỷ thí! Nào! Tới đây mà đánh một trận nào! Cho ta thấy Thần Long của nhà ngươi đi!

Nói mà mồm cười lở loét máu, gặp kẻ biến thái nên lùi vài bước. Đằng ngoài tiếng thét vang trời, cảnh ấy mà còn cười như điên được thì không biết não tới đâu? Con Xích Long hiện ra sau lưng như cố hít đáo để tới mùi máu mà phi lên…

Hai tay móng dài mà xuyên vào hai vai của đối phương, đè xuống rồi cạ liên tục vào mặt sàn. Lính triều đình cũng lao vào nhằm hiệp lực nhưng bị Phúc Nghiễm đuổi ra hết, rút một tay đấm Ngọc Yến bay ra mấy mét.

Ngay cạnh chỗ hắn bay xuống, là Nguyễn Phúc Ngọc Dao 阮福玉瑤 sẵn thương nhằm đầu mà đâm. Lăn qua né một thương, co chân lấy tay làm thế mà đá ngược lại Phúc Nghiễm. Nhảy lên rồi bay lui sau xa để giữ khoảng cách với hai đối thủ.

– Mạ… cái con chó cái ni! Đang đánh nhau lại chen vô hả mậy!

– Câm. (Ngọc Dao) Tao cho mi nói chuyện à? Còn tên kia : dám đánh vào đô thành rồi hà hiếp hoàng thất… Có gan ghê rứa? Hận thù chi họ ta mà răng rứa hả?

Một lúc phải đánh tận hai kẻ, tính thì Phúc Nghiễm lao lên cào cấu, móc trảo làm hắn bay vài mảng thịt, bực tức nhưng nhân nhượng với giặc cũng là hại chính bản thân mình… Hít sâu, Phúc Nghiễm điên loạn chém vào cẳng tay hắn thì đợi lúc sơ hở giữa những đường chém ấy, hắn hai ngón mà dùng “Song Chỉ Thu Châu” bản đâm, một phát xuyên qua não của kẻ địch.

Hai con mắt rời ra, hắn lại thêm một phát long trảo mà giằng lấy hai cái “châu” của Phúc Nghiễm mà dứt ra. Tên kia mới hét lên cái là hắn tra tay vào bóp rồi giựt lưỡi ra, đạp phát vào gối mà gãy ngược chân Phúc Nghiễm, ấy rồi thêm chỏ ngay má cho ngã lăn ra, lấy chân một cuộn mà bẻ rồi xé vứt qua một bên.

Thấy Phúc Nghiễm vẫn có cười, hắn cầm đao rạch một đường giữa ngực, lấy chân đạp mấy phát cho nát gần hết, ấy mới quay sang mà đối lại Ngọc Dao. Bầy nhầy một chỗ, Ngọc Dao nhổ miếng nước miếng, thắt lại áo…

– Ngươi với Phúc Luân như răng… ta không biết, nhưng ai dám đụng đến mấy em của ta thì đều phải chết hết, hiểu chưa?

Nói rồi ho mấy cái, sức khỏe yếu ớt để máu đầy tay… Trước mặt hắn là người được mệnh danh “Đệ nhất cung hoàng nữ 第一宮皇女” với tài sắc vẹn toàn, võ khí ngất trời, nhưng bản thân bệnh tật vốn chẳng sống lâu. Cô là con thứ 9, và hơn Ngọc Cơ được 2 bậc, nhìn qua có lẽ là cũng ảnh hưởng tới lối nghĩ của Ngọc Cơ.

– À… bổn thần hạ chẳng mô đánh phụ nữ, người nên thôi mà đi chỗ khác đi. (Ngọc Yến)

– Đừng có chối! Ta nghe nhà người đánh con chó Vương Diệu Quân nớ sợ cha chi!? Chưa kể Ngọc Cơ con bé cũng kể nhà người đối với phụ nữ mồm khoác lác quan tâm, trong thì chấp hết chẳng nể nang chi! Giả nhơn giả nghĩa mà sống mãi được à!

– Mô ra!? Sai…

Một thương xoẹt qua, bật một phát vỡ nát cái mũ của hắn. Chưa kịp bình thần thì thương đã thu lại rồi đập ngay eo của hắn, rút rồi đâm giữa bụng mà banh giáp ra. Dùng đầu thương mà làm cà kheo để di chuyển vun vút, vừa đi vừa chém đâm Ngọc Yến.

Hắn đương một đá thẳng làm biến dạng cán thương, tưởng Ngọc Dao ngã ai ngờ uốn người xoẹt một phát giữa người hắn. Lấy chân làm trụ mà thúc thương đâm thêm vào ngực của hắn, uốn thêm nhát truy lực vào đầu thương nhằm đâm vào yết hầu của hắn mà đánh.

Thay vì đánh lối khùng điên như Phúc Nghiễm, thì ả đánh theo lối nhẹ nhàng, hơi thở chẳng nào truy thấy… Ngọc Yến vận sức vào yết hầu mà đỡ, nằm vật ra mà nôn thốc nôn tháo, hoà cùng cả máu.

Dậm thương xuống đất mà hạ túc, Phúc Dao ngao ngán :

– Ta nghe nói đánh phụ nữ mạnh lắm mà răng rứa? Rồi võ Thần Long mô? Hả?!

– Hà… (gượng dậy) Từng đánh không có nghĩa là sẽ đánh trong tương lai, võ nghĩa cũng không qua mà dụng cho việc đả nữ nhơn mãi nữa. Như thánh hiền dạy : tích năng kim bất năng (Xưa được giờ không được) thì dị thế thù đương thẩm độ chi (phải biết xem xét mà làm hay không)!

– Hừ? Cái loại thuê Tây học, dạy chữ rác như ngươi mà đam phát ngôn ra rứa?! Thôi tánh ra danh Hoa Lang đệ nhất học sĩ là chẳng sai. Thôi nào “Hoa Lang học sĩ” không nên dụng khẩu vô vi (dùng miệng chứ không làm) quy phục đối phương coi?

Nói cái hất thương lên đạp một cước như súng bắn đạn, hắn rút đao một chém đôi cây thương, ấy lại chưởng phát đâm ngược cán thương về đối diện.

Trong lúc hai kẻ vần nhau, Trương Phúc Loan cùng kẻ ở bí mật đem Nguyễn Phúc Dương và Nguyễn Phúc Nghiễm theo mật đạo bỏ trốn ra khỏi thành. Nãy giờ chỉ đợi lúc này mà phò vua chạy đi.

Còn bên này, hai tay hắn né rồi khống chế tay tồi đập đầu xuống sàn đất, lấy dây trói lại rồi để bắt lại cùng đám khác. Mặc vùng vẫy mà đem đi.

Hồi sau, Ngọc Cơ mới thúc quân vượt sông Hương tới được Vương Đảo, thấy cảnh đốt phá, anh chị thì bị đem ra tra khảo, mấy phần bực bội nhưng cũng chẳng chất vấn hắn làm gì cả…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

302ef6154d02846c78818fba795c6920
Anh Hùng Vô Địch Đại Tông Sư
Tháng 1 15, 2025
tan-tam-ve-nha-nhat-duoc-mot-cai-bao-tang-nu-hai.jpg
Tan Tầm Về Nhà, Nhặt Được Một Cái Bảo Tàng Nữ Hài
Tháng 2 24, 2025
tay-du-nguoi-o-tren-troi-dinh-ngu-ma-giam-bao-gan-manh-len
Tây Du: Người Ở Trên Thiên Đình Ngự Mã Giám, Bạo Gan Mạnh Lên
Tháng 2 5, 2026
hung-ca-dai-viet
Hùng Ca Đại Việt
Tháng mười một 21, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP