Chương 121 : Dùng heo đánh giặc
Vết thương được sơ cứu qua loa, rửa rồi lấy thanh sắt nung ép vào người cầm qua, rồi Ngọc Yến lại đau đầu tính kế cho Nguyễn Phúc Cường lấy công chuộc tội ra sao? Toàn bộ làng mạc hai bên Thai Dương đều bị chiếm lấy hết, may sao còn được mảnh đất ở bên bờ sông Phổ Lại.
Quan quân đói lả, đi bộ hai ba ngày chỉ để tới rồi đánh thua một trận, chẳng ai còn sức nữa.
Lực lượng chúng mua heo người dân ăn, loại thứ thịt chán nhất nhưng có còn hơn không? Muối cũng bị cắt nên thiếu sao chẳng chịu được, Phúc Cường cứ kêu hắn vào tính kế tính kế…
… Bên kia, Nguyễn Phúc Sương sai bắt Đặng Dũng – Chế Ba Tra lại tra xét, toàn bộ quân lính tụ tập trên mà coi xử.
– Nhà ngươi! Rốt cuộc là ma quỷ phương mô!? Lại gia nhập quân mà giả làm người! Khai! (Phúc Sương)
Run rẩy không, cương nghị quỳ mà đáp trả khí thế chính là Chế Ba Tra :
– Thưa quan!… Con tên thật là Chế Ba Tra người Chàm, chẳng qua có thuật biến thành heo rừng, mấy lần giúp người Chàm sinh sôi… Ấy mà bị tên Hoàng Ngọc Yến tìm ra làng, giết hết dân làng rồi còn truy giết con… Giết em trai con! Đời này hận ấy mãi không quên! Không quên… Không…
Nói mà nước mắt cứ trào ra, không nghĩ sao mà cầm được. Tuy không ưa gì đám người Kinh, nhưng giờ phải nhẫn nhịn cho mà dựng nghiệp lớn, thiết lập thế cổ lai hy bất hữu tự.
– Thôi khóc! Nín! (Phúc Sương chỉ thẳng) Mi coi làm Tả quân, cho phép đem toán quân càn quét, gặp thì giết hết bọn phản tặc! Lấy công chuộc tội với làng với dân đi! Thuật pháp hay phải có chỗ dụng!
Ai nghĩ tới việc hoá thú nhỉ? Từ xưa dân ta hay cho nước Đại Lý có phép lạ, hoá thú như mưa vậy. Như Thái sư Lê Văn Thịnh thời Lý, bắt gia nô dạy cho, rồi hoá hổ toan giết Lý Nhân Tông ở hồ Dâm Đàm (hồ Tây). Nhưng Phúc Sương tưởng giả, nay lại thật.
…
Đi qua lại, thấy có những con heo tốt người dân nuôi, mà độ thuần hoá nhiều phần chưa cao, nhiều con răng còn to còn dài, nhưng cơ bản là khá hiền hoà.
Nghĩ lại về con heo của tên Chế Ba Tra, không nghĩ nhanh thế lại gặp lại rồi… Bỗng hắn nhớ lại : heo là loài ăn tạp, chúng ăn tất cả, và để thuần hoá chúng thì con người đã phải lấy đồ khác thịt cho chúng ăn dần, không để ăn thịt nữa.
Ngang qua chỗ nhà đó đang bán heo, hỏi thăm người vợ đang bán hàng gần đó :
– Chị! Chị nói coi mấy con heo ni… có chuyện chi hay không?
– (Hì hục tính tiền mà không them nhìn lên) À…! Ênh (Anh) ý là có cái chi rợn đúng khôn (không)? Đừng lo! Nhà em bán buôn uy tín lắm! Trời ơi! He he he!
– Ha? Nhưng ý là… lợn heo bên nhà ngươi thuần hoá đã chuẩn chỉ chưa?
– Chời!!! Ênh (Anh) nói tụi (tội) em quá hà! Cho dân binh ăn thì có lợn rừng cho chắc thịt, ngọt xương chơ ăn chi lợn nhà?
Lợn rừng nhỏ hơn, thịt chắc và đắt, bổ hơn lợn nhà. Tiếc cho lính thiếu ăn, nhưng sai gom hết lợn rừng lại, bỏ đói gần năm ngày mà nhốt trong cũi. Ai hỏi làm gì cũng không nói gì cả, bàn bạc với Nguyễn Phúc Cường, thống nhất sẽ đem thuyền quân bọc đầu bờ Đông của làng Thai Dương lại, chiếm lấy nơi ấy mà luyện kế đánh qua bên Tây.
Mật báo cho biết Chế Ba Tra được phong làm Tả quân, đang đóng tại đấy mà bắt ép người dân cống nộp sản vật, chuẩn bị luyện quân đem đi đánh thẳng vào Thai Dương phía Nam này.
– Nhà ngươi rốt cuộc để heo lợn đói làm cái chi rứa? (Phúc Cường) Chả (chẳng) hiểu nổi luôn! Chừ (giờ) không lo bồi bổ binh sĩ mà đánh giặc, ngồi bỏ đói heo tốt làm cái chi! (Vừa nói vừa chỉ chỉ vào cái địa đồ)
Bản đồ Đại Việt vẽ dổm lợm, Ngọc Yến thân có coi trước bản đồ hiện đại mới phỏng mà vẽ cho chuẩn chỉ được, nhưng tựu chung bản đồ thời này vẽ qua loa đại khái, giá trị lưu giữ và thực dụng không cao. Ấy việc dâng bản đồ để tỏ lòng quy phục vẫn là chuẩn, như quan phủ hai phủ Tân Bình và Triệu Phong gặp Nguyễn Hoàng vào trấn thủ cũng phải tới tận nơi mà quỳ dâng bản đồ hai phủ ấy.
Chẳng qua tính kế gọi là “Mỹ Trư Kế” lấy heo đẹp ra làm bình phong mà thôi, heo lớn quá chạy không nổi, việc đánh giặc hay là ở phần phía sau…
Trong lúc ấy Chế Ba Tra đang vơ vét hết tiền bạc của người Thai Dương Thượng hạ giáp, sai quân phu cất cho gian nhà gạch đá mà ở, ăn rồi thị tẩm mỹ nữ, tính tiếp xé xác Hoàng Ngọc Yến ra. Nhân lúc đi ngang qua, Nguyễn Đăng Nghi lắc đầu tặc lưỡi, trên người lão vẫn là bộ trực lĩnh vì triều phục chưa thống, mà có ý không thỏa việc xưng đế của bậc tiên vương nữa :
– Cái tên ni? Tưởng như răng đòi trả thù đồ mà lại ăn chơi trác tác thôi à!? Ra mô thể thống triều đình nữa!?
Chỉ liếc mặt một cái, làm Đăng Nghi lạnh cả sống lưng cả ra. Ba Tra một tay bóp cổ con hầu chết ngay tại chỗ, tay khác cầm chùy sắt lên chưa gì vung một phát nát mặt tên lính bên cạnh, làm tên ấy ôm mắt kêu la thảm thiết, cái rồi mới hét lớn :
– Ngài chẳng hiểu chi cả! Ta…
Chưa nói xong thì bên ngoài trống đánh đùng đùng, ra xa là bọn thuyền bè nhỏ của phe địch đang vừa đánh trống hiệu vừa đương lúc mà lao nhanh mà đổ bộ lên bờ. Bắn phá liên tục, nhưng Chế Ba Tra chỉ chú ý được mỗi tên mang Minh Quang giáp, đầu có mào đỏ đang phấp phới, tay là trường đao đang đón đợi hắn.
– (Đăng Nghi) Nhà ngươi… đừng tưởng có ma pháp ma phép chi là ưa chi làm nấy nghe chưa? Ta thấy hận thù chi cũng phải biết mà kiềm lại, chỉ huy đợi toán quân của Thiếu bảo quận công Huyễn Tiên qua cứu cái đã! Đừng có mà!
Chưa nói xong, Ba Tra đã lao như con mãnh thú, dạt hết mấy tên cản đường. Trống hiệu đánh lớn hơn, mấy cũi thả hết mấy con lợn rừng nhỏ nhỏ ra mà đánh roi chạy liên tục tới hướng phía trước loạn xạ, trong khi lính Thanh Hà rút lui, lính của Cư Trinh thì ra sức tiến lên.
Thấy lợn chạy tán loạn tới trước, binh lính Thanh Hà mới nhằm bọn ấy mà bắn. Lông heo đã bôi sẵn nhựa thông, trong bụng vừa rồi có cho ăn thuốc nổ, nếu không nhanh thì sẽ rất nhanh mấy con heo sẽ chết, bắn trúng con nào con đấy nổ tung rồi cháy cả ra xung quanh, may trời mưa nhẹ nên chưa đủ dập tắt, mấy tên thấy máu tứ tung còn cháy khét lẹt thì vỡ trận, chạy ngược lại do sợ, hò hét không nguôi.
Tầm ấy chỉ đủ cho khoảng gần ngàn con, lại cứ nhằm những lô đang di chuyển thuốc súng với pháo chiến mà bắn phá, nổ tanh bành hết cả đường đá, dân chúng chạy khóc liên tục, bỏng cháy mà lăn lóc, cố nhảy xuống nước trốn chạy, cởi hết đồ mặc xấu hổ để mong hết cháy người. Nhiều tên lính thương người thân không muốn bắn nữa, nhưng bị Ngọc Yến đốc thúc tiếp tục bắn.
Đối diện với một con thú đang lao tựa làn gió bão, Ngọc Yến hít sâu để định tâm, chấp hay tay, rộng chân tấn thế, nén sợ hãi chi hết lực một chưởng vào đầu của Ba Tra, nổ ngay phát lớn bay ra xa, thấy cả tóc tai nát bấy nhầy ra chỗ bị chưởng.
– Thằng… chó!
– Bớt đi Chế Ba Tra! Lạm sức thần linh hại dân báo quốc, như rứa mà chịu được à!? Ở bổn quốc (nước ta) mà dám rứa à? Thể thống mô nữa!?
– Ai chung nước với mọi Kinh như bây!? Đ* mạ tao nói cho mi biết! Ka au tapak thun taok! Ka au puei akhar! Ka au pueh kampung, damak kaya rilan kaok kaok!
Nói tiếng gì chẳng rõ, nhưng rõ ràng là đang lăng mạ hắn với nhà hắn, Yến rút đao ra chuẩn bị… Hai tên xông vào nhau liền, đụng khí nhau là nổ nát banh chỗ đấy, người xung quanh nhìn vào như thiên lôi chưởng qua lại nhau.
Nguyễn Đăng Nghi nhìn qua cũng chưa từng nghĩ hai kẻ đập nhau có khí thế như này, y như đọc Tam Quốc chí vậy, chẳng ngờ được gặp hai đại cao thủ. À không, đại cao thủ người Chàm bị chém phát ở tay bay mất chùy rồi, còn bị ngay một cước ngay cằm phụt máu bay ra sau.
Chế Ba Tra gượng dậy cố chưa xong thì bị một gối trên xuống chà thẳng mặt, điên quá lại hóa thú hóa vật cả lên làm người ta sợ hãi không nguôi, thi nhau hò hét ma quỷ. Mặc đã kìm lại nhưng vẫn bị đẩy ngay ra, Ba Tra lại thành người giã một phát chùy đứt cả giáp ngực của Ngọc Yến.
Luồn người như cái cánh hoa bị vặt, tung hổ trảo chảy máu toàn cổ, rồi bóp cổ của Ba Tra, cấu vào trong cho đau thêm. Nhảy lên tung hai chân tụ lại đá bay Ba Tra ra xa lại, lò mò đứng lên thì Ngọc Yến lao lên dùng cẳng tay đập vào đầu gối trái, gối phải nện cho một đạp gãy ngay vào trong. Chưa kịp hét lại bị một trảo vào bụng, xoắn lại nhấc lên rồi ném tới trước.
Võ kỹ có tăng lên, nhiều đòn trước đây ham đao thuật quên đi, nay mới có dịp dùng lên kẻ gà mờ như Ba Tra mà thử.
Chưa kịp vui mừng thì xa tới một cước Phúc Sương nã ngay đầu hắn từ bên trái, một chém ngang ngay nách rách cả vải giáp, đợi lõng người lơ ngơ thì xoay chân đá xoáy một cú ngay bụng làm hắn bay thẳng vào mà nát cả nhà bên cạnh. Song nhanh chóng hít sâu bật lại giữ hổ trảo vả mặt Phúc Sương xuống nhiều phần dưới đất.
Xà quyền uyển chuyển nhanh chóng chọt phát vào hai mắt đối phương, nhưng ắt không xi nhê vì có kính. Lấy nhu chế cương, khống lực đối phương mà dùng hai chân làm trụ, uốn người như sóng lượn lấy sức mà vật ngược Ngọc Yến lại, đè ngay vào bên vai đang gãy của hắn mà chưởng liên tục. Canh thời mà vận công làm vô hiệu hóa tạm thời vùng nhận sát thương vào vai, rồi nhanh chóng nén lại hết vào tay phải, tung một đấm bay Phúc Sương lui sau.
Lại thành heo thành lợn, thay vì chạy trốn thì Ngọc Yến tiếp tục tung đấm bay tên kia ra xa.
Chế Ba Tra định thần lại : hắn giờ cơ bản đánh không lại tên kia, giờ phải tam lục kế, tẩu vi thượng sách mà bảo toàn tính mạng, sống sót chứ? Nghĩ cái liền nguyên hình nguyên trạng mà chạy thúc chạy tháo đi, không ngoái đầu lại nữa, như bị chó rượt.
… Quân của Cư Trinh điều động nước xung quanh mà cố tát cho hết cháy, nhưng gió to lại khiến cơn cháy lan rộng hơn. Trò cho heo ăn thuốc nổ, bôi nhựa thông lên thả chạy cho cháy nổ, chẳng sao lường trước được. Giờ là trên bộ, thuyền chiến định tiến thêm thì bị pháo đằng xa áp chế không cho tiếp cận.
Thương dân, mà lực Phúc Sương đánh không lại đối thủ, Nguyễn Đăng Nghi chỉ đành ra đầu hàng, mong muốn hắn tha cho cảnh tương tàn và binh lính đang cháy trụi, lăn lóc…
(Đoạn sau có một số thứ tôi không rõ lắm, nhưng theo tư duy gốc của cụ “Thới” thì Phúc Luân là dạng người không hám vị, lại hay lo âu, bị động, nên phát triển theo lối như vậy với bối cảnh mở của đàng Trong dẫn tới việc tiếp thu chỉnh sửa dân chủ.
Cá nhân tôi đọc thấy cũng… bình thường, nhưng sau sẽ viết thêm một phần riêng để khai thác Phúc Luân nhiều hơn.
À, có vẻ anh “Thới” cũng rất sợ người đọc quên hay sao mà thường xuyên nhắc lại vấn đề đó, cũng có lẽ là nỗi lo thường trực của nhân vật chính, riêng tôi chê vì đọc chán. Từ chương 210 trở đi thì là tôi viết, còn lại tôn trọng ổng ghi gì đăng nấy thôi.)