Chương 120 : Thủ trấn Thanh Hà
Lo việc an cư La Ỷ – Trì Nhơn chưa xong, thì tin cấp báo Thanh Hà bị tấn công. Ấy là gặp kế dương Đông kích Tây, tạo việc ở La Ỷ mà tập đánh thủ phủ của quân phản trắc.
Hối hả mà dẫn quân định đi cấp cứu, nhưng vẫn nghĩ mấy việc dồn quân đánh ngược lại. Theo tin cấp báo : phía Bắc ngoài khơi là đoàn thuyền của triều đình, phía Nam là quân của Nguyễn Cửu Thông giữ mà ép lại. Thuyền lại không có, giờ sao cấp tốc hành quân?
Theo như hắn nghĩ đó là áp dụng lối hành quân thần tốc của Quang Trung, lấy lụa là còn dư của La Ỷ, đem làm võng, đục lỗ ngay dưới mông, đặt bao ở dưới, hai kẻ khiêng kiệu, kẻ thì nằm trên, bên cạnh là gác.
Đi đoạn thì nghỉ rồi thay ca, thay phiên liên tục. Đỡ mệt nhau mà dưỡng sức, cứ canh lại đổi một lần. Sai nhanh chóng đã một canh là tiến thẳng tới cửa Eo (cửa Thuận An).
Kế ấy chỉ là phỏng đoán của lịch sử gia, về lối thần tốc của Quang Trung không sách sử nào ghi lại. Nhưng theo thực tế thì thấy hơi bẩn bựa, nhưng ít ra là nhanh, mỗi lần nghỉ là 2 tiếng hiện đại, một toán dài đằng đẳng đi hướng về cửa Eo.
Thấy quân dài dằng dặc, mặc đồ sáng chói từ xa thì nhận biết được quân ta, Nguyễn Phúc Cường lộm cộm tha ngựa ra đón :
– Ngọc Yến! Quân giặc đang ngoài cửa Eo rồi! Tất Tứ tướng quân đều tham gia bảo vệ Tĩnh Phủ rồi! Ngươi cùng ta mau ra biển chuẩn bị nghênh chiến! Mau!
– Tuân lệnh!
Nhanh chóng để quân lại trấn giữ hai cửa biển như ong vỡ tổ, thuỷ binh tổng 2 vạn quân, chuẩn bị 10 thuyền lớn, 20 thuyền nhỏ mà chinh chiến. Hấp tấp mà toàn dân phải di tản, chợt lại gặp Dirk Jan đang đứng bên hải cảng, nhìn thấy mà cười ồ lên :
– Waar zijn jullie zo druk mee, jullie daar? Ha? (Tụi ngươi đang bận rộn việc gì vậy? Hả?)
Hồi mà chẳng thèm đáp lại, Dirk Jan mới đổi sang tiếng Anh để giao tiếp với hắn :
– Would like some help? Sir? (Cần giúp không? Quý ngài)
Đang thiếu thuyền, theo đối địch truy ra được có tổng cộng tận 30 chiến thuyền cỡ đại, được huy động từ Trấn Biên, Quảng Nam ra để tấn công vào cửa Eo.
Đồng ý thuê 1 chiến thuyền đã được sửa xong của VoC để ra quân. Tổng số pháo một chiến thuyền có tận 40 khẩu, trong khi của bản triều là 20 khẩu một tàu.
Lệ chiến thuyền hắn cũng mù mờ, Phúc Cường đặt cờ quanh mạn tàu, treo cờ Nguyễn lên, rồi thúc trống đẩy lên, thúc dỡ neo.
Phía Dirk Jan, sai đánh mấy tên dân da đen Xhosa kéo pháo từ các thuyền còn đang sửa ra gần sát bờ biển, thính nghe ngôn ngữ mà làm hắn nhớ lại tên da đen đã từng cố hạ sát hắn.
Với thực tế hiện đó Cape tức Nam Phi đang thuộc quyền của VoC, bọn chúng lại có chính sách di dân, làm nông nghiệp gọi là Boer, bắt nô lệ da đen làm việc. Có vài sự giao chiến qua lại giữa VoC và nhóm người Xhosa, bắt Xhosa làm nô lệ.
Thấy hắn cứ chằm chằm nhìn, Dirk đòi rao bán rẻ 1000 quan một tên, nhưng hắn từ chối đi.
…
Nhìn từ xa bằng kính mà thấy pháo được dàn ra hai bờ đất, Nguyễn Phúc Sương cũng khá kinh ngạc về số lượng pháo của đối phương. Quay sang cũng thấy Đăng Nghi nhìn qua ống kính để xem qua, cất tiếng can gián :
– Ta nghe danh Hoàng Ngọc Yến là kẻ đa mưu, điều tra mấy năm trước bí mật đem pháo lên Bằng Sơn bắn xuống Phú Xuân giết Công tử Thuần, đổ cho thần linh, giờ mới bị khui ra. Tánh ra cũng tài cán mới xây lộ trình cho lũ ni được… Dàn hàng vòng cung ra, xa nhau các thuyền để tránh hoả pháo nhà chúng.
– Ngài nghĩ coi, còn có thuyền của Hoà Lan (Hà Lan) nữa tề! Bọn ni thực sự khó nhằn đỏ!
– Khỏi cần lo, quân Nữ Như đã bị giam chân ở La Ỷ, chừ (giờ) khó mà đi nhanh tới mà cứu như vậy được.
Kèn trống to lên, đang lúc gió to thuận vào bờ mà dương buồm xuất chiến, thuyền trung chạy tiên phong tiến vào cửa Eo. Lợi thế như này thuyền quân Thanh Hà khó mà đi ra ứng chiến được.
Phía bên kia, dân phu điều động thi nhau xúc than xúc gỗ đốt vào lò, thuyền bắt đầu nhổ neo mà vượt gió chạy về phía đối đầu với quân Cư Trinh.
– Bẩm báo! Thuyền quân địch đương ngược gió mà vẫn lao lên ạ!
Một tên lính báo lên, tất nhiẻn hai tên kia không mù. Sai Vương Diệu Chân 王耀真 là con thứ của Diệu Triều mới thu được ở Quảng Nghĩa mà dẫn thuyền ra nghi binh. Diệu Triều có toán người quen ở Quảng Nghĩa, xin cho con trai một chân chạy chọt chứ có được gì đâu? Người Minh Hương ở đâu thì đều theo lối hối lộ, trụ chân mà sống.
Mới nghe thôi đã run cầm cập, xin không đi :
– (Diệu Chân) Thỉnh vấn (Cho hỏi) không đi được không ạ…?
– Cút ngay! Cãi lệnh con chó nhà ngươi à?! (Sương)
Thế rồi Diệu Chân dẫn một toán thuỷ binh nhỏ chạy dàn ra mở màn, hơn trăm chiến thuyền nhỏ dàn hết ra, nhìn trời thì đang chuẩn bị mưa, càng phải đánh nhanh hơn.
Nguyễn Phúc Cường sai quân dùng toán nhỏ thuyền bè ra đánh giáp lá cà, tạo vùng đệm giữa hai toán đối địch lớn, làm vùng bắn pháo.
Chỉ nửa canh tới mà đoàn thuyền nhỏ đã giao chiến nhau loạn xạ, liệu thế 30 thuyền cỡ đại cố chạy thành vòng cung mà ép lại, bắn pháo tưng bừng. Thuyền Thanh Hà trúng ngay một phát vào trên khoang, làm hai tên chỉ huy lao đao theo.
Hô hào tăng tốc độ thuyền, rút hết thuyền nhỏ về lui sau, đâm thẳng xuyên qua đám bè của Diệu Chân. Nát bé ra mà nhanh chóng đâm hướng về thuyền của đám Cư Trinh.
Toàn bộ thuyền quân Thanh Hà vừa xông lên vừa kéo pháo ra bắn, làm vậy mới đủ tầm của pháo tầm trung. Thuyền chúng chạy ngược gió mà nhanh quá làm bọn kia sợ hãi, một đụi vào giữa thuyền rồi quân lính thi nhau tràn vào đánh nhau.
Cầm đao nặng trên tay, một xoẹt bay 2 đầu, Nguyễn Phúc Sương chậm rãi tiến tới chỗ Hoàng Ngọc Yến đang cầm trường đao đi theo. Chưa gì mấy phút đã bắn loạn xạ cháy tàu của nhau, 11 chiếc thuyền thì 5 chiếc đụi tàu còn 6 chiếc từ xa bắn lại.
Thế trận tất không cân bằng, đằng xa pháo VoC nã vào những thuyền đối phương vớt vát phần nào.
Còn đang mệt vì mới tới nơi, cũng lần đầu hải chiến nên Ngọc Yến cứ theo lệnh Phúc Cường tất thảy. Chưa gì mới lên tàu ấy đã gặp thằng máu lạnh trước mắt.
Vô ngôn vô ngữ lao tới một xoẹt từ hạ bộ lên, rồi xoay người vận thế đâm vào bụng Ngọc Yến. Đỡ qua mà như búa táng vào, chùn bước lui sau thì bị một tên bắn súng vào mà cúi xuống đỡ luôn.
Rút đao chém ư? Hắn chỉ dùng báng mà luồn ra sau đập nát cụm L1 – L2 cho tên kia ngã ngay tại chỗ, thêm một tặc cổ cái rắc cho tên đó chết không ra máu. Rồi lại chủ động trảm thương múa với Phúc Sương.
Như hai cái quạt cạ vào nhau, lâu lâu đổi hướng xoay đao với nhau một hồi thì bị Ngọc Yến đổi hướng quay, ấy làm kẹt rồi bay đao Liệt Trung sang bên. Phải chăng là do dạo này có tập qua mới chịu nổi, chứ lực của hắn trước đây không làm nổi như thế, với lại đao Huyễn Nguyệt đủ để đập lại Liệt Trung đao.
Thấy đao mình bay đi mà địch nhân cũng vứt đao xuống, Huyễn Tiên cười như được mùa :
– Đao tốt! Đao tốt! Tựu chung đều là đao của dân Hoa Lang thì khó thể chê được!… (Rút đoản đao, Sương) nhưng giặc cỏ thì vẫn là giặc cỏ, chẳng mô răng ra hồn mô!
Thanh đao của tên kia cũng dài phết, nhưng lối là lối đơn giản, lưỡi ít cong hơn, sáng bóng. Nhìn kĩ có khắc dòng chữ “Hưng Quang nguyên niên 興光元年 Hoàng Ngọc Thuần tác 黃玉淳作” thời xưa năm đầu chẳng ai nói là “nhất niên 壹年” cả, mà phải gọi là “nguyên niên 元年”. Tức thanh đao mới chế tác gần đây, còn nhằm ngay cha hắn mà làm.
Tra đao ra khỏi vỏ theo, hai tên mặc xung quanh khói lửa súng nổ mà lao vào nhau quần. Một tay đặt lên vai Ngọc Yến làm bệ nhảy lên bổ một báng xuống gãy cả vai, tất nhiên thì làm con trai ai cũng không muốn bị vai gãy rồi. Một xoẹt rách giáp của Phúc Sương, đem tay trái thọc vào mấy chọc, lấy hổ trảo nhào lộn bên trong.
Thân Bạch Xà và Bạch Hổ cuộn nhau, ta rõ đều biết họ mèo ăn chắc phần thắng rồi. Thế võ xà quyền nhiều đòn chọt tay và táp, uyển chuyển mà đều bị thế gồng đè, giữ mà táp của hổ chặn lại.
Thế nào mà lúc chọt thì Ngọc Yến đây xoẹt qua, thấy giáp mũ bay mất một mảng thì càng tiếc. Tiếc người đừng tiếc của, bệnh nghề nghiệp thì tính khí khỏ bỏ.
Ấy chợt không để ý mà bị một giáo đâm từ sau tới, liệu thế chưa kịp nghĩ gì mà Phúc Sương đã tung một đấm ngay ngực làm hắn bay lui sau, làm mũi giáo xuyên hết cả qua người, quay lại nhìn thì bắt gặp mắt điên Chế Ba Tra.
– Chế… Chế Ba Tra!? À không, Đặng Dũng!? Nhà ngươi chưa chết!?
Hắn quay lui mà gào lên như vậy, nhiều phần bất ngờ vì theo lệ chẳng ai được can dự vào việc đánh nhau của hai võ tướng cả, không đáp gì nữa mà Chế Ba Tra giơ cẳng đá hắn bay tới trước lại, như tra hắn ra khỏi thanh thương. May dạo này có luyện qua nhục thân, đau nhưng chưa quá hiểm, với Ba Tra bị thiếu kiến thức nên thuần man rợ là chính, đâm chưa sướng.
Dậm người lại mà cố kiểm soát hơi thở, lưỡng đầu thọ địch. “Lấy oán báo oán, oán kia chồng chất. Lấy ân báo oán, oán kia tiêu tan.” ấy lời trong sách Phật quyền học, qua, càng không muốn nấn ná với loại người như hắn.
Xung quanh thi nhau đâm chém, máu văng tung toé, riêng chiến thuyền này cũng cháy sắp chìm. Các thuyền trừ Thanh Hà nãy xông vào nay rút ra, vừa rút vừa bắn pháo liên hồi.
Xin nói qua là thuyền nào chung quy đều là chèo tay, song thuyền Thanh Hà tận dụng tối đa lực gió và động cơ mà di. Nguyễn Đăng Nghi nhìn qua thấy thuyền giặc đều không có mái chèo lớn ở dưới, tức có nghĩa là lực lượng của bên hắn hơn ngàn kẻ chèo thuyền, thì bên kia lại chẳng có.
Cơ bản là thuyền đóng theo kiểu Tây Dương, không có mái chèo thì việc di chuyển bị tù túng hơn, trong sông ngòi mấy phần khó khăn. Nhưng chạy băng băng rẽ nước ngược gió mà chạy, ấy cũng kỳ lạ?
Nhiều thuyền đã tấp gần vào bờ, quân Thanh Hà ra đánh chặn lại chứ chẳng chịu thua gì ai cả. Kéo pháo lui mà thủ dọc hai bờ ven biển.
… Hắn một chưởng vào ngực bay Ba Tra ra xa, kìm mà nhảy vút lên một gót chân ngay mũi của Ba Tra, bay vài cái răng ra, mắt thì lồi như cá dưới nước.
Xong hai chân ép người Ba Tra xuống, dồn đấm liên tục cái tên này.
Chợt cái Chế Ba Tra ức chế mà lại cố đeo vòng hóa heo dằn co với hắn, làm lính tráng xung quanh hét toáng cả lên thi nhau chạy đi.
Bỗng thấy người hóa thú, Phúc Sương cũng hoảng cả lên cùng với Đăng Nghi, hét :
– Mạ cha! Rợ Chiêm có thuật hóa lợn rừng à!?
Giờ lợn này có sừng nặng và to hơn, cạp đầu hắn nhưng hai tay cưỡng lại, đá đòn gối mà chạy ra xa. Chưa kịp chạy lui thì Ba Tra lại đụi cho hắn chống ngược lại. Rảnh tay một đấm mạnh vào đầu cho Ba Tra chảy máu bay ra đằng sau.
Mấy lần mà gặp tên Chế Ba Tra này thì càng mệt mỏi, Ngọc Yến thấy con lợn nghiêng phát làm mũi tàu cũng chúi theo. Đằng sau Phúc Sương cầm đại đao nhằm đầu mà bổ trên xuống, trượt qua mà để nhát ấy xuyên vào đầu Ba Tra.
Gãy mà bắn trượt qua mắt Phúc Sương, toé máu ra.
Ngọc Yến thì mấy qua chẳng phải ăn không ngồi rồi, xoá hết ác tâm trong người mà một đấm nhanh vào đầu của Ba Tra. Cộc cằn lại càng thêm cộc, nhưng đấm đau quá váng cả đầu chẳng nhớ gì nữa, đập xuống một phát thủng cả thuyền, làm đám chèo thuyền phía dưới hoảng cả lên.
“Sân hận là ngọn lửa thiêu cháy công đức, như lửa thiêu rừng công đức tích lũy từ lâu.” nói cái rồi hắn lại một lao tới đạp Phúc Sương hộc máu, chạy về tàu mà rút quân về Thai Dương.
…
Lực lượng quá chênh lệch, đánh một hồi tuy không mất thuyền nào song lại hư hỏng nặng. Tiêu diệt và làm hỏng nặng, loại khỏi vòng chiến đấu 3 trên 30 thuyền cỡ lớn của địch, thế này tạm thời phải lùi sâu, chiến nhau liên tục qua lại ở hai dãy bờ dọc biển.
Trong phủ Hộ bộ, Phúc Cường nãy không trực tiếp ra trận do sợ, nay lại bàn việc đánh lâu dài như nào để chiếm lại cửa Eo. Cửa Eo trấn giữ Thanh Hà, nay mất thì nguy cơ rất nguy, không tài nào duy trì được triều đình này hết…