Chương 115 : Trận cù lao Chàm
… Hoàng Phủ Tường không nghĩ Thiếu bảo quận công phò trợ hắn lại thua rồi đầu hàng địch, giờ bị bao vây tứ phía, tối lại phải đem thư viết xin cứu viện gấp từ Thanh Hà, đưa ghe chạy chui mà về hướng Bắc để tiến.
Cù lao Chàm gồm nhiều hòn, với hòn Lao là lớn nhất, đỉnh cao nhất có phủ của Tường cao chừng hơn 1,2 thước (hơn 500m). Ở đối diện là một pháo đài đất nhỏ để chỉ huy hoa tiêu bắn pháo. Dưới là có một khu cảng với khoảng hơn ngàn dân, đa số là lính và người nhà của Tường.
Giờ việc pháo hạm của họ Nguyễn Đăng bao vây mạn Nam và Bắc, bắc loa mà hét lớn :
– Hoàng Phủ Tường! Mau chóng đầu hàng triều đình, hưởng sự khoan hồng! Trung thần bất sự nhị chủ, liệt nữ bất canh nhị phu (Trung thần không thờ hai vua, vợ tiết hạnh không có hai chồng) nhớ lấy đạo Nho mà làm! Không mau quy hàng, ta sẽ nổ pháo bắn trong vòng 2 canh giờ nữa!
Sốt ruột cả lên, Hoàng Phủ Tướng sai lính bắc loa mà hét lại ngay :
– Quyền thần Trương Phúc Loan lộng quyền, việc chi phải theo hầu? Lập ấu chúa (vua còn nhỏ) mà thao túng, nghĩ nhiều kế hãm hại trung thần và Thái tử, nay Thái tử biết rơi vào thế hiểm mà phải bỏ chạy khỏi Kinh, lập nghiệp lớn, ngu muội mà không biết? Thật là cương phức tự dụng (cứng đầu cố chấp) chấp mê bất ngộ!
Nghe thế mà không bực tí gì cả, can ngăn Nguyễn Phúc Sương vào trong buồng tàu mà nghĩ kế tác chiến tiếp. Đầu tiên đó là bắn phá vào các pháo ở quanh cù lao, tiếp đến là đổ bộ cập cảng mà bắt sống Hoàng Phủ Tướng, tra rõ tội dung túng hải tặc, câu kết cướp tiền của của bá quan.
… Sau hai canh giờ, đã tới trưa mà không có động thái đáp lại, Nguyễn Cư Trinh sai thuyền bắt đầu nổ pháo bắn phá cù lao Chàm. Bắn hẳn đạn đồng, cháy bét nhè một mảng lớn, phủ của Tường ở trên cao nên không với tới được. Đợi thuyền áp sát tới gần, Hoàng Phủ Tung mới sai từ trong rừng cháy chạy ra những khẩu tiểu pháo nhận từ Thanh Hà, đâu chỉ 12 khẩu mà mặc sức nã đạn.
Phải đợi tàu tới gần vì lực mấy khẩu pháo này không đủ bắn tầm xa, binh lính hai bên lôi điểu thương ra bắn loạn xạ. Nguyễn Cư Trinh sai Nguyễn Phúc Sương đem Liệt Trung thương 洌忠槍 của Sương mà xuống các thuyền nhỏ, lao nhanh về phía cù lao Chàm.
Hoàng Phủ Tường đem Thỏa Nguyệt thái đao 妥月太刀 ra đối chiến, sai vứt đinh Caltrop của thương nhân Anh ra giữa biển thành đống, làm thuyền triều đình nhỏ vướng vào mà thủng luôn. Được mấy thuyền vẫn tiến như vũ báo, vừa tiến vừa bắn liên tục.
Nguyễn Phúc Sương tự Huyễn Tiên 幻仙 (thần tiên vô thực) từ nhỏ chăm học hành, văn thơ trào phúng, võ nghệ giỏi giang, là con của em Vũ Đế là Nguyễn Phúc Du. Hắn cùng vài thuyền con tiến vào được bờ, liền một thương mà ném đi xuyên chết hai tên lính cù lao Chàm. Rút ra bay trên không trung mấy xoẹt bay cổ của vài tên mà đáp xuống, đối đầu Hoàng Phủ Tường.
Đao của Hoàng Phủ Tường cực kỳ dài, tầm 1m5, gỗ mun, cuối chuôi, giữa và đầu chuôi đều mạ và khắc vàng, vỏ kiếm cũng tương tự. Rút đao ra một khắc mà chém bay chân của hai tên lính triều đình.
– Tặc tử! Các tiên đế tiên vương đã cho bọn Tàu các ngươi chỗ ở, công việc mà chừ lại dám làm phản!? Giết không tha, thực dữ di hiệp xứ, đức hạnh tất thương (Chơi với kẻ man di, đạo đức ắt xấu đi)!
Xúc phạm Hoàng Phủ Tường, rồi lao lên một bổ mà bị thái đao chém mà đỡ. Thái đao khác trường đao chủ yếu là vì chiều dài lưỡi đao, thái đao lưỡi dài hơn nhưng cán ngắn, còn trường đao thì lưỡi như đoản đao mà tay cầm dài tới gần 2m mà thôi.
Võ Thần của Phúc Sương là Bạch Xà, đối địch là Hồng Hạc của Tường. Lính tráng thì né bọn chúng ra mà thi nhau chém nhau, lính triều đình toàn mang đại đao lao vào chiến trận, bên kia toàn là giáo mác mà đâm chọt lấy.
Một cước vào cán của Phúc Sương mà bật lên chém trái tay một phát, toàn thân run rẩy mà chống đỡ. Hoàng Phủ Tường gốc là người Phúc Kiến, thời Càn Long tàn sát phái Thiếu Lâm Tự Nam phái vì chứa chấp những phản Thanh phục Minh, sư tổ Hồng Hy Quan đang học võ tại đó cũng chạy đi.
Hồng Hy Quan tập luyện nhiều thế võ, người ta kể mỗi lần ông gặp khó khăn, bị truy bắt thì đều có con Hồng Hạc trợ giúp, cùng các bằng hữu thành lập Hồng Gia quyền 洪家拳 thuộc Thiếu Lâm Nam phái.
Phái Hồng Gia Quyền phát triển ở những vùng sông nước, nên đã có tiếp thu Thuyền quyền. Chính vì thế hai kẻ đang đánh một hồi, Phục Tường kệ bị thương đâm mà vận sức đẩy Phúc Sương và thương của hắn về con thuyền. Vận dụng lực sóng mà né đi những đòn đâm, chặt chém Phúc Sương liên tục, đấm đá mải mê.
Nguyễn tắc thủ pháp của Hồng Gia quyền là : túc bất ly địa (chân không rời đất) không di chuyển thẳng; Ổn mã ngạnh kiều (chú trọng giữ vị trí và tung lực đánh mạnh) và Tiểu khiêu (bước nhảy ngắn). Chậm thì có mà nhanh cũng có, khiến Phúc Sương chẳng kịp trở tay.
Một thương nhân lúc Tường nhảy mà sơ hở đâm ngay chính giữa ngực, Phúc Sương ra sức giã giã như giã gão rồi chưởng vào cán làm Tường bay lại về bờ mà thoát thế bị động, người hắn cũng đầy vết chém, máu chảy tứ tung mà gượng lên bờ tiếp.
Đợi khi pháo của bên quân Hải Phố hết đạn, chúng liền cùng chủ tướng rút về sau. Quân triều đình thì mang tiểu pháo trên các thuyền nhỏ cập vào, bắn phá vào khu vực dân cư, gặp lính nào cũng giết hết, đội hình bên Hải Phố tan rã, gặp ngay hàng quân ở đất liền phe mình theo triều đình đánh, nhiều kẻ nhụt chí mà bỏ chạy.
Hoàng Phủ Tường đẩy lính ra mà lao lên, chém thêm mấy tên địch rồi bị mấy phát giáo và thương đâm liên tục, bị khống chế. Phúc Sương nhân lúc ấy nhảy cao lên một bổ vỡ mũ giáp của Tường, hộc hết cà máu ra…
Cù lao Chàm thất thủ, lửa cháy ngút trời, Hoàng Ngọc Yến từ xa nhìn lên thấy cảnh đó, liền phải nghĩ ra lối tính toán mới.
Hiện tại quân ủng hộ mà chính quy chỉ toàn ở Thuận Hóa làm chính, trong khi các nơi khác là khởi nghĩa nông dân. Với tình hình Hải Phố – Hội An thất thủ, quân thương nhân sẽ ban đầu sợ hãi, song sau chắc chắn triều đình sẽ mở lại mà kêu gọi tiếp tục buôn bán. Với lợi thế điều chỉnh lượng thuế, bỏ bớt vài nạn quan liêu và chính sách bất lợi, khuyến giao thương bình đẳng, xóa độc quyền thì phải tận dụng.
Hắn bắt thuyền cùng Trịnh Bình, ra khu vực hai bên cửa Thuận An, tức làng Thai Dương Thượng mà đàm phán với thương nhân nước ngoài, đặt cơ quan thương điếm mới tại khu vực mới được cho trực thuộc Thanh Hà này. Nơi đây cửa biển rộng lớn, nhiều vũng vịnh nhỏ để thuyền tàu ra vào, thời tiết khí hậu khá ổn.
Xung quanh làng xã khá đông đúc, toàn làm nông và buôn bán nhỏ, đánh bắt cá. Tuy cửa rộng như không sâu, định bụng đưa thuyền tới để đào bớt ra cho thuận việc vào hải cảng hơn. Đem theo Étienne và Edmund, thêm vài kẻ mà cho đặt văn phòng tại đây, sai quân lấp đường đá và bờ cảng, thu những đất chưa ai mua về, chuẩn bị lập thương điếm. Biến nơi đây thành thị cảng nhập hàng chính của quân Minh Anh.
Gửi thư về các chốn, các thuyền mà định lại : đại thuyền hoặc thuyền không có nhu cầu sử dụng dịch vụ thì cập nơi đây, còn nếu muốn vận chuyển người, hàng hóa mà thêm dịch vụ thì đi sâu vào trong.
Mấy tháng liền, hắn và mọi người, lính tráng ra sức lấp đường đà quanh đây, đặt các đồn trạm, phường thu thuế đầu tiên ở đấy… Người dân bất được nhiều loại thuế, tổ chức trường học kỹ càng lại hơn, ổn định về quyền sở hữu đất đai và sở hữu tư mà an tâm hơn, nhiều làng chợ lại mọc lên, thuyền thương nhân thì tới mà mua bán thuận tiện hơn vị trí nội thị của Thanh Hà rất nhiều.
Bớt thuế, cải thiện cơ chế và chức trách quan lại, kích việc thuyền buôn vừa và nhỏ đi vào mua nhiều hơn, khi xưa chỉ có đúng thuyền cỡ đại. Nguyễn Phúc Cường thì ngu ngơ, chỉ biết luyện binh ở đó chứ không có ý kiến gì đổi mới. Ngọc Yến đương muốn tận dụng lực của con thuyền Thanh Hà khá hiện đại, lại bàn bạc muốn huy động thuyền ra Hoàng Sa mà đánh dấu chủ quyền, đưa dân và lính lên ở, bảo kê thuyền thương và ngăn chặn đường tới Hội An của bọn thương nhân Tàu, Đại Hòa và Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha.
Như ở Mã Cao và Phi Lạp Tân, thuyền buôn đi tới gặp gió lớn nơi đây rất nhiều, thường đắm tàu, mà đời Vũ Đế và các tiên đế chỉ chăm… lượm hàng, không có điều dân và lính lên giữ đảo, nay phải làm vậy mà kiểm soát giữa Đông Hải, cứu giúp tạo thiện cảm với Tây Dương và các nước khác, giúp việc vào cảng Thanh Hà thuận tiện hơn.
Chuẩn bị nhiều vật tư, quân dụng mà truy hô người dân nhận hỗ trợ ra sống tại hải đảo, làm nghề bắt cá, giữ lấy đất. Được chừng khoảng trăm người, 60 nam 33 nữ, cùng một số lượng lớn trẻ em đang đói khổ muốn nhận trợ cấp, sai kiếm thêm y sĩ, giảng sĩ Tây phương, hàng hóa cơ bản, vật liệu mà xây dựng.
Gấp rút chiếm cứ Hoàng Sa, thiết lập chủ quyền và ngăn chặn đường giao thương của Hải Phố. Ngọc Yến gấp rút đến như vậy, ngoài việc chủ động đánh dấu chủ quyền tương lai, còn là đánh với hiện tại.
Đường đi thì thuê người dân nghèo ở Thai Dương Thượng chạy xe đi bốc hàng, hợp sức với bộ Công xây dựng trường học, đường xá và di chuyển hệ thống đóng tàu thêm. Thương lượng với cha Michael mà liên lạc, thuê thêm giáo viên mà dạy và đào tạo nhân lực cái đã.
Không mở rộng thuê thêm nhiều, chỉ là thuê thêm những tên dạy các môn để Étienne bớt việc, đào tạo ra lứa học viên đầu tiên trong vài năm, sau đó để chúng dần dà dạy lại cho người dân, ra lứa giáo viên mới đầu tiên, tránh nạn Tây Dương tràn vào lượng lớn, tự chủ về bản sắc và giảng dạy…