Chương 109 : Trận Tây Sơn Hạ, Tây Sơn Thượng
Mấy ngày gần đây, hắn được nhận chiếu của Vũ Đế về việc mau về tìm kẻ chữa bệnh cho lão. Hắn ở Quy Nhơn toàn dạy chữ, viết sách rồi đi dẹp loạn hoài, dẹp rồi thả cũng chán ngấy rồi. Xứ này ngoại trừ nhân tài nhiều thì cái gì cũng thiếu hơn Thuận Hóa, chán như hến, sống chỉ có sách làm bạn, còn bằng hữu xa thì hắn nhớ mà chẳng biết làm sao.
Đang đọc chiếu chỉ, vừa chỉ Doãn Ngạnh với Văn Bưu đọc chữ phiên âm, thì ầm ầm một cái mà Khắc Tuyên lại đi vào, hống hách mà hét lớn khi trên kiệu :
– Bạch Long….!!! Hồ Nhạc dám ăn cướp tiền, ăn chặn tiền thuế! Ngài coi mô mà đem quân lên đánh hắn đi tề!? Ngồi không rứa!? Bữa tới cũng chẳng giải quyết được cái sòng bài của hắn à!?!?!?!?!?
– Mạ nội cái thằng chó! Mi không thấy tướng quân đang đọc chiếu thư à!? Tin tao cho chú mi cái đấm không!?!? (Doãn Ngạnh)
Hơ tay ngăn Ngạnh lại, hắn hỏi Khắc Tuyên :
– Ta được đưa tới đây là giúp trợ ngài chơ mô ra để ta làm hoài rứa? Ngài không mang quân đi một lần à?
– À ờ…. được chơ!? Răng không!?
– Rứa chuẩn bị pháo, thêm mấy bao cát chừng chục cái, chuẩn bị khiên mà trang bị, cùng nhau đánh giặc mau mà ta còn hồi Kinh (Kinh đô)…
Bữa nay hắn mệt nhọc, sốt do muỗi cắn. Dân nơi đây thường chum không thèm đậy, lu cũng để ngoài cho muỗi đẻ loăng quăng vào, muỗi nhiều không tả nỗi. Hắn phải yêu cầu bọn học sinh nhỏ về nhà dặn nhà đun nước, nuôi cá mà cố diệt nạn muỗi đi, chặp dần cũng đỡ hẳn, phần vì tới mùa khô mà phần vì những hành động hắn đề ra.
Vì muỗi mà hắn sốt rét mấy tuần mới khỏi được, nay lại mang giáp mà hợp quân cùng Nguyễn Khắc Tuyên đi lên ấp Tây Sơn coi mà bắt giặc. Mà Hồ Nhạc cớ gì mà phải trộm thuế chứ? Nguyễn Khắc Tuyên xạo ra để hạ uy tín thôi, sau nhà Nguyễn chắc học theo mà ghi vào sử sách của họ. Chứ nhà giàu như Hồ Nhạc mắc gì phải làm việc ấy? Chưa kể chức thu thuế của hắn cũng… nhỏ, cái đám to đùng đây tham nhũng trộm thuế còn không bị gì, lính cũng không mà lại nhằm vào ngẫu nhiên như vậy?
Thực ra là do xưa Khắc Tuyên vốn ghét Hồ Nhạc việc cứ chửi mắng hắn việc tham nhũng, không lo cho dân nên ghim từ lâu. Nhân Hồ Nhạc mới một ngày quên nộp thuế khu hắn sống, mà hô lên như mấy tên khác khởi nghĩa quanh đây, đòi cả toàn quân đi đánh.
…
Nói chung thì đường đi nhanh, do xứ Quy Nhơn hẹp về chiều ngang nên nhanh đi đã tới, đỡ hơn xứ Thuận Hóa. Toàn quân tính gần 2 ngàn quân, tiến lên vùng Tây Sơn, dọc đường người ăn xin chạy ra xin tiền, Khắc Tuyên lại đạp một cái mà chửi hơn gì, làm Ngọc Yến tâm đang bất ổn thì càng thêm bực tức.
Dọc đường phải đọc lại mấy bản kinh Phật mà hắn đọc được trong Như Lai quyền, võ thuật kiểu gì mà toàn kinh là kinh không, nhưng là võ tịnh tâm thì vậy cũng đáng. Đòn thế nhanh gọn mà ít, nói chung học nhàn…
Tới nơi… không thấy một tí cảnh bất bình gì, hỏi thì Khắc Tuyên lại bảo :
– Mô mô!? Mạ… tên nớ bữa ngài phá trò vặt của hắn mà còn chưa biết à? Chừ trốn thuế là có ý rồi!! Như ri chắc chắn là có lừa lọc chi rồi! Phải cố mà giết chết mạ…
– Thôi câm mạ cái mồm ngươi đi! Đánh bạc nhiều quá thua thì đổ cho vợ, mấy lần không thả nổi à!? Tưởng ta ngu à? Ta thay tướng trấn thủ khác chừ? Không phải nhà ta cũng muốn trị tội hắn thì cho ngươi chết rồi!
Cái loại bỉ ổi, xảo quyệt và tiểu nhân như này làm Ngọc Yến phát ói. Về phía Hồ Nhạc, ông muốn mượn thế người Xà Đàng có đông trên đèo An Khê, sai em là Hồ Lữ đi theo đạo Minh giáo vốn có thờ thần Hỏa xá của họ, kêu họ xuống.
Ấy người Xà Đàng đòi Hồ Nhạc phải lên trên núi Hiển Hách bắt được đám ngựa hoang trên đó xuống, con nào con đấy trắng tinh đẹp đẽ mà họ coi là thần. Việc thân Châu Doãn Ngạnh nên xin mua được mấy con ngựa được huấn luyện, thả trên núi Hiển Hách mà lúc cần một tù là đi về, người Xà Đàng thần phục Tây Sơn từ đó.
Người Xà Đàng gọi Hồ Nhạc là “người trời” tôn thờ mà lan truyền ra khắp nơi, thêm sự truyền giáo của Hồ Lữ mà quân số ngày càng đông. Hồ Nhạc cưới được cả người vợ người Thượng, làm số lượng người theo quân hắn ngày càng đông, binh chủng đa dạng cực kỳ.
Ngọc Yến đã biết trước Hồ Nhạc là kẻ thông minh, chắc chắn có sai khai khẩn đất đai vùng Nam Bàn rồi… Nếu có bao vây theo kế của Lý Văn Bưu chỉ ra thì cũng khó, chỉ rơi vào cảnh không ai toàn vẹn thành công.
Cái tên Khắc Tuyên cứ nói xàm xàm bên tai, Ngọc Yến càng thêm đau đầu, thời gian ở Quy Nhơn việc ít, đối với hắn là tốn thời gian mà còn thêm tên chủ tướng ngu như con bò này nữa, cứ hở tí là kêu đi đây đi đó đánh chóng hết cả mặt, được buổi đưa đi theo thì ngồi chơi gái xong phát ngôn bà xàm.
Chúng tới ngang phủ quan huyện Tuy Viễn, định tiến vào nhưng Ngọc Yến cản lại, hắn thấy được lá cây ở gần đường đất vương vãi khắp nơi. Liền lấy một cục đá ném cái, không sụp, nhưng lại sai quân ném thêm đá vào mội chặp mới sụp.
Thấy hố mà mình học đào từ thời còn ở miền Nam, học từ mấy chú tiền bối bị phát giác, Trần Quang Diệu lúc ấy 20 tuổi không chần chừ mà xông ra một lao xuyển thẳng ngựa của Ngọc Yến, làm hắn ngã ngựa. Lính Tây Sơn hai bên giáo mác, đao gươm đầy đủ sáng loáng chạy ra, tên nào tên ấy đều mang đồ nông dân mà đánh.
Ngọc Yến cũng ra lệnh cho toàn quân lôi súng ra bắn trả ngay lập tức, rồi xông lên từ từ lỡ có bẫy. Khắc Tuyên thì mới thấy cảnh này đã bỏ chạy đi xa rồi, chẳng kịp nhờ vả được gì mà núp sau bóng cây. Hèn gì đúng chính sử tên này ngồi thủ thành đợi giặc hàng rồi mắc bẫy.
Lính Tây Sơn này ai nấy đều giỏi võ, nhưng sát khí và tinh thần thì không có. Gặp súng thì bị bắn thương mà nhiều kẻ chết… Trần Quang Diệu cầm đại đao ra múa máy vang trời, Võ Thần của Quang Diệu là một con rồng bằng vàng vô cùng sáng chói.
Việc tới tay, Ngọc Yến rút đao mà đỡ lại một phát thôi cũng đã làm mẻ thanh đao của Quang Diệu. Quang Diệu lại cho hắn một thủ cước vào bụng, tuy trượt qua nhẹ nhưng cũng khá đau chứ không đùa. Hắn bay lui rồi một bạt tay làm Quang Diệu bay sang mấy chiếc chông, may sao đối phương biết khinh công mà bay lên lại.
Khi Quang Diệu rút roi ra, cả đám quân Tây Sơn cũng đều rút roi ra mà thủ chiến. Tuy gọi là roi nhưng thực chất là côn, ấy chỉ là cách gọi địa phương, mỗi tên mỗi cây trường côn mà dựng xuống dưới đất mà di chuyển như cà treo. Đến lúc áp sát thì bật lên rồi cồi đánh ngang mà phá mà dồn quân địch vào gốc cây gần đó.
Nhận ra điều không đúng, Ngọc Yến rõ quân Tây Sơn rất giỏi dùng pháo và thuốc nổ, có thể thời này chưa có pháo nhưng chắc chắn sẽ có thuốc nổ, bèn mặc sức mà rút đao chém lia lịa mấy cây côn của bọn chúng.
Chỉ tới cây của Quang Diệu thì vô cùng cực, lại bị múa cho mấy đập vào hông, vào tay mà tê dại. Thêm một cú móc cằm phụt cả máu, một thế nhảy đâm mà hắn kịp dùng tay vận lực mà một chưởng đánh bật lại cây côn, làm nó đâm ngược lại vào ngực của Quang Diệu.
Đứng dậy, Ngọc Yến đối diện với Quang Diệu :
– Chôn thuốc súng ở gốc cây hay chi mà đòi dồn tụi ta vô đó? Các ngươi cực quá thì tụi ta tha cho, mắc chi phải làm phản như ri?
– Hà hà…. (thở dốc) là do cái tên Khắc Tuyên chính sách ngang con lợn chơ răng nữa mà chú nói răng rứa hèo? Nguyễn Phúc Khoát chi đó lại rảnh chó… cứ lo xứ Thuận Hóa nhà ngươi không, còn xứ khác nổi loạn nhiều thì đưa tướng tới đàn áp, thể thống ra cái chi nữa!?
Bỗng từ trên cao, một đống gió thổi cả đống hạt tiêu, ớt, bột quế, tiêu xuống làm lính tráng mù hết. Quân khởi nghĩa nhanh chóng lao lên tấn công điên cuồng, cái trò này nhiều phần là của Hồ Thơm bày ra.
…
Trên núi, đúng ra thì Hồ Nhạc không định khởi nghĩa khi này, nhưng do sự hối thúc của thằng em mà nên. Hồ Thơm bực mà muốn đánh một trận với Ngọc Yến, tuy vẫn sợ nhưng tính ngạo mạn bản tính khó bỏ. Thêm nữa nghe hai chữ “Hoàng đế” được xưng bởi một tên phong kiến họ Nguyễn Phúc làm hắn khinh bỉ, không nhịn nổi.
Có thời kỳ mà người ta phân biệt họ Nguyễn Phúc ở Bắc Việt tới mức, mà thêu dệt lên những thứ như lệ Tứ Bất, bắn pháo phải cúng gà, hay 400 cuộc khởi nghĩa… Mà đa số là vô căn cứ, lớn nhất là việc đánh tráo khái niệm và vu khống nhà Nguyễn phá thành Thăng Long, mặc dù về cơ bản đúng là phá, nhưng mà là vì nó quá nát rồi.
Thêm nữa, dù nể Ngọc Yến vì những điều hắn làm khi mới tới đây, song hắn cho là tốt tới nhường nào mà đối địch nhau thì cũng đành như vậy. Không thèm khuyên anh Nhạc thu phục, vì thấy Ngọc Yến thế tuy mới tới nhưng chắc chắn to hơn rồi, không cạnh tranh lấy thêm nhân tài thì thôi chứ không chiêu được.
Hồ Nhạc ở trên cầm loa, bên thì có cờ thêu chữ “Tây Sơn vương 西山王” với nền đỏ, chữ vàng, tua xanh phấp phơi. Tự tuyên bố thành lập triều đại riêng, đánh họ Nguyễn Phúc.
Ngọc Yến nghe mà còn sốc, vì đúng ra phải 1771 thì họ Hồ mới khởi nghĩa, thế mà nay lại cớ gì nhanh thế? Hay là do người dân bực tức việc Vũ Vương xưng đế mà thành? Có lẽ, vì người dân khổ cực vì chúa, nay chúa lên làm Hoàng đế thì lại cực khổ dân hơn, chính điều này làm các cuộc khởi nghĩa ngày càng nhiều…
Sai quân lấy bao cát đắp thành lũy mà núp lui sau, quân của Quang Diệu được thế tiến tới. Nhưng Ngọc Yến ra hiệu cho quân kéo pháo tới, đạn nạp sẵn mà nã chục phát, làm lính đối phương nhiều tên chết tươi, nhà cửa thì cháy tan hoang, sụp đổ hết cả. Nhưng đồng thời cũng nổ banh chành xung quanh, hình như là có thuốc nổ ngay trong bột chúng thả xuống thì phải?
May mà có mấy bao cát chứ không cũng nát tanh bành, mà về phía Quang Diệu thì lại bị nổ bay ra sau, chuyện này như vậy là vì đúng phải đợi bay hết về hướng của quân triều đình, bọn lính tráng khởi nghĩa mới lấy dây mối ném mà cho nổ, nhưng không ngờ quân này rảnh mà đem theo cả pháo như vậy cho một cuộc khởi nghĩa.
Cá nhân Ngọc Yến đánh giá cao khả năng tác chiến của Hồ Thơm, nên phải canh chừng bằng việc này chứ sao không? Liền sai quân lao lên đè đầu cưỡi cổ Quang Diệu, rồi trói vào cây gần đó, làm cho lính đang chạy với ở trên cũng không dám đánh lửa.
…
Đưa quân vào khám xét huyện nha, thấy quan huyện bị trói cùng gia đình thì thả ra, lại vào trong ngân khố tư của lão mà đem tiền phát cho dân. Khắc Tuyên bất bình :
– Nhà ngươi răng mà lại lấy tiền của quan khác đem đi cho dân, hả!?
– Xừ!? Quan kiểu chi mà để dân khởi nghĩa, chứng tỏ cả ngày nhận lương rồi chơi không thôi, tiền tài nhiều là ăn tham, tịch thu hết mà trả cho dân chơ làm cái chi nữa?
Trong lúc đó, Lý Văn Bưu và Châu Doãn Ngạnh theo lệnh dàn pháo ra, để lên trên mấy bao cát mà tăng độ cao khi bắn. Vốn Hồ Nhạc cũng muốn chiêu mộ hai tên hào kiệt này, song vì bận dựng thế lực ở Tây Sơn, mà hai kẻ buôn ngựa lúc nào cũng ngao du khắp nơi nên khó mời ăn cơm. Mấy lần mời nhậu thì chì mời nhậu thường thôi, vốn có cảm tình rồi.
Song không ngờ gặp tướng triều đình uy to, tài giỏi mà rảnh tiền hơn hắn, phung tiền như cho mà nhanh chóng được hai tên vốn hám nghĩa liền chấp nhận vừa làm việc lấy tiền, vừa giúp dân của hắn. Trong khi thứ Hồ Nhạc cho chúng chỉ đơn giản là tôn lên làm vua, lãnh đạo phong kiến, với một kẻ cho tiền với không đòi hỏi gì.
Nếu không nhanh, thì rất phiền hà vì sợ Ngọc Yến dần tranh giành người tài của hắn, không thu phục nổi, mới làm việc lừa dân mà bị vạch ra ngay, không truy tội thì chứng tỏ Ngọc Yến cũng muốn chơi đùa với hắn, Hồ Thơm có khuyên anh hắn như vậy. Song Ngọc Yến là không muốn thành vô đạo bất lương, chưa muốn ép mà muốn chiêu mộ mấy tên này theo hắn cải tổ đất nước.
Viết giấy thư lấy và nhập thêm thuốc súng, hắn tối đó ra lệnh cho nã pháo lên ấp Tây Sơn Trung liên tục. Không cần kiêng nể, vì hắn biết : Hồ Nhạc tuy người tài nhiều, song ai cũng còn trẻ tuổi ngang hắn, chưa hết được tiềm lực sức mạnh họ sẽ có trong tương lai.
Lực chiến của quân Tây Sơn còn yếu, hắn phải tranh thủ mà bao vây không cho chúng xuống núi mà làm chúng kẹt phía trên. Mở bản đồ địa lý ra, thì thấy về cơ bản không thể nào đánh lên lén Tây Sơn Thượng vốn đang nhiều đồng lúa được, làm hắn có hơi khó nghĩ suy.
Đang lúc ấy thì lính người Xà Đàng từ trên mang theo khiên và giáo tấn công, quyết chiếm lại Tây Sơn Hạ. Ấy nhưng lại bị bắn trả, song người chắc rỏi chạy tới bổ mấy phát vào mấy tên lính… mà đa số là lính của Khắc Tuyên.
Lính Khắc Tuyên đa số không có súng vì đã bỏ lâu, hư gần hết, Ngọc Yến thấy chúng mấy phần toàn ác ôn nên cũng bực ghét. Để chúng là quân tiên phong mà đỡ, còn lính của hắn vứt súng ra đao đánh giáp lá cà.
Hắn thì không ưa chém giết người vô tội, song bọn này chơi lấy cả đuốc ngậm rượu mà phun tung tóe, làm mấy tên bắt lửa mà chạy tán loạn. Cầm một cục đá, đợi một tên phun lửa thì ném một phát mà bỏng cả môi, tên khác thì tới gần thôi thuốc súng cho nổ mặt. Nhưng bọn người Xà Đàng vẫn hú hét tiến lên.
Đâu còn phụ nữ ra chiến đấu, ai nấy đều không che ngực làm lính mất tập trung hết cả lên. Ngọc Yến lại gặp kèo không đánh phụ nữ, lại thấy khó vô cùng. Với Hồ Thơm : việc nữ binh là chuyện bình thường, hắn thường thấy mấy chị dân quân đi đèo Trường Sơn vì non sông tổ quốc, nên mới khuyên Hồ Nhạc làm việc ấy.
Sai người thay vì đem thuốc súng để bắn, bỏ hết vào bọc mà treo đầu tên, nhờ lực của đám lính bắn vừa vừa tên ra vào mồm của mấy tên phun lửa, làm chúng nổ banh chành với mọi người xung quanh, đồng thời sai lấy hết đồ nhôm trong nhà dân ra, lấy vải cột lại mà bỏ thuốc nổ theo ném ra cho nổ banh chành.
Gang thì tốt hơn, nhưng người nông dân chẳng có việc gì nhiều cần dùng gang, người dân thì chạy mà hò hét, khóc lóc liên tục. Lúc này, Trần Quang Diệu bất chợt tỉnh dậy, gồng mình ra khỏi dây, một long trảo hướng về đầu Ngọc Yến phía sau mà tấn, bay cả chiếc mũ mà hắn đang đội.
Ngọc Yến lỡ cho một chưởng Như Lai bay lại về cái cây, mạnh tới mức nổ banh chành luôn cái cây. Cháy lan ra cả phía sau của quân triều đình, bọn chúng hét toán cả lên. Hồ Thơm coi qua ống nhòm thấy cảnh ấy lại tiếc đứt Trần Quang Diệu đi, nhưng chợt thấy Quang Diệu vẫn bình thản, khinh công mấy cái về phía bọn chúng rồi chạy.
Hai bên đánh nhau mà người Xà Đàng bị khắc chế do bên triều đình thiếu đạn chứ không thiếu thuốc, liền rút chạy về phía núi Bà Phù. Chạy lên thì đá từ trên chạy xuống, lạm bọn lính triều đình né chạy hết cả.
…
Tầm chiều gần tối thì mới xong chiến trận, mấy phú hộ ra xin cống heo, cống gà mà muốn đánh giặc cỏ. Ngọc Yến không thể đứng yên được, nhìn cái đống xác chết của người thiểu số mà làm hắn đau lòng, nát bây ra thế kia. Liền sai quân đào huyệt mà chôn đàng hoàng, rồi bắt loa lên hét cho Hồ Nhạc nghe rõ :
– Hồ Nhạc! Đừng để sư phụ Giáo Hiến (cái tên người địa phương gọi Văn Hiến) đau lòng! Huyện quan Tuy Viễn ác độc, tham nhũng đã bị xử, đừng có tự dám xưng Tây Sơn vương, Tây San vương cái chi hết! Đầu hàng đi! Ta còn nhân nhượng cho! Tuổi trẻ đừng có mà nghĩ chuyện viễn vông, ta luôn chào đón nhà ngươi cải tà quy chánh!
Đợi hồi chẳng động tĩnh gì đáp lại, hắn lại vào trong phủ huyện Tuy Viễn ngồi. Thấy chăm sứ khắc khá đẹp, cơ cấu phủ rất nhiều gian nhà, chắc chắn là tốn nhiều tiền thuế lắm đây… Khắc Tuyên cả trận chẳng đánh gì, lại khẳng khái phát ngôn trước mặt hắn :
– Mai chúng ta phải đánh lên được trên kia! Phải cố mà đánh cho biết giặc cỏ dám thua quân triều đình là như nào! Ngài nhể (nhỉ)!?
– Không, ta tự lo.
Giờ đánh lên thì sợ bị mai phục quá, mà cần thời gian hồi phục, binh lính còn chừng khoảng ngàn tên, ra lệnh cho Khắc Tuyên điều động thêm lính từ Quy Nhơn và các huyện xung quanh tới để đánh. Mặc cho Khắc Tuyên cho rằng làm vậy là cho thấy sự yếu kém của triều đình, nhục mặt Vũ Đế. Càng nói càng tức, hắn vốn không muốn Vũ Vương ngạo mạn lên ngôi Hoàng đế, điều ấy chắc hẳn chọc giận cả dân lẫn Bắc Hà!
… Chừng 4 ngày sau, chúng mới có thêm ngàn quân tới nhập vào. Ra lệnh mỗi tên kiếm cho hắn càng nhiều gậy gỗ càng tốt, quấn sẵn mấy lớp vải mà chuẩn bị lên trên núi quyết chiến. Vài ngày sau nữa hắn mới có nguồn tiếp tế thuốc súng, đá quanh vùng được đem đập rồi sai kiếm thợ về làm lại mà chuẩn bị cho pháo bắn.
Hắn đây vẫn muốn chừa đường cho họ Hồ sống, không muốn đánh thêm nhưng liệu thế không dừng được. Trên cao, Hồ Thơm chỉ cho anh lối đánh du kích, mang lá cây mai phục trên cây, dưới bụi,… Còn Hồ Nhạc thì lại chuẩn bị, kêu gọi người Thượng và Kinh vót đầu tên, chuẩn bị dụng thế từ cao thả đá, bắn tên xuống.
Một vấn đề là khi Ngọc Yến lên trên Tây Sơn giết hổ, tiếng danh cũng làm người Thượng và Kinh nơi đây kính nể, phần nào đó nghiêm túc trước hắn. Song lúc dạy dân ở đây trồng cây chống lụt, Hồ Nhạc nghe hợp lý nên làm theo mà trồng rất nhiều, nhưng không biết là bị Ngọc Yến lợi dụng… Mấy cây me và cây phượng tụi hắn trồng với đất tốt, nay mọc cũng kha khá, để người nghèo đói lên núp thì không cần lo vì thân cây còn mềm, song người nhẹ không sợ.
Tờ mờ sáng, Ngọc Yến đã phải dậy. Để mà nói mấy cuộc khởi nghĩa trước hắn cơ bản dẹp một ngày hay lâu nhất ba ngày, dân binh tổ chức thiếu quy củ và ít, xong rồi mặc lệnh chặt đầu thì hắn chỉ đánh rồi cho tha. Còn tội họ Hồ tự ý xưng Vương thì khó mà theo kiểu ấy được.
Toàn quân đa số vô ý thức, thua cả lính khởi nghĩa trên kia. Ngọc Yến thấy những tán cây và bụi rặm xung quanh thì vui mừng, vốn dặn trồng cây phần chống lũ, phần chính là vì thời khắc này! Ra lệnh đốt đuốc tẩm rượu nặng thêm vào cấy và bụi ngay lập tức. Làm quân mai phục bị cháy mà chạy ra hò hét lăn lê, vô cùng thảm, mà hắn thì nhắm mắt làm ngơ.
Sợ nhìn lâu sẽ bị ám ảnh như lần trước.
Sai cầm khiên gỗ, cùng cúi xuống mà mội tốp tạo thành hình bán bán cầu, chạy lên từ từ, song vẫn có mấy kẻ đi không đều làm hỏng hàng. Thấy đá hất xuống thì chạy mà né, tên găm vào cũng không xong.
Nhưng Hồ Thơm lấy tên ra một nã cái là xuyên qua một khiên, ấy lại cũng không đủ. Toàn quân Tây Sơn do Hồ Nhạc chạy ngựa ra giao chiến mà phá mấy cục bọ biết di chuyển ấy đi, Châu Doãn Ngạnh với Lý Văn Bưu thân cũng bất bình triều đình, song nghe thực ý của Ngọc Yến với Văn Hiến thì ráng mà phò họ Nguyễn Phúc. Hai tên lấy tên lửa bắn liên tục, làm mấy con ngựa đau mà ngã xổm ra.
Pháo từ đằng sau thì nã liên hồi, dân chúng Tây Sơn Trung chạy hết cả lên. Nhà cửa cháy tan tành bốc khói nghi ngút… Hồ Nhạc thì dùng kiếm nhưng bị hai hảo bằng hữu buôn ngựa cầm chùy đánh liên tục, rơi vào thế bị động.
Chợt trên trời cưỡi heo xuống nhìn xuống, thấy Hồ Thơm đang muốn cứu anh mà không được, Thái Thượng Lão Quân sai một con rắn đen tới ngay trước chân của Hồ Thơm. Thấy rắn, Hồ Thơm lấy một đao chém đứt đôi nó, các vị hào kiệt và binh lính thấy vậy lại là theo sử Hán Cao Tổ Lưu Bang chặt rắn khởi nghĩa, mà ca ngợi.
Chặp hồi con rắn đứt đôi vẫn bỏ đi như ma, làm ai cũng kinh hãi. Nó tự gắn lại nhau, rồi hóa thành thanh Ô Long trường đao màu đen tuyền, đính ngọc đỏ.
– Long… Long thần khí! (Hồ Lữ)
Hay quá! Hồ Thơm sẵn cầm lên, thử qua rồi lao một phát xuống mà đâm vào mặt đất, nổ banh chành cả trận địa mà cứu anh trai. Thanh đao nặng trĩu, hơ đầu là người đấy mất đầu tức khắc. Máu nhuốm đỏ thanh đao đen tuyền, tử khí càng thấm vào thì nó càng nhanh chóng lạ thường, như đang săn máu vậy.
Người lính nào thấy cũng hét rồi chạy lui sau, điểu thương bắn cũng không ăn thua. Một thằng nhóc 12 – 13 tuổi với tí giáp mà nâng nổi một thanh đao vô cùng nặng. Nhìn khác bọt với thanh Ô Long đao của… Cửu Thông rất nhiều. Ngọc Yến cũng rút đao, song đối mặt với trường đao thì đánh khó hơn rất nhiều.
Hồ Thơm chém phát nào cũng nhanh, nặc mùi sát khí, hơ mà né thôi đã nhanh đổi thế một chém gãy cả vai của Ngọc Yến. Hắn chém lại mà cố tiếp cận hơn, song thủ pháp của Hồ Thơm vốn đã nhanh, đấm một phát ngay ngực rồi trảm thôi cũng đã làm hắn bất bại.
Lính Tây Sơn hô vang, tiếp thêm sức để mà đánh tiếp.
Võ Thần Ô Long hiện ra, thứ ấy vốn chưa bao giờ có trên người của Thơm cả. Ngọc Yến lau máu, nghiêm túc lại với Bạch Hổ, trong khi bên kia là hai tên Bạch Mã với Xích Mã đang đánh nhau với Dã Hổ. Quân triều đình lui hết, pháo nổ đoàng đoàng mà Hồ Thơm lại chém hết được, làm Nhạc có phần đố kỵ, không biết thằng em kiếm đâu ra đao tốt như vậy? Giấu hắn ư?
Ngọc Yến bị cho hai bổ đã sợ, nhưng thấy tử khí của thanh đao cực kỳ lớn, hắn bình tĩnh mà đọc lại kinh phật, đao tóe lửa Thái A, chuẩn bị cho những việc phải làm… Lấy thiện trừ tà, vút tới mà thêm một đòn thế mới là Từ Bi đao pháp, một loại đao pháp chú trọng nhanh nhưng cũng chậm, cân bằng lẫn nhau mà chém một phát vào Ô Long đao.
Ngay tức thì như hắn nghĩ : sức mạnh của Ô Long đao ngay lập tức bị giảm vì tiếp xúc với thế võ của đạo Phật. Ngọc Yến bản thân không phải thần thánh, không có gì nhiều mà tư chất cũng bình thường, đọc kinh Phật trong sách tuy không thuộc nhưng có tiếp thu, tâm hướng thiện thì ắt đánh được.
Lý do mà Thái Thượng Lão Quân lại cho một thanh đao như vậy, là vì theo triết lý Lão giáo mọi vật nên thuận theo tự nhiên mà hóa thành, con người có những cái ác dữ, đôi lúc bộc ra cũng là theo lẽ tự nhiên, cớ ấy mà cho đao tốt để phát huy ra hết con thú vốn có của con người.
Càng đánh thì Ngọc Yến thiên hẳn về đỡ, bất phân thắng bại. Hai tên đánh loạn xạ mà giết chết nhiều lính lỡ đi ngang qua, một hồi thì thanh đao ngày càng nặng nên Hồ Thơm giữ không nổi, phải chống đao xuống mà ngồi nghỉ vì tới giờ trưa rồi, trời càng ngày càng nóng quá đi.
Nhưng Hồ Thơm thấy sướng, được chiến nhau với một cái đao thần thật sướng biết bao. Mà cũng âu thoả thú hồi trước muốn cầm vũ khí lên giết giặc chưa được của hắn, hơn chục năm càng rõ ra.
Hồ Thơm tưởng đao càng ngày càng nặng do hắn còn trẻ mà rướn sức, mệt mỏi chứ không biết là do Ngọc Yến làm. Mà đối phương cũng mệt và đau tim rồi, làm tướng trận mà cứ như này thật khổ…
– (Yến) Nhà ngươi còn không mau lên kêu anh mi đầu hàng đi…? Hà… hà… làm loạn thì có mức độ thôi, ai nấy đều trẻ ri mà khởi nghĩa làm cái chi?… Lấy sức mà giúp Nguyễn đế may ra có ít hơn?
Không đáp nhau nữa, hai bên thương tổn quá nhiều, buộc phải rút hết quân đi.
Hồ Nhạc nghe em được làm theo tích xưa mà được bảo đao, nhiều phần ghen tị, song lại bảo “Thôi! Chú út coi như là mệnh trời cử xuống làm tướng cho ta đại thành rồi! Ha ha ha!”.
Hắn thân là con trưởng, cha mất thì áp lực đè nặng lên vai, muốn tạo dựng đại thế mà vươn lên, trở thành anh minh chính đại. Nên mới nuôi mộng đế vương từ nhỏ, nay thằng em tài cán hơn người, mà được tiên thần thật phụ trợ, phải kiểm soát kĩ hơn chứ không sau loạn.
Ngọc Yến kiểm kê lại quân số, từ đâu còn lại đúng 800 quân. Mà thư từ có kẻ phát tới mà báo rằng hắn phải nhanh hồi Kinh, cũng đang bí không biết nên như nào, đánh thì lâu mà khó, thêm nữa hắn gặp Tây Sơn hào phóng với dân, coi như giờ chưa ác tính nên vẫn cho tha. Chứ như Phúc Thuần gặp qua cho chết liền.
Có thư gỡ rối, hắn giao lại hết binh quyền cho Khắc Tuyên mà cùng lính của mình, lượm lại hết súng mà chạy đi. Mặc sự van nài của Khắc Tuyên…