Chương 108 : Cỗ Quy Nhơn
… Phủ Quy Nhơn là một phủ trực thuộc dinh Quảng Nam, mà dinh Quảng Nam gồm 4 phủ thì 3 phủ khác là Thăng Hoa, Điện Bàn, Quảng Nghĩa với Quy Nhơn mà thành. Song người Quảng Nghĩa và Quy Nhơn đã tự tách riêng mình ra chứ ít khi coi là người xứ Quảng Nam.
Ngọc Yến mấy tháng ở đây thì lâu lâu lại có loạn trên vùng Tây Sơn ấp, tuy lên đánh tan nhanh do thiếu tổ chức, lối đánh xông thẳng lên hơi ngu, nhưng hắn vẫn phải tự hỏi vì sao cứ phải là Tây Sơn? Hắn cơ bản nhìn nhận vấn đề như sau : ấp Tây Sơn gồm 3 phần là Tây Sơn Thượng ở vùng An Khê của đèo An Khê.
Dưới nữa là Tây Sơn Trung từ chân đèo đến hai con sông Tả – Hữu Giang. Còn lại là Tây Sơn Hạ… Phía Đông là đồng bằng trù phú, phía Tây lại nhiều đèo nhiều dốc, núi non cao vút trời. Nơi đây trồng lúa, bắp thì hạn chế, dâu tằm thì kha khá.
Đèo An Khê thực giờ chép chữ Hán là Vĩnh Viễn, cao chừng 740 thước, dài hơn 10 cây, nhiều nơi người dân sống còn khá thưa thớt, càng xuống núi thì dân cư càng đông hơn, song mức sống vẫn nghèo nàn hơn Thuận Hóa rất nhiều.
Dọc còn có chợ Kiên Mỹ là ngôi chợ lớn thứ hai sau chợ Quy Nhơn, chủ yếu giao dịch nhỏ lẽ giữa người Thượng và người Việt với nhau. Trương Văn Hạnh cùng hắn đã có tiếp xúc qua, cùng với Lý Văn Bưu và Châu Doãn Ngạnh bàn việc sau hợp quân đánh Trương Phúc Loan… Ấy nhưng hắn cũng không muốn triệt hạ luôn Tây Sơn, muốn được thì để Văn Hiến gắng mà kìm chế, cùng học trò khởi nghĩa đánh loạn tặc.
Văn Hiến dạy cả văn lẫn võ, lâu lâu lại xuống thành Quy Nhơn mà dạy, cách dạy là muốn học văn thì phải học võ, nên nhiều kẻ xuyên tạc bảo Tây Sơn Tam Kiệt mù chữ, ít chữ là sai… Nhưng cũng đúng vì Văn Hiến chữ nghĩa không nhiều, sách vở thì thiếu thốn rất nhiều. Tỷ thí thì thấy Văn Hiến tuy béo tốt nhưng nhanh nhẹn, hỏi qua biết Hồ Nhạc chăm kiếm, Hồ Thơm lại ưa đao, Hồ Lữ lâu lâu mới học nên ưa dụng quyền là chính.
Hắn mong Nguyễn Huệ dưới sự nhập thần của một tên khác thì sẽ không có ý nghĩ loạn như đúng chính sử của hắn, nếu không thì rất là mệt mỏi. Nên dẫu nói Văn Hiến chú trọng dạy dỗ thì cũng có chỗ yêu cầu dạy thêm về đạo đức, không rõ người nhập vào Hồ Thơm là từ phương nào tới nên phải vậy.
Về phần cái tên Thơm, là do lúc nhỏ Hồ Thơm hay cọc cằn nên giữ lại tên tục, đúng ra tên phải là Huệ. Mà nay Trần Thị Huệ kết làm dâu trưởng họ Hồ, với lớn rồi tên tục nhiều phần không ổn, trùng húy chị dâu mà đổi lại thành Bình.
Mấy tháng vừa rồi thì ông Hồ Phi Phúc lên cơn đột quỵ mà chết, ấy Hồ Nhạc đem nhà xuống chợ Kiên Mỹ làm trường võ với trầu, kết giao nhiều kẻ, cớ ấy mà có thêm nhiều người theo. Vậy nên hắn mong Văn Hiến có thể cản Nhạc bớt chí lớn lại, tem tém vừa vừa thôi.
… Xét thì do đất cực khổ, người tài rất nhiều, nay hắn chỉ thu được Văn Bưu với Doãn Ngạnh làm quân, chứ chưa thu hết được nhân tài nơi đây. Trương Văn Hiến thì cũng đã hứa với hạn dạy bảo thêm mấy tên đồ đệ, nhưng hắn vẫn sợ sau Hiến không quản nổi bọn kia. Cứ có ý định giết mà lại thấy trái đạo đức, lương tâm, để đó gắng thì được không thì thôi, dù sao giờ hắn không có thực quyền ở đây, khó tính nổi.
Với lại ba anh em họ Hồ còn tốt chán, giết thì dân nhiều phần không chấp nhận được, mất lòng dân thì toang. Vì sát thủ nơi đây không có, giết là phải trực tiếp, mà cái việc đó sáng tối gì cũng phiền phức.
…
Độ tháng sau, trời càng ngày càng nóng, Ngọc Yến đi vào coi trong phủ thành chủ Nguyễn Khắc Tuyên đang bực chuyện gì mà cứ bắt bớ người dân vô tội, thu hết tiền của họ. Vào thì thấy bàn ghế nát bét, giấy tờ tứ tung, chưa kịp nói gì đã bị quát vào mặt :
– Ngài tướng quân! Ngài đi mô không rõ ở chợ Kiên Mỹ có sòng bạc à!? Dợ (vợ) ta đi đánh bạc thua hết bao nhiêu là tiền! Đ.ệ.c.h mệ! Ngài mau mang lệnh và quân lên trên nớ mau mau dẹp cho ta coi! Mau! MAU! À, còn vụ ma chi ni núi Trưng Sơn nữa! Ngài đi coi luôn
Inh ỏi vào tay hắn, không mảy may mà thở dài rồi về đem quân coi có chuyện gì. Cái tên Khắc Tuyên này tuy hắn ghét nhưng không muốn manh động làm Phúc Loan có hạ thấp hắn, mà đi làm cho Tuyên thì đi khắp nơi, ngắm cảnh Bình Định thì cũng tốt để sau chinh chiến nơi đây.
Lên tới nơi không thấy gì cả ngoại trừ cảnh chợ tấp nập, ngôi nhà biệt phủ to đùng đang ăn cỗ kỵ. Nhìn từ đằng xa, Hồ Nhạc biết ngay là quan lớn tới, kêu người ra kêu lính và hắn vào, cho ngồi ngay mâm lớn nhất, dõng dạc mà hỏi rõ to :
– Đại nhơn! Không biết ngài tới đây có chuyện chi không hèo?
– À hừm! Nhà ngươi mới tang cha mà để chưa ba năm đã làm kỵ lớn, hay tròn trăm ngày hay chi?
– Mô? Tui với nhà là 300 ngày mất, làm kỵ gia đình nhỏ để bao dân quanh vùng thôi, ha ha. Tui thấy ngài cũng hay trượng nghĩa, có chi chúa… à Hoàng đế đang xa hoa trụy lạc, ngài cũng bất mãn với triều đình thì răng không cùng ta… dựng cờ khởi nghĩa mà dẹp quyền thần Phúc Loan đi? Ta nghe sư phụ nói đã lâu rồi á!
Hớp miếng trà, làm miếng gỏi hay nộm trộn gì đó, hồi sau mới bảo Nhạc :
– Khởi nghĩa khởi ngãi khởi ngẽi chi thì nên quang minh chánh đại, đừng theo tục man di mà có ý nghĩ riêng tự lập quốc…
– Ha ha, ngài đùa, trượng phu với nhau có chi mô mà sợ? Phò đế diệt loạn thôi mà…
Đang nói thì trên hòn Trưng Sơn phía trước nhà nổi tiếng trống, đỏ ánh lửa, người trong tiệc nhiều kẻ bàn tán xôn xao, cho là trên có “mả mẹ chàng Lía” rất thiêng và chàng Lía đang về thăm mẹ. “Lía là thằng mô?” hắn cũng không rõ, chỉ biết Trần Quang Diệu và đám như Vũ Văn Dũng đốc thúc đại hiệp cùng nhau lên núi coi, trừ ma diệt quỷ.
Hồ Nhạc tán thành, tiện Ngọc Yến cũng có chuyện phải trừ trên đó, cả đoàn chuẩn bị đồ mà đi.
Hắn để ý họ Hồ giáp khí đầy đủ, tuy chất lượng kém nhưng không tính là dở, trường đao rồi đoản kim, ai nấy đều mang đồ như một quân đội chính quy vậy. Làm hắn càng lo sợ việc Nhạc làm phản hơn, có lẽ giờ Hồ Thơm vẫn chưa là nhất, mà phải kiềm chế cái tên Hồ Nhạc này đã, càng ngày Văn Hiến cũng không cản được tên học trò này ngao du kết giao khắp nơi.
… Đoàn người như quân đội diễu binh đi lên trên đồi, đâu ra… một ông lão mặc triều phục? Triều phục Lê Trung Hưng chứ chẳng phải của họ Nguyễn Phúc, già đầu bạc phơ, đứng bên là mấy tên lính mang đồ vàng hòe, hỏi tiếng to lớn :
– Ở đây ông mô là Hồ Nhạc? Nếu có thì tới gần đây nhận lệnh, còn các người khác thì đứng yên.
Hồ Nhạc không chần chừ mà tiến tới trước, ông lão lại hét lớn : “Ngọc Hoàng sắc mệnh Hồ Nhạc vi quốc vương” khi đọc tờ chiếu, rồi đem đưa tờ chiếu cho Hồ Nhạc mà đi biến vào trong bóng tối.
Wow… Cái sai của Hồ Nhạc khi thêu dệt màn kịch này là tưởng thu được sự ủng hộ của người dân, bá kiệt quanh vùng mà phò tá cho hắn. Thấy Văn Bưu cũng mấy phần sờ sợ, Ngọc Yến thân gặp thần tiên mấy lần, mấy cái trò này chắc chắn là bựa, do không có thần nào hiện thẳng ra trừ khi thánh nhân gần chết cả.
Chưa kể Ngọc Hoàng là bên Trung Hoa, Hồ Nhạc gặp buôn người Tàu mà nghĩ ra cái trò này mà học theo, đi vào trong bóng tối à? Giựt cung của Văn Bưu rồi kéo một tên bắn vào trong mảng tối, nghe tiếng hét của đám lính với ông lão, hắn hét to :
– Xằng bậy giả nhơn giả tiên này! Lính mô!? Lên bắt hết mấy thằng ni về treo ở chợ, mau!
Hồ Nhạc hoảng hốt, đâu nghĩ tới Ngọc Yến phá kịch!? Hồ Thơm có ghé sát mà nói với thằng anh : “Trời! Tên ni nói chuyện với thần tiên thành lệ, mà anh coi lừa được hả!?”
Chỉ một hồi mà nguyên đám bị bắt ra, ông lão người toàn xương không dính ngay một tên vào giữa sườn. Lính “triều đình” thì bị trói lại hết, Ngọc Yến đau đầu do chuyển trời, thấy cảnh này càng thêm phiền lòng, không nói không rằng một đạp trật cả khớp gối của Hồ Nhạc, làm Trần Quang Diệu đồ vậy phải lao lên mà bảo vệ.
– Nhà ngươi to gan mà dựng việc ni đỏ? Hoàng đế mới đăng cơ mấy tháng đã tự nhận mình làm vua, văn phong thần tiên chi mà Hán không ra mà Việt cũng không? Ta đánh là thay sư thúc dạy bảo nhà ngươi thôi! Quân? Về!
Ngọc Yến đi xuống đồi cùng mấy tên lễ kịch, mà Hồ Nhạc may để lại gần hết người dưới đó, những kẻ đi lên đều là thân thuộc ủng hộ hắn khởi nghĩa, nên ít ra còn xạo cho dân dưới đã nghe được tiếng hét lớn của lão già đó hét cho cả ấp Tây Sơn nghe… Nhưng bị bắt xuống dưới thế thì họ có tin là hắn được sắc phong làm vua không?
Ngọc Yến thì muốn nhẫn nhịn, đem bọn kia xuống đưa tiền rồi đuổi đi mà đi ăn, sớm rõ là lừa do đi trăm người mà chừng 30 người lên núi, mà chủ yếu thân thuộc của Nhạc mới lên theo, chắc chắn có ý cả.
Ấy mà vẫn nghe những kẻ dưới kia hò hét : “Hồ Nhạc đánh bại thổ phỉ, giao lại cho thuộc tướng mà nhận chiếu của Ngọc Hoàng!” do bọn người nhà, bọn đi theo Hồ Nhạc hò hét. Về tới phủ cái là hắn vào thành Quy Nhơn mà nói với Văn Hiến rồi, song Văn Hiến cũng chịu thua, mấy lần đã cố cản nhưng chiêu trò của Hồ Nhạc rất nhiều.
Kể : từ độ gặp ông thầy địa lý người Tàu, Nhạc kiếm chỗ chôn mộ cha nhờ phép của lão, rồi lão biến mất, từ đó gia cảnh phất lên, Nhạc có ý lật đổ họ Nguyễn Phúc mà lên ngôi vua, thường xuyên làm ba trò như này để dân Tây Sơn nghe theo, chặp Văn Hiến cũng tức nhưng chẳng làm gì được.