Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
hong-hoang-ta-tran-nguyen-tu-moi-la-dia-dao-chi-chu.jpg

Hồng Hoang: Ta Trấn Nguyên Tử Mới Là Địa Đạo Chi Chủ

Tháng 1 17, 2025
Chương 326. Hỗn Nguyên Vô Cực Đại La Kim Tiên Chương 325. Bàn Cổ đại thần!
chan-kinh-bat-dau-dua-sai-thu-tinh-cho-nu-de.jpg

Chấn Kinh: Bắt Đầu Đưa Sai Thư Tình Cho Nữ Đế

Tháng 1 18, 2025
Chương 493. Yêu ngươi đến vĩnh viễn Chương 492. Thiên Vân điện đại hôn
trung-sinh-1980-ta-co-kim-thu-chi-di-bien-bat-hai-san.jpg

Trùng Sinh 1980: Ta Có Kim Thủ Chỉ Đi Biển Bắt Hải Sản

Tháng 2 19, 2025
Chương 505. Đại kết cục Chương 504. Chia hoa hồng
linh-kiem-ton.jpg

Linh Kiếm Tôn

Tháng 1 19, 2025
Chương 5424. Đại kết cục (2) Chương 5423. Đại kết cục (1)
vi-bao-nghien-bat-dau-cong-bo-tac-chien-co-giap.jpg

Vì Bảo Nghiên: Bắt Đầu Công Bố Tác Chiến Cơ Giáp

Tháng 2 3, 2025
Chương 515. Chúng ta bước chân, tại kia càng thêm tinh không mênh mông! Chương 514. Chúng ta chính thức hướng đi biển sao trời mênh mông!
mo-phong-tu-tien-muoi-nam-ta-thien-ha-vo-dich.jpg

Mô Phỏng Tu Tiên Mười Năm , Ta Thiên Hạ Vô Địch

Tháng 1 18, 2025
Chương 185. Khởi đầu mới Chương 184. Vô tận tài phú
khac-menh-vo-tien-yeu-ma-ta-muon-nguoi-giup-ta-truong-sinh.jpg

Khắc Mệnh Võ Tiên: Yêu Ma, Ta Muốn Ngươi Giúp Ta Trường Sinh

Tháng 1 4, 2026
Chương 326: Chui vào yêu ma địa giới Chương 325: Hạ Thiên Thu mất tích
nan-doi-nam-trong-lang-thoi-gian-that-khoai-hoat

Nạn Đói Năm: Trong Làng Thời Gian Thật Khoái Hoạt

Tháng 2 7, 2026
Chương 538: Tiểu Vũ không bỏ…… Chương 537: Mỗi lần cùng Tiểu Vũ đều rất kích động……
  1. Lan : Khuấy Đảo Cổ Sử
  2. Chương 107 : Lý Văn Bưu
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 107 : Lý Văn Bưu

Mấy tháng kể từ khi có chức trong phủ của Ngọc Yến, Lý Văn Bưu vẫn hiền diệu mà ôn tồn với binh linh trong phủ. Văn Bưu là người địa phương, giỏi thương thuật thì kém hơn Doãn Ngạnh, song lực tay và bộ lưng, xô sau rất to, tay sau cũng rất phát triển. Với lợi thế đó mà mấy bài kéo xà, đu xà với Văn Bưu rất dễ.

Mắt Văn Bưu cũng híp mà một mí, nhìn thường không rõ nhắm mắt hay không, râu tóc chỉnh tề thư sinh. Chỉ là khổ gặp ngay tên minh quan thì xin được một chân vào là may lắm rồi.

… Trời thì nắng nôi, mà Khắc Tuyên lại sai nhờ Ngọc Yến đem quân đi bắt hổ dữ ở trên Tây Sơn Thượng. Đoàn quân mang giáp được rèn bởi chính Ngọc Yến trong 2 tháng mà đi chừng hơn chục người, đi đông thì sợ hổ dữ không dám đi ra mà tiếp đầu.

Mấy tháng qua Ngọc Yến chỉ rảnh rỗi ngồi viết sách dạy học, dạy dân quanh vùng cây gì ăn được cây gì không, kể chuyện họ Hồng Bàng cho người ta nghe, thiết nghĩ : sách vở Bắc Hà vào Nam Hà hạn chế, dân lại nghe dân Tàu kể ba chuyện Ngu Thuấn, Hoàng Đế, Tần Thủy Hoàng… mà quên sử Việt Nam làm hắn mệt.

Làm quan như Văn Bưu thì được xin phát cho một bộ đồ Cửu Phẩm, cùng cưỡi ngựa mà theo Ngọc Yến lên Tây Sơn Thượng. Cái vấn đề của Văn Bưu là quá ít nói, Ngọc Yến xã giao sao tên này cũng không đáp lại mà chỉ gật qua lắc về, như đứt dây thần kinh cảm xúc vậy, không khí vì thế mà lúc nào cũng ngột ngạt.

Tới nơi, xứ Tây Sơn Thượng có cả nhà người Thượng lẫn Việt xen lẫn, dân làm lúa mà nhìn xiên xẹo là biết năng suất rất thấp rồi. Lại gặp ngay Hồ Phi Phúc đang buôn trầu trên này, nhập về bán ở Quy Nhơn, thấy mà không chào rồi bỏ chạy gấp.

Hỏi mấy già làng thì biết : con hổ to ngang con trâu mộng (trâu có sừng dài to) mình mẩy đầy máu dữ, mấy lần xuống bắt dân. Lần này Ngọc Yến còn mang cả choàng hổ lên, làm mấy người xung quanh tin tưởng hơn rất nhiều, như vậy thì sức lực của Thực Nguyệt tăng được vài phần.

Nghĩ lại hổ nào to ngang con trâu mộng được? Nhưng chặp hắn lờn mà nghĩ là điều có thể, đến cả rồng còn có thì sao không? Cùng với đám lính ở trong buôn làng, sai dân quanh đó dựng mấy cái chòi ở bốn phía, sai lính lên đứng ngồi mà canh, có hổ cọp gì tới thì có cồng trên mà đánh mạnh.

Người dân ở đây sống còn đơn sơ, tự cung tự cấp, nhiều tục lại quên luôn mà trộn lẫn hai thứ văn hóa với nhau…

Tối mà Ngọc Yến lau đao, bên thì Lý Văn Bưu lau và tra lại dây cung. Nhìn qua là thấy : cung Kỳ Nam. Kỳ Nam cung là cây cung có thiết kế gồm 3 bộ phần là tay cầm, hai đầu hai bên, mỗi đuôi của hai đầu đều có ròng rọc, tay cầm làm bằng gỗ Kỳ Nam (trầm hương) nên treo lên rất thơm.

– Hữu quân lấy mô ra cung ni rứa?

Ngọc Yến hỏi lấy lệ, do cơ chế cung này hơi hướng hiện đại, không biết là kiếm đâu ra? Tưởng Văn Bưu không đáp nhưng lại không, đối phương có trả lời :

– Có lần vô rừng, tui thấy mùi thơm bơ đi theo thì thấy nó treo trên, sẵn hợp tính thích dụng cung bơ mà định lấy, nhưng thôi vì sợ của họ. Tối ngủ mơ thấy bị tên bắn, dậy thấy cung đã nằm trên người… Chắc có duyên số chi mờ (mà) được thần tiên ban cho.

Đúng vậy, với bộ lưng và tay sau có phần hơi thiên về phần tay phải, thì Ngọc Yến càng thấy hợp lý… Xô thì cần phải kéo, tay sau cũng cần phải kéo, thì ra là do Văn Bưu thích bắn cung từ nhỏ nên mới luyện cung, mắt nhỏ thì tầm nhìn cũng không quá rộng để bị xao lãng.

Bất cái tiếng gầm rú vang trời, gầm thét rồi tiếng cồng đánh liên hồi, hắn cùng Hữu quân đứng dậy mang giáp vào ra coi con hổ – ông ba mươi này to gan tới mức nào.

Này thực hổ tinh, to ngang con trâu là có thiệt, mà bộ nanh còn dài và thân toàn máu. Sai lính lên đánh, thì chúng một đao chém là gãy, ác hổ một hất là bay ra xa. Điểu thương bắn đạn đá cũng không thấm tháp gì, con hổ ngày càng điên mà lao điên cuồng cạp một phát làm một tên bụng chảy máu be bét.

Thường thì hổ không bao giờ chủ động tấn công như này cả, Ngọc Yến cũng lấy làm lạ, rút một đao ra vút tới chém một đao nhưng không ăn thua. Chẳng biết sao da con hổ dày vô cùng, đánh sao cũng không xuyên qua, mà hôm nay trăng rằm nên hắn cũng không thể mượn tí lực nào của Thực Nguyệt, người dân sợ quá không tin mấy ông quan trẻ măng đánh được con hổ.

Nhiều kẻ lên đây coi thường rồi bị giết, dân chạy tán loạn mà núp vào chùa vào nhà thơ Minh giáo. Ngọc Yến vận sức cho Bạch Hổ hiện ra mà lao vào dằn co với con hổ, cầm hai chi trước nó lên mà vật qua lại nhau.

Lý Văn Bưu lôi một tên ra mà kéo cung, một phát bắn cực kỳ nhanh, lộ rõ cả Võ Thần Xích Mã (ngựa đỏ) một bổ vào đầu con ác hổ. Ấy xuyên từ mắt phải qua ót sọ của nó, chứng tỏ một lực đạo vô cùng khủng bộ của cây cung.

Con hổ bực lên mà giằng Ngọc Yến ngã bổ sang một, lộm cộm đứng dậy thì thấy Lý Văn Bưu nã thêm hai phát tên cùng lúc : một trúng ngực còn một trúng yết hầu. Con ác hổ gầm thét lên mà tới vã một cái rồi đè Văn Bưu mà táp tới tấp.

Ngọc Yến cầm đao phi tới một tay cầm đuôi hổ mà vật ra đứt cả đuôi. Ác hổ lại hai chân đạp một phát vào ngực Văn Bưu mà chạy trốn, Văn Bưu hộc máu nhưng kiềm cố mà lấy tên ra, hơ lửa rồi bắn về phía rừng làm cháy lớn mà ngăn con hổ.

Thấy bị trọng thương, hổ dữ càng điên tiết mà lao vào trong chùa, một lao mà đổ cả đống gạch vôi vốn đã cũ, dân chạy tới tấp, một bà cụ không kịp chạy thì bị cạp đầu ngay lập tức. Làm Ngọc Yến lại bẫng người mà nhớ lại mấy cảnh kinh hoàng do có ý sát sinh của mình, song phải hoàn lại mà tiếp tục đánh.

Con hổ theo lời dân làng nói nữa là rất huyền ảo, vết thương để lâu chỉ cần ăn máu người là hồi phục. Ấy mà thực là như vậy, song một đao mượn lửa Thái A xông tới, người dân sợ nhưng như có mong ước hắn giết ác hổ, làm thanh đao lại càng nhanh và sắt thêm, một chém bay cái chân tựa cái bàn lớn.

Gầm gừ mà định nhai đầu hắn, bị ăn ngay một vỏ kiếm chèn miệng, rồi bị đâm mấy nhát vào họng làm con hổ vùng vẫy với Ngọc Yến giữa đất mấy phút không nguôi. Lại chiêu đạp ngực nhưng hắn né đi, dùng Như Lai chưởng mới học mà chưởng một phát làm con hồ bay sang bên ngọn lửa đang cháy lớn đằng kia.

Hồi sau con ác hổ gào thét mãi rồi mới chịu chết… Con hổ này thực là hổ tinh, nhưng hai tên võ sĩ chuyên nghiệp với thần khí trong tay thì sẽ khác giữa gà mờ đánh với hổ dữ thường nhiều.

Nhanh nhanh kêu chúng lấy nước mà dập cháy rừng đi, đỡ Lý Văn Bưu dậy mà coi, xem ra cũng không nặng lắm, song có thể nội tạng bị ảnh hưởng, phải cho uống tí thuốc. Cái bất lợi của cung sĩ đó là hơi bị động, khi bị áp sát thì dễ bị khống chế. Chưa kể thời đại điểu thương ở mọi nơi thì cung để làm gì?

Thực tế dân không được quyền sở hữu điểu thương, nên họ mới sang dùng cung, chứ vào quân đội thì sẽ được huấn luyện cách dùng điểu thương. Cây cung quả thực mạnh, lớp da hổ mạnh như vậy mà xuyên qua được, mỗi phát bắn là một lần tập trung cao độ, chuyển hết sát khí của Võ Thần vào từng đường tên.

Ngay sáng hôm sau là đã đưa Văn Bưu về thành Quy Nhơn chữa trị, dân làng tặng bao nhiêu đồ ăn lương thực hắn đều xin không nhận. Xin ở lại dạy học chữ cho họ, vì sao? Thấy người dân cháy rừng mà không có ý thức ra cứu, tức vẫn có ý định đốt rừng làm rẫy, mà như thế thì những vùng ở dưới dễ lũ lụt chứ sao nữa.

Dưới thời Thái Đức Nguyễn Nhạc, để chống lại nạn lũ lụt và giữ nước từ sông Tuy Viễn (tức sông Côn) xuống, hắn tự xây đắp đê hình quai vạc tên là Đỉnh Nhĩ đê để chống chọi nạn ấy từ mặt Tây của thành Hoàng đế.

…

Lý Văn Bưu được chứng kiến sự thật, chấp nhận là Ngọc Yến có biết võ, có đánh võ hữu danh diệt hổ tay không. Mấy tháng ở nhà trị thương, bị cha mẹ nói quá trời vì việc nhận việc nguy hiểm này. Nhưng với hắn lo được cho cái đất Quy Nhơn này thì tốt biết bao rồi…

Gần cuối tháng Ngọc Yến mới xuống Quy Nhơn lại, tiện qua gặp Văn Bưu, coi như nào rồi nhờ cùng mang lính ra cảng lấy hàng về. Mấy ngày liền rảnh rỗi cùng quân đi mài, rồi lấp đá khắp đường phố Quy Nhơn… Khắc Tuyên chẳng thèm can gì vì thấy Ngọc Yến tổ phí tiền, mà hắn lại được đường ngon mà đi? Quá đã.

Việc ấy tới mức Hồ Nhạc cùng cha buôn trầu về cũng bất ngờ, khi Quy Nhơn lần đầu tiên có đường đá hẳn hoi, trước cũng có song hư hoặc đem đi xây nhà quan với phú hộ hết nên thành ra thiếu.

Vài tháng ở lại Quy Nhơn, Ngọc Yến chỉ đơn giản là sửa sang rồi dạy người dân vài thứ. Vốn hắn không định làm thế do sợ sau này phong trào Tây Sơn nổi dậy có lực mạnh hơn, nhưng gặp việc dân không cứu là tày đình, càng nữa là lôi kéo và an dân thì khiến Tây Sơn khó mà lôi kéo được người dân chạy theo hơn.

Việc còn nữa là Khắc Tuyên thường hay gây khó dễ cho hắn, hắn cũng không ưa tí nào, bữa con hổ lớn thế mà cứ đòi đem đốt chứ không chịu đem xẻ ra cho dân chúng ăn, hai tên cãi nhau thôi cũng đủ thấy bực bội, sau rồi vì tuy dưới trướng nhưng phẩm hàm Ngọc Yến cao hơn, ép Khắc Tuyên phải làm theo.

Tự độ có Bạch Long tướng quân về thành, đời sống của người dân được cải thiện thêm phần nào, tuy không nhiều. Ngọc Yến cũng còn nhiều thứ phải làm…

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dai-tan-chet-that-to-long-nghe-len-ta-tieng-long
Đại Tần: Chết Thật, Tổ Long Nghe Lén Ta Tiếng Lòng !
Tháng 2 7, 2026
xuyen-thanh-hai-nhi-lam-sao-pha-ca-nha-danh-trach-ta-bu-sua.jpg
Xuyên Thành Hài Nhi Làm Sao Phá? Cả Nhà Đánh Trách Ta Bú Sữa
Tháng 2 4, 2025
nguoi-khac-kho-tu-ta-uong-ruou-mot-kiem-pha-van-tien.jpg
Người Khác Khổ Tu Ta Uống Rượu, Một Kiếm Phá Vạn Tiên!
Tháng 2 3, 2026
dai-tan-huyet-y-hau-ta-lay-giet-dich-doat-truong-sinh.jpg
Đại Tần Huyết Y Hầu: Ta Lấy Giết Địch Đoạt Trường Sinh
Tháng 1 31, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP