Chương 106 : Ngạnh Bưu
Cả buổi mà hắn vẫn sợ tên mình gặp hôm qua, một kẻ bình tĩnh song còn kỳ bí… Nói chuyện với tiên một cách bình thường, Thơm đây lần đầu bắt gặp trực tiếp việc kỳ ảo, mà lại gặp ngay kẻ chai sạn việc ấy đã lâu.
Hồ Nhạc rất thương mấy em, ngồi đứng không yên về việc này. Hồ Lữ thì theo đạo Minh giáo nên dù chăm em, song cứ bắt kể về vóng dáng với phong thái “ông Bụt”.
Nhạc đương có ý kết thành đại sự, muốn khởi nghĩa làm nên việc lớn. Biết em mình võ công cao cường, là tướng tốt nên cũng rất xót ra miếng.
Bản thân Hồ Thơm kiếp trước biết võ, kiếp này chú tâm, thêm mấy việc bẩm sinh nhanh nhạy, mắt sáng ngời làm hay mà doạ địch. Như thế cũng đã là hơn người rồi.
Bất chợt nghe tiếng vó ngựa ngoài sân, Hồ Phi Phúc đi ra thì thấy đoàn khoảng trăm tên lính và một vị tướng có giáp trụ đứng ngoài. Ông sợ quá mà ra quỳ lạy ngay lập tức, xin nhận tội của thằng con nghịch tử.
…
Tóc xoăn, mắt sáng chói, da đen đầy rỗ, thủ pháp nhanh nhen, Ngọc Yến nhìn thấy là đã biết Hồ Thơm.
Kiếp trước có nghiên cứu qua về thời Tây Sơn, hắn rõ được mỗi ngoại hình, tên thật và tính cách của Hồ Thơm, hay chính Nguyễn Văn Huệ sau này.
Nếu thế thì sao hắn không giết? Phần do Thái Thượng Lão Quân xin khiếu cho, phần vì tên ấy còn trẻ, làm việc ăn cắp vì sống còn của người dân nghèo, tính tình thuần thiện mà bỏ qua cho.
Hắn được phát cho mấy bao gạo, khoảng 8 bao bởi Nguyễn Khắc Tuyên. Chỉ giữa lại hai bao, đa số cho hầu trong phủ ăn, còn đâu đem ra phát cho dân nghèo.
Lại phát sách Thực Phổ Bách Thiên ra, dạy người ta lấy hến dưới sông với cơm nguội mà trộn ăn, đập trứng chiên cơm mà thực. Phong cách là chỉ dạy rồi bảo có hết trong sách, khuyến khích đi học chữ mới để khỏi phải hỏi lung tung.
Hắn còn đâu cũng học tập mà chép thêm mấy món của dân nơi đây vào sách, chép để mong gìn giữ văn hoá dân tộc là chính. Về cơ bản theo thống kê thì món Huế chiếm khoảng 57% ẩm thực Việt, với khoảng 1700 món trên tổng 3000 món nên thành ra hắn chép coi như đã hơn nửa số ấy.
Mấy việc đó đã làm sâu xa từ trước… Hôm qua về ngủ lại nằm mơ cảnh chém giết thảm cảnh, ấy nặng nề hơn trước. Chắc phải nghỉ ngơi, thôi đánh chém nhau như lời Lão Tử nói mới thôi.
Sáng nay thì đốc quân mà chạy lên vùng Tây Sơn, dọc lộ trình nào rảnh lại đem tiền xu cho dân, chứ vùng trên này sợ cho tiền giấy thì không biết xài mà còn chê.
Tướng tá hắn cưỡi ngựa chưa uy, cũng không biết tỏ khí như sao? Cứ ưỡn ngực ra cho có tí dáng tướng tá.
Ngựa này là mua mới, vì ngựa cũ chỉ là Khắc Tuyên cho mượn. Nên sáng sớm phải đi coi lò buôn ngựa trong thành, làm tiện luôn chứ nhỉ?
Có hay không việc có ngựa, hắn vẫn sẽ đi ghé lò ngựa của Quy Nhơn. Vì hắn rõ ở Quy Nhơn có hai kẻ buôn ngựa mà cực kỳ nguy hiểm : Châu Doãn Ngạnh 朱尹梗 tức Châu Văn Tiếp 朱文接 và Lý Văn Bửu 李文寶 tục gọi Lý Văn Bưu.
Hai tên thì họ Châu sau phò Nguyễn Vương, họ Lý sau phò Tây Sơn. Lý Văn Bưu sau chán nản việc đấu đá nội bộ Tây Sơn thời Cảnh Thịnh, xin từ chức mà về Quy Nhơn buôn ngựa tiếp.
Lẽ ấy sau Gia Long không truy cứu gì nặng Văn Bưu, nể tình Châu Văn Tiếp là trung thần tử trận chơi thân, tính tình hiền lành nên thôi.
Tới thấy hai tên chơi trò đào đất đặt gậy, gậy khác đánh bẩy lên thi nhau tới cục đá. Cả hai đều bậc tráng sĩ, võ công nhìn chắc chắn có cả. Hắn mở miệng ra mà xin hỏi trước :
– Hai vị cho bổn quan xin mua một con ngựa ạ.
Hai kẻ bật khỏi việc chơi, nhìn lên thấy kẻ giáp trụ có chỗ vỡ hư, eo treo bảo đao liền nhận thức ra đại quan, mà là quan hữu thực hữu danh. Mặt bình tĩnh, vì Lý Văn Bưu thường bán ngựa hiền, ngựa đi đường nên dần theo thói ngựa ấy :
– (Chấp tay) Đại quan muốn ngựa chi ạ? Tiện dân xin tặng hoặc rẻ cho mờ (mà) mua.
– Ta cần mua ngựa chiến, cần mong hai vị tìm giúp cho ạ.
– Hây? Hổng (không) cần xưng cao rứa mô ạ, ngài kiếm ngựa tốt thì qua bên thằng Ngạnh ni coi ạ.
– Ha ha, hai vị võ công cao cường hơn ta, giới võ với nhau mà xin xưng hô tôn tí.
Doãn Ngạnh bán thì bán ngựa chiến, ấy hay quen biết dân học võ quanh vùng giao lưu. Tính tình thì có phần thoáng và lớn hơn Văn Bưu một tí, hớn hở dẫn hắn vào chuồng coi ngựa.
Khác với người tư tưởng tượng, ngựa chiến thường được mang giáp đầu để húc địch, che mắt đi để không sợ nguy hiểm mà lao vun vút tới. Chứ không thể nào để trần mắt mà đi đánh được.
Ngựa mà hai tên luyện ra đều dẻo dai, cao ráo hơn ngựa ở Thuận Hoá. Ấy thế sau này lại tiệt thì tiếc thật.
Trả tiền xong xuôi, nhận ngựa trắng rồi cưỡi lên. Con này 6 quan, rẻ hơn một con trâu rất nhiều, hắn thấy hai tên này ăn không ngồi rồi, bán dăm ba con ngựa mà sống qua ngày cũng cực, bèn đưa cho 20 quan mà ngồi nhậu.
Nhưng lấy thanh liêm làm tiết, từ chối vì sợ tham nhũng, Ngọc Yến chỉ bảo hai tên nghèo khố rách như vậy không nên sĩ, tiền hắn cho là vì muốn xã giao thôi, rồi mới đi.
Hắn muốn lôi kéo hai tướng giỏi về tay, nhưng hiện tại phải lo chuyện Hồ Thơm đã.
… Trở về thực tại, hắn chỉ vào đem Hồ Thơm ra đánh 50 trượng, phạt Hồ Nhạc 20 quan tiền, Hồ Phi Phúc 10 quan tiền. Tất cả đều là do Khắc Tuyên yêu cầu xử như vậy, lại đem Hồ Thơm ra đánh giữa chợ ấp Tây Sơn mà răn đe.
Không biết như nào chứ vẫn nghe tiếng nhà họ Hồ chửi tên nhóc quá trời, hắn mệt nên quyết định bỏ về cho xong chuyện, còn mời hai tên kia ăn bữa nữa để thu tiếp vào.
Hồ Thơm đang cảnh mới lớn, cay cú tên tướng này cực kỳ. Còn bị anh hai đem vứt vào võ đường nhận tội với thầy Hiến.
Văn Hiến chỉ an ủi, nghe kể thần tiên giáng xuống giúp thì mới bảo hắn xàm mà thôi. Lại cười mà chỉ nói hắn người tài gặp kẻ tài hơn, vì danh của Thanh Hà quận công hay chữ, giỏi nghề lan xa mấy đời rồi.
Hồ Thơm thì thấy kẻ tài như vậy nên lo cho dân, chứ không nên theo tên Khắc Tuyên mà giúp. Dù không biết thể chế phong kiến như nào, nhưng phục vụ giai cấp thống trị ngu đần là việc không nên.
…
Chiều chiều hai tên buôn ngựa đi buôn về, ghé qua quán nhậu thì thấy Hoàng Ngọc Yến ngồi sẵn một bàn thịnh soạn, cạnh bên là mấy người dân đang ngồi ăn cơm, ăn cháo với thịt. Cảnh ấy bọn chúng chưa thấy no ở Quy Nhơn bao giờ.
Đang cảnh Hồ Nhạc cũng đi theo, lấy làm lạ nhưng ai cũng kêu vào lại ăn, được bao tiền. Ba kẻ hào kiệt đang đói cũng lao xuống ăn, nhồm nhoàm với nhau.
Là Ngọc Yến giờ lương không có chỗ tiêu, tung trăm quan cho bá quan bách tính ăn là chuyện thường. Còn bảo chúng ăn ít chậm thôi kẻo tức bụng mà chết, không hết thì lấy túi mang vế chứ không cần ham.
Đồ ăn thiếu tới mức phải đem gạp hắn phát ra làm thêm, ai bắt được con gì thì mua mà kêu hết bếp tới nấu. Lính tráng của phủ Quy Nhơn chẳng thèm tới, chỉ có hơn 500 lính mà hắn mang theo từ Thanh Hà đi.
Số ấy không có tên nào biết nghề rèn, hắn qua làng Tây Phương Doanh gần đó kêu lính đặt mua đồ rèn về, để hắn rèn vài bộ đao giáp cho quân lính.
Hồ Nhạc với bọn kia lâu lâu được bữa bao, thấy Ngọc Yến chỉ ngồi ăn tí lại viết sách, có hảo tâm nên Châu Văn Ngạnh liền sát người xin hỏi danh tự :
– Hầy hầy…! Xin hỏi đại nhơn hổng (không) biết danh là chi? Cho tiểu nhơn biết mà làm quen với ạ!
Doãn Ngạnh nhà bốn anh em, miệng ăn nhiều mà đói với nhau cả, có bữa ăn thấy cả nhà no thì vui mà muốn làm quen, kiếm thêm đồ cho nhà để nuôi.
– Bổn quan Hoàng Ngọc Yến, tự Thủ Lý, tước Thanh Hà quận công, anh ni ngồi xuống chơi ăn đi. Đừng để tâm ta làm chi hết, chơi đi!
– Hả? Ngài đừng có xạo như nhe! Tui nghe danh Nữ Như lâu rầu, tài đức đủ đầy, võ văn chi cũng giỏi, chừ (giờ) mới có dịp gặp mặt tiếp kiến nhe!
Xót bụng vì cái danh gắn liền với người, mà nhân lúc này liền nói với Doãn Ngạnh :
– Văn võ như nhau, ta mới tới ni đang cần tướng tá, thấy ngài với Văn Bưu mới gặp mà khí thế cao, tiện thiếu tướng luyện binh nên muốn nhờ hai vị tương trợ cho.
– À… Tụi tui chỉ rành võ ngựa, võ thương với trường đao, hổng biết có ổn hông (không) mà phụ giúp ngài rứa? Nghe danh lâu rầu (rồi) mà sáng ni gặp, mắt mù hổng (không) biết, biết là trợ phò liền! Để hồi tui nói với thằng Bưu cho!
Cái liền tối đó đã thấy hai tên lò mò vào, Ngọc Yến lại ngồi viết sổ sách mãi. Nay có thuê thêm người của làng Bằng Châu gần đó đúc mấy đồ in ấn sách, Lý Văn Bưu và Châu Doãn Ngạnh vốn từ lâu nghe danh Thanh Hà quận công, song không bao giờ nghĩ lại là một tên trẻ măng như thế. Tính ra phải thua Ngạnh cả chục tuổi.
Hai tên chán cảnh nghèo quẩn nơi đây, có người như Ngọc Yến thoáng tính, thương dân tới, mấy việc dạy học, viết sách rồi bao ăn thì chúng mới tin. Nhưng chúng mù mờ vẫn tin vào chính quyền, ấy không rõ vì sao dạo này Vũ Đế lại làm mấy chuyện khổ nhọc cho nhân dân.
Ngọc Yến cũng nói rõ luôn : hắn biết hai tên có chí lớn, tài giỏi nên muốn dụng vào việc bình định an dân Quy Nhơn, và cũng như sau này chống lại sự loạn tặc của Trương Phúc Loan ở ngoài Thuận Hóa. Mà trước tiên, bị điều vào đây hắn phần phải trừ đi tham quan Khắc Tuyên, còn lại là phần may khi gặp người tài mà trọng dụng.
Phong Châu Doãn Ngạnh là Tả quân, Lý Văn Bưu làm Hữu quân, sai nhờ huấn luyện ngựa mà hắn mua cho binh lính, tiến hành luyện binh để chuẩn bị mà đánh Khắc Tuyên.
Lần này tới Quy Nhơn phần có ý của Phúc Loan để đưa hắn ra xa Phú Xuân – Thủ Yểm, nhưng cũng coi là may vì đất này được cho nhiều loạn nhất, nhưng nhân tài ẩn mình rất đông. Hắn dùng kế của tên Mạnh Thường Quân, vung tiền ra chiêu mộ hiền tài đói khổ, ắt dễ mà thu nạp mấy cái tên này…