Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
nghich-hanh-vo-hiep.jpg

Nghịch Hành Võ Hiệp

Tháng 1 21, 2025
Chương 530. Thương hải tang điền Chương 529. Phong Tiêu Tiêu
cac-nang-la-diet-the-ma-nu-lien-quan-gi-toi-ta.jpg

Các Nàng Là Diệt Thế Ma Nữ, Liên Quan Gì Tới Ta?

Tháng 2 7, 2026
Chương 237: Hư vô thần minh Chương 236: Ur đến,
toan-dan-tham-uyen-ta-ky-nang-vo-han-cuong-hoa.jpg

Toàn Dân Thâm Uyên: Ta Kỹ Năng Vô Hạn Cường Hóa

Tháng mười một 26, 2025
Chương 1100: Thay đổi Thâm Uyên (hết trọn bộ) Chương 1099: Biết quá nhiều
nhan-quan-lao-luc-ta-vo-han-phuc-sinh-thay-ro-tat-ca-at-chu-bai.jpg

Nhân Quân Lão Lục? Ta Vô Hạn Phục Sinh Thấy Rõ Tất Cả Át Chủ Bài!

Tháng 2 3, 2026
Chương 150: Ta đi ra không được, mười phút đồng hồ đẩy. . . Chương 149: Ta không gật đầu, ai dám động?
thanh-van-tien-do.jpg

Thanh Vân Tiên Đồ

Tháng 1 25, 2025
Chương 223. Hết thảy như vậy kết thúc đi! Cùng với phía sau chút đại cương Chương 222. Kế hoạch cùng biến hóa
thai-hu-hoa-long-thien.jpg

Thái Hư Hóa Long Thiên

Tháng 1 25, 2025
Chương 256. Phiên ngoại thiên! Chương 255. Đại kết cục!
them-diem-thang-cap-thanh-vo-thanh-cac-ha-ung-doi-ra-sao

Thêm Điểm Thăng Cấp Thành Võ Thánh, Các Hạ Ứng Đối Ra Sao?

Tháng mười một 6, 2025
Chương 300: Đại kết cục Chương 299: Tụ hợp
truong-sinh-tien-y-tu-cho-nu-de-chua-benh-bat-dau

Trường Sinh Tiên Y: Từ Cho Nữ Đế Chữa Bệnh Bắt Đầu

Tháng 12 14, 2025
Chương 1226: Đến Vô Hạn sơn Chương 1225: Ba đầu yêu ma
  1. Lan : Khuấy Đảo Cổ Sử
  2. Chương 105 : Cánh én
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 105 : Cánh én

Thơm vốn ghét cái đám tham quan nơi quê nhà của mình, hắn lại phải cảnh nghèo nàn của dân mà tự ý đi cướp lương cho mấy hộ nghèo trong Tây Sơn Trung.

Giấu nhà, giấu thầy, sáng nào nhìn trên núi xuống thấy đoàn thuyền, là hắn rõ lịch trình : sáng cập lượng lớn, gần trưa tới thành Quy Nhơn mà kiểm kê số lượng, giữ qua đêm mai mới đem đi ra thuyền chuyển về Thuận Hoá.

Thuận Hoá xứ nào? Bản thân hắn cũng không biết, chỉ biết từ sông Gianh tới đèo Hải Vân. Mà trước hắn chỉ rành địa lý Bắc Việt, chỉ biết xứ ấy chắc chắn có Quảng Bình và Vĩnh Linh.

Thêm nữa, chính quyền thối nát đóng ngoài đó, mà bữa ấn tượng khác là được thấy rồng đáp xuống nơi đó, làm hắn càng thêm phần tò mò về xứ ấy.

Giờ tự dưng Vũ Vương mượn cớ ấy lên ngôi, chia cắt đất nước làm Thơm căm hẫn vô cùng. Ví như Ngô Đình Diệm tự lấy cớ trưng cầu dân ý rồi làm quả 98% vậy, ít ra thì đây sự huyền ảo của thế giới này hắn được chứng thấy, phục hơn Diệm.

Tối nay hắn lại mò mẫm từ bụi rặm ra mà lẻn vào trong, mang đồ đen xì mà đi.

Từ nhỏ hắn nổi danh đôi mắt phát quang trong màn đêm, mấy lần mở mắt trong đêm đã doạ lính chạy té đái, mà đứa nào cũng sợ nên không dám khai ra mà mang nhục.

Hắn lướt chạy liên tục, lính không tài nào bắt được, có chặn được thì cũng bị hắn đánh cho tơi tả bằng tay với thương của hắn. Chẳng qua lần này khác, lính chạy hết rồi mà tới kho thóc thấy một tên mang kính, trẻ trung mang giáp trụ, tay cầm bảo đao sáng ngời.

Định vụt qua mà đã bị cầm tay lại mà vứt ra sân, tên kia thực chất là cố lắm mới bắt được, vì mấy bài quyền hắn học đều thiên vị tính ổn định hơn là nhanh. Hồ Thơm lộn nhào lui sau mà thủ trên một chân, tiến hành mấy lần đâm tay vào các huyệt hiểm rất nhanh.

Bị né hết thì luôn thủ tay khác thủ thế, tiếp cận rồi bay ra xa liên tục, lính trong thành chỉ dám coi chứ không dám vào, mấy lần bắn đều không trúng tên này mà còn làm bị thương đồng đội, giờ sợ bắn trúng quan lớn thì to chuyện.

Thế đòn của Hồ Thơm hoàn toàn dựa vào việc tốc độ, uyển chuyển với nhiều đòn chọc, đòn chặt tầm vừa, cân bằng giữa lực đánh và tốc độ. Cứ bay ra bay vào mà tên kia chỉ đứng sát sát một chỗ mà thôi. Đợi hắn lao tới thêm một phát mà chọc vào hạ bộ, Ngọc Yến một đấm nhanh vào tay cực đau, một gối lên vào cằm Hồ Thơm.

Nhanh chóng lấy lại cân bằng mà một đá xéo nhưng bị né rồi ăn một chặt vào chân, một chưởng ngay “cửa sau” của hắn làm hắn bay ra xa. Đó là một chưởng vừa của cái Như Lai quyền mà Ngọc Yến mới học.

Võ này không hiện ra Võ Thần cốt là vì khi đánh không được có ý sát sinh, mà chỉ có con Bạch Hổ hiện ra, nhưng cũng yếu yếu mờ mờ chứ không hẳn rõ ra. Đối diện là hình ảnh Võ Thần Yến tức con chim én của Hồ Thơm, võ Yến Phi quyền do Nguyễn Huệ tự sáng lập ra cũng là từ đây.

Hồ Thơm tự cho mình giỏi do ai cũng khen, võ này hắn tự tạo chưa kịp đặt tên, nhưng rất vui dùng vì nhanh nhẹn và nguy hiểm, khinh công bay nhảy ảo diệu, thậm chí còn làm khó thầy Hiến, thế mà nay gặp phải một tên quan dùng võ y chang thầy mà đánh được lại hắn ư?

Ngọc Yến lấy một hơi, nãy giờ từ sáng hắn chưa được nghỉ ngơi mà cứ phải canh kho, lính tự ý tham ô rút ruột thì chửi mắng, cướp tiền công của dân thì cũng răn dạy, nhiều quá thành ra lụy đi. Dẫu dân làng Hoa Lang không bao giờ ngủ trưa, nhưng cũng đôi phần mệt. Nói thẳng trước mặt của tên ăn cắp :

– Đừng có chống cự nữa, họ Hồ! Võ Yến Phi quyền nhà ngươi tuy nhanh hiểm, nhưng không phải cương thuật không đánh lại, chỉ cần kiểm soát và chắc chắn thì đánh ắt lại thôi, ta tha cho mệnh (mạng) rồi, đầu hàng đi! Vô đạo bất lương ắt nên cải tà quy chánh!

– Hừ? Nhà ngươi rứa mà biết danh phận của ta?!

Nói mà giọng run run, Hồ Thơm thấy tên này không bình thường, nguy hiểm nên nhanh chóng vượt mặt qua mà chôm một bao gạo rồi chạy. Thường hắn cũng chỉ trộm được một bao mà thôi chứ không nhiều được, một bao thôi cũng đủ cứu hai tới ba nhà, không thể một lần mà cứu hết được.

Không lên ngựa mà nhanh nhảu chạy theo, hai tên chạy liên tục, nhưng thân thủ của Ngọc Yến vốn chậm hơn, mệt nhanh hơn mà còn mang giáp nên khá mệt. Tới một đoạn rừng thì hai con rắn ra cản hắn lại mà bu vào giáp, to như trăn chứ chẳng đùa được. Ngọc Yến bất ngờ mà vùng vẫy hồi hai con rắn mới chạy đi.

Một hồi thì hai tên cùng dừng chân mà thở dốc, mất sức như nhau. Ngọc Yến mới lau mồ hôi mà chấn vấn thẳng tên kia :

– Đừng có nghĩ ta không biết ngươi là ai…! Nhanh trao lại bao gạo đây! Ăn cướp ăn trộm mà hợp được dòng họ Hồ nhà ngươi à?

– Nhà ngươi đừng có xàm ngôn nữa! Quan lại ác như nhau! Ta đánh cho ngươi biết mùi võ của người yêu nước!

Lấy cây thương ở đằng sau lưng, vứt bịch gạo xuống, tấn thủ rồi một thương đâm thẳng vào bụng Ngọc Yến tới mức vỡ cả giáp. Đòn thế hiện ra con con chim én đâm mỏ cực mạnh, Ngọc Yến nắm chặt thương làm Hồ Thơm không thể nào trượt lên được. Đành một đá rồi một trảo đầu để khống chế Ngọc Yến.

Ấy Ngọc Yến lại ưỡn người né, Thơm lại thừa thế kẹp thương vào nanh tạo lực đâm tiếp nhằm đầu. Ngọc Yến nhanh nhanh xoay người 360 độ, rút đao liền chém nhanh một phát vào mặt của đối phương, làm hắn lăn đùng ra với đống máu trên mặt. Sở dĩ nhanh như vậy là đương lúc trời tối, trăng tròn nên lực chém của thanh đao nhanh hơn.

Cố mở mắt ra mà dùng con mắt của mình dọa nạt, nhưng chỉ thấy Bạch Hổ của đối phương ngày càng rõ, chứng tỏ sự tập trung cao độ vào việc đánh nhau. Bất chợt từ đầu giọng nói từ trên gốc cây sau lưng hắn vang lên :

– Ngài quận công tha cho nó, tội nghiệp cướp trộm gạo cho dân nghèo thôi mà? Phải không?

Nhảy xuống một ông lão đầu tóc bạc phơ dài ngoằng, áo quần cũng trắng kỳ ảo. Lão nói tiếp :

– Ngài cũng yêu dân, cũng rõ lẽ ấy mà chứ nhỉ?

– (Yến) Hầy… cụ là thần chi nữa đây? Mấy giờ gặp rất nhiều rồi ấy, nào Vishnu, Âu Cơ, Lạc Long Quân…

– Ha ha ha! Ngài theo ta vào trong đây nói chuyện tí mà tha cho thằng nhỏ.

Hai người đi ra xa một chút, lão già mới tự giới thiệu :

– Ta là Thái Thượng Lão Quân, đang phù trợ ngài này, chẳng qua chưa đủ tuổi nên chưa có dịp trao thần khí cho. Nhìn ngài đây là biết có quen những kẻ phá vỡ giới tắc của thế giới này?

– À ờ… nói thật với cụ Lão đây, con cũng được chọn, bữa là con lỡ dây vào tên Vishnu rồi được giúp đỡ thành đại loạn như vậy.

– Thế à?… Nhìn ngài không tỏa ra được khí chất của kẻ được chọn luôn ấy chứ… ngoại trừ thanh bảo đao của tộc Lạc Việt ra, thì trên người ngài chỉ có một bảo vòng hạng vừa, không tính là hiếm. Cũng thấy ngài tim loạn, tâm loạn, bệnh tật như này chứ không có phù trợ gì tự lúc sinh thành ư? Hay ngài được Kinh Dương Vương chọn?

– Cụ biết người?

– À hà… biết chứ? Cụ Kinh Dương Vương thường chọn người mà không phụ tá gì nhiều do bận ham chơi… ngao du khắp vạn thế. Ngài tự lực gây dựng được là tốt… nhưng nên nghỉ ngơi thêm, trái tim ngài đang quá mệt mỏi rồi, do việc trái lại Thiên Mệnh nhiều quá, nhất từ vụ Long Giáng ấy mà tâm ngài càng loạn. Tốt nên nghỉ tí… Ta ngăn ngài là vì thánh nhân bị người khác giết thì có thể thần phụ trợ giúp, chứ thánh nhân tự chết hay giết nhau thì là chết hẳn, tuy là việc cứu thế giới song vẫn phải có thi đua chứ nhỉ? Ha ha ha!

– Cụ quá nói, vô vi nhi vô bất vi (không làm không có nghĩa là không làm gì) thôi thế con tha tên này, cũng chưa cần chi nhiều.

Thái Thượng Lão Quân chính là Lão Tử, Lý Nhĩ. Trước lão phù trợ Âu Dương Cơ mà lực của Cơ quá yếu nên chịu, giờ tới lượt Hồ Thơm thì còn trẻ quá, chưa kịp khảo thí thì đã phải cứu rồi, sợ sinh thói ngông cuồng, lão tới mà chạm tay một cái là vết máu ở tay và mặt hắn thôi chảy đi, cười lớn rồi biến ra con heo rừng mà chạy đi xa.

Ngọc Yến gặp Lão Tử thì không việc gì phải sợ, ông ta sống rất hòa nhã và phải đạo, là tác giả cuốn Đạo Đức Kinh 道德經 dạy đạo đức như Minh Tâm Bảo Giám thì ắt không thể giữ dằn được. Hắn tra đao, rồi bảo Hồ Thơm đang ở dưới tán cây :

– Ngươi : ắt sau này lập nghiệp lớn, song không cẩn thận thì chết tươi đấy, thương dân thì phải có suy nghĩ, chớ đừng nghĩ tới ba cái viễn vông rồi thiển cận. Bụt xin thì ta tha, lần sau thôi đi đừng làm xằng bậy.

Ngọc Yến bỏ đi, Hồ Thơm gắng dậy mà mang bao gạo chạy về nhà… Trên đường sợ hãi ra sao, một tên lính triều đình thì dổm nhưng một viên tướng lại khủng bố như thế sao? Vậy là hắn tự cao, không biết lượng sức mình, may sao có thần tiên đâu ra cứu giúp không cũng chết tươi!

…

Hắn tối nào cũng giấu nhà mà đi làm chuyện này, sáng sớm hôm sau bà Nguyễn Thị Đồng dậy mà không thấy thằng út đâu, thằng thứ là Hồ Lữ thì mấy tuần trên núi mới xuống, thường không thấy nay lại có. Hồ Nhạc cũng chẳng hiểu gì lắm, lại cùng cha chuẩn bị đồ mà đi buôn… Chợt ló mặt thằng út mặt một vết sẹo to đùng, quần áo lấm lem toàn máu chạy về.

– Thơm! Con đi mô ri mờ (mà) khổ con tui ri!!! (Đồng)

Cả nhà xúm lại mà bàn tán, săn sóc thằng con út. Vết thương đã lành nhưng rất sâu, Hồ Lữ phải đem thuốc hái trên rừng ra, học từ người Thượng mà cố bôi trị sẹo cho thằng em trời đánh.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

hai-tac-khong-phai-huyen-thu-la-huyen-than-dat.jpg
Hải Tặc : Không Phải Huyễn Thú, Là Huyễn Thần Đát!
Tháng 1 11, 2026
Thần Sủng Lại Cho Ta Bật Hack
Thần Sủng Lại Cho Ta Bật Hack
Tháng mười một 9, 2025
max-cap-ngo-tinh-tu-qua-nhai-dien-bich-tam-muoi-nam.jpg
Max Cấp Ngộ Tính: Tư Quá Nhai Diện Bích Tám Mươi Năm
Tháng 2 26, 2025
that-su-ta-khong-muon-phim-tai-lieu-co-rating-cao.jpg
Thật Sự Ta Không Muốn Phim Tài Liệu Có Rating Cao !
Tháng 1 26, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP