Chương 170: ꧁༺ Huyết Thống Tương Liên ༻꧂
—–o0o—–
Chứng kiến các cao thủ của liên minh phía Nam đuổi sát nút, nhóm sát thủ còn sống sót hoảng loạn ném bỏ vũ khí nặng, điên cuồng lao vào những khu vực cây cối rậm rạp để tẩu thoát. Ở những địa hình hiểm trở và nhỏ hẹp này, các phương tiện cơ giới của liên minh lập tức bị hạn chế tầm hoạt động.
Bác Tấn quan sát bóng dáng quân thù khuất dần sau tán lá, ông ra lệnh cho toàn đội ngừng truy kích để quay về ổn định đội hình. Trên đường rút, các binh sĩ không quên thu gom những vũ khí xịn mà bọn sát thủ đã vứt lại.
Bác Tấn cầm bộ đàm, thông báo cho Thiên Anh bằng giọng trầm ổn:
“Nguy cơ trước mắt đã giải trừ, cháu mau quay trở về đội ngũ.”
Thiên Anh ở đầu dây bên kia dù nghe lệnh nhưng đôi mắt lam nhạt vẫn không ngừng quét qua các lùm cây. Anh là kẻ có nguyên tắc tàn nhẫn: một khi đã trở thành đối trọng, anh nhất định phải dồn kẻ đó vào đường chết, tuyệt đối không để lại mầm mống tai họa về sau.
…
Hơn mười phút sau, Thiên Anh mới chịu dừng cuộc truy sát đơn độc. Anh nhanh chóng xác định lại vị trí của bầy Quỷ lùn xanh rồi mới thúc Thiên Lang trở về hội quân.
Nhờ tốc độ kinh người của chiến thú khổng lồ, Thiên Anh sớm bắt kịp đoàn xe. Nhìn quanh một lượt, anh nhận thấy liên minh đã chịu tổn thất không nhỏ; nhiều anh em tử thương và thương binh nằm la liệt.
Thiên Anh thầm hiểu rằng đây mới chỉ là khởi đầu. Một khi các thế lực đối địch đã quyết tâm trở mặt, bọn chúng chắc chắn sẽ có những đòn đánh thâm hiểm hơn. Ngay lúc anh đang trầm ngâm suy tính, Thiên Lang đột nhiên khựng lại, đôi tai dựng đứng, nó gầm nhẹ trong cổ họng:
“Có rất nhiều Biến dị nhân từ trung tâm thành phố đang di chuyển về phía này, số lượng lên tới hàng ngàn con.”
Thiên Lang sở hữu thính giác siêu phàm, có thể bắt được những dao động âm thanh mà tai người thường không thể nghe thấy. Thiên Anh ngồi trên lưng nó, lập tức rơi vào suy tư. Bình thường, bầy Biến dị nhân trung tâm rất hiếm khi rời khỏi địa bàn; việc chúng đột ngột xuất hiện vào lúc này rõ ràng là có kẻ đứng sau giật dây.
Thiên Anh nhấn nút bộ đàm liên lạc với Bác Tấn và Lệ Vi, giọng anh đanh lại:
“Có một đàn lớn Biến dị nhân đang tràn về phía chúng ta, mọi người chuẩn chiến đấu!”
Nghe lời cảnh báo của anh, cả hai vị lãnh đạo không hề nghi ngờ hay hỏi lý do, họ dứt khoát đáp:
“Đã rõ.”
Họ biết Thiên Anh không bao giờ nói đùa trong những thời khắc sinh tử này. Đoàn xe lập tức điều chỉnh đội hình, sẵn sàng đón đánh. Thế nhưng, khi di chuyển tới ngã ba Thái Hiệp, cả đoàn phải khựng lại trước một đoạn đường dài bị đánh sập hoàn toàn. Những thành viên liên minh gác tại đây đều đã bị ám sát dã man.
Sắc mặt mọi người trở nên cực kỳ khó coi. Kẻ địch muốn dùng kế chặn đường, nhốt họ vào cái bẫy để đàn Biến dị nhân và Quỷ lùn xanh tiêu diệt tận gốc. Thiên Anh vỗ nhẹ vào lớp lông dày trên cổ Thiên Lang, ra lệnh ngắn gọn:
“Đi thôi!”
Thiên Lang hiểu ý, lập tức lùi lại phía sau đội ngũ rồi mất dạng vào rừng rậm. Lệ Vi thấy Thiên Anh rời đi, cô lo lắng hét vào bộ đàm:
“Đi một mình nguy hiểm lắm! Quay lại đi!”
Khác với những người sẽ nghĩ anh bỏ trốn, Lệ Vi hiểu rõ anh muốn đơn độc đi chặn đầu kẻ chủ mưu. Thiên Anh nghe tiếng cô trong tai nghe, anh bình thản đáp:
“Yên tâm, sẽ không có chuyện gì đâu. Nhưng có lẽ tôi sẽ không kịp quay lại khi bọn Quỷ lùn tới, cô và Bác Tấn hãy tự lo liệu. À, còn nữa, hãy để mắt tới Lam, đừng để cô ấy làm chuyện gì ngu ngốc.”
Lệ Vi biết tính anh đã quyết thì không thể lay chuyển, cô chỉ đành thở dài dặn dò:
“Tôi biết rồi, tôi sẽ trông chừng Lam. Anh cũng phải cẩn thận đấy.”
Thiên Anh cắt liên lạc, cùng Thiên Lang lao vút đi. Chẳng mấy chốc, anh đã nhìn thấy mục tiêu: một chiếc xe địa hình đang chạy như điên để dụ đàn Biến dị nhân theo sau. Trên xe, ngoài nhóm vũ trang, anh còn phát hiện vài người bị trói chặt, bịt miệng và bị dí súng vào đầu.
Thiên Anh đoán họ là những nhân vật quan trọng của liên minh bị bắt làm con tin để làm bia đỡ đạn. Thế nhưng, phong cách của anh vốn dĩ khác người; anh không vì vài con tin mà để cả đoàn quân gặp nguy. Thiên Anh nâng súng năng lượng hạch tâm, ngắm chuẩn vào bình xăng chiếc xe đang lao đi.
“ĐOÀNG!”
“ẦM!”
Một tiếng nổ kinh thiên động địa, chiếc xe nổ tung trên không trung rồi rơi sầm xuống mặt đường, bốc cháy ngùn ngụt. Nhóm vũ trang vốn là hạng lão luyện, ngay khi vừa chạm đất, bọn chúng đã lồm cồm bò dậy tìm chỗ ẩn nấp để tháo chạy.
Thiên Anh đứng từ xa như một bóng ma của tử thần, anh lạnh lùng bóp cò.
“PHANH! PHANH!”
Anh không bắn chết ngay mà chỉ bắn nát chân bọn chúng. Những tiếng gào thét thảm thiết vang lên khi đám phần tử vũ trang ngã quỵ. Thiên Anh nhếch môi lạnh lẽo; anh muốn nhìn chúng bị đàn Biến dị nhân xé xác hơn là trực tiếp kết liễu. Cảm giác nhìn kẻ thù gào thét trong đau đớn tột cùng luôn khiến huyết quản anh sôi sục một cách kỳ lạ.
“PHANH! PHANH!”
Thêm vài loạt đạn bắn nát tay và chân những tên đang cố bò trườn. Đám người nằm trên đường liên tục nguyền rủa anh là súc sinh, nhưng Thiên Anh chẳng hề để tâm. Ngay khi anh định thúc Thiên Lang rời đi, linh thú bỗng lên tiếng:
“Hai người bị trùm túi đen trên đầu kia… mùi vị của họ rất giống với Lệ Vi và Văn Luyện. Hình như giữa bọn họ có quan hệ huyết thống.”
Thiên Anh sững người, đôi mắt lam nhạt ánh lên sự ngạc nhiên. Anh khẽ nhếch môi, cười nói:
“Xem ra bọn họ mạng lớn nên mới gặp được Ngáo đấy. Đi thôi, mang hai người đó về đây.”
Thiên Lang gật đầu, lao đi như một tia chớp trắng tới chỗ hai con tin. Đám sát thủ đang nằm thoi thóp thấy con linh thú khổng lồ tiến tới thì kinh hãi đến mức “đái ra máu” chỉ dám nằm bất động giả chết. Thiên Lang khinh bỉ liếc nhìn bọn chúng rồi cẩn thận quắp lấy hai con tin rời đi, bỏ mặc lũ kẻ thù chờ đợi sự phán xét từ đàn Biến dị nhân đang tràn tới.