Chương 169: ꧁༺ Phán Quyết Từ Tầng Mây ༻꧂
—–o0o—–
Thiên Anh nhanh chóng di chuyển qua những khối bê tông nứt toác, tìm kiếm một vị trí đắc địa để bắt đầu cuộc săn lùng. Cuối cùng, anh dừng chân trên sân thượng của một tòa cao ốc phế tích. Dù thành phố Nội Hà đã bị tàn phá nặng nề, nhưng những tòa nhà cao hàng trăm mét này vẫn sừng sững vượt lên trên tán rừng rậm rạp xung quanh, mang lại một tầm nhìn bao quát hàng chục dặm.
Thiên Anh nheo mắt nhìn qua mặt nạ, đôi mắt lam nhạt lấp lánh như sương tuyết, anh nhấn nút liên lạc với Lệ Vi:
“Vi có xác định được vị trí tương đối của mấy tay sát thủ không?”
Lệ Vi ở đầu dây bên kia thở dốc, giọng cô vang lên giữa tiếng súng nổ đì đùng:
“Không thể! Bọn chúng là sát thủ chuyên nghiệp, thay đổi vị trí liên tục sau mỗi phát bắn. Rất khó để nắm bắt được lộ trình của chúng.”
Thiên Anh khẽ gật đầu, giọng anh vẫn bình thản đến lạ lùng:
“Tôi biết rồi. Cứ để đó cho tôi.”
Thiên Anh ngắt liên lạc, rồi đứng lặng im giữa làn gió lồng lộng thổi qua đỉnh tháp. Anh khẽ hít một hơi sâu, đôi mắt lam quét qua biển lá xanh thẫm bên dưới. Trong thế giới mạt thế đầy rẫy đại thụ này, việc tìm kiếm một cá nhân đang ẩn nấp là điều dường như không tưởng. Thế nhưng, Thiên Anh lại dùng chính tư duy sát thủ của mình để suy luận: nếu anh là bọn chúng, anh sẽ chọn điểm hỏa nào để gây thiệt hại lớn nhất cho đoàn xe?
Chỉ trong vài giây, những tọa độ chết chóc đã hiện lên trong đầu anh. Thiên Anh nâng khẩu súng năng lượng hạch tâm lên, họng súng hướng về một bụi cây rậm rạp cách đó hơn một cây số.
“ĐOÀNG!”
“ĐOÀNG! ĐOÀNG…!”
Liên tiếp những phát đạn năng lượng rạch xé không gian. Dù không nhìn thấy mục tiêu, nhưng Thiên Anh tin vào bản năng của mình. Anh tiếp tục bắn đón đầu theo các lộ tuyến rút lui mà kẻ thù chắc chắn sẽ đi qua – những con đường rừng ngắn nhất và kín đáo nhất để tránh bị quan sát từ trên cao.
Khả năng dự đoán bắn súng không cần nhìn thấy mục tiêu này của anh đã vượt xa mọi loại máy móc. Ngay cả Mít Đặc với thuật toán tân tiến nhất cũng không thể mô phỏng được linh cảm của một sát thủ dày dạn. Thiên Anh luôn tâm niệm một điều: dựa vào người thì người đi, dựa vào máy thì máy hỏng, chỉ có bản lĩnh của chính mình mới là át chủ bài thực sự.
…
“ẦM! ẦM! ẦM…!”
Giữa khu rừng u tối, những tiếng nổ kinh thiên động địa không ngừng vang lên khiến nhóm sát thủ Thiên Nga Đen kinh hồn bạt vía. Bọn chúng không thể hiểu nổi vì sao đối phương lại có thể ‘nhìn thấy’ mình trong khi hỏa lực bắn tới chính xác đến mức rùng mình.
Từ nhóm hơn ba mươi người ban đầu, giờ đây tàn quân chỉ còn chưa đầy mười kẻ lếch thếch chạy trốn, trong đó có vài kẻ bị thương nặng. Một tên sát thủ bị bắn xuyên phổi, hơi thở đứt quãng, nằm thoi thóp giữa vũng máu.
Luci vừa chạy thục mạng vừa láo liên nhìn quanh, gương mặt cô ả vặn vẹo dưới ánh nắng xuyên qua kẽ lá, cô hét lên điên cuồng:
“Mẹ kiếp, rốt cuộc mày ở đâu con chó đẻ này!”
Văn Minh – kẻ từng nếm mùi cái chết hụt dưới tay Thiên Anh nghiến răng lao về phía trước, anh ta lên tiếng cảnh báo bằng giọng khàn đặc:
“Có chửi đến rách họng thì tên kia cũng không nghe thấy đâu. Mau khép miệng lại mà chạy đi!”
“ẦM!”
Văn Minh vừa dứt lời, một gốc đại thụ ngay trước mặt họ bỗng nổ tung, gỗ vụn văng ra tứ tung như những mũi tên.
“ẦM! ẦM…!”
Luci và Văn Minh đều lạnh toát sống lưng. Nếu không phải vì cú khựng lại để cãi nhau vừa rồi, có lẽ cả hai đã bị nghiền nát dưới gốc cây đó. Thế nhưng, một đồng bọn chạy phía trước lại không được may mắn như vậy; gã bị viên đạn năng lượng xé đôi cơ thể trong tích tắc.
Thiên Anh tiếp tục nã đạn. Văn Minh theo bản năng nhảy ngược ra sau thay vì nằm xuống. Và đúng như gã dự đoán, một viên đạn ghim thẳng xuống vị trí cũ của gã ngay một giây sau đó.
Ngược lại, Luci vì quá hoảng sợ đã nằm rạp xuống đất. Dù sở hữu cảm quan nhạy bén, cô ta cũng không thể thoát khỏi ‘viên đạn định mệnh’ của Thiên Anh.
“PHẬP!”
Cánh tay phải của Luci bị đứt lìa hoàn toàn. Cơn đau thấu xương ập tới, nhưng cô ả không hề khóc lóc. Luci cắn răng lăn một vòng, lập tức kích hoạt năng lực hỏa hệ để hơ nóng vết thương, khống chế các mạch máu đang phun trào. Sau khi ổn định lại, cô ả lập tức bám theo Văn Minh.
Nhận thấy Văn Minh luôn né được những viên đạn “ma quái” kia, Luci hổn hển hỏi:
“Anh làm sao biết được đạn sẽ bay tới đó? Đây là năng lực thức tỉnh của anh sao?”
Văn Minh lắc đầu, ánh mắt lộ rõ sự khiếp đảm:
“Không phải năng lực gì cả, đây là kinh nghiệm xương máu. Tôi đã từng bị kẻ đang bắn súng kia truy sát vài lần nên mới biết được một số mẹo nhỏ.”
Luci nheo mắt, ôm lấy mỏm vai cụt của mình:
“Anh biết kẻ kia sao? Hắn rốt cuộc là ai?”
Văn Minh vừa chạy vừa gằn giọng:
“Hắn chính là kẻ mà các người đang tìm đấy – ‘Con Quỷ Phương Bắc’. Loại bắn tỉa kinh dị không cần nhìn mục tiêu này thì thế gian này chỉ có hắn mà thôi.”
Luci rùng mình lẩm bẩm: “Là hắn sao…”
“RÈN! RÈN…!”
“ĐOÀNG! ĐOÀNG! ĐOÀNG…!”
Đột nhiên, từ phía sau lưng tàn quân sát thủ, tiếng động cơ mô tô gầm rú xé toạc không gian rừng già, kèm theo đó là tiếng súng liên hoàn của lực lượng tiếp viện.
Luci kinh hoàng nhìn lại phía sau, cô ả rên rỉ:
“Đám kia làm sao lại có thể đuổi tới nhanh như vậy được?”